Trong không gian ngập tràn hương hoa mộc, cô phát hiện thấy một đóa cúc dại nở trong góc nứt nơi hàng rào khi đang tưới cho đám cây cảnh ngoài vườn. Một bông hoa nhỏ màu tím nhạt. Năm nào cũng vậy, hoa luôn nở vào tầm này.
Có tiếng gõ coong coong vào lớp kính trên đầu, Kaoruko ngẩng đầu lên. Bà Chizuko ở phía bên kia ô cửa sổ chỉ về phía cánh cổng.
Cô nhìn thấy Shinshou Fusako trong bộ áo sơ mi trắng và váy màu xanh thẫm đang rảo bước men theo lối nhỏ vào nhà. Cô ta hướng về phía Kaoruko chào.
Kaoruko đứng dậy, bỏ cái mũ chống nắng ra và cúi đầu chào. Lúc cô ra mở cửa hiên, Shinshou Fusako đã đợi sẵn ở đó.
“Chào chị. Hương hoa mộc thật ngọt ngào nhỉ,” người giáo viên trường đặc biệt lúc nào cũng chào hỏi kiểu hạn chế cử động môi như thế. “Thật ư?” Kaoruko trả lời. “Hôm nay cũng nhờ cô giáo nhé.”
“Tôi cũng thế,” nói rồi Shinshou Fusako bước vào trong nhà.
Bà Chizuko rời khỏi phòng Mizuho, chào hỏi một câu rồi theo lối hành lang đi vào trong nhà. Ikuto vẫn còn ở trường.
Shinshou Fusako lại gần cửa, vẫn gõ lấy lệ như mọi lần. “Mizuho, cô vào nhé.”
Kaoruko cũng đi theo khi chị ta mở cửa và bước vào trong.
Mizuho đã ngồi sẵn trên ghế, mặc áo khoác nỉ màu đỏ, vẫn là kiểu tóc đuôi ngựa quen thuộc. Sau khi chào cô bé như mọi lần, Shinshou Fusako ngồi xuống cái ghế hướng về phía Mizuho. Ghế của Kaoruko chếch sau lưng chị ta. Chiếc ghế cũng được đặt sẵn ở đấy rồi.
“Hương vị thu đã tràn đầy rồi đó. Cô đi bộ từ ngoài ga vào mà chẳng đổ chút mồ hôi nào luôn ấy. Gió cũng rất sảng khoái. Dạo này, Mizuho có ra ngoài không?”
“Dạo gần đây, tôi có cho cháu ra ngoài một lần,” Kaoruko nói. “Còn giới thiệu với một bà cụ, bà ấy còn khen con bé dễ thương nữa.”
“Thế thì tốt quá. Chắc cô bé cũng muốn nói chuyện với bà ấy. Mizuho, chắc lúc đó em vui lắm.”
“Lúc đó, con bé mặc cái váy liền nó thích nên rất vui.”
“Vậy sao. Chắc là hợp với cô bé lắm.”
Vừa ngắm nhìn Mizuho, hai người vừa nói chuyện với nhau. Trước khi buổi học bắt đầu, họ luôn trò chuyện theo kiểu này.
“Nào, cô sẽ lại giới thiệu truyện mới cho em như các tiết học khác nhé”, Shinshou Fusako lấy sách từ trong túi ra. “Câu chuyện hôm nay về chú cá hề và chú chim hải yến nhé. Hàng ngày, cá hề đều thấy buồn chán. Cậu muốn đi nhiều nơi nhưng vì lũ cá mập và bạch tuộc hung tợn ngoài kia nên chốn vui chơi của cậu cũng hạn chế đi nhiều. Rồi đến một ngày, trong khi cá hề đang thong dong bơi lội, thứ gì đó lao từ trên xuống tạo một tiếng tùm. Cậu giật mình, lần này thứ đó lại lao vọt khỏi mặt nước. Cậu thắc mắc đó là thứ gì, khi nghe ngóng tình hình bên ngoài từ trên mặt nước, cậu lại giật mình thêm lần nữa. Một thứ cậu chưa từng thấy đang bay lượn trên khoảng không chẳng hề có nước đó. Cá hề hỏi, “Bạn là ai, bạn đang làm gì thế?”. Đối phương đáp lại, “tớ là chim hải yến. Tớ đang đi tìm mồi. Vậy thì bạn là ai? Loài cá nào mà da dẻ bóng bẩy đẹp đẽ vậy?”
Sau lần giới thiệu với nhau về bản thân mình, chúng đã nhờ đến thần linh cho mình được sống trong lốt của đối phương một lần để được xa rời cuộc sống mà cá hề và chim hải yến đã quen thuộc từ lâu.”
Kaoruko ở bên cạnh ngồi nghe, thấy câu chuyện này có vẻ là một phiên bản khác của truyện “Hoàng tử và cậu bé ăn mày”. Họ thấy bất mãn với cuộc sống mình đang có và thấy ghen tị với cuộc sống của người khác. Nhưng một khi đặt bản thân vào hoàn cảnh của người kia, họ mới hiểu được những khổ sở và lo lắng của đối phương, một mô-típ quen thuộc.
Cả câu chuyện về cá hề và chim hải yến cũng sẽ đi đến cái kết như thế. Chim hải yến biết được rằng cuộc sống lòng biển có nhiều kẻ địch hơn trên trời nhiều, còn cá hề đã ngấm được nỗi khốn khổ khi phải bay lượn suốt đi tìm mồi như thế. Thành ra, chúng đã thuyết phục được chính mình rằng bản thân đang hạnh phúc và trở về như cũ.
“Một câu chuyện kinh điển nhỉ?” Kaoruko nói. “Dẫu bên ngoài nhìn kiểu gì, chỉ có người đó mới hiểu được bản thân thật sự khổ sở đến chừng nào. Bởi vậy, không nên ghen tị với người khác đúng không cô?”
“Đúng vậy đó. Nhưng đôi lúc thử thay mình vào địa vị của nhau chắc cũng không tệ. Như cá hề và chim hải yến đó.”
“Chị lại nói điều khó khăn rồi,” Kaoruko đáp trả ánh nhìn thẳng thắn của cô giáo. “Cô giáo cũng muốn thử vào vị trí của ai đó ư?”
“Tôi thì không,” Shinshou Fusako lắc đầu. “Nhưng thế giới này cũng có nhiều người có suy nghĩ lạ kỳ.”
“Như thế nào thưa cô?”
Chị ta nhìn chăm chăm vào mắt Kaoruko rồi quay sang gương mặt Mizuho.
“Xin lỗi nhé, Mizuho. Để cô nói chuyện với mẹ chút nhé,” nói thế rồi chị ta xoay hướng ngồi đối diện với Kaoruko.
“Chuyện gì vậy?” Kaoruko hỏi. Một dự cảm không lành khiến ngực cô nghẹn lại.
“Hai ngày trước, một người đàn ông đã đến thăm trường tôi. Người này tên là Kadowaki”, Shinshou Fusako bắt đầu câu chuyện. “Anh Kadowaki là giám đốc một công ty thực phẩm nhưng khoảng hai tháng trước, anh ấy đã trở thành đại diện một quỹ ủng hộ nhằm mục tiêu cấy ghép tạng cho một đứa bé.”
Kaoruko hít sâu vào một hơi, cô đáp trả ánh nhìn của đối phương. “Người đó muốn gì vậy?”
“Tôi khá có hứng thú với vụ này vì hình như có một người tên là Shinshou Fusako đã tham gia làm tình nguyện viên cho hoạt động quyên tiền đó. Đương nhiên, người đó không phải là tôi.”
Kaoruko chớp mắt, nhưng không hề né tránh. Cũng chẳng nói gì.
“Anh Kadowaki đó,” Shinshou Fusako nói tiếp, “đã luôn tìm người phụ nữ ấy. Bởi vì đứa trẻ đã mất, “quỹ hỗ trợ” đã giải tán nhưng số tiền thu được vẫn còn đấy. Họ định dành số tiền đó cho những hoạt động tương tự, họ muốn đặc biệt xin phép những cá nhân đã ủng hộ khoản tiền lớn. Người cùng tên Shinshou Fusako đã gây quỹ được một số tiền lớn. Nhưng anh ta chẳng thể liên lạc được với người đó. Số điện thoại đó đã hủy hợp đồng nên không thể gọi được nữa, gửi email cũng chẳng thấy trả lời.”
“Rồi sao nữa?” Kaoruko hỏi.
“Người phụ nữ đó tự nhận mình là cô giáo. Chỉ có ngần ấy thông tin cũng khó tìm kiếm nhưng họ còn nắm được một điểm khác. Cô ta biết khá nhiều thông tin chi tiết liên quan đến cấy ghép nội tạng, cũng có vẻ là một người trí thức. Anh Kadowaki đã phân tích rằng có thể trong số những đứa trẻ cô ấy từng dạy có bé nào cần phải cấy ghép tạng nhưng thất bại. Những nơi nhận các trẻ như thế thường chỉ có các cơ sở giáo dục trực thuộc bệnh viện. Nhờ thế, anh Kadowaki đã tìm đến được trường hỗ trợ học sinh đặc biệt chúng tôi. Kết quả là, anh ta tìm thấy một cô giáo tên Shinshou Fusako.”
Kaoruko nắm chặt hai tay trên đùi.
“Nhưng không đúng người. Anh Kadowaki đó chắc cũng ngạc nhiên lắm.”
“Vâng. Nhưng ta không thể cho đây chỉ là một vụ trùng tên họ đơn thuần. Họ Shinshou cũng là họ hiếm, tôi cũng nhận thấy có điểm đáng lưu tâm khi gặp gỡ người này.”
“Chuyện gì vậy ạ?”
“Theo như anh Kadowaki, người phụ nữ cũng có tên Shinshou Fusako đó có khuôn mặt khác hẳn tôi nhưng kiểu tóc, mắt kính, cách ăn mặc và phong cách nói chung lại rất giống. Có vẻ người này cố ý giả làm tôi. Vậy nên, người đó đã hỏi là chung quanh tôi có ai đó muốn giả làm tôi không.”
“Cô giáo đã làm gì?”
Shinshou Fusako vẫn nhìn Kaoruko, cô ta ngồi thẳng lên.
“Đầu tiên, tôi đã nghe chi tiết câu chuyện của anh Kadowaki. Người phụ nữ tên Shinshou Fusako đó đã làm gì, nói những gì chẳng hạn. Hơn nữa, tôi xin thất lễ chút”, cô lấy lại hơi, liếm môi. “Tôi đã nói rằng bản thân không thể trả lời chắc chắn người phụ nữ đó là ai. Nhưng nếu phía anh Kadowaki không thấy có vấn đề gì thì tôi sẽ thay anh xử lý vụ này. Số tiền quyên góp đó anh Kadowaki có dùng làm gì, người đó chắc chắn cũng sẽ không than phiền - Tôi chỉ làm thế thôi.”
Bàn tay nắm chặt của Kaoruko dần lơi lỏng ra. “Anh Kadowaki có bị thuyết phục không?”
“Chỉ đáp hiểu rồi thôi. Có lẽ anh ta cũng đã quan sát được điều gì đó.”
“Vậy sao?” đến lúc này Kaoruko mới hạ ánh nhìn xuống.
“Chị Harima”, Shinshou Fusako cất tiếng gọi. “Nếu chị không có chuyện gì muốn nói cũng chẳng sao. Tôi cũng chẳng tọc mạch. Nhưng nếu muốn bày tỏ chuyện gì cho vơi nỗi lòng, tôi nghĩ mình có thể lắng nghe. Chắc cũng chẳng có ai khác ngoài tôi có thể nghe chuyện của chị.”
Cách nói cẩn trọng và khách sáo của Shinshou Fusako khiến Kaoruko không thể thốt được câu nào. Người phụ nữ này quả không hề tầm thường chút nào.
“Nguyên nhân bắt đầu từ việc tôi đã xem trộm cặp của cô giáo,” Kaoruko nói vậy rồi ngẩng đầu lên.
Đôi mắt của Shinshou Fusako có chút mở to sau đôi tròng kính, “Chị đã xem cặp tôi rồi ư?”
“Xin lỗi cô giáo,” Kaoruko nói. “Hồi cô mới bắt đầu đọc sách cho Mizuho. Một lần tôi ra ngoài rót trà xong nhận thấy cô giáo đã không đọc sách nữa. Nhìn dáng lưng cô lúc đó trong lòng tôi nảy sinh nghi vấn. Không rõ người này có thực lòng coi Mizuho như một học sinh vẫn còn đang sống hay không. Có khi nào cô cho con bé đã chết não rồi, dạy dỗ cũng vô nghĩa gì chăng?”
Shinshou Fusako nhìn mông lung vào không khí như thể đang cố lục lọi ký ức. Dường như xác nhận từng có chuyện như thế, chị ta gật gù.
“Lúc đó sao? À, tôi nhớ rồi. Vậy sao, chị đã nhìn từ sau lưng.”
“Từ đó, tôi cứ mãi trăn trở về chuyện cô giáo suy nghĩ gì trong đầu. Một lần, sau khi cô giáo đọc sách xong, rồi đứng dậy đi rửa tay. Tôi thấy túi xách của cô đặt trên ghế có vẻ nặng trĩu vì sách, sắp sửa rơi xuống đến nơi, tôi mới định chỉnh thì thấy một tờ rơi trong đó. Tuy nghĩ là không nên nhưng tôi vẫn cứ lôi ra, vì lỡ thấy cụm từ cấy tạng viết trên đó mất rồi. Đúng, tờ rơi đó viết về hoạt động “Quỹ ủng hộ bé Yukino”. Tôi đọc và cảm thấy rất sốc. Lại càng không thể tin cô giáo nữa. Trước mặt Mizuho thì đọc sách như vậy nhưng trong lòng cô chắc chẳng coi chúng tôi ra gì cả. Có khi nào cô cho rằng chúng tôi tốn bao tiền của lãng phí không, hay còn bao sinh mạng cần được cứu giúp là thế vậy đó.” Shinshou Fusako cười buồn.
“Vậy à? Chị đã nghi ngờ thế sao? Thế thì, sao chị lại có ý định tham gia vào hoạt động từ thiện vậy?”
Kaoruko xoay sang nhìn Mizuho, đứa con gái yêu đang mặc chiếc áo khoác đỏ, mắt nhắm hờ. Hàng mi đó có lẽ sẽ vĩnh viễn không mở ra nữa. Đôi tai đó không còn nghe được tiếng gọi. Nhưng Kaoruko sẽ vẫn để con gái mình nghe những chuyện tiếp theo chứ, cô hơi có chút băn khoăn. Nhưng đây là chuyện cần nói, phải nói trong căn phòng này.
Cô quay lại nhìn Shinshou Fusako.
“Sau đó, tôi đã cân nhắc cảm xúc của cô. Một người ủng hộ hoạt động cấy ghép tạng cho trẻ con nhưng lại đọc sách cho Mizuho thì sẽ có tâm lý ra sao. Tôi cũng tìm hiểu một số thông tin về việc cấy ghép tạng. Biết được nhiều điều hơn và vô cùng ngạc nhiên. Tôi nhận ra mình đã vô tri đến thế nào. Không thể cấy ghép tạng trong nước được, bao đứa trẻ phải chịu khổ sở đến vậy… Tôi thấy mình vẫn còn hạnh phúc. Vậy nên, tôi muốn biết câu trả lời, tôi đã đến đó. Đến với hoạt động quyên tiền.”
“Chị muốn suy nghĩ với tâm lý của họ sao? Như cá hề và chim hải yến.”
Những lời đó khiến Kaoruko nghẹn hơi. Tại sao Shinshou Fusako lại nhìn thấu hết mọi thứ như vậy.
“Nhưng tôi không hiểu. Dẫu cần che giấu mình, đâu cần phải hóa trang thành tôi như thế.”
Kaoruko mím miệng, cô lắc đầu.
“Nếu tôi ăn mặc theo kiểu kỳ lạ gì đó thì rất là thiếu tự nhiên. Tôi cần có một hình tượng. Mà tôi cũng chẳng nghĩ ra được ai khác. Tôi cũng đã có ý chuẩn bị một cái tên giả nhưng lại chẳng thể nói ra… Khi nói ra tên cô giáo, tôi đã thấy dùng một cái tên hiếm thật không ổn, nhưng mà… Xin lỗi cô.”
“Chị không cần xin lỗi đâu. Tôi cũng chẳng thấy phiền gì. Hơn nữa…”, Shinshou Fusako hơi vươn mình tới trước. “Chạm được vào thế giới đó, chị cảm thấy sao? Chị đã nhìn nhận được điều gì chưa?”
“Nhìn thấy hay phải nói là… được cứu vớt.”
Kaoruko kể chuyện đã gặp vợ chồng Etou ra sao và cả chuyện họ không cảm thấy cay đắng đối với những bậc cha mẹ không chịu công nhận chuyện con mình bị chết não và tiếp tục chăm sóc như thế nào. Đối với cha mẹ, đứa trẻ vẫn còn sống nên đó vẫn là một sinh mệnh quan trọng.
“Chính bởi vì vậy, tôi đã muốn làm gì đó giúp bé Yukino…”, như thể có thứ gì dâng lên trong lòng, nước mắt chảy ra. Cô lấy đầu ngón tay gạt mắt. “Tôi cũng chẳng biết nói gì trước lựa chọn chấp nhận hiến tạng của vợ chồng anh chị Etou. Chỉ là tôi thấy định mệnh sao quá nghiệt ngã.”
Shinshou Fusako thở dài.
“Vậy còn tôi thì sao? Chị vẫn còn nghi ngờ tôi à?”
Kaoruko khẽ lắc đầu.
“Tôi cũng chẳng rõ nữa. Nếu nói là thật lòng tin thì là nói dối.”
“Vậy sao. Ừ, cứ để thế đi,” Shinshou Fusako gật gù như thể đang thuyết phục chính mình rồi nhìn thẳng vào Kaoruko. “Chị còn nhớ câu chuyện đó chứ? Chuyện chú cáo nhỏ và bông hoa Kazefukigusa.”
Sau khi thở hắt một hơi, Kaoruko khẽ gật, “Vâng, tôi còn nhớ.”
“Để cứu nữ hoàng, cáo nhỏ đã quên cả chuyện phép thuật đang giúp đỡ mình, giật người bạn Kazefukigusa khỏi mặt đất. Thành ra, cậu ta mất bạn, cũng chẳng còn được gặp lại nữ hoàng nữa. Chuyện này, chị Harima có nói là thấy ngốc nghếch đúng không?”
“Đúng rồi. Nhưng theo như lời cô giáo, lựa chọn của chú ta đã đúng.”
“Nếu cáo không làm gì, nữ hoàng sẽ chết, nhổ Kazefukigusa lên thì lại khiến phép mầu tan biến. Nhưng mà chỉ cần cứu được nữ hoàng là đủ tốt rồi, tôi đã lý luận như vậy.”
“Lúc đó, tôi chỉ thấy ý cô là một sinh mệnh đằng nào cũng mất nên khi vẫn còn giá trị hãy tặng cho người khác, tôi cho rằng cô giáo có ý bóng gió là Mizuho cũng nên hiến tạng thì hơn…” Shinshou Fusako nhăn mặt.
“Không phải vậy sao?”, Kaoruko hỏi.
“Đúng là tôi nên giải thích rõ ràng hơn. Tôi không định nói thế. Ý tôi là ngược lại. Hành động của chú cáo có lẽ đúng theo khái niệm đạo đức mà thôi. Nhưng chị Harima đã nói là ngốc nghếch. Hồi mới đọc, tôi cũng nghĩ vậy. Không, không, có lẽ tác giả câu chuyện cũng nghĩ vậy. Không quan trọng hành động đó có đúng theo luân lý hay không, vấn đề nằm ở chỗ sao ta lại cảm thấy thế. Thiếu gì ý kiến cho rằng con người là loài sinh vật không thể sống chỉ dựa vào đạo đức. Điều quan trọng nhất là thành thật với cảm xúc của mình. Tôi cho rằng con người đừng câu nệ quá vào đạo đức trong cách sống của mình thôi. Tôi chỉ muốn truyền tải suy nghĩ này nên mới chọn câu chuyện đó thôi.”
“Là vậy ạ? Tôi đã nghĩ theo hướng hoàn toàn ngược lại.”
Có lẽ là trong lòng cô sẵn ý nghi ngờ Shinshou Fusako nên mới thế, Kaoruko nghĩ vậy. Khi học hỏi thêm về chuyện cấy ghép tạng, cô không còn tự tin vào việc mình đang làm cũng vì những suy nghĩ trái chiều kiểu này chăng.
“Cả Yonegawa cũng vậy,” Shinshou Fusako vẫn cứ ngắm nhìn Mizuho. “Tôi đã mong cô ấy có thể thành thật hơn một chút.”
Cái tên bật ra ngoài dự đoán khiến Kaoruko ngạc nhiên. “Cô giáo Yonegawa sao ạ…?”
Shinshou Fusako nhìn Kaoruko.
“Giáo viên dạy dỗ các ca đặc biệt cũng sẽ có lúc gặp những em học sinh trong tình trạng thực vật như thế này. Cô giáo Yonegawa cũng vậy, hẳn cô ấy cũng đã trải qua vài trường hợp.”
“Vâng, cô ấy cũng nói vậy. Nhưng cô ấy có nói tuy giờ không có ý thức nhưng quan trọng là phải nói chuyện với phần tiềm thức kìa.”
Shinshou Fusako gật đầu.
“Cũng có nhiều cách tiếp cận những trẻ như vậy. Chạm vào thân thể các cháu, cho các cháu nghe tiếng nhạc hay nhạc cụ. Trò chuyện. Tìm ra xem chúng có phản ứng với điều gì.”
“Cô giáo Yonegawa đã làm rất tốt.”
“Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng kết quả là, cô ấy lại là người chịu tổn thương. Tình hình sức khỏe của cô ấy trở nên như vậy là do vấn đề tâm lý.”
Lồng ngực Kaoruko có điều gì nhức nhối. “Dạy dỗ Mizuho căng thẳng đến vậy sao?”
“Nếu chỉ chú tâm vào kết quả, mọi chuyện sẽ thành như thế. Nhưng tôi cho rằng nguyên nhân chính là bản thân cô ấy thôi.”
“Ý cô là?”
“Khi nhận lại lớp, tôi có nghe cô Yonegawa kể sơ qua. Cô ấy đã nói về Mizuho như sau. Đứa trẻ đó khác những đứa trẻ khác.”
“Khác như thế nào?”
Chắc có ý nói đến chuyện con bé không trong tình trạng thực vật mà đã chết não rồi chăng.
“Không cảm thấy yếu ớt - cô ấy nói vậy”, câu trả lời lại ngoài tầm dự đoán.
“Yếu ớt…”
“Những đứa trẻ trong tình trạng thực vật thường cơ chân cơ tay sẽ bị teo lại, da nhăn nheo. Thường có dấu hăm và lở loét. Nhìn tình trạng đó, ta không cần nói cũng hiểu chúng đau đớn yếu ớt đến chừng nào. Nhưng Yonegawa đã nói Mizuho không như vậy, cơ bắp vẫn tốt, da dẻ hồng hào, nhìn chỉ như một cô bé khỏe mạnh đang nhắm mắt thôi. Đấy cũng có thể là kết quả từ những công nghệ tân tiến nhất nhưng ta vẫn phải nghĩ đó là kỳ tích. Khi mới gặp Mizuho, tôi cũng nghĩ vậy.”
“Thế thì có vấn đề gì đâu.”
Shinshou Fusako lắc đầu.
“Vấn đề nằm ở cô Yonegawa. Khi tiến hành những điều giống như đối với những đứa trẻ trong tình trạng thực vật từ trước tới nay, cô ấy cảm thấy mình đã không nắm được trọng điểm. Mỗi khi cho cô bé nghe, chạm vào con bé là lại thấy có dấu hiệu sự sống. Thế là sao? Cô bé cần có thứ gì đó thần bí hơn thế nữa chăng? Không thể chỉ dựa vào vẻ ngoài không thôi. Và cô ấy bắt đầu có những mối lo nghĩ.”
Câu chuyện không giống với những điều cô đã nghĩ, Kaoruko không biết nên trả lời ra sao. Có vẻ như cô đã hiểu lầm cô Yonegawa. Cô ấy đã làm quá sức rồi.
“Khi đến đây được một thời gian, tôi cũng đã hiểu được ý cô Yonegawa muốn nói,” Shinshou Fusako nói. “Tôi đã có ý mong đợi một phản ứng mang tính y học từ Mizuho. Nhưng tôi chỉ đến đây mỗi tuần một lần, phải làm gì mới ổn đây? Sau bao nghĩ ngợi, câu trả lời tôi tìm thấy là hãy làm những điều Mizuho chắc sẽ muốn làm. Tôi thấy đó là đọc sách. Tôi cảm thấy hạnh phúc khi những câu chuyện này ngấm vào Mizuho. Mà dẫu không tới đọc với con bé, cứ đọc sách thế này thôi tôi cũng cảm thấy đủ bình yên rồi. Không rõ nên truyền tải tình cảm của tôi đến với Mizuho theo dạng thức nào thì tốt đây? Tôi cho rằng một khi mẹ cháu có thể cùng nghe đọc chuyện thì kể cả lúc tôi về rồi, cô cũng có được đề tài hay ho để trò chuyện với Mizuho.”
Vẫn là giọng nói đều đều như mọi khi nhưng hôm nay lại khiến Kaoruko thấy ấm áp. Đề tài hay ho để trò chuyện với Mizuho - Có khi nào lại đúng là như vậy? Cô nghi ngờ Shinshou Fusako, khi cô ta về rồi, đúng là Kaoruko có “trò chuyện” với Mizuho về nội dung cuốn sách. Đó là niềm thư thái nho nhỏ của cô từ hồi tháng Tư đến giờ. “Vậy thì lúc đó, tại sao cô lại…”
“Ngưng giữa chừng ấy hả?”
“Vâng,” Kaoruko đáp.
Shinshou Fusako mở rộng cuốn sách trên đùi.
“Như tôi đã nói rồi, một yếu tố quan trọng là cảm xúc của tôi khi đọc sách. Nếu tâm tôi bất ổn, chắc sẽ ảnh hưởng không tốt với Mizuho. Nên trong khi đọc sách, tôi ngưng một chút giữa chừng để xác nhận xem trái tim mình có thực bình ổn hay không. Xin lỗi, đã tạo nên hiểu lầm như thế.”
“Vậy là thế sao. Là để xem… trái tim mình có bình ổn không ư?”
“Chỉ là vậy thôi,” Shinshou Fusako khẽ ấn vào ngực mình. “Để xác nhận điều đó. Xác nhận xem đọc sách trong căn phòng này có phù hợp không.”
“Phù hợp… à, ra là thế.”
Kaoruko nhớ ra khi bắt đầu đọc sách, chị ta có nói không rõ liệu có phù hợp với Mizuho hay không.
“Nếu phía chị Harima không có ý kiến gì, tôi vẫn muốn tiếp tục đọc sách thế này, không rõ có được không?” Shinshou Fusako khẽ hỏi.
Kaoruko cúi đầu. “Đương nhiên. Xin nhờ cô.”
Shinshou Fusako xoay về phía xe lăn. “Tốt quá rồi, Mizuho.”
Sau khi ngắm đứa con gái đang nhắm nghiền đôi mắt, Kaoruko cũng cười với cô giáo.