Khi ly vang trắng của Kaoruko đã cạn, nhân viên pha chế trong bộ trang phục đen tiến lại gần.
“Thưa quý khách, tiếp theo quý vị dùng gì ạ?” Người đó nhìn Kaoruko và Enokida Hiroki ngồi đối diện cô rồi hỏi.
“Tiếp theo, tôi đã gọi món bào ngư rồi nhỉ?” Enokida nói vậy với cậu nhân viên.
“Vâng, thưa quý khách.”
“Vậy thì,” Enokida nhìn Kaoruko và gợi ý, “Hai ly rượu trắng cho hợp với món bào ngư nhé?”
“Vâng, thế cũng được ạ.”
Enokida cười cười gật gù, “Vậy thì thế đi,” rồi nói với nhân viên.
“Vâng, thưa quý khách. Vậy thì, quý khách thấy những món này sao ạ?” Nhân viên mở thực đơn, chỉ cho Enokida xem.
“Ừm, cứ thế đi. Nhờ cậu.”
Sau khi nhìn cậu nhân viên cúi mình rời đi khuất, Enokida nói, “Những lúc thấy còn băn khoăn, tốt nhất là cứ để người khác quyết định. Cứ giả vờ hiểu biết rồi chọn phải loại rượu không hợp vị thì cũng chẳng biết nên cáu với ai đúng không?”
Kaoruko hơi nghiêng đầu, liếc xéo lại vẻ mặt đẹp đẽ trắng trẻo kia.
“Đến cả bác sĩ cũng có lúc cáu giận sao?”
Enokida cười nhạt. “Chuyện đó cũng có thể lắm chứ.”
“Chà, một bộ mặt khác khó tưởng nha.”
“Nói thẳng ra thì do bản thân tôi muốn làm loạn chút thôi. Nhưng điều ấy là không nên đúng không? Với lại, nếu kìm nén không cáu gắt với người khác thì cũng không gây ảnh hưởng xấu đến hệ thần kinh. Con người ta ai cũng cần đường lui chứ. Bất cứ lúc nào cũng vậy.” Giọng nói trầm thấp, rành rọt của Enokida vang bên tai Kaoruko. Vang vọng sâu trong tim cô nữa.
Enokida muốn nói gì, Kaoruko hiểu cả. Chính bởi vậy, cô chẳng nói gì nhiều, môi chỉ giữ nụ cười vừa phải và cằm hơi gật mà thôi. Thấy thái độ của cô như vậy, anh ta cũng có vẻ hài lòng.
Nhân viên pha chế mang loại vang trắng đã giới thiệu tới, nó rất hợp vị với món bào ngư, Enokida cũng chẳng có cớ gì để trách móc. Anh ta gọi nửa chai vang đỏ cho món chính. Còn chọn cả nhãn hiệu. Thi thoảng mới có món ‘chuyên môn’ của mình mà.
“Một khi ta có tự tin, cứ tích cực hành động. Đó là quy tắc để sống đời tích cực đấy,” Enokida cười với vẻ tinh nghịch. Hàm răng trắng thấp thoáng giữa đôi môi.
Sau khi ăn xong món chính, tới lượt món tráng miệng. Kaoruko vừa lấp dạ dày bằng hoa quả và chocolate trên đĩa vừa nghe Enokida kể chuyện. Cô càng lúc càng thấy hứng thú với câu chuyện về lịch sử đồ tráng miệng, thực sự rất thú vị. Không phải bàn cãi, khả năng kể chuyện của anh ta đúng là quá quyến rũ.
“Cực kỳ ngon, em ăn no quá. Mai phải đến phòng gym để bơi cật lực mới được.” Kaoruko vỗ vỗ bụng mình qua lớp áo.
“Hấp thụ vào rồi đốt cháy năng lượng. Đúng là lý tưởng. Sắc mặt em cũng khác hẳn so với một năm trước đấy,” cầm ly cà phê trên tay, Enokida nói vậy.
“Cũng nhờ bác sĩ cả,” tuy đã chớm nghĩ tới câu đó, nhưng Kaoruko không nói ra khỏi miệng. Hiếm khi cô mới được yên tĩnh chuyện trò đến thế này.
Sau khi rời nhà hàng, hai người đi đến quán bar quen, ngồi lên ghế ở quầy. Kaoruko gọi Singapore Sling*, còn Enokida một ly Gin-tonic.*
“Đêm nay mấy đứa trẻ ở đâu? Lại đưa về nhà ngoại sao?” Nghiêng ly, Enokida khẽ thì thào vào tai cô.
Hơi thở của người đó làm cô thấy hơi nhột, Kaoruko khẽ gật đầu. “Em nói là đi gặp mấy đứa bạn thời đại học.”
“Ra là thế. Anh hỏi để tham khảo thôi, nhưng bạn em chỉ có nữ giới à?”
“Vâng, nhưng mà…” Kaoruko ghé nghiêng, liếc xéo anh ta. “Cũng có thể thay đổi, kiểu có nam có nữ. Em không nói rõ ràng với mẹ.”
“Thế cũng hay. Anh cũng cảm thấy đỡ tội lỗi. Đương nhiên, anh nào có phải bạn thời đại học của em, em cũng chẳng đi cùng ai khác ngoài anh.” Enokida nốc trọn ly Gin-tonic. “Vậy là, đêm nay các con em ở nhà ngoại à?”
“Vâng. Giờ này chắc chúng cũng ngủ rồi.”
Như thể bị thuyết phục, Enokida gật gù.
Người đó hẳn phải có ẩn ý gì thì mới hỏi như thế. Kaoruko cũng lựa theo chiều gió thôi. Hai người nào có phải là con nít.
“Cũng đến lúc ta đi thôi nhỉ?” Enokida nhìn đồng hồ đeo tay rồi nói.
Kaoruko cũng xem lại thời gian. Đã quá 11 giờ. “Vâng,” cô đáp.
Sau khi thanh toán và rời cửa hàng, Enokida lại nhìn đồng hồ một lần nữa.
“Giờ ta tính sao đây? Anh cảm thấy mình uống vẫn chưa đủ.”
“Hay ta vào quán nào đó? Một quán bar kiểu gia đình kín đáo chẳng hạn?”
Câu nói của Kaoruko khiến Enokida gãi đầu tỏ vẻ khổ sở.
“Xin lỗi nhé, anh không có chuẩn bị làm mấy chuyện đó đêm nay. Chỉ là, lâu lắm mới kiếm được chai rượu hiếm nên đã ướp lạnh sẵn. Anh mới nghĩ hay ta thưởng thức cùng nhau thôi.”
Nơi giữ lạnh hẳn là phòng anh ta. Đêm nay, Kaoruko cảm thấy Enokida đang cố nâng mối quan hệ của hai người lên một giai đoạn mới bằng cuộc nói chuyện nãy giờ. Cô vẫn chưa đến phòng anh ta. Cũng chưa hề có quan hệ xác thịt.
Chỉ thoáng chút băn khoăn, cô nhanh chóng đáp lời. “Xin lỗi anh,” cô nói.
“Sáng mai em phải đón lũ trẻ sớm. Chai rượu đó, đành để bác sĩ thưởng thức một mình vậy.”
Enokida không hề tỏ chút thất vọng nào, anh ta tươi cười xua tay. “Một mình uống không nổi đâu. Nếu đã vậy, để đợi lần tới nhé. Anh sẽ tìm ra món khai vị hợp với loại rượu đó.”
“Hay quá. Em cũng sẽ tìm món gì đó.”
Ra tới đường cái, Enokida giơ tay gọi taxi giùm cô. Kaoruko một mình leo lên ghế sau taxi. Nhằm đảm bảo không có những lời đồn thổi đại thể như ‘Phu nhân Harima để đàn ông cùng đi taxi tiễn về nhà’ lan tràn hàng xóm láng giềng.
Chúc ngủ ngon, không nói ra thành tiếng, Kaoruko chỉ hướng về phía Enokida và chúm miệng nói câu đó. Anh ta gật đầu, khẽ vẫy.
Chiếc taxi vừa chuyển bánh, cô đã thở hắt ra một cái. Cô cũng biết rõ mình đã hồi hộp thế nào.
Một lúc sau đó, điện thoại có tin nhắn. “Cũng chẳng mấy khi, anh sẽ chuẩn bị bộ ly mới. Đêm nay rất vui. Chúc em ngủ ngon.” Có lẽ con người này đã có ý đưa cô về phòng mình đêm nay nên cũng chuẩn bị sẵn rồi.
Đi thì cũng tốt thôi.
Chỉ là, có thứ gì đó trong Kaoruko vẫn bế tắc lắm. Chính xác là gì, ngay đến bản thân cô cũng chẳng hiểu rõ.
Bàn tay phải của cô chạm vào ngón áp út tay trái. Ngón tay đeo nhẫn. Kể từ khi kết hôn, cô chưa một lần đi đâu mà thiếu nó. Cô cũng đã quyết sẽ không tháo ra cho đến khi chính thức ly hôn.