Sau những cuộc trò chuyện đầu tiên trong phòng khách căn biệt thự đã được trang trí lại để tiếp khách và tổ chức một vài bài giảng, Yvonne mời Jo đi khám phá một số nơi trong thành phố mà anh chưa đặt chân đến bao giờ thay vì cứ ngồi lì trên đỉnh đồi Dolder. Ở mấy phố nhỏ đằng sau con đường ven sông có những quán nhỏ chỉ có mấy bàn và nhạc nền êm ái, những chỗ mà anh không biết dù đã học mấy năm ở đây.
Jo không quên ánh mắt liếc nhanh của Yvonne trước khi chia tay anh trong lần gặp đầu tiên, và không hề có ý định đâm đầu vào một mối quan hệ tình cảm nào với cô cũng như không muốn gặp phải tình huống khó xử nào. Nhưng sau lần ấy cô cũng không hề tỏ thái độ gì khác biệt, ngoại trừ việc đến gặp anh đều đặn.
Thoát khỏi không khí khách sáo của những buổi gặp trong căn biệt thự trên đồi Dolder, những cuộc nói chuyện của họ bỗng trở thành những cuộc đọ trí thực sự, như thể những cuộc nói chuyện ấy đã tìm ra một đường đi tắt và đâm sang một con đường khác hẳn. Jo giở lại sở trường thuyết phục, thao túng của mình còn Yvonne cũng cứng đầu không kém, lại còn được hỗ trợ bởi con mắt lác của cô. Anh tái hiện vai diễn đã lặp đi lặp lại nhiều lần khi làm việc cho các doanh nghiệp, với nhiệm vụ thuyết phục các chính phủ đồng ý đi vào con đường của những khoản đầu tư lớn. Công việc quen thuộc quay lại trong trí nhớ anh và Jo lặp lại chỉ với mục đích thử thách niềm tin của cô gái trẻ và cũng là để xem khoảng cách khác biệt giữa anh và cô. Kỷ niệm thời đại học ở FIT chỉ cho anh rõ những khác biệt về năm tháng, về thế hệ và về chương trình học, nhưng Jo biết sự khác biệt với cô còn hơn thế rất nhiều.
“Lý luận của anh là kiểu của những ông chủ dự án lớn Jo ạ”, cô lên giọng khiển trách khi anh kể về những chuyến công tác trước đây và hỏi cô có ý niệm gì về việc ở châu Phi người ta phải mất đến tám tiếng đồng hồ để đi được một quãng đường 70 cây số, thử tưởng tượng chẳng may một đứa con của cô bị rắn độc cắn phải đưa ngay vào bệnh viện gần nhất, cô sẽ phải trải qua chặng đường như thế, nảy lên nảy xuống vì ổ gà. Yvonne phản bác lại rằng trong hai mươi năm gần đây chỉ riêng ở Tanzania người ta đã tiêu đến hai tỷ đô la để làm đường nhưng những ổ gà trên đường vẫn đầy ra đấy, chặn đường những bậc phụ huynh phải đưa con đến bệnh viện gần nhất để cấp cứu.
“Các anh thật độc đoán với mấy cái dự án cơ sở hạ tầng của mình, Jo, các anh thuộc về thế giới của phần cứng, của xi măng, sắt thép, nhựa đường. Không phải là không cần đến những thứ đấy, nhưng trước tiên phải để ý đến con người, đến những nhu cầu thiết yếu của họ đã.
Đầu tiên phải nghĩ đến những thứ thiết yếu nhất để sống. Phải thở, phải ăn để sống đúng không? Không khí thì may là những con người nghèo khổ đấy vẫn còn đầy, nhưng thức ăn thì bọn em phải lo cho tất cả mọi người một lượng tối thiểu. Bọn em là giải pháp mềm, đi thẳng vào vấn để để giải quyết nó, nhờ vào khả năng nghiên cứu đột phá và khả năng áp dụng kết quả nghiên cứu trên diện rộng. Còn các anh, Jo, anh có nhận thức được việc những người như bọn anh còn muốn tước cả nước uống của dân nghèo không? Chắc là anh phải biết câu chuyện về cuộc chiến tranh nguồn nước đấy...”
Yvonne nói về các GMO (genetically modified organisms) với một niềm tin gần như mù quáng, mỗi khi nhắc đến cái tên ấy cô lại nhấn mạnh từng chữ và ngân thật dài chữ cuối như thể không muốn âm tiết đấy bay khỏi môi mình. Theo cô, đấy mới thật sự là đóng góp có ý nghĩa quyết định mà phương Tây đang đưa đến các nước đang phát triển sau thời kỳ thuộc địa. “Chúng ta không cần phải giải phóng thế giới khỏi sự đói nghèo, Jo”, cô tuyên bố một cách kiêu hãnh, mà phải đưa hòa bình và dân chủ đến khắp nơi và cứu lấy môi trường trong thời hạn năm 2015, như thể có thể làm tất cả những việc ấy cùng lúc, trong một lần duy nhất. Chúng ta không cần những dự án kỹ thuật khổng lồ không tưởng mà phải làm những gì có thể mang đến những thay đổi thực sự trong cuộc sống của dân nghèo. Cho họ cái để ăn.”
Cuộc đối đầu giữa anh và cô bắt đầu theo kiểu tranh luận lần lượt từng người một, rồi càng về sau hết cuộc gặp này đến cuộc gặp khác, có vẻ như cô đã quyết tâm phải thuyết phục anh cho bằng được và khiến anh đồng ý với cô trong quan điểm về những chủ đề vẫn thường được tranh luận. Chỉ cần một lời bóng gió của Jo, hay thường là chính cô tự quay lại với cuộc tranh luận cũ sau khi đã trang bị thêm cho mình những dữ liệu mới mà anh biết chắc chắn cô lấy từ những nguồn thông tin bảo mật. Tuy nhiên Yvonne coi anh như người nhà, hơn nữa Jo hoàn toàn không phải là đối thủ cạnh tranh để phải che giấu dữ liệu, và cô không ngại đưa ra tất cả chỉ để cố gắng thuyết phục anh.
Jo không thể phủ nhận cuộc tranh luận kéo dài ấy mách bảo anh rằng cô gái này đang rắp tâm chinh phục anh thông qua những lần đấu trí. Như thể dù biết là mình rất thích anh, cô cũng hoàn toàn nhận thức được mình sẽ không thể thâm nhập được vào nội tâm người đàn ông trước mặt, và vì không biết gì về quá khứ cũng như những sự việc đã đưa anh về sống trên đỉnh đồi Dolder này, cô đang cố tìm kiếm điểm yếu trên pháo đài để có thể tấn công, một điểm để xâm nhập vào bên trong.
Khi nói đến những điều đáng lo ngại nhất mà anh biết về những sinh vật biến đổi gen, Jo đã tấn công cô với thực tế là trong cuộc đấu sáng tạo này các nhà khoa học đang tiến hành những thử nghiệm cấy ghép hoặc thụ tinh nhân tạo chỉ với một kim chỉ nam là cố để đạt được khả năng sinh sản cao nhất của mỗi chủng loại, nhưng họ đồng thời cũng không biết những công trình xây dựng bởi các loại gen ấy sẽ đưa họ đi đến đâu. Thực tế đấy được ném ra hệt như những thùng dầu đun sôi nóng bỏng trút xuống những đạo quân Yvonne đang định xâm chiếm pháo đài. Cô sẽ lặng đi hồi lâu, liếm láp vết thương anh vừa gây ra, rồi lại tiếp tục lắc đầu chuẩn bị cho đợt phản công của mình, nhìn anh bằng cái nhìn lác xệch của cô. Jo cảm nhận được cái nhìn ấy sẽ đưa ra được một suy luận chính xác, khiến người ta phải bối rối, mất định hướng.
“Anh là một kẻ nhẫn tâm, Jo”, cô thường nói với anh như thế. “Vì anh làm tan nát trái tim người khác khi nói rằng xã hội toàn cầu hiện nay đã rất phát triển, nó có thể cung cấp các loại phúc lợi, dịch vụ cho người lớn, trẻ em thuộc các gia đình giàu có nhưng lại rất vất vả trong việc xoay xở cho hàng triệu người vẫn chưa đủ ăn có thể tiếp tục sống sót, hay đưa đến cho những trẻ em nghèo loại thuốc chỉ đáng giá 20 xu để cứu tính mạng chúng. Anh không thấy thế sao?”
Lần này nối tiếp lần khác, những chủ đề như thế cứ lần lượt trở thành trung tâm của cuộc tranh luận, như thể những cuộc đấu giữa anh và cô là những vòng đấu của một giải lớn cứ lặp đi lặp lại trong khi đích đến vẫn còn chưa tới. Những vòng đấu cứ thế lặp đi lặp lại với tốc độ suy nghĩ như tên bắn, những cú vượt trong, ngoặt và đánh lái nguy hiểm.
Jo quan sát cô, cố để làm quen với ánh mắt lác xệch của cô, như thể bài tập điều chỉnh theo ánh mắt đó sẽ giúp anh nhìn được ra những điều phía sau đôi mắt, trong đầu óc, trong tâm hồn của cô gái mà những năm tháng học Đại học ở FIT trước đây của anh đã khiến anh gặp cô trên đường đời.