Kazumasa ngẩng đầu khỏi tập tài liệu.
Sản phẩm thứ ba trong danh mục thuyết trình hôm nay mang tên Brain Robot System (hệ thống người máy não) - một nghiên cứu mang ký hiệu nội bộ BRS của Harima Text. Trước màn hình tinh thể lỏng cỡ lớn là một nhân viên nghiên cứu độ trên dưới ba mươi.
‘‘Đối với việc điều khiển không dây BRS, chúng tôi xin được phép báo cáo một kết quả khá khả quan.” Gương mặt cậu nhân viên nghiên cứu tái đi vì căng thẳng.
Màn hình cực lớn sau lưng anh ta hiện lên hình ảnh một người đàn ông. Người này trạc ngoài năm mươi. Trông khá béo tốt nên không giống người bệnh lắm. Đầu đội mũ bảo hiểm, ngồi trên ghế. Nếu nhìn kĩ thì thấy cơ thể đã bị cố định lại bởi đai an toàn.
Hai cánh tay người máy được đặt trên một cái bàn, trước mặt người đàn ông. Nó cũng có năm ngón tay hẳn hoi, có thể di chuyển trái phải như tay người. Khoảng giữa hai cánh tay đó đặt sẵn một tờ giấy thủ công màu đỏ.
“Bắt đầu,” một tiếng nói từ đâu vọng tới.
Ngay lập tức, cánh tay trái bắt đầu chuyển động về phía màn hình. Đối với người đàn ông đang tham gia thí nghiệm là cánh tay bên phải. Cánh tay đó giúp ông cầm lấy tờ giấy màu đỏ.
Tiếng reo nho nhỏ dậy lên trong phòng họp.
Cánh tay bên phải cũng động đậy, kẹp tờ giấy đó vào giữa những ngón tay. Thế rồi, hai cánh tay phải trái xoay hướng chếch về phía ngực người kia vừa bắt đầu gấp tờ giấy. Đương nhiên không thể làm nhanh chóng được, nhưng hai cánh tay cử động có vẻ thuần thục.
“Người đàn ông này bị tai nạn giao thông, chấn thương cột sống cổ thành ra liệt tứ chi,” nhân viên nghiên cứu bắt đầu giới thiệu, “chỉ có thể tự do vận động theo ý muốn từ phần cổ trở lên mà thôi, ông ta không hề gặp bất cứ vấn đề gì về trí não. Khi cánh tay người máy nắm bắt được bất kỳ tín hiệu nhỏ nào kích thích vận động cánh tay từ dây thần kinh, chúng sẽ vận động. Tuy đã có khá nhiều thử nghiệm tương tự trên thế giới nhưng hầu như đều cần phẫu thuật, những cỗ máy nhỏ gọn đặt trên giường không cần phẫu thuật lại có thể làm được những việc yêu cầu tính tỉ mỉ cao như thế này thì chưa từng có.”
Hai cánh tay người máy đã hoàn thành con hạc giấy một cách đáng nể. Người đàn ông tham gia thí nghiệm nhìn về phía máy quay, chậm rãi chớp mắt hai lần. Tuy biểu cảm khá nghèo nàn nhưng đã đủ truyền tải hết cảm giác thành công từ ông.
Một tổ hợp hình ảnh minh họa phức tạp xuất hiện thay thế trên màn ảnh. Nhân viên nghiên cứu hướng lên màn hình, anh ta chỉ ra những nâng cấp kỹ thuật so với lần trước, nói về những vấn đề cần phải giải quyết trong giai đoạn sau. Dựa theo cách nói của anh ta, ta có thể cảm thấy tự tin tràn trề.
“Khá đấy,” Kazumasa nghe thuyết trình với vẻ quan tâm. Những buổi thuyết trình BMI kiểu này diễn ra mỗi tháng một lần nhưng lần nào cũng có thứ gì khả quan để nói. Nhưng kết luận là do các chuyên viên nghiên cứu của Harima Text, toàn những người ưu tú thì vội vã quá. Một phần cũng là do yếu tố cạnh tranh nữa, những kỹ thuật mới được giới thiệu ra hôm nay, ngày mai công ty khác đem ra quảng cáo thì cũng không có gì là lạ.
BMI - Brain Machine Interface, sự kết hợp giữa bộ não và máy móc.
Nghe thật giống chuyện trong mơ. Dẫu có đầu hàng trước bất kỳ vết thương nặng nề nào, chỉ cần não bộ vẫn hoạt động bình thường, cuộc đời đó chưa thể bị vứt ra ngoài rìa. Họ vẫn có thể tìm cho mình niềm vui trong sự sống.
Đúng, chỉ cần não bộ vẫn hoạt động bình thường…
Kazumasa đang tập trung nghe cấp dưới của mình thuyết trình nhưng cũng không thể cưỡng lại hình ảnh Mizuho đang nằm trên giường bệnh. Anh bận rộn công việc nên không thể thường xuyên đến thăm con. Nhưng chỉ cần có chút thời gian trống, anh lại lao đến đó ngay. Đến đấy rồi, cũng chẳng để làm gì. Chỉ đơn giản là ngắm gương mặt đang say ngủ của con bé.
Y tá cũng thường ghé qua, anh cũng hỗ trợ họ này nọ nhưng có nhiều việc khá phức tạp, cần sự tinh tế nên Kazumasa cảm thấy tay mình không thể làm nổi. Trong khi Kaoruko lại có vẻ thành thạo hơn nhiều rồi. Cô gắng học để có thể đưa con bé về nhà chăm sóc, có thể đảm bảo điều kiện tối thiểu cần có khi chăm sóc tại nhà. Khi nghe cô nói về chuyện đó, anh đã tròn mắt ngạc nhiên.
Sau khi từ chối hiến tạng, anh cũng không có ý để Mizuho xuất viện. Dẫu trái tim con bé vẫn còn đang đập nhưng chỉ đến thế thôi, anh cho rằng mình chỉ đang không chấp nhận được cái chết của đứa con gái yêu. Anh sẽ chuẩn bị tâm lý bệnh viện sẽ rút ống thở của đứa nhỏ trong một tương lai gần. Mà không, giờ anh cũng đang chuẩn bị tâm lý cho điều đó. Hẳn Kaoruko cũng giống anh về điểm này.
Nhưng cô ấy không từ bỏ. Dù trên phương diện y học, hi vọng có mong manh đến mức nào, cô vẫn đặt cược vào cơ hội một trên vạn người chẳng rõ liệu có đến lượt mình hay không ấy. Hoặc cô muốn sống với ý nghĩ con mình vẫn sống dẫu chỉ trong một giai đoạn ngắn mà thôi. Nếu không phải thế, không có chuyện cô muốn mang đứa con gái trong tình trạng như thế về nhà.
Kaoruko thật mạnh mẽ. Bản thân anh chắc không so nổi ngón chân cô ấy.
Khi Ikuto gọi chị gái, đích thực anh cảm thấy cánh tay Mizuho đã cử động. Nhưng sự thắc mắc ấy có phải là ảo tưởng hay không còn mạnh hơn nhiều. Một nhà chiêm tinh tên Kokkuri đã từng nhắc đến điều này, anh nghĩ có thể chỉ là một hiện tượng tương tự mà thôi. Kaoruko nói là cô không cử động, Kazumasa cũng không nhớ mình có cử động gì cả, anh nghĩ có thể một trong hai người đã vô thức cử động hoặc có thể là cả hai.
Kazumasa cũng chẳng có ý nhấn mạnh vào điểm này. Anh muốn trân trọng niềm tin của Kaoruko là Mizuho vẫn chưa chết, bản thân anh cũng mong mỏi có kỳ tích xuất hiện.
Anh đang ngồi đây, nghe báo cáo kết quả nghiên cứu BMI thế này, lại cảm thấy trống rỗng đến dường đó, ngẫm đi ngẫm lại cũng là do anh có nắm trong tay những kỹ thuật tiên tiến nhất cũng không cứu nổi Mizuho, chẳng có tín hiệu nào phát ra từ não con bé cả, có lẽ chỉ còn nước từ bỏ thôi.
Đến khi bừng tỉnh, anh mới thấy nhân viên đang dồn cả ánh mắt về phía mình. Báo cáo của nhân viên nghiên cứu BRS đã hoàn thành. Họ đang rất bất an chờ đợi những chỉ thị từ anh.
Kazumasa đằng hắng rồi anh khẽ giơ tay lên.
“Mọi người đã đi đúng quy trình rồi đó. Không cần phẫu thuật ngoại khoa, ta có thể tiến đến bước này đã là vượt trội lắm rồi. Vấn đề thì đúng như cậu nói, phản hồi của xúc giác về với bộ não được đến mức nào. Đối với những người bị thương tật, nếu có thể phục hồi xúc giác như thời còn khỏe mạnh, rất nhiều người chấp nhận những ca phẫu thuật có tỷ lệ nguy cơ cao.”
Cậu nhân viên nghiên cứu có vẻ căng thẳng, đáp rằng mình sẽ cố gắng.
“Nhưng đạt được kết quả thế này, tôi cũng thấy hài lòng. Từ giờ mong cậu cố gắng hơn.”
“Cảm ơn anh.”
“Cậu đã hỏi cảm nhận của người đàn ông tham gia thử nghiệm chưa?”
“Em đã hỏi rồi ạ. Thật ra, em cũng muốn cho mọi người cùng xem luôn.”
Cậu nhân viên nghiên cứu bắt đầu bấm cái điều khiển ngay gần tay với. Lập tức, một tờ giấy xuất hiện trên màn hình viết bằng bút màu, “Y như trong mơ vậy. Tôi như được tặng cho một đôi cánh tay mới”, với nét chữ cực kỳ thanh lịch.
“Đây là do người đó viết. Bằng đôi tay người máy đó. Ông ta không thể nói được.”
‘‘Vậy à? Đúng là đáng nể đấy,” Kazumasa gật đầu với cậu nhân viên. “Một vết thương nặng đến mức nói còn không xong.”
“Vâng. Chỉ có thể cử động lưỡi một chút thôi, không thể làm rung dây thanh quản. Vốn cũng không thể tự mình hít thở.”
“Hừm, ra là thế.” Ngay khi vừa nói xong câu đó, một câu hỏi chợt hiện ra trong đầu Kazumasa. “Ơ, khoan đã. Không thể là thế được.”
“… Ý anh là sao ạ?”
“Làm gì có chuyện ông ấy không thể tự mình hít thở,” Kazumasa trỏ về phía màn hình. “Hãy cho tôi xem lại đoạn video kia đi, hình ảnh người đàn ông tham gia thử nghiệm ấy. Để ảnh tĩnh cũng được.”
“A… vâng,” người nhân viên vẫn còn rất đỗi ngạc nhiên, vội vàng bấm cái điều khiển. Hẳn cậu ta cũng đang thắc mắc xem sếp mình lên cơn vì vấn đề gì đây.
Hình ảnh đã hiện lên. Người đàn ông trong tư thế ngồi.
“Nhìn kìa. Ông ta vẫn tự thở đấy còn gì?”
“Dạ không, không phải đâu.”
“Tại sao? Đâu có thấy ông ta gắn ống thở nhân tạo đâu?”
“À, ra là chuyện này,” cậu nhân viên gật đầu ra vẻ đã hiểu. “Đúng, không gắn ống thở. Trường hợp của người này, không cần gắn ống thở cũng được ạ.”
“Không cần gắn cũng được? Là sao vậy? Bản thân người đó không thể tự mình hít thở, tại sao không cần gắn ống thở nhân tạo?”
“Do ông ta đã được chữa trị. Phẫu thuật đặc biệt…”
“Phẫu thuật đặc biệt kiểu gì?”
“Chuyện này, thì là…” mắt cậu nghiên cứu viên đã bắt đầu ngấn nước.
“Dạ thưa,” một người nào đó giơ tay lên. “Tôi nói vài câu được không?”
“Chuyện gì?”
“Có lẽ tôi có thể giải thích rõ ràng hơn cậu ấy về vấn đề này.”
“Tại sao? Cậu thuộc một mảng hoàn toàn khác mà.”
“Đúng là như vậy, nhưng khi biết về bệnh nhân kia, tôi cũng có cùng thắc mắc với giám đốc, nên tôi đã tự mình tìm hiểu về chuyện này.”
Kazumasa nhìn cậu nhân viên vẫn còn đứng như trời trồng vì ngượng ngùng, rồi quay sang đáp trả ánh mắt của Hoshino, anh gật đầu cho phép cậu ta giải thích thay người kia.
Hoshino đứng lên, cậu hướng mặt về phía Kazumasa, hai tay chắp trước mặt.
“Người đó đã được gắn vào người một loại máy kích thích cơ hoành tạo nhịp tim.”
Kazumasa nhíu mày. “Là thứ gì?”
“Máy kích thích cơ hoành tạo nhịp tim. Nói đơn giản thì cỗ máy này sẽ tạo kích thích điện lên các dây thần kinh cơ hoành giúp cơ hoành co dãn. Cũng tương tự máy tạo nhịp tim.”
“Có loại máy móc như thế sao? Là kỹ thuật mới hả?”
“Về cơ bản, sản phẩm này đã được nghĩ đến từ khá lâu rồi. Từ những năm 1970 đã có ca thành công rồi.”
“Từ thời điểm đó ư?” Kazumasa lắc đầu. “Thật đáng xấu hổ, tôi chẳng hề biết gì.”
“Anh không biết đến cũng hiển nhiên thôi. Nhật Bản gần như chưa bao giờ thực hiện những ca phẫu thuật dạng này. Cho máy móc vào cơ thể vốn đã khó khăn, việc duy trì vừa phức tạp, chi phí lại vô cùng cao. Những trường hợp không thể tự thở lại thường chìm vào giấc ngủ sâu, họ có thể cắt khí quản và gắn ống thở vào mà không gặp bất cứ vấn đề gì. Chưa kể với một sản phẩm còn nhiều vấn đề về mặt an toàn cũng khó phổ biến ra ngoài.”
“Nhưng người đàn ông này lại dám gắn thứ đó vào mình ư?”, Kazumasa chỉ lên người đàn ông trên hình.
“Cũng có nhiều lý do. Thứ nhất, trường hợp của người đàn ông này gắn máy đó là hợp lý. Còn một lý do nữa là cỗ máy này đã đạt được một số cải tiến kỹ thuật. Những vấn đề còn tồn tại đến tận bây giờ đã được xử lý, nó được giới thiệu là một sản phẩm công nghệ chưa từng có.”
Kazumasa đưa người về phía trước. “Thế nghĩa là sao? Về mặt căn bản, sản phẩm này mang vấn đề như thế nào?”
Thái độ của anh khiến Hoshino có vẻ không vui, ánh mắt cậu ta đảo quanh, “Nếu giải thích đến cả những điều này thì sẽ tốn rất nhiều thời gian.” Cậu ta cọ cọ hai tay vào nhau.
Nhờ thế Kazumasa mới lấy lại chính mình, anh nhìn quanh. Các nhân viên của anh đang ngồi im với vẻ bối rối. Ánh mắt họ đầy vẻ bất an. Có lẽ là do giám đốc của họ đang quá chú tâm vào một vấn đề không liên quan trong cuộc họp.
“Xin lỗi nhé”, Kazumasa nói với Hoshino, “Xin lỗi đã bắt cậu phải trả lời những câu hỏi vẩn vơ của tôi. Cậu ngồi xuống đi.”
Hoshino ngồi xuống với vẻ nhẹ nhõm.
“À, mà cậu Hoshino này… phiền cậu lát qua phòng tôi nhé.”
Cậu nghiên cứu viên trẻ tuổi giữ ý nhìn quanh, rồi đáp lại lời anh, “Em hiểu rồi ạ.”
Có tiếng gõ cửa. “Mời vào,” Kazumasa đáp.
“Xin phiền anh,” anh nghe thấy có tiếng nói rồi cánh cửa mở ra. Hoshino cầm theo một tập tài liệu bước vào.
“Xin lỗi cậu chuyện khi nãy. Vì một câu chuyện bản thân có hứng thú, tôi đã quên bẵng mọi thứ,” Kazumasa rời khỏi bàn, mời cậu ta ra sofa. “Nào, ngồi xuống đi.”
“Vâng”, Hoshino khép nép ngồi xuống cái ghế sofa bọc da.
“Cũng không có gì đặc biệt. Chỉ là tôi muốn nghe tiếp câu chuyện kia thôi,” Kazumasa ngồi xuống phía đối diện, “Chuyện đó đó. Cái máy kích thích…”
“Máy kích thích cơ hoành tạo nhịp tim ạ. Em cũng nghĩ thế nên có mang tài liệu đến cho anh,” Hoshino đặt tập tài liệu lên bàn.
Kazumasa gật đầu. “Tại sao cậu lại quan tâm đến kỹ thuật này?”
Hoshino ngồi thẳng người, cằm cũng hơi hếch lên.
“Chẳng có lý do nào sâu xa đâu ạ, em nghĩ những thông tin này có thể tham khảo cho nghiên cứu của mình chăng.”
“Cậu đâu có nghiên cứu Brain Robot System (hệ thống người máy não) như người kia đâu, nghiên cứu của cậu về tín hiệu não gửi tới các cơ giúp chân tay của người đó có thể cử động cơ mà.”
“Đúng như anh nói. Nếu không có chỉ thị từ não thì khí quản không thể hoạt động được, nhưng nó lại hoạt động được nhờ vào kích thích điện, vì có cùng cơ chế với nghiên cứu của em nên em mới có hứng thú với máy kích thích cơ hoành.”
“Ra là vậy à? Nhưng hoạt động của cơ bắp tay chân và cơ hoành có độ phức tạp hoàn toàn không thể so sánh với nhau. Nghiên cứu của cậu đích thực có độ khó cao hơn nhiều. Tôi không nghĩ ta có thể đặc biệt tham khảo được.”
Hoshino gật đầu, cậu ta mở tập tài liệu ra.
“Hiện tại thì đúng thế. Máy kích thích điện từ chỉ đơn giản là tác động một chiều, tạo ra một nhịp điệu cố định để làm cơ hoành co dãn đều đặn. Nhưng chỉ thế thôi đã nảy sinh ra cả đống vấn đề.”
“Lúc nãy cậu cũng có nhắc đến. Có vấn đề gì với nó?”
“Vấn đề tiêu biểu xảy ra khi nuốt nhầm dị vật. Luôn có nguy cơ những dị vật lẫn trong đồ ăn sẽ lọt vào trong ống thở. Ngay cả khi ta dùng một cách khác để truyền dinh dưỡng thì vẫn có nguy cơ dị vật lọt vào trong cổ họng. Rồi còn những vấn đề như khạc đờm chẳng hạn. Trong trường hợp của người bình thường, khi ta cảm thấy có đờm trong cổ họng sẽ thế nào? Chắc giám đốc hoàn toàn có thể hiểu.”
“Đờm? Chuyện này thì đương nhiên rồi,” Kazumasa đằng hắng hai cái. “Kiểu này phải không?”
“Dạ vâng. Ho có hai loại, loại tự mình tạo ra như giám đốc làm lúc nãy, loại thứ hai là dạng phản ứng tự nhiên. Khi có dị vật lọt vào ống thở, hệ thống cảm ứng ở lớp màng nhầy trên bề mặt sẽ truyền thông tin đó lên các trung tâm trên não, lệnh được gửi đến các cơ hô hấp như cơ hoành, dẫn đến hiện tượng ho - đây là một phản ứng sinh học nhằm bảo vệ đường hô hấp như khí quản hay phổi, cái này là dạng ho theo phản xạ. Ngoài ra, ho cũng có vai trò xả lớp đờm tích lũy trong đường hô hấp ra bên ngoài. Tuy nhiên, công nghệ hiện đại này vẫn còn khó tái tạo được các chức năng ho, dẫu sao chép được hình thức bên ngoài, vẫn không dễ dàng thay thế được hình thức hô hấp thông thường. Đây là một bất cập của nó. Vấn đề này thì ngay cả với những người khỏe mạnh khi bị nghẹn chẳng hạn, cũng mãi mới có thể lấy lại được trạng thái hô hấp bình thường, chắc giải thích thế này anh cũng hiểu.”
Hoshino nói năng trơn tuồn tuột, cách sắp xếp ý để giải thích cũng dễ hiểu. Đúng là cậu ta vừa xem tài liệu vừa nói nhưng bản thân cũng đã nắm rất chắc những nội dung mình cần nói.
“Vậy là máy kích thích cơ hoành tạo nhịp tim đã giải quyết được những vấn đề đó?”
“Tuy vẫn chưa phải là hoàn hảo nhưng đã giải quyết được phần nào.”
“Theo cách nào?”
“Nói thẳng ra, cỗ máy này là một dạng máy phát tín hiệu, kết hợp với hoạt động của não. Không chỉ đơn giản ở mỗi việc phát tín hiệu, nó còn thu nhận về tín hiệu từ lớp đờm bảo vệ trong nội thể, rồi thay đổi loại tín hiệu phát ra tùy theo vấn đề cần xử lý. Ví dụ, nếu nó bắt được tín hiệu có dị vật trong cơ thể, nó sẽ phát ra tín hiệu thúc cơ hoành ho ra. Cơ chế này sẽ xử lý được vấn đề kia, giúp ta có thể hô hấp như bình thường.”
“Ra là vậy. Nghe cậu nói, thì đúng là điều gì cũng có khả năng xảy ra. Tuy trước giờ chưa có nhưng đúng là kỳ diệu.”
Nhưng Hoshino lại tỏ ra nghiêm trọng, cậu ta lắc đầu.
“Nhưng không dễ gì hiện thực hóa đâu. Những người phát triển loại máy này đầu tiên phải phân tích những tín hiệu thu về và phát ra bởi não bộ khi người khỏe mạnh ho và lúc trở lại trạng thái hô hấp thông thường ra sao, lập mô hình hệ thống dây nơ-ron thần kinh. Họ sẽ dựa theo mô hình này để tạo ra cả một hệ thống tín hiệu theo từng kênh. Tiện miệng thì ta gọi nó là máy kích thích cơ hoành nhưng thật sự ngoài cơ hoành ra, nó cũng có kích thích điện từ lên cơ bụng nữa. Em cũng chưa hiểu hết được nhưng đích thực là tốn không ít công lao.”
Câu chuyện đến nửa chừng bỗng trở nên bế tắc. Nhưng anh có thể hiểu mức độ khó khăn, đòi hỏi trình độ kỹ thuật cao hơn hẳn so với công nghệ hiện giờ.
“Sẽ có ích cho nghiên cứu của cậu chứ?”
“Em thấy nó có nhiều ý tham khảo,” Hoshino gật đầu. “Cũng như giám đốc đã nói khi nãy, chủ đề nghiên cứu của em là giúp cho những người bị thương tật có thể tự cử động chân tay của mình. Nhưng hiện thực là, chỉ giúp họ cử động thôi thì không được. Ví dụ như khi họ chạm phải đồ nóng, sẽ có phản ứng rụt tay về, ta không thể tạo ra được những phản xạ như thế thì cũng vô ích. Khác cánh tay người máy, tay người dễ bị bỏng mà. Nếu có thể xử lý được những vấn đề kiểu này, em có cảm giác sẽ tạo ra đột phá.”
Đôi mắt Hoshino long lanh. Đúng là nhắc đến nghiên cứu của chính mình có khác, cảm xúc nhiệt thành hơn hẳn.
“Cảm ơn cậu, phiền cậu quá, tôi đã hiểu rồi,” Kazumasa nói. “Ta quay lại câu chuyện kia nhé, bên nào đã phát triển được công nghệ tân tiến nhất của máy kích thích cơ hoành?”
“Đội nghiên cứu của Viện hô hấp ngoại khoa Đại học Y Yoshiaki. Em đã trực tiếp đi nghe giảng của người viết bài luận nghiên cứu của phía họ.”
Theo lời Hoshino, người viết bài luận đó là Phó giáo sư Asagishi, có vẻ như ông ấy cũng tham gia phẫu thuật cho người đàn ông tham gia thử nghiệm BRS.
“Đến bây giờ, họ đã tiến hành bao ca phẫu thuật rồi?”
“Em nghe là sáu. Tất cả đều đang phục hồi rất tốt.”
Kazumasa khoanh tay, sau một khoảng im lặng suy nghĩ, anh mở miệng.
“Toàn bộ các bệnh nhân đó đều có ý thức đúng không?”
“Ý thức… ư?” Hoshino nghiêng đầu nhìn xuống dưới.
“Ý tôi là, không có ca nào bệnh nhân bị mất ý thức, hôn mê triền miên đâu nhỉ?”
“Chuyện này, thì…” Hoshino không nhìn thẳng vào mắt Kazumasa, mắt chớp lia lịa, đầu chúi xuống. “Em chưa xác nhận được nhưng chắc là không ạ. Những trường hợp ngủ triền miên như vậy họ sẽ dùng cách cắt khí quản để gắn với máy hô hấp nhân tạo. Những người đã không còn ý thức thì tốn công lắp đặt cỗ máy cao cấp như thế vốn đã chẳng có ý nghĩa gì. Cỗ máy này được sáng chế ra nhằm mục đích giúp bệnh nhân có cuộc sống dễ dàng hơn mà.”
“Nhưng cũng có thể lắp đặt cái này cho người mất ý thức nhỉ?”
“Chuyện này thì… đúng.” Hoshino như đã quyết tâm, thẳng thắn nhìn Kazumasa. “Đúng như anh nói. Có lẽ những bệnh nhân trong trạng thái thực vật cũng có thể sử dụng loại máy này. Theo những gì em được biết, nó không cần đến tín hiệu phát ra từ não.”
Thấy ánh mắt nghiêm túc của cậu cấp dưới, Kazumasa chợt dấy lên nghi ngờ. Có khi nào nhân viên đã biết được chuyện con gái giám đốc gặp tai nạn, không chỉ là rơi vào tình trạng thực vật, tình hình còn khá là nguy ngập không? Hoshino chắc cũng đã biết được lý do mình bị gọi, nên mới chuẩn bị cả tập tài liệu dày thế kia.
“Cảm ơn nhé, cậu đã cho tôi những thông tin bổ ích.”
“Dạ không có gì”, Hoshino cúi đầu ngại ngùng.
Kazumasa lấy điện thoại từ trong túi ra, anh gọi cho Kanzaki Makiko. Cô lập tức nhấc máy, “Kanzaki đây.”
“Cô qua đây chút nhé”, anh chỉ nói vậy rồi dập máy.
Chẳng mấy chốc, anh đã nghe thấy tiếng gõ cửa, Kanzaki Makiko bước vào phòng. Cô mặc bộ vest xám, áo sơ mi trắng, mái tóc đen buộc gọn sau gáy.
“Tôi muốn cô liên lạc với một cơ quan nghiên cứu”, Kazumasa nói. “Viện hô hấp ngoại khoa Đại học Y Yoshiaki. Thông tin chi tiết, cô có thể hỏi cậu Hoshino đây - Hoshino, nhờ cậu giúp đỡ cho nhé?”
“Đương nhiên ạ,” cậu ta đáp.
Chỉ là, Kazumasa ngước lên nhìn Kanzaki Makiko.
“Đây là vấn đề của cá nhân tôi. Mong cô lưu ý đừng gây ảnh hưởng gì đến công ty.”
“Em hiểu ý anh,” cô thư ký nhẹ nhàng cúi đầu.