Ngôi Nhà Của Người Cá Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

Đúng như Kaoruko nói, khoảng một tiếng sau đó, họ có cuộc thảo luận với bác sĩ chủ trị. Vị bác sĩ với gương mặt rắn rỏi tên Oomura đã nói với họ về câu chuyện quan sát cơ thể Mizuho suốt ba năm qua.

Tình trạng đã thay đổi hoàn toàn so với lần kiểm tra trước, bác sĩ Oomura nói vậy.

“Không nhắc đến chuyện não bộ cô bé đã gần như không còn hoạt động nữa, cơ thể bé Mizuho đã duy trì một sự cân bằng tổng thể. Huyết áp và thân nhiệt đều ổn định, có thể đại tiểu tiện bình thường. Nhưng đáng tiếc là tình hình hiện tại, sự cân bằng tổng thể đó đã bị mất đi. Có thể nói là con bé đang trở về tình trạng lúc vừa tai nạn chắc mọi người sẽ thấy dễ hiểu hơn.”

Thế rồi, bác sĩ Oomura bắt đầu nói đến những phương hướng điều trị về sau. Chuyện đầu tiên ông nói đến là về vụ hoóc môn chống bài niệu Kaoruko đã nói tới kia.

“Khi tiêm bổ sung, ta sẽ tạm thời ổn định được chức năng bài tiết cho con bé. Nếu không bổ sung, có thể dẫn đến tim ngừng đập trong tương lai gần. Với tình trạng này, nhiều bậc cha mẹ cũng không muốn phép ép uổng duy trì cuộc sống của con bé. Nhưng với tình hình trước giờ, anh chị Harima sẽ chọn cách tiêm hoóc môn, và vẫn tiếp tục chăm lo cho cháu nhà như từ trước đến giờ đúng không?”

Kazumasa nhìn sang bên cạnh. Ánh mắt anh gặp ánh mắt Kaoruko. Xác nhận được cái gật đầu nơi cô, anh mới quay sang phía bác sĩ chủ trì.

“Cuộc nói chuyện này là tiền đề cho chuyện não chết của Mizuho đúng không?”

“Vâng, mà, nếu xét đến tình trạng gần như chết não của con bé…”

“Vậy thì, Kazumasa mở miệng, “đó là nhiệm vụ bên phía quý vị phải làm còn gì?”

“Nhiệm vụ… ý anh là sao?”

“Nhiệm vụ gợi ý ra những lựa chọn. Có ý hiến tạng hay không, quý vị không cần phải xác nhận sao?”

“Ơ!” Mắt bác sĩ Oomura mở tròn. “Không… nhưng mà… chẳng phải anh chị đã từ chối ngay sau tai nạn ư?”

“Bởi chúng tôi không cho rằng con bé đã chết não,” Kaoruko đáp lời. “Không chết não nên chúng tôi không muốn ép con bé phải trải qua những bài kiểm tra kỳ lạ như thế. Hơn ba năm từ sau vụ việc đó, con bé nhà tôi vẫn sống mạnh khỏe. Với lại bác sĩ Oomura có muốn kiểm tra hay khám nghiệm với những người đang chết nữa sao?”

Bác sĩ Oomura không có vẻ gì muốn giấu những rúng động trong lòng, cứ nhìn hết lượt cặp vợ chồng đang nói ra những điều điên khùng.

“Nhưng lần này thì,” Kazumasa nói, “chúng tôi đã cho rằng giờ chỉ còn cách chấp nhận con bé đã bị chết não mà thôi. Nếu đã thế, chúng tôi buộc phải đưa ra lựa chọn. Liệu có gì sai không?”

Bác sĩ Oomura há miệng hớp hớp như cá vàng, “Anh chị đợi cho chút đã”, ông nói vậy rồi đứng dậy khỏi ghế. Khi rời khỏi phòng, trông dáng điệu ông như sắp ngã.

Kazumasa nhìn sang Kaoruko lần nữa. Cô ấy rúc rích cười nhưng không thèm nói gì. Kazumasa đành lặng im.

Một giờ trước, Kaoruko đã đề nghị chính cái điều khó ngờ này. Đồng ý hiến tạng.

“Mizuho đã đi sang thế giới bên kia rồi. Chắc chắn ở trên Thiên đường nó sẽ nói, hãy dùng thân thể của con cho những người bạn đáng thương đang ở đâu đó đi mẹ.”

“Nó là một đứa trẻ dịu dàng mà,” Kaoruko nói thêm.

Kazumasa chẳng có gì để phản đối. Vấn đề chỉ là phía bệnh viện. Họ sẽ có phản ứng ra sao, anh thật không biết nữa. Đối với bọn họ, đây chắc là một ca chưa từng có.

Bà Chizuko và Miharu cũng có gọi điện, cũng nói ý kiến của mình về tình hình hiện tại. Bên nào cũng khóc nức nở nhưng đây là chuyện đã thống nhất rồi.

Có tiếng gõ cửa. “Mời vào,” anh đáp lời và thấy cánh cửa mở ra. Người bước vào đúng là bác sĩ Shindou như họ dự đoán. Khi thấy vợ chồng Kazumasa định đứng dậy, “Mời anh chị cứ ngồi,” ông nói vậy rồi nhanh chóng đi vào phía bên kia bàn và ngồi xuống.

Bác sĩ Shindou thở ra một hơi rồi nhìn hai người. “Anh chị lúc nào cũng gây bất ngờ.”

“Vậy sao ạ?” Người hỏi là Kaoruko.

“Không dùng đến máy hô hấp nhân tạo, dùng những thiết bị tân tiến nhất để giúp con gái mình thở. Kích thích điện từ lên cột sống, dùng cơ chế phản xạ để rèn luyện cơ bắp cho con bé.”

“Có thể làm mọi thứ như vậy, chúng tôi thấy rất vui.”

“Đúng là như vậy. Kết quả là giới y học hiện đại cũng không thể nào giải thích được, không dựa vào cơ năng của não bộ vẫn có thể kiểm soát được cân bằng cơ thể như thế. Lại có thể duy trì đến tận bây giờ, chúng tôi chỉ có thể nói đó là điều phi thường. Nhưng điều tôi thấy ngạc nhiên nhất chắc là ngày hôm nay đây. Không nghĩ rằng anh chị lại chấp nhận lựa chọn như thế.”

“Tôi cho rằng điều này không trái luật,” Kazumasa nói. “Trong luật pháp hiện hành không có khái niệm chết não lâm sàng. Nếu không chấp nhận thẩm định chết não, người ta có thể xếp những người bệnh này vào loại có khả năng rơi vào tình trạng thực vật. Cho đến tận ngày hôm qua, biết đâu Mizuho lại đang trong tình trạng đó. Và rồi, hôm nay, tình hình đã thay đổi. Tình trạng Mizuho trong khoảng ba năm vài tháng trước khác với tình trạng con bé ngày hôm nay. Ít ra chúng tôi cũng có quyền cho mình một lựa chọn.”

Với những lời của anh, bác sĩ Shindou cũng đồng tình.

“Chỉ là, tôi có một điểm phải chỉnh lại. Theo đúng thủ tục, đầu tiên ta cần phải kiểm tra tình hình não bộ hiện tại của con gái anh chị đã, nếu chúng tôi nghi ngờ có khả năng chết não thì đó mới trở thành một lựa chọn. Nhưng, lần này, ta chưa thể tiến hành việc đó được. Theo ý kiến cá nhân tôi thì không cần thiết, nhưng các anh chị có chấp nhận thủ tục như vậy không?”

Kazumasa gật đầu với Kaoruko rồi nói, “Thế cũng được.”

“Hiểu rồi. Vậy thì tôi xin được bàn về vấn đề này với quý vị. Tuy lúc trước tôi cũng có hỏi rồi, nhưng hãy xác nhận lại lần nữa. Anh chị đã có thẻ đăng ký hiến tạng của con gái chưa? Hay anh chị từng giới thiệu về hoạt động cấy ghép nội tạng và hiến tạng cho cháu nhà trước đây chưa?”

“Chưa, chưa hề.”

“Vậy thì, trong trường hợp chúng tôi tiến hành bài kiểm tra thẩm định chết não theo đúng các tiêu chuẩn luật pháp và xác nhận được bé đã chết não, anh chị có đồng ý hiến tạng con gái mình hay không?”

Kazumasa quay sang Kaoruko, nhìn vào mắt cô ấy. Ánh mắt đó rất dứt khoát, không thoáng tia hoang mang nào cả.

“Vâng,” anh đáp thế với bác sĩ Shindou. “Tôi muốn hiến tạng.”

“Tôi hiểu rồi. Vậy thì, tôi sẽ liên lạc với điều phối viên bên đó. Những thông tin chi tiết về sau, anh chị cứ hỏi họ.”

Bác sĩ Shindou đứng lên, rời khỏi phòng với những bước chân bình thản.

Kazumasa thở ra. Anh nhìn đồng hồ, ngạc nhiên nhận ra mới chưa được ba giờ đồng hồ kể từ lúc anh nhận được cuộc điện thoại từ bà Chizuko. Sáng nay thức dậy, trong mơ anh cũng không nghĩ mình sẽ trải qua một ngày thế này. Nhưng đây là hiện thực. Anh đã mất con gái, giờ đang thuận ý hiến tạng của nó. Nhưng anh cảm thấy điều này cứ như hư như thực vậy.

Bên cạnh anh, Kaoruko đã bật máy lên từ lúc nào, mắt gắn chặt vào điện thoại. Màn hình hiển thị ảnh hồi bé của Mizuho. Thời con bé còn khỏe mạnh chạy chơi.

Lại có tiếng gõ cửa, bác sĩ Shindou đã quay lại.

“Tôi đã liên hệ với điều phối viên. Một chốc nữa người đó sẽ qua”, ông nói thế rồi ngồi xuống ghế, hai tay đan lại trên bàn. “Về thẩm định chết não và quy định cấy ghép nội tạng, hẳn hai anh chị nắm được khá rõ. Nhưng nếu vẫn còn điểm nào chưa tỏ, hãy cứ thẳng thắn hỏi điều phối viên. Có lẽ anh chị cũng đã biết, anh chị vẫn có khả năng từ chối hiến tạng sau đó.”

“Như lúc ấy, phải không?”

Khi nghe Kazumasa nói thế, “Đúng là như vậy,” bác sĩ Shindou đáp với vẻ nghiêm túc.

“Tôi muốn hỏi một điều có được không?” Kaoruko hỏi.

“Chuyện gì thế?”

“Tôi muốn xác nhận về thời điểm tử vong. Ta từng nói kiểm tra thẩm định chết não sẽ tiến hành hai lần. Tiến hành lần một, để trống một khoảng thời gian rồi tiến hành lại lần nữa. Và lần thứ hai này, nếu xác nhận rằng đã chết não, thời điểm đó sẽ trở thành thời điểm tử vong. Đúng vậy phải không?”

“Đúng như chị nói.”

“Nếu ta tiến hành thẩm định đúng thủ tục thì bao giờ mới kết thúc ạ?”

“Chà, chuyện này thì…”, bác sĩ Shindou nhìn xuống đồng hồ đeo tay. “Bởi cũng có khá nhiều việc phải chuẩn bị nên không thể bắt đầu ngay lập tức được. Bản thân việc thẩm định này vốn không mất thời gian nhưng cần một khoảng nghỉ cố định giữa lần một và lần hai. Thường thì trên 6 tiếng là được nhưng với trẻ chưa tròn sáu tuổi thì phải trên 24 giờ. Tuy cháu nhà mình đã trên sáu tuổi nhưng vẫn chưa thể tính bằng người lớn. Chắc cũng đến tầm 10 giờ mới được. Nếu xem xét những yêu cầu đó, nếu có nhanh thì đến chiều mai mới kết thúc kiểm tra được.”

“Ngày mai… tức là, ngày 1 tháng Tư sẽ là ngày tử.”

“Trong trường hợp xác nhận chết não”, bác sĩ Shindou cẩn trọng nói.

“Bác sĩ,” Kaoruko hơi rướn người lên phía trước. “Ngày đó, ta có thể sắp xếp thành 31 tháng Ba được không?”

“Ơ”, bác sĩ Shindou trợn mắt lên.

“Ngày tử không phải là một tháng Tư, mà là hôm nay, ngày 31 tháng Ba không được sao? Bởi vì, hôm nay mới chính xác là ngày ra đi của Mizuho.”

Bác sĩ Shindou mang một gương mặt hoang mang, chuyển cái nhìn sang Kazumasa.

“Có vẻ như giây phút bước sang thế giới bên kia, con gái tôi đã hiển linh. Ngay sau đó, tình trạng con bé đột nhiên có chuyển biến xấu.”

Bác sĩ Shindou chẳng hề che giấu vẻ mặt ngạc nhiên, gương mặt ông có vẻ khó xử. “Là chuyện như vậy sao…”

“Bác sĩ không tin cũng được. Tóm lại, ngày giờ tử vong của con bé có thể ghi theo nguyện vọng của gia đình được không?”

Nhưng bác sĩ Shindou lắc đầu không chút mủi lòng.

“Đáng tiếc là không thể. Khi kiểm tra thẩm định chết não lần hai tiến hành và xác nhận là cô bé đã bị chết não, thời điểm đó chính thức là giờ tử vong, đó là quy định. Biên bản tử vong không được phép dối trá.”

Lúc đó, Kaoruko ngả hẳn người ra sau, cô nhìn lên trần nhà. Rồi cô nhìn bác sĩ Shindou với điệu cười mỉa mai.

“Dối trá? Trái tim vẫn còn đang đập mà nói một người là đã tử vong thì không phải dối trá? Vậy, tôi xin hỏi bác sĩ, thế nào mới là thật đây? Mong bác sĩ trả lời.”

Bác sĩ Shindou nhăn mày tỏ vẻ khó xử, rồi ông lặng lẽ nói, “Tôi chỉ dựa theo quy định mà thôi. Một khi đã trái quy định, là dối trá rồi.”

Kaoruko hừ mũi.

“Theo những gì tôi được nghe nói, thứ đó mới là điều dối trá. Nhưng ngày mai là mùng 1 tháng Tư, tôi sẽ cho qua vì đó là Ngày Quốc tế Nói dối. Biên bản xác nhận tử vong cũng chỉ là một mảnh giấy. Đối với tôi, ngày con gái tôi từ trần là 31 tháng Ba. Thời điểm tử vong là 3 giờ 22 phút sáng. Tôi đã xem đồng hồ rồi, chắc chắn là thế. Tôi là mẹ nó, cũng là người tự tay chăm sóc cho nó. Đất nước này, hay người của chính quyền đi nữa, các người có thể thay đổi ngày tử vong của đứa con gái yêu quý của tôi ư? Ai có nói gì đi chăng nữa, ngày nó qua đời là 31 tháng Ba. Chuyện này chắc chắn không gì thay đổi được. - Anh cũng nhớ đấy nhé.”

“Hiểu rồi,” Kazumasa nói vậy rồi lôi điện thoại ra. Hỏi lại một lần nữa ngày giờ chính xác từ Kaoruko, anh lưu lại vào máy.

“Anh chị còn câu hỏi nào nữa không?” Bác sĩ Shindou hỏi.

“Tôi cũng còn một điều muốn hỏi,” Kazumasa giơ ngón trỏ lên. “Mizuho đã ở trong tình trạng đó suốt ba năm rồi. Thể chất con bé như vậy liệu có thể hiến tạng được không?”

Bác sĩ Shindou gật đầu, “Câu hỏi hay đấy! Thật ra, tôi cũng không biết. Không kiểm tra thì không thể nói được gì. Nhưng theo bác sĩ chủ trị thì tôi nghĩ là có khả năng. Dẫu đang trong tình trạng nguy kịch, nội tạng của bé Mizuho vẫn còn rất khỏe mạnh. Tức là chúng vẫn luôn hoạt động. Tôi cũng có cùng suy nghĩ đó. Anh chị biết bệnh viện chúng tôi gọi ca của Mizuho là gì không? Cô bé kỳ tích. Tôi cho rằng nhất định kỳ tích sẽ lại xảy ra.”

Kazumasa thở hắt ra. Sao anh lại có cảm giác tự hào nhỉ?

“Đây là câu nói tuyệt vời nhất chúng tôi nghe được từ bác sĩ Shindou hôm nay.”

Lời Kaoruko nói với bác sĩ Shindou, có chút gì như là mỉa mai, khiến ông có chút ngại ngùng.

Một lúc sau, điều phối viên đã đến. Không phải là người cách đây hơn ba năm, mà là một phụ nữ trung tuổi.

Chị ấy lịch sự giải thích những điều liên quan đến cấy ghép nội tạng, chuyện người ta sẽ xử lý cơ thể và nội tạng của Mizuho thế nào khi xác nhận được con bé đã bị chết não.

Kazumasa chỉ hỏi đúng một điều. Nếu nội tạng của Mizuho được hiến đi, sẽ đưa đến chỗ đứa trẻ cần hiến tạng như thế nào, mong chị ấy giải thích chi tiết.

Câu trả lời của người điều phối viên kia chỉ là, thực đáng tiếc. Quy định không cho phép tiết lộ thông tin dẫu là người hiến tạng, hay người cho tạng, chị ấy nói thế với chút vẻ có lỗi.

“Anh chị thấy sao? Một khi đã xác định chết não theo đúng luật, anh chị có chấp nhận hiến tạng không?” Chị ấy hỏi câu xác nhận lần cuối.

Vợ chồng Kazumasa cũng chẳng có điều gì để đắn đo nữa. “Mong chị giúp đỡ cho!” Họ cúi đầu cậy nhờ người ấy.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.