Ngôi Nhà Của Người Cá Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Theo thông tin trong hồ sơ, người đàn ông mang mã số 38 đã bảy mươi hai tuổi rồi. Ông ta mắc chứng glaucoma* và mất đi thị giác từ khoảng năm năm trước. Sau khi đến tuổi về hưu, ông hầu như không ra ngoài nữa. So với những bệnh nhân bị tổn thương thị giác khác, người này không có nhiều kỹ năng sử dụng gậy dẫn đường.

Tóm lại, cuộc thử nghiệm lần này đã cố gắng tìm người thử nghiệm phù hợp hơn.

“Bắt đầu,” tiếng nhân viên nghiên cứu hô lên.

Người đàn ông lo lắng bước bước đầu tiên. Đôi mắt ông đã bị che đi bởi cái kính. Mũ bảo hiểm cũng đã đeo ở trên đầu.

Ông ta vượt qua những thùng các tông ngáng trở ở vòng đầu tiên. Tiếp theo là những quả bóng đang lăn tứ tung. Người đàn ông khéo léo vượt qua hết những quả bóng đó. Phần sau nữa là thử thách sàn nhà phân theo màu. Có phần kẻ ô xanh đỏ có phần lại kẻ sọc xanh vàng. Người đàn ông nhận lệnh, “chỉ đi trên những phần màu xanh”.

Người đàn ông đã chọn đi trên màu xanh cực kỳ chuẩn xác. Chỉ còn một thử thách gian nan cuối cùng. Chỗ này có rô-bốt chạy vòng quanh. Nó to cỡ một con chó loại nhỏ. Nó di chuyển rất ngẫu nhiên, đương nhiên không để cho người tham gia thực nghiệm dễ dàng đi qua.

Người đàn ông đứng lại trước cửa vào, quan sát rô-bốt di chuyển một lúc rồi như đã quyết tâm, ông mới bắt đầu bước đi.

Rô-bốt lại đột ngột chuyển hướng, chặn đường đi của người đàn ông kia. Thế là, ông ta kêu lên một tiếng, dừng chân đứng lại. Gương mặt xoay theo hướng chuyển động của rô-bốt. Hay còn gọi là “nhìn”.

Sau khi xác nhận được rô-bốt đã đi xa, người đàn ông mới có vẻ an tâm tiếp tục bước tiếp. Và rồi, trong ánh mắt theo dõi của nhân viên nghiên cứu, ông đã đến được đích. Tràng pháo tay vang lên.

“Làm được quá đấy chứ.”

Kazumasa nói với người phụ trách nghiên cứu đang cùng chứng kiến thực nghiệm với mình.

“Đã đỗ chưa anh?” Người đàn ông vừa bước sang tuổi tứ tuần tháng trước hỏi anh với vẻ lo lắng.

“Nếu tôi nói chưa đỗ thì sao?”

Người phụ trách nghiên cứu đanh mặt lại, anh ta thẳng người lên. “Vậy tôi chỉ còn nước chuyển việc mà thôi.”

Kazumasa huýt sáo miệng, vỗ vai người cấp dưới. “Đương nhiên là tôi đùa thôi. Cậu đã đỗ, tôi không chê được điểm gì. Cứ thế mà tiến tiếp cho tôi.”

“Cảm ơn anh,” người phụ trách nghiên cứu cúi đầu.

Thấy có tín hiệu báo cuộc gọi đến từ chiếc điện thoại trong túi áo trong, Kazumasa vừa rời khỏi khu vực thực nghiệm vừa nhấc máy. Là bà Chizuko.

“Vâng, con Kazumasa đây.”

“A… Xin lỗi con nhé, đang trong giờ làm việc thế này.”

“Có chuyện gì vậy ạ?”

Thế rồi, vừa nghe những điều bà Chizuko gấp gáp nói, Kazumasa vừa bóp chặt lấy điện thoại trong tay.

Tình trạng Mizuho đột nhiên có chuyển biến lạ, Kaoruko phải đưa con bé đến bệnh viện.

“Tình trạng nó sao vậy ạ?”

“Chuyện này… nhiều điểm bất ổn lắm. Huyết áp không ổn định, thân nhiệt cũng hạ.”

“Từ bao giờ vậy ạ?”

“Từ sáng nay. À, nhưng theo Kaoruko, mọi chuyện xảy ra từ đêm rồi.”

Kaoruko ngủ trong phòng Mizuho. Có lẽ nửa đêm cô ấy đã nhận ra có sự lạ nhưng đến sáng mới kiểm tra tình hình chăng.

“Con hiểu rồi. Sau khi sắp xếp công việc, con sẽ vào viện ngay.”

Sau khi ngắt cuộc gọi, anh ngay lập tức gọi cho cô thư ký Kanzaki Makiko. Sau khi thông báo ngắn gọn tình hình, anh xác nhận xem có thể hủy lịch làm việc của ngày hôm nay không.

“Em sẽ tìm cách xử lý,” người cấp dưới tài năng của anh đã nói vậy. Sau khi nói một câu cảm ơn, anh bắt đầu nhanh chân bước đi.

Trên đường đi taxi đến bệnh viện, anh thử gọi cho Kaoruko nhưng hình như cô đã tắt điện thoại nên không tài nào liên lạc được.

Trong khi lơ đãng nhìn ra ngoài cửa kính, anh suy xét xem sự thể như thế nào.

Trong suốt ba năm này, cơ thể của Mizuho luôn ổn định. Nhưng không có nghĩa là hoàn toàn không gặp bất cứ vấn đề gì, thực ra vẫn bị nhiễm trùng, cũng gặp vấn đề tiêu hóa nữa. Nhưng Kaoruko hay bà Chizuko chẳng bao giờ báo cho Kazumasa những chuyện như thế. Có lẽ mọi người cũng không muốn gây ảnh hưởng đến công việc của anh.

Tại sao lần này lại báo cho anh biết?

Có lẽ anh nên chuẩn bị tinh thần đối mặt với mọi tình huống thôi, Kazumasa nghĩ.

Khi đến bệnh viện, anh hỏi tình hình ở quầy thông tin. Nữ phụ trách báo anh lên phòng y tá trên tầng bốn để xác nhận tình hình.

Anh đi cầu thang máy lên tầng bốn, rồi ngó vào trong phòng y tá. Vừa báo tên, cô y tá trẻ ở đó lập tức nhận ra vấn đề, báo ngay cho số phòng.

“Tôi vào được sao?”

“Mời anh. Chị nhà cũng đang ở trong đó.”

Được nói như vậy anh thấy nhẹ cả người. Người ta đưa Mizuho vào trong phòng điều trị, Kaoruko lo lắng trong phòng đợi - anh mường tượng trước tình hình đó.

Khi đến phòng bệnh, anh gõ cửa. “Mời vào,” giọng Kaoruko vọng ra.

Khi anh mở cửa thì thấy Kaoruko đang ngồi cạnh giường. Cô nhìn lên Kazumasa rồi nói, “Anh đến đấy à?” Vẻ mặt cô bình thản hơn anh tưởng, không có cảm giác sầu não gì.

“Mẹ đã báo cho anh,” Kazumasa nhìn lên giường. “Tình hình thế nào vậy?”

Mizuho đặt nằm đó, đang truyền dịch. Gương mặt có hơi sưng lên. Tình trạng đúng là khác nhiều so với lần trước anh gặp.

Kaoruko không đáp lại. Ánh mắt nghiêm nghị dồn cả vào đứa con gái.

“Này, sao thế em?” Anh hơi lên giọng.

Thế rồi, cô đứng dậy, đi ra phía cửa sổ. Cô dừng chân lại rồi khẽ khàng quay gót, thẳng thắn nhìn Kazumasa.

“Em có chuyện quan trọng muốn nói với anh. Một chuyện cực kỳ quan trọng. Giờ, ta nói được chứ?”

Kazumasa khẽ hạ cằm, anh nhìn Mizuho rồi ánh nhìn quay lại chỗ Kaoruko. “Chuyện liên quan đến Mizuho sao?”

“Đương nhiên là thế.”

“Chuyện gì?”

Kaoruko như có chút do dự, rồi cô hít vào một hơi và nói, “Đêm qua, em không biết nói thế có đúng không hay nên nói là sáng sớm ngày hôm nay sao nữa, tóm lại là vào khoảng hơn 3 giờ sáng…”, cô bắt đầu chớp mắt lia lịa. Đôi mắt đỏ lên, gò má giật giật. “Mizuho… phải đi rồi. Con bé đã nói thế.”

“Ơ,” Kazumasa mở to mắt. “Nói thế… Thế nghĩa là sao?”

“Con bé đi sang thế giới bên kia. Nó phải đi rồi,” sau khi đã nói hết, Kaoruko như cứng người, mắt nhắm nghiền, đầu cúi gằm. Bờ vai khẽ run.

Kazumasa ngạc nhiên nhìn Mizuho. Nhưng lồng ngực con bé vẫn khẽ phập phồng. Nó đang thở mà.

“Em nói gì vậy? Con bé vẫn đang sống đây mà.”

Sau khi Kaoruko khẽ dùng mu bàn tay phải lần lượt day từng bên mí mắt, cô ngẩng lên rồi hít sâu vào một hơi. Thế rồi, cô mở mắt ra, cười với Kazumasa.

“Kaoruko…”

“Xin lỗi anh, nói thế này chắc anh cũng không hiểu nổi.”

“Thật ra là chuyện gì vậy?”

“Vâng, em sẽ kể lại từ đầu”, Kaoruko liếc qua giường rồi nhìn Kazumasa và bắt đầu nói. “Tầm 3 giờ hơn, em đột nhiên mở mắt ra. Em có cảm giác như ai đó đang gọi em. Lúc đó, em thấy Mizuho đứng bên cạnh.”

Kazumasa không thể nói nổi điều gì.

“Đương nhiên không phải là em nhìn thấy con bé bằng xương bằng thịt,” Kaoruko nói. “Nhưng em cảm thấy con bé đang đứng đó.”

Thế rồi, Mizuho bắt đầu nói chuyện với Kaoruko. Cô không nghe thấy bằng tai mà nó truyền vào trái tim cô.

“Mẹ ơi, con cảm ơn.

Cảm ơn mẹ đã nuôi nấng từ trước tới giờ.

Con đã hạnh phúc lắm.

Cực kỳ hạnh phúc.

Cảm ơn mẹ. Thực lòng cảm ơn mẹ.”

Kaoruko hiểu ra đã đến lúc phải chia tay rồi. Nhưng, kỳ lạ là cô không hề cảm thấy đau buồn. Cô đã hỏi con bé, “Giờ, con sẽ đi sao?”

“Vâng,” Mizuho đáp lời mẹ. “Tạm biệt mẹ. Mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.”

“Vĩnh biệt con,” Kaoruko lầm bầm.

Ngay sau đó, bóng dáng Mizuho đột ngột tan biến. Không còn gì cả.

Kaoruko ngồi dậy khỏi giường, lại gần thân thể Mizuho. Cô bật đèn lên và kiểm tra một số chỉ số đo của con bé.

Mọi chỉ số đều bắt đầu có dấu hiệu xấu đi. Từ lúc đó. Kaoruko không hề ngủ, cứ thức canh như thế nhưng không có vẻ khá hơn.

Sau khi kể xong câu chuyện, Kaoruko nhìn chăm chăm vào Kazumasa, cô lắc đầu.

“Anh không tin ư? Hay cho là em đang nói dối? Nếu không phải nói dối thì cũng chỉ đơn giản là ảo giác, hay còn có thể là một cơn mơ - chắc anh nghĩ thế đúng không?”

“Anh không nghĩ em nói dối. Em chẳng có lý do gì để làm thế. Có thể đó là ảo giác hay là một cơn mơ màng, anh cũng không biết nữa. Nhưng nếu em đã tin như thế ta cứ coi đó là sự thật đi.”

Kaoruko cười, nói cảm ơn anh.

“Chỉ là…” Kazumasa thêm. “Thành thật mà nói, anh thực sự ngạc nhiên. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho ngày này, em cũng biết rằng anh đã chấp nhận rằng Mizuho đã chết. Nhưng dẫu có thể, anh không tưởng tượng nó sẽ xảy đến bằng cách này.”

“Xin lỗi anh. Em đã tiễn con đi một mình. Nhưng anh cũng không tốt cơ. Những lúc quan trọng như thế lại chẳng có nhà.”

Chẳng biết đáp lại thế nào, anh lấy tay ôm đầu. “Tại sao lại là đêm qua cơ chứ?”

“Đúng thật. Em cũng không rõ. Hãy hỏi Mizuho ấy,” cô nói thế với giọng vui vẻ. Là cô bùng nổ rồi, hay do mọi sự xảy ra đột ngột nên tâm trạng cô trở nên phấn khích quá rồi, Kazumasa không rõ nữa.

“Anh này,” Kaoruko hỏi anh. “Thế này là đủ rồi đúng không? Chúng ta đã làm hết những điều có thể làm cho Mizuho rồi phải không? Chẳng còn gì để hối hận nữa phải không?”

“Đương nhiên rồi. Anh coi như đã ổn, còn em đã hoàn thành xuất sắc mọi thứ rồi.”

“Nghe anh nói thế, em cũng thấy an lòng hơn,” Kaoruko khẽ ép tay vào ngực.

“Không, nhưng mà…” anh nhìn xuống giường. “Vậy, giờ ta tính sao đây?” Kaoruko lại gần giường với vẻ mặt nghiêm túc.

“Giờ ta đang truyền dịch đúng không? Cơ thể con bé đang thiếu hụt hoóc môn chống bài niệu. Thiếu loại hoóc môn này, phân sẽ chảy ra ồ ạt. Do không thể kiểm soát chúng nữa. Cần bổ sung một lượng lớn nước để tránh mất nước cũng do thế. Khi đó, chân tay cũng bắt đầu phù lên. Trong những trường hợp như thế này, cần phải cung cấp hoóc môn chống bài niệu ngay thì ta mới kiểm soát được tình trạng thải phân.”

“Em biết rõ quá nhỉ.”

“Thấy chưa? Em đã học rất chăm chỉ mà.”

“Trước giờ, Mizuho không cần đến loại hoóc môn đó sao?”

“Ngay sau vụ tai nạn đã cần rồi. Nhưng kể từ hồi chăm sóc tại nhà lại không cần đến nữa. Bác sĩ cũng bảo là kỳ lạ. Sau đó, lượng thuốc Mizuho phải uống cũng ít dần, đúng là đã khiến các chuyên gia bất ngờ.”

“Nhưng mà giờ lại cần đến nó.”

“Vâng”, Kaoruko gật đầu. Rồi cô nhìn Kazumasa với ánh mắt đầy u uẩn.

“Bác sĩ chủ trị sắp sửa đến nói chuyện với ta đấy. Trước đó, em muốn đề nghị điều này với anh.”

“Đề nghị?”

“Điều chỉ chúng ta mới có quyền quyết định đó.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.