Kaoruko đến trường mầm non đúng lúc cổng vừa mở. Rất nhiều bậc phụ huynh đứng đón đợi sẵn. Gặp mấy bà mẹ chơi cùng nên cô cũng chào hỏi nhau vài câu. Mọi người đều chia sẻ nỗi mất mát trước những gì xảy ra với con gái cô. Hẳn là mọi người phải chọn lựa từ ngữ thận trọng lắm. Trước mắt cô, những từ như “con gái” hay “bé gái”, “chị ơi” đều không hay cả.
Kaoruko thấy chẳng cần đến mức như thế nhưng không dám nói ra. Làm như thế chỉ khiến tâm trạng cô càng khó chịu hơn thôi.
Cô hiệu trưởng đứng ở bên hông cổng, tạo đường tiễn các cháu về nhà. Kaoruko cúi đầu chào người đó, ánh mắt nhìn về phía khu lớp học. Những đứa trẻ ùa ra từ trong lớp đang đứng thay giày.
Cô đã thấy Ikuto. Thằng bé đang định thay giày nhưng đã để ý thấy Kaoruko, nó cười toe. Nhanh nhanh xỏ chân vào giày rồi lao về phía cô.
“Giờ ta đến chỗ chị ạ?”
“Đúng rồi.”
Cô nắm tay Ikuto, chào cô hiệu trưởng một lần nữa rồi rời đi.
Sau khi về nhà, chuẩn bị vài thứ cần thiết, hai mẹ con lên chiếc SUV đỗ ở mé hiên trước nhà rồi xuất phát, cô cho Ikuto ngồi trên ghế trẻ em ở ghế sau.
Đi được một đoạn, cô chợt nhận ra nhiệt độ điều hòa thấp quá. Từ lúc nào, ánh mặt trời đã yếu dần, thả trời đất vào tiết thu. Sắp sửa phải cho Ikuto mặc áo dài tay thôi.
Hai mẹ con đến bệnh viện lúc 2 giờ kém. Cô cho ô tô vào bãi đỗ xe, dắt tay Ikuto đi theo lối sảnh chính vào trong viện.
Cô đi thẳng về phía thang máy, lên tầng ba. Sau khi lên tiếng chào y tá trong phòng y tá, cô bước dọc theo hành lang. Phòng bệnh cá nhân thứ hai từ trong cùng, tính ra là phòng của Mizuho.
Cô mở cửa ra, đã thấy gương mặt bình yên say ngủ của Mizuho trên giường. Nhìn mớ dây nối với cơ thể con, tim cô như tứa máu. Nhưng mà vẻ mặt con bé yên bình lắm, cô cũng có thể an ủi mình rằng con bé không phải chịu đau.
“Chào con,” Kaoruko cất tiếng gọi. Cô ấn ngón tay lên má Mizuho, thầm thì, “Vẫn chưa chịu dậy sao con?” Lúc nào cô cũng chào con gái kiểu ấy.
Ikuto lại gần bên gối, “Chị ơi,” thằng bé gọi. “Em chào chị.”
Hồi đầu, nó còn hay hỏi “Tại sao chị cứ ngủ mãi thế?”, nhưng gần đây, thằng bé như cũng có quan sát riêng của mình rồi, không còn hỏi nữa. Thay vì thấy nhẹ nhõm hơn, cô lại thấy có chút buồn.
Trong số đồ đạc Kaoruko mang tới, cô lấy ra một cái bọc giấy. Bên trong là bộ đồ ngủ mới tinh. Trên đó có in hình nhân vật hoạt hình Mizuho yêu thích.
“Xin lỗi con nhé, để mẹ thay đồ cho con”, cô nói với Mizuho, rồi bắt đầu cởi bộ đồ ngủ trên người con bé. Người con bị gắn với quá nhiều thứ ống với dây nhợ loằng ngoằng nên hồi đầu cô chẳng biết phải làm sao nhưng giờ thì đã quen rồi.
Rồi cô kiểm tra bỉm giấy, xi con bé đi vệ sinh nữa. Phân khá lỏng nhưng màu không tệ lắm.
Sau khi lau sạch sẽ phần thân dưới, cô thay chiếc bỉm mới rồi cho con mặc đồ ngủ vào. Mizuho thường tạo cho người ta ấn tượng là một cô bé ngoan ngoãn, nhưng nhân vật hoạt hình trên bộ đồ lại khiến người ta nghĩ tới một cô bé hoạt bát, chơi đến mệt lả rồi lăn ra ngủ.
Trong khi cô còn đang dọn lớp chăn nệm thì cô y tá tên Mutou bước vào. Để hút đờm như mọi bận.
“Ái chà, Mizuho có đồ ngủ dễ thương quá nhỉ” cô Mutou thường bắt chuyện với Mizuho trước. Sau đó, cô cười tít với Kaoruko, “Hợp với con bé lắm.”
“Em muốn thay đổi không khí chút.”
Luôn tiện, Kaoruko nói về chuyện thay bỉm.
“Dạo này, tình trạng có vẻ tốt nhỉ,” cô Mutou vừa bắt đầu công việc vừa nói. “Mạch ổn định, chỉ số SpO2 cũng khá ổn.”
“Em cũng cảm thấy thế. Sắc mặt con bé đúng là rất khá.”
SpO2 là chỉ số bão hòa oxy đo theo mạch đập. Nó giúp ta giám sát được lượng oxy và hemoglobin* trong máu. Dựa vào một thiết bị đo độ bão hòa oxy trong máu, ta có thể kiểm soát tình hình mà không cần lấy máu.
Kaoruko nhìn chằm chằm vào thao tác hút đờm của y tá. Cũng giống như việc thay bỉm, rồi sẽ có lúc cô buộc phải làm điều này. Không chỉ có thế. Cách tiêm dung dịch dinh dưỡng, điều chỉnh tư thế nằm, và bao nhiêu điều khác cô buộc phải nhớ lấy.
Cũng gần một tháng trôi qua kể từ ngày bi thảm đó. Sau bao lần rơi vào tình trạng nguy kịch, cơ thể Mizuho cũng dần hồi phục, giờ mọi thứ đã ổn định lắm rồi. Vài ngày trước, con bé được chuyển về phòng bệnh cá nhân.
Mục tiêu tiếp theo của Kaoruko là đưa Mizuho về ngôi nhà ở Hiroo. Không chỉ là ở tạm vài ngày, cô muốn có thể tự chăm sóc con tại nhà. Chính vì thế, cô cần phải học được những kỹ năng y tá.
Sau khi làm xong một loạt, cô y tá Mutou rời phòng bệnh. Kaoruko đặt cái ghế ra cạnh giường, vừa ngắm con gái vừa ngồi xuống.
“Ikuchan này, hôm nay ở trường, con làm gì nào?” Cô lên tiếng hỏi bé Ikuto đang bò dưới sàn chơi với xe ô tô đồ chơi.
“Leo xà ạ.”
“Con leo khung xà à? Thế kết quả sao?”
“Dạ, Iku leo lên tận trên cao cơ,” Ikuto giơ hai tay rướn lên.
“Vậy à, tốt quá. Con giỏi ghê. Mizuho, con nghe chưa?
Ikuchan giờ đã leo được lên đến nơi cao nhất khung xà rồi đấy.”
Đưa Mizuho vào trong câu trò chuyện với Ikuto là cách Kaoruko giết thời gian ở đây. Đương nhiên, cô có thể im lặng ngắm nhìn con gái mình ngủ không biết chán nhưng cô không thể bỏ mặc cậu con trai thơ dại của mình được.
Ngày đó, Kaoruko không chút hối hận khi từ chối hiến tạng của con. Hơn cả tháng trời trôi qua, cứ nghĩ có thể liên hệ với Mizuho theo cách này, cô muốn tự khen mình đã quyết định như vậy.
Bác sĩ Shindou cũng chẳng hỏi gì về lý do thay đổi quyết định như thế. Ông vốn là bác sĩ chuyên khoa ngoại thần kinh nên chuyện kéo dài sự sống của Mizuho cũng chẳng can hệ gì đến ông. Tuy nhiên, trong vài lần giáp mặt, Kaoruko đã kể lại cho ông nghe.
Giây phút cô và Kazumasa cùng nắm tay Mizuho, cô có cảm giác tay con bé đã cử động. Đúng vào giây phút Ikuto gọi người chị đang say ngủ của mình.
Kaoruko nghĩ có thể Mizuho đã có phản ứng với tiếng gọi của em trai mình. Những chuyện kiểu này khá vô lý nếu xét theo mặt y học nhưng cô đã thực cảm thấy vậy nên chẳng biết phải làm sao nữa.
Khi bác sĩ Shindou nghe chuyện, ông đáp “Vậy à” với một giọng bình thản. Dường như chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên, “Lúc đó đã xảy ra chuyện như vậy sao?”
“Liệu có phải chỉ là ảo giác của người làm bố mẹ hay không?” Khi cô hỏi vậy, ông đã lắc đầu.
“Ta không thể nắm bắt hết được cơ thể con người đâu. Dẫu não bộ không hoạt động, có thể phản xạ cơ khiến cơ thể vẫn cử động được chăng. Cô có biết đến Hội chứng Lazarus* không?”
“Tôi chưa nghe đến từ này bao giờ,” cô trả lời.
“Ta từng nói đến bài kiểm tra rút ống thở nhân tạo trong thẩm định chết não đúng không? Trong bài kiểm tra đó, từng có vụ bệnh nhân co cánh tay đã lan truyền khắp thế giới. Không rõ nguyên nhân tại sao. Lazarus là một nhân vật xuất hiện trong Kinh Tân ước, mắc bệnh mà chết, nhưng nhờ có Chúa Jesus mà hồi sinh.”
Một câu chuyện đáng ngạc nhiên. Những bệnh nhân đó, có thực sự bị chết não hay không? “Dẫu vẫn còn những thắc mắc, người ta vẫn đánh giá họ là chết não rồi,” bác sĩ Shindou nói.
“Nếu nhìn thấy Hội chứng Lazarus, gia đình không thể coi họ đã chết. Nên nhiều bác sĩ và học giả đã nói rằng bài kiểm tra cuối cùng không được để cho gia đình nhìn thấy.”
“Cơ thể con người vẫn còn nhiều bí ẩn lắm. Bàn tay Mizuho cử động cũng không phải điều gì kỳ lạ”, bác sĩ Shindou đã nói vậy.
“Nhất là các ca bệnh nhi, chúng thường cho ta thấy những hiện tượng người lớn không thể nghĩ ra nổi.”
“Chỉ là…” bác sĩ Shindou thêm một câu, “tôi không thể nghĩ rằng cô bé có phản ứng với tiếng gọi của em trai. Não bộ cháu gái đã ngừng hoạt động, tôi vẫn không thay đổi quan điểm của mình.”
Như thể bác sĩ muốn nói rằng, đây chỉ là một sự tình cờ mà thôi.
Kaoruko không hề phản đối lời ông. Cô không cần ông hiểu cho.
Cô đã tìm hiểu, riêng Nhật Bản cũng có vài ca trẻ em rơi vào tình trạng chết não trong nhiều năm. Hình như đa phần bố mẹ của các cháu này đều cảm giác được một mối dây liên kết tinh thần với con mình. Tất cả không hề một chiều. Có thể rất yếu thôi, nhưng có tin đây là tín hiệu đứa trẻ nhắn nhủ bố mẹ mình.
Khi cô đem chuyện này nói với bác sĩ Shindou, ông đã bảo là có biết.
“Về chuyện này, tôi không hề nói đó chỉ là cảm giác của cô. Bởi vì mỗi một trường hợp bệnh lý đều khác nhau. Vốn ngay từ chết não trường kỳ cũng mang ý nghĩa khá mơ hồ. Không đồng ý với chuyện hiến tạng thì không tiến hành thẩm định chết não. Lần này cũng vậy, dựa trên nhiều dữ kiện, chúng tôi chỉ đánh giá được là chết não. Có thể cũng có những trường hợp đặc biệt.”
“Nhưng con gái chị có lẽ không rơi vào trường hợp đó” tuy không nói ra miệng nhưng ánh mắt điềm tĩnh của bác sĩ Shindou như nói vậy.
Với tình hình này, ta không thể xem xét khả quan hơn ư, trên thế giới chưa có ca nào như vậy sao? Đó chính là câu hỏi cuối cùng của Kaoruko.
“Đáng tiếc là, tôi chưa từng nghe thấy,” sau khi nói những lời nặng nề như vậy, bác sĩ Shindou nhìn vào mắt Kaoruko. “Nhưng tôi nghĩ mình không có quyền áp đặt. Tôi là một bác sĩ ngoại khoa thần kinh nên không có quyền hạn trong việc này nhưng tôi có cảm giác nên tiếp tục xét nghiệm. Xin lỗi cô, nhưng não bộ con gái cô đã ngừng hoạt động, tôi không tìm ra cách giúp tạo ra biến chuyển tốt hơn, tôi cũng không muốn chứng minh mình đúng. Thậm chí còn ngược lại. Nếu như có thứ gì đó vặn lại được những đánh giá này, tôi cũng muốn biết. Rồi chính tôi cũng mong kỳ tích xuất hiện.”
Kaoruko im lặng gật đầu. Cô nhớ lại ngày hôm đó, Kazumasa đã nói rằng, “May có bác sĩ Shindou phụ trách”, cô cũng đồng ý với anh.
Chưa gì đã sắp đến 6 giờ, Miharu đưa Wakaba đến bệnh viện. Không phải ngày nào mẹ con cô cũng đến nhưng họ là hai vị khách thường xuyên. Vào trong phòng, Wakaba nhìn chằm chằm vào mặt Mizuho, “Chào chị,” con bé vuốt tóc chị.
Khi nghe kể rằng tình trạng Mizuho đã ổn định hơn nhiều, Miharu có vẻ yên tâm thấy rõ.
“Bao giờ thì ta có thể đưa con bé về nhà đây?”
Kaoruko khẽ cúi đầu trước câu hỏi của em gái.
“Họ bảo rằng cần theo dõi tình trạng con bé một thời gian nữa. Nó cũng cần phải được chăm sóc chuyên nghiệp, không phải trình độ gà mờ như chị em mình đâu.”
Vậy à…
“Có vẻ còn phải phẫu thuật mở khí quản nữa,” Kaoruko sờ sờ vào cổ họng chính mình.
“Khí quản?”
“Khí quản nhân tạo đó em, giờ ta đang phải mở miệng con bé ra để nhét ống thở vào còn gì, nhưng nếu cứ để thế này, có thể sẽ có lúc rơi ra. Lỡ bị thế thật, không có bác sĩ thì không thể cứu vãn được tình trạng ban đầu nữa. Trình độ kỹ thuật khó như thế cũng không thể để người không có bằng cấp làm được. Vậy nên mở khí quản con bé, rồi trực tiếp nối ống vào đó sẽ tốt hơn. Được như thế, mồm miệng cũng đỡ hơn.”
“Vậy sao,” Miharu nhìn Mizuho đang nằm trên giường, “ừm, đúng là như thế sẽ tốt hơn. Nhưng phải rạch họng đúng không? Khổ thân con bé quá.”
“Ừ,” Kaoruko thì thào.
Cô nhìn ảnh các trường hợp chết não trường kỳ, thấy ca nào cũng phải mổ mở khí quản kiểu này. Xem xét theo khía cạnh chăm sóc thì đây là điều kiện cần thiết, cũng là một bước quan trọng, nhưng cô cũng xác định sẵn một cảm giác như muốn từ bỏ, nếu có thể trốn tránh chuyện này cô cũng muốn trốn.
Cô nhìn Ikuto và Wakaba đang chơi với nhau. Ô tô, đồ chơi và búp bê, nói những câu chuyện chỉ trẻ con mới hiểu, rồi cùng cười đùa. Nhìn hình ảnh ấy, cô chẳng thể ngăn mình không nhớ đến Mizuho lúc còn mạnh khỏe. Đâu đó trong tim thấy rực lên nhưng cô chỉ có thể cố gắng ép mình nén nước mắt chực trào.
“Chị ơi, chưa đến giờ sao?” Miharu lên tiếng hỏi.
Kaoruko kiểm tra giờ trên điện thoại. Đã 6 giờ 10.
“Ừm, chị cũng phải đi thôi. Phiền em nhé, Miharu.”
“Không sao đâu. Cũng lâu lâu mới có dịp mà, chị cứ thong thả nhé. Ikuchan, chào mẹ đi nào.”
Ikuto nhìn Kaoruko với một vẻ mặt kỳ lạ. “Mẹ đi đâu thế?”
“Mẹ đi gặp bạn. Vậy nên Ikuchan về chỗ mẹ Mi và em Wakaba đợi mẹ nhé.”
Mẹ Mi là chỉ Miharu. Mizuho chính là người khơi lên cách gọi dì mình theo kiểu này.
Ikuto cũng bám Miharu lắm. Thằng bé cũng thân với Wakaba nên cô không phải lo lắng gì. ‘Đêm nay, chị có hẹn với đám bạn thời đại học,’ cô đã nói vậy với Miharu.
Trước đây, cô hay gửi con ở nhà bố mẹ vào những lúc như thế này. Bây giờ, cô vẫn có thể làm thế. Nhưng bố Shigehiko có vẻ miễn cưỡng.
“Mẹ nói với bố là không còn tự tin nữa. Chỉ sợ nếu rời mắt ra Ikuto lại xảy ra chuyện gì, đến đi vệ sinh cũng chẳng dám, cũng chẳng làm được việc gì khác. Chắc vì thế nên nghe chuyện con định gửi Ikuto thôi tim đã đập thình thịch rồi.”
Nghe kể chuyện như vậy, cô chẳng thể cố nài gửi con nữa. Chưa kể, bà Chizuko vẫn chưa thôi tự trách mình, trái tim lại thấy đau đớn khi nghĩ đến chuyện đó.
“Vậy, mẹ chỉ đi chút thôi nhé. Mai mẹ lại đến.” Sau khi nói vậy với Mizuho, cô nói một lời nhờ vả Miharu.
“Mẹ đi nhé.”
Ikuto và Miharu, rồi cả Wakaba cũng theo tiễn Kaoruko ra khỏi phòng bệnh.
Rời khỏi bệnh viện, cô lên xe về thẳng ngôi nhà ở Hiroo. Thay đồ, trang điểm sửa soạn lại cô rời nhà bắt taxi. Cô báo với tài xế một địa chỉ ở Ginza.
Lôi điện thoại ra, cô mở tin nhắn của Enokida. Bên dưới đoạn viết tên và địa chỉ quán hôm nay, anh ta nhắn, “Lâu lắm mới được gặp mặt em, anh nửa mừng, nửa có chút bối rối.”
Kaoruko cho điện thoại vào túi xách, thở dài.
Cô đã nói dối Miharu. Người cô gặp đêm nay nào phải bạn bè gì thời đại học. Mà có lẽ, cô em gái tinh ý của cô cũng đã lờ mờ đoán ra điều gì. Con bé vốn đã biết tình trạng vợ chồng chị gái mình thế nào rồi. Ngay trước khi Kazumasa rời khỏi nhà, Kaoruko đã kể cho em gái nghe.
“Ly thân làm gì, chị nhanh chóng ly hôn ngay đi. Bắt anh ta bồi thường, yêu cầu phải trả chi phí nuôi dưỡng cho con cái nữa,” Miharu đã mạnh miệng nói vậy. “Chị gái em thừa sức tìm ra ngay đối tượng tốt.”
Không cần em gái phải nói vậy, Kaoruko cũng hiểu rõ bản thân chỉ có thể làm thế thôi. Cô đã biết mình vốn là dạng người đầy cố chấp từ xưa rồi. Cô ý thức được một bản thân đầy hằn học trong chính mình. Bề ngoài, cô tỏ ra tha thứ cho hành động đó của Kazumasa nhưng không thể nào quên được chuyện anh ta đã từng phản bội mình, vết thương vốn chẳng bao giờ có thể lành miệng, những suy nghĩ đó mãi day dứt chảy mủ oán hận.
Nhưng cô lại không tiến bước đến ly hôn.
Có được nhiều tiền bồi thường và nuôi dưỡng đến đâu, một người phụ nữ đơn thân một nách hai đứa con hẳn là không dễ dàng gì. Kaoruko vốn có nghề phiên dịch nhưng nó không thể đảm bảo cho cô một mức thu nhập ổn định.
Các con của cô cũng sẽ thất vọng. Khi đột nhiên thấy bố mình biến mất, cô đã phải giải thích với chúng, “Bố bận công việc lắm nên mãi chẳng thể về nhà”. Thi thoảng gặp nhau, hai người lại phải diễn đôi vợ chồng thắm thiết. Chuyện đó chẳng thể kéo dài mãi được.
Cô chẳng biết phải làm gì, chỉ càng kích thêm cơn giận. Có nhiều lúc nước mắt cứ rơi ra ngay giữa đêm, chẳng thể ngừng nổi.
Đúng trong giai đoạn đó, cô gặp được Enokida Hiroki, bác sĩ ở phòng khám nơi Kaoruko đến kê đơn mua thuốc ngủ.
“Cấp thuốc cho cô cũng được nhưng có thể chữa trị tận gốc rễ là tốt nhất. Nguyên nhân mất ngủ là gì, bản thân cô cũng đoán biết được chứ?” Trong buổi khám đầu tiên, Enokida đã dẻo miệng nói vậy.
“Tôi đang lo lắng chút chuyện gia đình,” Kaoruko chỉ nói đơn giản vậy thôi. Enokida cũng chẳng hỏi sâu thêm. Anh ta chỉ nói, “Cô có thể tự mình giải quyết chứ?”
“Tôi cũng không chắc,” cô đã trả lời vậy. Enokida chỉ gật đầu.
Thứ thuốc cô được kê đơn không thích hợp nên cô lại đến phòng khám lần nữa. Sau khi gợi ý một loại thuốc khác, Enokida hỏi, “Sau đó, tình hình gia đình cô thế nào rồi. Mọi chuyện có chút chuyển biến tốt nào không?”
Kaoruko chỉ biết lắc đầu. Chẳng có lý gì để vờ vịt trước mặt bác sĩ.
Lần này, Enokida cũng chẳng hỏi sâu vào câu chuyện. Anh ta chỉ cười thật hiền rồi nói, “Tóm lại, cứ ngủ cho thật ngon giấc đã nhé.”
Một người có sức hút và mang lại một cảm giác thật lạ. Cô có dự cảm anh ta sẽ chẳng lúng túng trước điều gì, dẫu có bị tấn công thô bạo, cũng chỉ dịu dàng chấp nhận mà thôi. Vậy nên, trong lần gặp thứ ba, Kaoruko tâm sự với bác sĩ chuyện đang ly thân với chồng và suy nghĩ đến bước ly hôn.
Đúng như cô đoán, nét mặt Enokida không hề thay đổi. Anh ta chỉ nhìn cô với ánh mắt chân thành, “Cô đã chịu nhiều mệt mỏi rồi nhỉ?”
“Xin lỗi nhé, tôi không thể trả lời được điều gì là tốt nhất cho cô. Người quyết định chỉ có thể là bản thân cô mà thôi. Tôi chỉ có thể nói một điều, những nỗi băn khoăn của cô có ý nghĩa riêng của nó, những nỗi lo đó rồi sẽ thay đổi hình dạng.”
Hình dạng của nỗi lo, cô chẳng hiểu anh ta có ý gì nhưng cứ gật đầu bừa.
“Ngày qua ngày, dầu cứ ôm cùng một nỗi lo, bản thân nó rồi cũng sẽ biến chất. Như kiểu mấy người đàn ông làm trong một công ty đang trong quá trình tái cơ cấu cũng vậy. Họ sẽ bắt đầu lo lắng tại sao mình lại phải chịu cảnh này hay lo lắng không rõ công việc tiếp theo sẽ ra sao. Cũng có những người làm cha lo ảnh hưởng đến tương lai con trẻ, nghĩ đến bước đường sau này. Nhưng rồi, nỗi lo của họ sẽ biến thành làm thế nào để con trẻ không bị tha hóa đi, không bị những kẻ biến thái khác giới dụ dỗ.”
“Mọi thứ cứ nên để thời gian giải quyết chăng?” Kaoruko đã hỏi vậy.
“Cũng không hẳn, nhưng cũng có người hiểu theo cách đấy,” Enokida thận trọng nói vậy.
Mỗi lần gặp gỡ, Kaoruko lại tâm sự về những nỗi lo của mình. Đúng như anh ta đã dự đoán, mọi thứ dần thay đổi. Cô dần nghĩ quan hệ vợ chồng trở nên xấu đi do chồng ngoại tình là chuyện không thể tránh khỏi, cả chuyện con cái cũng để tự nhiên. Điều đáng nói là cô chẳng nhận được lời khuyên đáng kể gì từ Enokida. Anh ta chỉ nghe chuyện cô kể mà thôi.
Hóa ra, mình chỉ cần ai đó lắng nghe những nỗi lo buồn mà thôi, Kaoruko nghĩ vậy. Điều đó chắc cũng phân nửa là đúng. Nhưng cô có cảm giác nửa còn lại là vì một lý do khác. Nếu đối phương không phải Enokida, cô không nghĩ mình có thể thoải mái vậy.
Khoảng nửa năm sau khi ly thân, Kaoruko gặp Kazumasa bàn với nhau chuyện sau này. Cô đã kiên quyết rồi. Sau khi lo cho Mizuho nhập học xong, họ sẽ chính thức ly dị, Kazumasa cũng không phản đối gì. “Đúng là không còn cách nào khác mà,” anh có vẻ cam chịu từ bỏ.
Sau khi quyết định mọi chuyện, cảm xúc của cô cũng thoải mái hơn. Một điều còn kỳ diệu hơn, cô có thể ngủ ngon mà chẳng cần uống thuốc. Khi cô báo điều này với Enokida, tốt quá, đôi mắt anh ta long lanh chung vui cùng cô.
“Thấy chưa, em đã vượt qua tâm bệnh của mình rồi đấy.
Chúc mừng em. Ta phải đi ăn mừng thôi.”
Rồi anh ta mời cô, “Ta cùng nhau đi ăn được không đây?”
“Có lẽ em sẽ từ chối, nhưng tôi không thường mời bệnh nhân nữ đi ăn như vậy đâu.”
Có lẽ đây là lần đầu tiên anh ta mời ai đó. Hẳn anh ta đã nhận được không thiếu lời mời từ phía bệnh nhân nữ rồi, Kaoruko nhìn Enokida chăm chăm. Một gương mặt cân đối, mang đến cảm giác dễ chịu cho người khác, chưa kể anh ta còn là một kẻ giỏi lắng nghe, đối với những người phụ nữ đang ôm mối lo riêng thì quả là đầy sức hút.
Bữa cơm đầu tiên, họ đi ăn trưa ở một quán Ý tại Akasaka. Rời khỏi phòng khám, Enokida khoác lên mình một vẻ ngoài lịch lãm, mang một cảm giác sang trọng cực kỳ nổi bật. Với lại, anh ta nói nhiều hơn một chút so với mọi khi nên cảm giác thân thiết cũng tăng lên.
“Lần sau, nhất định sẽ mời em ăn tối,” lúc rời khỏi nhà hàng, Enokida đã nói vậy.
“Vâng, nhất định rồi,” Kaoruko cũng cười đáp lại.
Lời hứa được thực hiện không lâu sau đó. Kể từ đấy, mỗi tháng hai người lại dùng bữa với nhau một đến hai lần. Lần cuối cùng họ gặp nhau là vào tháng trước. Vài ngày trước tai nạn của Mizuho, cũng là lần đầu tiên Enokida mời cô đến nhà anh ta.
Nếu lúc đó, cô đến nhà anh ta thật thì giờ mọi thứ ra sao đây - Cô ngắm Ginza về đêm từ trong taxi.
Điểm hẹn là một quán chuyên món cua, trên tầng bốn của một tòa nhà. Trong thang máy, Kaoruko hít vào một hơi thật sâu. Cô lấy tay phải vỗ nhẹ vào má, xác nhận xem mình có lộ ra vẻ gì yếu đuối chăng.
Khi cánh cửa thang máy mở ra, cô thấy mình ở ngay lối vào nhà hàng. Nhân viên nữ mặc sẵn trang phục truyền thống, tươi cười chào khách, “Xin chào quý khách.”
Kaoruko nói, “Tôi có đặt trước với tên Enokida.”
“Chúng tôi đang đợi quý khách đây,” nhân viên phục vụ cúi đầu. “Vị khách đi cùng đã đến rồi.”
Nhân viên hướng dẫn cô đến một căn phòng riêng, Enokida mặc vest, đang uống trà đợi sẵn. Đặt chén trà nóng xuống, anh ta cười rạng rỡ đón Kaoruko.
“Xin lỗi. Đã để anh đợi lâu.”
“Không sao, anh cũng vừa mới đến.”
Nữ nhân viên vừa lui ra, Kaoruko mới kịp ngồi xuống ghế đã thấy người xuất hiện đưa khăn ấm vào. Đồng thời, hỏi xem họ muốn dùng đồ uống gì.
“Em uống gì?”, Enokida nhìn Kaoruko.
“Em uống gì cũng được.”
“Vậy thì, ăn mừng lâu lắm mới có dịp gặp nhau, ta uống sâm-panh nhé?”
“Vâng”, Kaoruko nhoẻn miệng cười, gật đầu. “Hay đó anh.”
Sau khi nhân viên rời đi, Enokida lại ngắm nhìn gương mặt Kaoruko. “Em khỏe chứ?”
“Dạ, em vẫn bình thường.”
“Sau vụ đó, sức khỏe con gái em thế nào rồi?”
“Chuyện này thì…” Kaoruko lấy khăn lau tay. “Vâng, giờ cũng khỏe hơn nhiều rồi. Xin lỗi đã để anh phải lo lắng.”
“Không, em đâu cần xin lỗi. Nếu thế thì tốt. Đêm nay, em ra ngoài cũng được hả?”
“Vâng. Đã có em gái em trông cháu rồi.”
“Hiểu rồi. Thế cũng đỡ lo,” Enokida chẳng có vẻ nghi ngờ gì.
Kaoruko không nói gì về vụ tai nạn của Mizuho. Không phải cô muốn giấu, nhưng cô cũng chẳng thấy mình có khoảng thời gian nào để giải thích rõ tình hình. Vài ngày sau tai nạn, cô có nhận được tin nhắn từ Enokida nhưng cô chỉ nhắn lại rằng, sức khỏe con gái cô có vấn đề nên không thể gặp nhau một thời gian. Anh ta đã đáp lại lời nhắn đó như sau, “Nếu thế, anh sẽ cố nhịn không liên lạc với em. Em cố gắng chăm sóc cháu nhé. Cũng nhớ giữ gìn sức khỏe. Em không cần phải trả lời tin này đâu”.
Kaoruko đã nhắn tin cho anh ta ba ngày trước. “Lâu rồi không có liên hệ gì nhỉ? Lâu ngày không gặp, tôi muốn trò chuyện với bác sĩ nên mới liên lạc với anh. Không biết phía anh có thay đổi gì không?” Enokida ngay lập tức trả lời cô, quyết định hẹn nhau đi ăn vào tối nay.
Sâm-panh đã được đưa tới. Sau khi Enokida gọi món, hai người nâng ly. Nhấm thứ dung dịch vẫn còn đang nổi chút bọt nho nhỏ kia, chất cồn tràn qua miệng dội về trong cô mọi ký ức ngày Mizuho gặp tai nạn. Đêm cô ngồi bàn về vụ hiến tạng với Kazumasa.
“Bị cảm hay sao?” Enokida hỏi cô.
“Sao ạ?”
“Con gái em ấy. Em chỉ bảo con bé có vấn đề sức khỏe thôi.”
“À… vâng. Đại loại là cảm đấy ạ. Nó bị kiệt sức. Nhưng mà, giờ đã khỏe lại rồi.”
Cô vừa nói, vừa cảm thấy một cảm giác nặng nề mọc mầm trong ngực. Trong đó có cả nỗi đau lẫn cảm giác tội lỗi vì nói dối. Cô cố nén xuống cảm giác muốn cau mặt khó chịu kia, cố thả lỏng cơ miệng.
“Vậy à? Cảm mạo mùa hè nguy hiểm đấy,” Enokida nói vậy rồi rướn người ra trước, nhìn đăm đăm vào gương mặt Kaoruko. “Vậy, em thì sao?”
“Em… sao ạ?”
“Tình hình sức khỏe của em sao? Ngay từ lúc em bước vào, anh đã nghĩ em có vẻ gầy đi nhiều. Không sai chứ?”
Kaoruko thẳng lưng lên, cô nghiêng đầu chép miệng.
“Dạo này, em cũng chẳng cân nên không rõ lắm. Nhưng anh nói vậy thì em lại thấy yên tâm. Dạo này em trốn tập, chỉ sợ mình béo lên ấy.”
“Không phải do cơ thể em đang có vấn đề gì chứ?”
“Không phải đâu. Em ổn cả mà.”
“Em nói thế thì anh yên tâm rồi,” Enokida gật gù.
Đồ ăn được mang lên muộn hơn một chút. Đầu tiên là món khai vị dùng trứng cua và súp miso cua. Theo như gọi menu, tiếp sau đó sẽ là sashimi, món cua lông hấp, lẩu càng cua tuyết.
Như mọi khi, câu chuyện của Enokida lúc nào cũng đầy màu sắc, Kaoruko cũng lái chút chiều hướng câu chuyện nữa. Anh ta nói về nhiều chủ đề nhưng mào đầu luôn là chuyện liên quan đến gia đình và nuôi dạy con cái. Những câu chuyện ấy chỉ khiến Kaoruko thấy nặng nề hơn vì cảm giác dối trá.
Chính vì thế, Kaoruko bắt đầu đưa ra những chuyện không liên quan đến vấn đề gia đình.
“Mà bác sĩ này, dạo này anh có ra rạp xem phim gì không? Nếu có phim nào anh thích ra DVD, anh nhớ cho em biết nhé.”
“Phim sao? Đúng rồi. Phim nào đó để gia đình xem chung ấy hả?”
“Dạ không, phim dành để xem một mình đó.”
Enokida lại tuôn ra không biết bao nhiêu tựa đề phim, lý giải điểm hay điểm tốt của chúng. Câu chuyện này cũng đi quá sâu đến mức khi rời khỏi cửa hàng, chắc cô chẳng còn nhớ đến phim nữa, Kaoruko nghĩ vậy. Cô cũng chỉ muốn gợi chuyện cho Enokida nói mà thôi.
Các món ăn cứ lần lượt ra. Enokida gọi rượu ướp lạnh, vừa thưởng thức hương vị loại rượu đó, Kaoruko vừa gắp thức ăn. Món ăn trên đĩa nào cũng ngon cả, nhưng cô chẳng lòng dạ nào thưởng thức. Cô chỉ đang cố lấp đầy dạ dày mình như một cái máy. Giữa chừng bụng cũng đã no, món sushi được đưa ra cuối cùng, cô hầu như không đụng đũa.
“Tiếp theo, chúng tôi sẽ mang đồ tráng miệng lên,” nghe những lời của cô nhân viên, trái tim Kaoruko nấc lên một tiếng, vẫn còn mang ra nữa sao?
“Có vẻ em ăn ít hơn hẳn mọi khi nhỉ?” Enokida nói.
“Đúng… là thế thật. Chẳng rõ nữa. Tự dưng em thấy no quá.”
“Nếu thấy đồ ăn không hợp miệng cũng không sao đâu.”
“Không phải vậy đâu,” Kaoruko xua tay. “Ngon lắm, thật đấy.”
Enokida nhẹ gật đầu, tay mân mê ly trà nóng vừa đưa ra. Nhưng không hề đưa lên miệng.
“Trong khi đợi em ở căn phòng này, anh có nghĩ vẩn vơ vài chuyện,” ngắm nghía ly trà, anh ta bắt đầu câu chuyện. “Nghĩ xem trong tin nhắn em gửi đến lần này đang ngầm có ý gì, chẳng hạn. Đương nhiên, nếu em chỉ muốn gặp anh thôi cũng không hề gì, nhưng chẳng hiểu sao anh có cảm giác không phải là như thế. Thật ra, bản thân anh cũng có điều muốn đề nghị với em đêm nay. Mấy lần anh đã cố dứt khoát nhưng mãi chẳng có cơ hội. Mà không, có lẽ em không cho anh cơ hội đó thì tốt hơn.”
Kaoruko nắm chặt hai bàn tay đang để trên đùi. “Gì vậy, anh muốn đề nghị chuyện gì sao?”
Chuyện đó, Enokida liếm môi, anh ta nhìn Kaoruko.
“Chuyện em có thể để anh gặp hai con em không? Anh muốn gặp Mizuho và Ikuto.”
Gương mặt nghiêm túc của Enokida khiến Kaoruko cảm thấy áp lực. Cô không thể dứt mắt khỏi anh ta.
“Nhưng…” anh ta nói tiếp, “anh cũng đã nói rồi, em không cho anh cơ hội đó. Ban đầu, anh nghĩ là do mình tưởng tượng ra thôi nhưng rồi anh chợt nhận ra thực sự là như thế. Em nhất định lảng tránh chuyện các con em. Đúng không?”
Những lời nói của Enokida như lưỡi dao bén ngọt đâm vào ngực Kaoruko. Cô quá sốc, không thể nói ra lời nào.
“Cô Harima,” anh ta gọi cô theo kiểu đó. Nhìn cô chăm chú, anh ta sửa lại cách gọi, “Cô Kaoruko.” Giật mình, cô ngước nhìn lên.
“Không cần phải là hôm nay. Nếu cô có chuyện gì muốn tâm sự, lúc nào cũng có thể liên lạc với tôi. Nếu được, tôi sẽ nghe cô kể chuyện. Nhưng, có thể tôi cũng không thể giúp ích được gì hơn cho cô.”
Giọng nói của Enokida như đang giày vò trái tim Kaoruko, chúng nhanh chóng loang ra. Ấm áp đấy nhưng cũng quá đớn đau.
Làn sóng đau khổ dồn dập ập đến. Cô chẳng thể chống chọi. Bức tường phòng hộ trong tim của Kaoruko đang chống chịu đến tận bây giờ đã vỡ tung từ lúc nào. Cô cứ nhìn Enokida, nước mắt bắt đầu tuôn trào. Tràn qua má, tí tách rơi xuống sàn.
Enokida trợn mắt. Kaoruko cũng chẳng rõ anh ta thấy ngạc nhiên đến mức nào. Mà cũng chẳng có thứ thước đo nào để đong đếm nổi chuyện này. Cô cũng chẳng có sức đâu để lau nước mắt nữa.
Lúc đó, cô chợt nghe thấy giọng nói, “Xin phép quý khách”. Tiếp theo cánh cửa mở ra, cô nhân viên xuất hiện, cô gái bưng theo một cái khay có hai đĩa đồ tráng miệng.
Nhưng giây phút tiếp theo cô gái đó hít vào một hơi, ngừng cử động, Kaoruko lau khóe mắt.
“Chúng tôi không ăn tráng miệng nữa,” Enokida nói với một giọng điềm tĩnh. “Nhờ cô tính tiền giùm. Càng nhanh càng tốt.”
“À, vâng…” Cô nhân viên nhận ra mình đã thấy điều không nên, vội đóng cửa lại.
“Đi thôi,” Enokida nói. “Cứ thế này về có được không? Hay ta đi đâu đó đi. Nếu có một quán nào yên tĩnh để nói chuyện, chắc em sẽ có thể bộc bạch lòng mình.”
Lúc đó, Kaoruko cũng đã cử động lại được. Cô điều chỉnh nhịp thở, lấy cái khăn tay từ trong túi xách ra, chấm khóe mắt mình. “Dạ thôi, em không muốn đi.”
“Vậy sao? Vậy thì, anh gọi xe giùm em nhé. Về Hiroo nhỉ?”
“Dạ không”, Kaoruko lắc đầu. “Hay ta về nhà bác sĩ nhé… Nếu, anh thấy được.”
“Về nhà anh?”
“Vâng. Xin lỗi đã đường đột thế này. Nếu anh thấy không được cũng ổn thôi”, Kaoruko vẫn cứ cúi đầu ngại ngùng.
Enokida ngây ra vài giây như sắp xếp lại suy nghĩ, “Hiểu rồi,” anh ta nói.
“Vậy thì, ta cứ làm thế nhé. Chẳng rõ là vô tình hay cố ý, anh cũng vừa dọn dẹp nhà cửa.”
Tuy biết rằng anh ta đang sốc lắm, nhưng Kaoruko cũng chẳng có thời gian trấn tĩnh lại.
Căn hộ của Enokida nằm ở Higashi Nihonbashi. Một căn hộ 2LDK*, quá rộng cho một người ở. Riêng căn phòng khách kiêm nhà ăn đã phải rộng đến hơn 20 chiếu và sạch sẽ y như lời anh ta nói. Đến mấy cuốn tạp chí vứt bừa trên cái bàn ngay giữa phòng cũng thấy sành điệu.
Theo lời Enokida mời, Kaoruko ngồi xuống sofa.
“Nào, em muốn uống gì? Anh có khá nhiều loại rượu đấy. Chắc ta uống chút nước khoáng đã nhé.”
Kaoruko đáp vâng, trong lòng cũng mong có chút nước.
Khi cô đang uống nước, Enokida chỉ im lặng, cũng không nhìn vào mắt cô. Dẫu Kaoruko chẳng thèm kể gì, cứ thế rời đi chắc anh ta cũng chẳng nói gì đâu.
“Anh nghe chuyện của em không?” Đặt cốc xuống, Kaoruko nói.
“Được,” chỉ nói đơn giản vậy rồi Enokida khoác lên mình vẻ mặt nghiêm túc.
Phải nói gì mới được đây, phải truyền tải thế nào mới đúng - bao ý nghĩ bay lượn trong đầu cô. Rốt cuộc, Kaoruko chỉ nói được những lời như sau.
“Con gái em… Mizuho, có thể sẽ chết.”
Hàng mi Enokida khẽ động. Hiếm khi mới thấy anh ta có dấu hiệu run lên như vậy.
“Có thể, là sao?”
“Con bé bị đuối nước ngoài bể bơi. Tim đã có lúc ngừng đập. Sau đó, trái tim đã đập lại nhưng không hề tỉnh. Bác sĩ nói con bé đã rơi vào tình trạng chết não.”
Kaoruko chậm rãi kể lại những chuyện đã xảy ra như một cơn ác mộng kia. Một bi kịch quá đột ngột. Cô kể về vụ hiến tạng, về chuyện vợ chồng cô đã bàn với nhau cả đêm thế nào. Chuyện họ đã dự định hiến tạng khi đến bệnh viện ngày hôm sau ra sao. Cho đến quyết định đã thay đổi ở phút cuối cùng. Rồi những ngày tháng chăm sóc đứa con gái đến giờ vẫn chưa mở mắt tỉnh dậy. Bản thân cô cũng thấy ngạc nhiên sao mình có thể kể lại mọi chuyện có trật tự đến vậy.
Enokida lúc lắc đầu không biết bao nhiêu lần, ánh mắt buồn rầu, “Không thể tin nổi,” anh ta lầm bầm. “Anh không thể tin nổi bất hạnh lại xảy đến với con gái em, càng không thể tin em lại mạnh mẽ tới vậy. Giấu trong mình nỗi đau đến thế, lại đi ăn với anh đêm nay. Sao em lại…”
Kaoruko lấy chiếc khăn tay từ trong túi xách ra chấm chấm nước mắt. “Em nghĩ đây nên là lần cuối cùng.”
“Lần cuối cùng?”
“Gặp gỡ với bác sĩ. Chính vì vậy, em định đêm nay sẽ là đêm duy nhất em muốn quên đi thực tại đau đớn đó. Hi vọng có thể như lúc trước, không thay đổi gì, cùng bác sĩ vui vẻ bên nhau. Em đã quyết định sẽ diễn như thế.”
“Nhưng không được,” cô tiếp lời.
Enokida nhíu mày, nhìn vào mắt Kaoruko.
“Vì lý gì em lại cho đây là lần cuối cùng?”
“Bởi vì… em sẽ không chia tay với chồng em,” Kaoruko nắm chặt cái khăn trong tay. “Em muốn dành mọi thứ có thể cho Mizuho. Dẫu ai có nói gì chăng nữa, trong lòng em con bé vẫn đang sống. Sẽ có lúc nào đó em chấp nhận là con bé đã chết - em cũng không rõ ngày đó có đến hay không nữa nhưng em quyết tâm chăm lo cho con bé đến tận ngày ấy. Nhưng vì chuyện này, em cần rất nhiều tiền. Em cần phải đảm bảo chăm sóc đầy đủ cho Mizuho nên chẳng thể đi làm. Dẫu ly hôn vẫn nhận được chu cấp đầy đủ từ chồng nhưng em thấy bất an lắm. Chính vì thế, em sẽ để trống vấn đề ly hôn. Em đã bàn chuyện này với chồng, anh ấy cũng đồng ý.”
Enokida khoanh tay.
“Không ly hôn nên không thể gặp người đàn ông khác bên ngoài chứ gì?”
“Chuyện này vẫn có thể, nhưng em sợ mình sẽ chịu bại trận trước trái tim mất.”
“Bại trận là sao?”
“Nếu còn gặp bác sĩ, chắc chắn em sẽ lại muốn chia tay với chồng. Muốn ly hôn. Nhưng mà vẫn còn Mizuho sờ sờ ra đấy, em không thể. Em lo những cảm xúc đó sẽ đi theo hướng kỳ lạ nào đó.”
“Vậy, nghĩa là…”, Enokida có vẻ đã hiểu ý Kaoruko nhưng không thể nói ra thành lời.
“Vâng,” cô nói. “Giả dụ, em sẽ muốn rút ống thở của Mizuho cho rồi - những suy nghĩ như thế chẳng hạn.”
Enokida lắc đầu. “Em sẽ không trở nên như thế đâu.”
“Nếu được thế thì tốt…”
“Đương nhiên rồi, em không phải dạng người như thế. Nếu em quyết định như thế, đó cũng là một quyết định đúng đắn. Anh chỉ lo không rõ trái tim em rồi sẽ ra sao với tư cách một bác sĩ. Nếu có bất kỳ mối băn khoăn nào, hãy cứ đến chỗ anh. Nếu không thể gặp ngoài, ta vẫn có thể gặp được ở phòng khám chứ?”
Những lời của Enokida vang lên dịu dàng trong tim Kaoruko. Chẳng hiểu sao, cô lại có ý muốn phó mặc tất cả. Chính vì thế, tiếp tục gặp anh ta sẽ nguy hiểm.
Sau khi Kaoruko hít vào một hơi thật sâu, cô nhìn lướt qua căn phòng lần nữa. “Anh có căn hộ đẹp thật.”
Enokida có vẻ ngạc nhiên, “Cảm ơn em”, anh ta trả lời. Tại sao cô đột nhiên khen căn phòng của mình như thế, ngay đến anh ta cũng chẳng rõ.
“Thật ra, nếu đêm nay được bác sĩ mời, em chắc sẽ đến làm phiền anh. Em muốn quên đi mọi chuyện không vui, muốn làm những chuyện nhỏ nhặt, quay về làm một người đàn bà đơn thuần vậy thôi,” Kaoruko mỉm cười với Enokida. “Con gái đang bị như vậy, em đúng là hư thật. Một người đàn bà vừa hư vừa ngốc nghếch quá đi mất.”
Vị bác sĩ lãnh đạm nhún vai.
“Tâm sự mọi chuyện với anh thế này, em thật tốt. Sau khi cùng em trải qua những giây phút hạnh phúc mới biết được sự thật này, có khi nào anh lại thấy tự hận mình, không thể nào vượt qua được cơn sốc này suốt một thời gian dài thì sao?”
“Xin lỗi anh…”
“Giờ thì bình tĩnh lại đi. Anh sẽ tiễn em đến chỗ có thể bắt được taxi.”
“Cảm ơn anh”, Kaoruko nói vậy rồi uống cốc nước khoáng. Thật lạ kỳ, nó ngon hơn tất thảy mọi món ăn cô chạm đũa vào đêm đó.