Ngôi Nhà Của Người Cá Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Địa điểm Kaoruko gọi là ‘lớp học’ nằm ngay cạnh ga Meguro. Đây là lần đầu tiên Kazumasa đặt chân đến nơi này nhưng anh đã kiểm tra hình ảnh trước trên trang chủ rồi nên cũng chẳng phải khổ công tìm kiếm tòa nhà này. Ngước nhìn lên tòa nhà màu trắng sữa, anh vỗ ngực hai cái như muốn xốc lại tinh thần đang héo úa của mình. Rồi anh sải những bước dài trên hành lang khu thang máy. ‘Lớp học’ ở trên tầng bốn.

Trong thang máy, anh xem lại giờ. Vẫn còn vài phút nữa mới đến 1 giờ chiều. Anh thở ra một hơi nhẹ nhõm. Thực ra anh không lo lắng vì buổi luyện tập phỏng vấn này, chỉ là chưa biết sẽ phải đối mặt với Kaoruko sau một thời gian dài không gặp thế nào, bản thân anh đang không thể kiểm soát được cảm xúc.

Thang máy dừng lại ở tầng bốn. Vừa bước ra, anh đã thấy một khoảng không gian rộng trông giống phòng chờ. Một nữ nhân viên đang đứng ở bàn thường trực, cô ấy vui vẻ chào anh. Kazumasa cũng gật đầu chào lại, anh liếc quanh một lượt. Vài người đàn ông lẫn phụ nữ ngồi trên dãy ghế sofa. Kaoruko lẫn trong số đó. Cô mặc một chiếc váy màu xanh thẫm. Dường như đã nhận ra sự hiện diện của Kazumasa, cô nhìn về phía anh bằng một vẻ mặt khó đoán định.

Anh lại gần cô, ngồi xuống bên cạnh rồi hỏi. “Sẽ bắt đầu ngay à?”

“Có vẻ như sẽ gọi tên theo thứ tự,” Kaoruko đáp bằng một giọng hờ hững. “Anh để điện thoại ở chế độ im lặng đi.”

Kazumasa lấy điện thoại từ túi trong ra, đặt chế độ rồi cất vào lại. “Mizuho và Ikuto đang ở Nerima à?”

Nhà Kaoruko ở Nerima.

“Mẹ đưa bọn nó đi bơi. Hình như mẹ đã có hẹn trước với Miharu rồi.”

“Vậy à.”

Miharu là cô em gái kém Kaoruko hai tuổi. Có một cô con gái cùng tuổi với Mizuho.

“Này,” Kaoruko quay sang Kazumasa. “Hôm chính thức, anh nhớ cạo râu đi.”

“À, ừ,” anh xoa xoa cằm. Anh cố ý để râu mọc dài ra.

“Với lại, anh có thể đến các buổi học dự bị không?”

“Hiện giờ thì được.”

Trước đó, anh đã nhận được tin nhắn của Kaoruko về những câu hỏi có thể có trong buổi phỏng vấn. Nguyện vọng, động cơ tham gia chẳng hạn. Tuy anh đã chuẩn bị hết câu trả lời nhưng không mấy tự tin.

Kazumasa chuyển ánh nhìn lên bảng thông báo trên tường. Trên đó dán danh sách ngày thi đầu vào các trường tiểu học tư thục danh tiếng. Có cả những hướng dẫn về các khóa học đặc biệt.

Kazumasa vốn không có hứng thú gì khi đăng ký vào những lớp kiểu này. Bởi anh cho rằng vào các trường tiểu học có tiếng không có nghĩa là nuôi dạy được con cái đàng hoàng. Nhưng Kaoruko lại có quan điểm khác. Không phải cô muốn con vào trường danh tiếng, cô muốn chúng được theo học trường tốt. Nhưng khi anh hỏi thế nào là một trường học tốt, tiêu chuẩn đánh giá là gì thì cô lại phản bác, “Có giải thích thì người chưa từng nuôi dạy con cái như anh cũng chẳng hiểu đâu.”

Kiểu nói chuyện thế này đã có từ trước khi Kazumasa bắt đầu ngoại tình. Giờ anh cũng không có tâm trạng bàn cãi với Kaoruko về phương pháp giáo dục.

Thời kỳ mới ly thân được khoảng nửa năm, hai người đã nói chuyện với nhau về tương lai với tâm thế hai vợ chồng. Tuy Kazumasa đã chia tay với cô nhân tình kia nhưng anh mơ hồ cảm thấy khó quay về với cuộc sống trước kia. Anh không cho rằng Kaoruko có thể thực lòng tha thứ cho anh, cứ phải sống chung với nhau trong thế yếu chỉ tổ rước thêm khó chịu mà thôi.

Khi anh hỏi Kaoruko, cô cũng đã có quyết định rồi.

“Tính em vốn thù dai, chỉ cần nảy ra chút chuyện là sẽ lại nhớ đến anh đã từng bội bạc ra sao. Dẫu không thể hiện ra mặt, trong tim cũng sẽ có cảm giác khó chịu. Nếu cứ phải sống với nhau kiểu thế, em sợ mình sẽ trở thành một kẻ đáng ghét mất.”

Chỉ còn cách ly hôn, câu trả lời này cũng chẳng tốn nhiều thời gian mới đưa ra được.

Kết cuộc câu chuyện là Kaoruko sẽ nuôi dạy cả hai đứa con. Ngay từ đầu Kazumasa cũng sẵn lòng chi trả phí bồi thường và tiền nuôi dưỡng, nên họ chẳng phải giằng co gì.

Hai bên chỉ hơi lăn tăn khi phải suy nghĩ đến căn nhà ở Hiroo.

“Chỉ có em và mấy đứa trẻ ở thôi thì rộng quá. Quản lý thôi cũng thấy mệt.”

“Bán đi cũng được mà. Anh chẳng thể ở ngôi nhà đó một mình được.”

“Có bán được không đây?”

“Được chứ. Cũng không đến nỗi quá cũ.”

Xây dựng được tám năm. Kazumasa chỉ ở đó bảy năm.

Ngoài việc căn nhà ra, còn một vấn đề khác nữa. Khi nào sẽ nộp đơn ly hôn. Còn kỳ thi đầu vào của Mizuho, chưa xong cô chưa muốn ly hôn, Kaoruko đã nói vậy.

Kazumasa cũng đồng tình. Thành ra, cho đến khi kết thúc kỳ thi đầu vào tiểu học của Mizuho, họ phải diễn vai cặp vợ chồng, cha mẹ tốt.

“Mời anh chị Harima,” nghe tiếng gọi tên mình, anh sực tỉnh. Một phụ nữ vóc người nhỏ nhắn tầm bốn mươi tuổi bước lại gần. Kaoruko đã đứng dậy nên Kazumasa cũng đứng lên theo.

“Vậy thì, mời anh chị vào trong căn phòng đằng kia,” người phụ nữ chỉ vào một cánh cửa trong góc sảnh. “Anh chị cứ gõ cửa họ sẽ mời vào, mời bố vào trước.”

Đáp rằng ‘tôi đã hiểu’, Kazumasa chỉnh lại cà vạt.

Ngay lúc anh đã tiến lại gần cửa, sắp sửa gõ.

“Anh chị Harima,” có tiếng gọi giật. Anh quay lại thì thấy người phụ nữ trực quầy lễ tân đã đứng dậy, gương mặt có vẻ thảng thốt. Tay cô ấy vẫn còn cầm ống nghe điện thoại.

“Có điện từ gia đình, hiện đang xảy ra tình trạng khẩn cấp.”

Kaoruko thoáng liếc nhìn Kazumasa, cô lao về phía quầy lễ tân nhận lấy ống nghe, chỉ qua một vài lời trao đổi, đã thấy mặt cô cắt không còn hột máu.

“Ở đâu, bệnh viện nào?… Đợi con một chút.”

Kaoruko vội giật lấy một tờ rơi để trên quầy, rồi cầm luôn cây bút để sẵn đó rồi bắt đầu ghi chép gì đó. Kazumasa đứng bên cạnh nhòm vào thì có vẻ là tên bệnh viện.

“Hiểu rồi. Chúng con sẽ tra địa điểm… Vâng, chúng con sẽ đến ngay,” Kaoruko trả lại ống nghe cho người phụ nữ trực quầy, cô nhìn Kazumasa. “Mizuho bị đuối nước ở bể bơi.”

“Đuối nước? Sao thế?”

“Em không rõ. Đây là địa chỉ bệnh viện, tra giúp em,” sau khi dúi tờ giấy vào tay Kazumasa, Kaoruko mở cánh cửa phòng phỏng vấn, bước vào trong.

Còn chưa kịp hiểu mô tê gì, Kazumasa vội rút chiếc điện thoại ra, bắt đầu tra cứu. Trước khi anh kịp tra ra, Kaoruko đã rời khỏi căn phòng. “Anh tìm ra chưa?”

“Còn chút nữa.”

“Cứ tiếp tục đi,” Kaoruko hướng về phía thang máy. Kazumasa vừa tiếp tục bấm máy vừa theo sau cô.

Đến lúc rời khỏi tòa nhà, họ đã xác nhận được địa chỉ bệnh viện. Họ gọi taxi, báo địa chỉ muốn tới.

“Nãy ai gọi đến vậy?”

“Bố”, Kaoruko nhấm nhẳn trả lời rồi lấy điện thoại từ trong túi xách ra.

“Sao vậy? Không phải mẹ đưa bọn nó đi bơi sao?”

“Đúng là vậy, nhưng không liên lạc được.”

“Liên lạc? Là sao cơ?”

“Đợi em chút”, Kaoruko phẩy tay có vẻ cáu giận, cô áp điện thoại lên tai. Có vẻ như liên lạc thông ngay lập tức, cô mở miệng hỏi. “A, Miharu, tình hình sao rồi?… Ừm… ừm… Hở?” Gương mặt cô nhăn lại. “Thế bác sĩ bảo sao? Vậy à… ừm, chị hiểu rồi… Giờ, chị qua đó đây… ừm, cả anh nữa… Được, lát gặp.” Kết thúc cuộc gọi, cô ném chiếc điện thoại vào túi với vẻ mặt tối sầm.

“Sao rồi?” Kazumasa hỏi.

Kaoruko hít vào một hơi thật sâu rồi nói, “Đưa vào cấp cứu rồi.”

“Cấp cứu? Tình hình nghiêm trọng vậy sao?”

“Em cũng không rõ tình hình cụ thể, có vẻ như con bé vẫn không tỉnh lại. Có lúc tim đã ngừng đập.”

“Tim ư? Thế là sao?”

“Thì em đã nói là em cũng không rõ còn gì,” sau khi nói như gào lên, giọng Kaoruko nghẹn lại. Nước mắt cô trào ra.

“Xin lỗi”, Kazumasa khẽ thầm thì. Anh thấy ghét bỏ chính mình vì đã cáu bẳn với Kaoruko khi cô không nắm rõ tình hình ra sao. Một con người mất cả tư cách làm bố lẫn tư cách làm chồng.

Vừa đến bệnh viện, hai người lao ngay vào trong. Vốn định kiếm quầy lễ tân để hỏi, nhưng họ dừng chân khi nghe tiếng gọi “Chị ơi”.

Miharu lại gần hai người với khóe mắt đỏ hoe và gương mặt ảo não.

“Ở đâu?” Kaoruko lên tiếng hỏi. “Đằng kia,” Miharu chỉ vào một góc.

Đi vào thang máy, họ lên tầng hai. Theo lời Miharu, bác sĩ vẫn đang tiếp tục cấp cứu. Tình hình ra sao, vẫn chưa ai báo cho hay.

Nơi họ được dẫn đến là một căn phòng đề biển phòng chờ dành cho người thân bệnh nhân. Bàn ghế được xếp ngay ngắn, bên trong còn trải chiếu như kiểu phòng truyền thống. Một góc có cả chăn gấp sẵn.

Mẹ Chizuko của Kaoruko ngồi gục trên ghế. Bên cạnh là Ikuto mới lên bốn và cô em họ Wakaba của Mizuho.

Nhìn thấy vợ chồng Kazumasa, bà Chizuko đứng dậy. Trong tay bà nắm chặt cái khăn tay.

“Kaoruko, xin lỗi con. Cả Kazumasa nữa, thành thật xin lỗi. Đã có mẹ đi cùng mà còn để xảy ra chuyện như thế này, mẹ chỉ muốn chết thay cho cháu nó,” bà Chizuko nói vậy rồi khóc òa lên.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy? Thật ra chuyện này là sao?” Kaoruko đặt tay lên vai mẹ, đỡ bà ngồi xuống rồi cùng ngồi theo xuống ghế.

Bà Chizuko lắc đầu, giờ đã sụt sịt không khác gì một đứa trẻ.

“Chuyện này thì, mẹ cũng không rõ nữa. Chẳng rõ có một người đàn ông từ đâu ra đột ngột la lên là có cô bé bị chết đuối, rồi mẹ để ý là không thấy Mizuho đâu…”

“Không phải vậy đâu mẹ,” Miharu ở bên cạnh nói. “Ban đầu khi phát hiện ra không thấy Mizuho đâu nữa, ta đã hỏi Wakaba, nói là con bé đột nhiên biến mất còn gì. Thế là mọi người vội đi tìm con bé, có ai đó đã tìm thấy nó.”

“À…”, bà Chizuko vùi mặt vào bàn tay. “Đúng rồi… Không được, đầu óc mẹ loạn cả lên rồi.”

Chấn động có lẽ đã khiến ký ức của bà trở nên hỗn loạn.

Miharu tiếp tục kể lại câu chuyện. Theo lời cô, thực ra không phải Mizuho bị đuối nước mà là con bé bị kẹt ngón tay vào cái lưới ở lỗ thoát nước và không rút ra được, thành ra không cách nào rời khỏi đáy bể bơi. Tuy người ta đã giúp kéo ngón tay của con bé ra nhưng lúc đó, tim nó đã ngừng đập. Họ đã lập tức gọi cấp cứu, đưa đến bệnh viện này. Từ lúc đưa vào phòng cấp cứu đến giờ, Miharu chỉ biết được là trái tim con bé đã đập trở lại. “Nhưng điều đó không có nghĩa là sinh tồn”, bác sĩ đã nói vậy.

Miharu đã cố gọi cho Kaoruko trong lúc đang đợi xe cấp cứu. Nhưng không thể nào gọi được. Do khi đợi phỏng vấn, cô đã tắt điện thoại. Bà Chizuko có nghe về lịch của Kaoruko rồi nhưng không rõ được lớp học đó ở đâu và liên hệ theo cách nào. Thế là Miharu đành gọi về cho ông ngoại ở nhà, báo cho biết tình hình. May thay, ông lại biết được lớp Mizuho đang theo học. Đề phòng có việc cần, ông đã hỏi chính Mizuho. Có vẻ ông đã nói với Miharu là để ông liên lạc, mọi người hãy chăm lo cho Mizuho.

“Bảo là hãy chăm lo nhưng bọn em cũng chẳng biết phải làm sao,” Miharu nhìn xuống.

Nghe câu chuyện của Miharu, Kazumasa thấy lòng mình hỗn độn. Nếu không điện được cho Kaoruko, thường thì người ta sẽ gọi cho người chồng. Họ chỉ không gọi khi chắc chắn người kia cũng tắt điện thoại rồi. Có lẽ trong lòng Miharu, từ lâu Kazumasa đã chẳng còn là anh rể của cô nữa.

Nhưng anh cũng chẳng thể đổ lỗi cho Miharu. Lý do ly thân, chắc Kaoruko cũng chỉ kể cho mỗi mình em gái. Thi thoảng liếc nhìn mặt nhau, thái độ của Miharu cho anh thấy điều này.

Kazumasa nhìn đồng hồ. Sắp sửa 2 giờ chiều đến nơi. Nếu chuẩn theo câu chuyện Miharu kể thì tai nạn xảy ra vào lúc Kaoruko tắt điện thoại, khoảng tầm trước 1 giờ. Ca cấp cứu đã kéo dài gần một tiếng, cơ thể nhỏ bé của Mizuho đang chịu những biến đổi thế nào đây?

Bé Ikuto không rõ chuyện gì đang xảy đến với chị mình nên bắt đầu thấy chán, bà Chizuko đành đưa cháu về nhà. Có vẻ như Wakaba đã hiểu được điều bi thảm gì đang diễn ra với chị họ mình, nhưng cứ bắt con bé phải đợi thế cũng tội nghiệp nên Kaoruko nói với Miharu:

“Chẳng biết phải đợi đến bao giờ, Miharu cũng về đi.”

“Nhưng mà,” Miharu buông lửng một câu rồi lại im lặng. Trong đáy mắt hiện lên sự hoang mang.

“Nếu có chuyện gì, chị sẽ gọi em,” Kaoruko nói.

Miharu gật đầu, cô nhìn chăm chăm vào Kaoruko rồi nói, “Em sẽ cầu nguyện cho con bé.”

“Ừ” Kaoruko đáp lại.

Bà Chizuko và Miharu ra về, bầu không khí càng trở nên nặng nề. Bệnh viện tuy cũng thông thoáng nhưng Kazumasa cảm thấy khó thở, anh tháo cà vạt ra, cởi bỏ cả áo khoác ngoài.

Hai người gần như chẳng nói với nhau câu nào, chỉ biết đợi vậy thôi. Trong khoảng thời gian đó, tin nhắn vẫn gửi đến điện thoại của Kazumasa. Toàn liên quan tới công việc. Ngày thứ Bảy nhưng vẫn không ngừng có tin nhắn. Mọi email công ty cũng chuyển hết vào đây. Anh đành tắt điện thoại. Ngày hôm nay không có chỗ cho công việc.

Mở cánh cửa phòng chờ dành cho người thân bệnh nhân là thấy ngay cánh cửa phòng cấp cứu. Kazumasa đã ngó nghiêng nhiều lần nhưng chẳng có vẻ sẽ có biến chuyển gì cả. Bên trong đang diễn ra điều gì, anh hoàn toàn không biết.

Nhận ra cổ họng đã khát khô, anh ra ngoài mua đồ uống. Khi mua chai nước trà ngoài máy bán hàng tự động, anh hướng mắt ra ngoài cửa sổ, chợt nhận ra màn đêm đã phủ bóng.

Khoảng hơn 8 giờ tối, y tá mới xuất hiện. “Anh chị Harima phải không?”

“Vâng,” Kazumasa và Kaoruko đồng loạt đứng dậy.

“Bác sĩ có chuyện muốn nói, anh chị không phiền chứ?”

“Vâng,” Kazumasa đáp lời, anh nhìn gương mặt tròn trịa của cô y tá trông đã quá ba mươi. Anh muốn dựa vào nét mặt của cô ấy để đoán tình hình tốt xấu ra sao. Nhưng gương mặt đó chẳng biểu lộ gì.

Người y tá dẫn họ vào trong căn phòng ngay cạnh phòng cấp cứu. Trên chiếc bàn có để cái máy tính xách tay, vị bác sĩ đó đang chăm chú đọc tài liệu nhưng khi vợ chồng Kazumasa bước vào, ông ngừng ngay lại, mời hai người ngồi xuống ghế đối diện.

Bác sĩ tên Shindou. Chuyên môn là ngoại khoa thần kinh. Chắc tuổi cũng phải ngoài bốn mươi rồi. Vầng trán rộng tạo ấn tượng là một người hiểu sâu biết rộng.

“Tôi muốn báo cho hai vị biết tình hình hiện thời của cháu,” bác sĩ Shindou hết nhìn Kazumasa lẫn Kaoruko rồi nói. “Nhưng nếu anh chị muốn gặp cháu trước cũng được. Với tình hình hiện tại, nếu biết chút thông tin dự bị, có lẽ anh chị sẽ dễ dàng chấp nhận sự thật hơn, nên tôi mới có ý mời anh chị vào đây trước.”

Những lời nói thẳng thắn. Nhưng chính vì cách lựa chọn từ ngữ cẩn thận như vậy, khiến họ cảm nhận đây không phải chuyện nhỏ.

Kazumasa nhìn Kaoruko rồi quay lại nhìn bác sĩ.

“Tình trạng nguy kịch lắm ạ?” Giọng anh đã có chút run rẩy.

Bác sĩ Shindou gật đầu, “Cháu bé không tỉnh lại.” Ông nói. “Có lẽ anh chị cũng đã nghe rồi, khi vừa được đưa đến viện, trái tim cháu đã đập trở lại. Đáng tiếc là trước khoảng thời gian đó, toàn bộ cơ thể cháu bé không được cung cấp máu. Có nhiều trường hợp tuy bị vậy nhưng tổn thương không lớn. Nhưng não là một vấn đề khác. Giờ tôi sẽ giải thích chi tiết hơn cho anh chị, nhưng đáng tiếc là tổn thương não của cháu, quả thực là khá lớn.”

Những lời của bác sĩ khiến cả người anh run lên, tầm mắt chợt chao đảo. Không có vẻ gì là hiện thực hết. Nhưng đâu đó trong tâm trí, anh muốn làm điều gì đó, cảm giác này đang trỗi dậy này mới đúng là hiện thực. Tổn thương não? Nó là thứ gì?

Harima Text có công nghệ BMI, hẳn phải có cách xử lý những hậu chứng kiểu này - Lát nữa anh định sẽ động viên Kaoruko đang tuyệt vọng bên cạnh bằng những lời này.

Nhưng sau đó Kaoruko cất lời trong đẫm nước mắt, “Có khả năng con bé sẽ không tỉnh lại?”, câu trả lời của bác sĩ Shindou như có chút trật chìa so với tinh thần chiến đấu của Kazumasa.

Sau khi hít vào một hơi, bác sĩ Shindou nói, “Anh chị nên chuẩn bị tâm lý là hơn.”

“Hức”, Kaoruko bật ra một tiếng, vùi mặt vào hai bàn tay. Kazumasa không thể nào ngăn lại những cơn run nhẹ đang lan ra khắp cơ thể.

“Có chữa trị tiếp cũng không có hi vọng gì sao? Phải sớm bỏ cuộc sao?” Anh cay đắng hỏi.

Bác sĩ Shindou khẽ chớp đôi mắt sau cặp kính.

“Đương nhiên, hiện giờ chúng tôi vẫn đang dốc toàn lực chữa trị. Nhưng, đến thời điểm hiện tại, chúng tôi vẫn không xác định được bất cứ dấu hiệu hoạt động nào của não cô bé. Sóng não cũng chỉ là một đường thẳng.”

“Sóng não… vậy là chết não ư?”

“Theo nguyên tắc thì trong giai đoạn hiện tại, ta chưa thể sử dụng từ đó được. Sóng não biểu thị hoạt động điện tích trong đại não của chủ nhân. Trong trường hợp của cháu, ta chỉ có thể xác định được là giờ đại não đang không hoạt động.”

“Ngoài đại não ra, các khu vực khác có cơ hội hoạt động không?”

“Trường hợp này, cháu bé đã bị chứng rối loạn ý thức do tổn thương não hay còn gọi là tình trạng sống thực vật. Nhưng…” bác sĩ Shindou cắn môi, “khả năng đó cũng rất thấp, tôi xin lỗi khi phải nói vậy với hai người. Trong trường hợp của những bệnh nhân thực vật, sóng não tuy có khác thường nhưng vẫn biểu hiện. Nhưng tình hình cháu theo kết quả chụp sọ não MRI thì khó có thể nói là não bộ vẫn đang hoạt động.”

Kazumasa vỗ ngực. Anh cảm thấy khó thở. Không phải, sâu trong lồng ngực anh đang cảm giác được một cơn đau thắt lại. Ngồi không cũng thấy khổ sở. Phải hỏi cái gì đó, nhưng đầu óc anh chẳng hiện lên nổi điều gì. Đầu óc từ chối cả nhiệm vụ suy nghĩ mất rồi.

Bên cạnh anh, Kaoruko vẫn vùi mặt trong hai bàn tay. Cơ thể cô cứ run lên từng hồi.

Kazumasa hít một hơi thật sâu rồi lên tiếng hỏi, “Những thông tin dự bị chỉ có vậy thôi sao?”

“Đúng thế,” bác sĩ Shindou trả lời.

Kazumasa đặt tay lên lưng Kaoruko. “Đi gặp con thôi.”

Nước mắt tứa ra từ những kẽ ngón tay đang ôm lấy gương mặt cô.

Theo hướng dẫn của bác sĩ Shindou, hai người bước vào phòng cấp cứu. Đứng hai bên thành giường là hai vị bác sĩ với vẻ mặt nghiêm nghị đang quan sát dụng cụ đo, điều chỉnh máy móc gì đó. Bác sĩ Shindou thì thầm vào tai một người trong số họ. Vị bác sĩ kia đáp lời với vẻ nghiêm trọng. Không nghe rõ họ nói gì.

Kazusama cùng Kaoruko lại gần giường, những suy nghĩ u ám lại vây lấy họ.

Cô bé đang say ngủ nơi đó, không ai khác chính là con gái họ. Làn da trắng, gò má tròn, đôi môi hồng…

Nhưng không thể nói là giấc ngủ êm đềm được. Cơ thể con bé nối với đủ thứ ống dẫn. Nhất là máy hô hấp nhân tạo đang chọc vào cổ họng, nhìn cũng đủ đau, Kazusama và Kaoruko chỉ ước có thể thế vào chỗ của con.

Bác sĩ Shindou lại gần, như nhìn thấu tim gan của Kazumasa, nói, “Cháu bé không tự thở được. Có thể nỗ lực đến mức nào, chúng tôi đều cố gắng cả. Hãy hiểu cho đây là mọi nỗ lực của chúng tôi rồi.”

Kaoruko đã dợm lại gần giường nhưng chợt ngừng bước. Cô quay lại phía bác sĩ Shindou, “Tôi chạm vào mặt con bé được chứ?” Cô hỏi.

“Cứ tự nhiên, hãy cứ cưng nựng cháu đi,” bác sĩ Shindou đáp lời.

Kaoruko đến đứng cạnh giường, cô rụt rè chạm tay vào gò má trắng trẻo của Mizuho.

“Ấm áp quá. Mềm mại quá.”

Kazusama cũng đến đứng bên cạnh Kaoruko nhìn con gái. Tuy cơ thể con bé bị nối với đủ thứ lỉnh kỉnh nhưng nếu ngắm kĩ, gương mặt đó bình yên như đang say ngủ.

“Con bé lớn hơn nhiều rồi,” câu nói chẳng có chút gì phù hợp với bối cảnh lúc ấy. Lâu lắm rồi, anh mới thấy gương mặt ngủ yên của Mizuho như vậy.

“Đúng không?” Kaoruko thì thầm. “Năm nay em đã phải mua áo bơi mới cho nó đấy.”

Kazumasa nghiến răng. Đến giờ phút này, lòng anh đã nghẹn ứ rồi. Nhưng anh không được khóc. Anh đã dặn lòng nếu có phải khóc cũng không phải bây giờ, đó là chuyện của sau này.

Một màn hình hiển thị lọt vào mắt anh. Nó là máy gì vậy nhỉ, Kazumasa không biết. Dường như không cắm điện, màn hình chỉ là một màu đen thui.

Hình ảnh của Kazumasa và Kaoruko phản chiếu trên màn hình đó. Người chồng mặc bộ vest đen và người vợ trong chiếc váy màu xanh thẫm, trông như thể đang mặc đồ tang.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.