Chuông cửa reo đúng vào lúc cô vừa mới buộc tóc đuôi ngựa cho Mizuho xong. Kaoruko thích làm tóc cho con gái lắm. Cô nghĩ đó là kiểu tóc phù hợp nhất với con. Nhưng nằm trên giường khó nghiêng người nên bình thường cũng ít cơ hội. Những lúc như hôm nay, khi con bé phải nâng người lên một khoảng thời gian cố định để gặp gỡ người khác cô mới có dịp được trổ tài cho con gái một kiểu tóc dễ thương.
Kaoruko nhấc cái ống nghe bên hông cửa lên. “Vâng.”
“Xin chào. Tôi là Shinshou,” vẫn là giọng nói đều đều mọi khi.
“Xin mời,” nói rồi Kaoruko ấn nút mở khóa cổng. Cô quay lại ngắm nhìn Mizuho. Áo sơ mi sọc lửng tay với chiếc váy ngắn. Tuy mắt vẫn nhắm nghiền nhưng lưng thẳng, cổ cũng không bị ngoẹo. Chiếc xe lăn đã giúp con bé giữ dáng vẻ đó.
Đương nhiên, cơ và xương của Mizuho hoàn toàn khỏe mạnh nên mới có thể đặt con bé theo tư thế ấy.
Kaoruko rời khỏi căn phòng, cô xỏ vào đôi xăng đan để ở hiên nhà. Mở khóa rồi mở cánh cửa ra.
Shinshou Fusako đã đứng sẵn ở đó. Áo trắng và váy công sở màu xanh thẫm, túi chéo màu đen. Người phụ nữ cúi đầu chào Kaoruko. Mái tóc búi chặt.
“Đã để cô giáo phải đợi rồi. Lúc nào cũng phiền cô thế này.”
Đối với những lời của Kaoruko, Shinshou Fusako chỉ đáp ngắn gọn, “Không có gì”. Gần như không hề động cơ miệng. Đôi mắt ẩn sau lớp kính cũng không động đậy. “Bé Mizuho sao rồi?”
“Nhờ trời, tình hình con bé vẫn không có gì lạ cả. Y như tuần trước. Mà không, có vẻ cũng khá hơn chút xíu rồi.”
“Thế thì tốt rồi. Tôi cũng thấy an tâm,” lúc nói câu đó, khóe môi người phụ nữ kia hơi chút cong lên như sắp sửa cười nhưng nhanh chóng trở về vẻ mặt lạnh băng. Cô ta đã bước vào độ tuổi bốn mươi, bình thường cũng không trang điểm đậm, nhưng nếp nhăn vẫn còn ít đến vậy có lẽ là do chẳng mấy khi biểu lộ cảm xúc gì nhiều.
“Mời cô,” Kaoruko nói.
“Phiền cả nhà”, Shinshou Fusako đáp vậy rồi bước vào nhà.
Shinshou Fusako biết Mizuho ở nơi nào rồi nên gõ cửa căn phòng ngay cạnh đó. Không cần nói cũng biết không có phản hồi. Biết trước là không có phản hồi nhưng vẫn gõ cửa. Lúc nào cũng vậy cả.
“Mizuho, cô vào nhé”, nói thế rồi cô ta mở cửa bước vào trong phòng. Kaoruko cũng theo sau.
Shinshou Fusako nhìn thẳng vào Mizuho đang ngồi trên xe lăn và cất tiếng, “Chào em.”
“Đúng như mẹ em đã nói nhỉ? Sắc mặt em trông khỏe mạnh thật đấy”, với giọng đều đều, cô ta kéo ghế lại gần rồi ngồi xuống. “Hôm nay, cô mang đến một cuốn sách, có lẽ Mizuho sẽ thích đấy. Câu chuyện có ma thuật và những loài vật thật xinh.”
Shinshou Fusako bỏ chiếc túi chéo khỏi vai, lấy cuốn sách tranh từ bên trong ra. Cô ta giơ bìa trước về phía Mizuho.
“Mizuho, em nhắm nghiền mắt như vậy chắc không nhìn thấy được. Bìa cuốn sách này vẽ bông hoa tím với một chú cáo nhỏ xinh màu nâu đó. Loài hoa này tên là Kazefukigusa nhé. Đó là một loài hoa thần kỳ có khả năng tạo ra ma thuật. Câu chuyện của chúng ta viết về chú cáo nhỏ và loài hoa Kazefukigusa này,” vẫn cứ chìa quyển sách về phía Mizuho, cô ta lật lật trang sách. “Tại một nơi xa xôi nào đó, có một chú cáo con đang đói. Chẳng biết đã bao nhiêu ngày chú chưa được ăn gì rồi nên đến lết đi cũng còn khó khăn. Đúng lúc ấy, ‘Chà, cáo con dễ thương quá!’, ai đó lên tiếng bắt chuyện với chú. Đó là một cô bé loài người, cô bé chắc cũng nhận ra chú cáo nhỏ đói quá rồi nên lấy ra miếng bánh quy từ trong túi áo cho chú. Chú ăn thử và thấy nó ngon thật là ngon. Nhìn thấy vậy, cô bé loài người nói ‘tốt quá’ rồi chạy biến mất.”
Kaoruko cố gắng mở cửa không gây ra bất cứ tiếng động nào. Cô rời khỏi phòng rồi lại cố gắng đóng cửa sao cho thật khẽ. Nhưng cô không hề đi thẳng về phía phòng khách ngay mà đứng đó lắng tai nghe.
Tiếng của Shinshou Fusako vẫn vọng ra.
“Chú cáo nhỏ luôn muốn gặp lại cô bé đó. Vào lúc đó, nó tình cờ thấy được thông báo ghi rằng sắp có bữa tiệc trong lâu đài. Nó giật mình khi nhìn thấy gương mặt nữ hoàng vẽ trên đó. Chính là cô bé đã cho nó bánh quy ngày ấy. Nếu tham dự bữa tiệc, chắc sẽ gặp được cô. Nhưng cáo làm sao có thể vào bên trong được. Làm thế nào, làm thế nào đây? Chú cáo nhỏ phiền não đi hỏi lời khuyên từ người bạn tốt Kazefukigusa. Khi ấy, Kazefukigusa đã nói, đừng lo lắng cáo nhỏ, tôi sẽ giúp cậu biến thành người, rồi ngay lập tức dùng phép thuật. Sau đó thì sao? Cáo con…”
Kaoruko rón rén rời khỏi chỗ đó.
Hôm nay là ổn rồi, hai người đó ở riêng cô ta cũng tiếp tục đọc sách.
Hay là, cô ta đã để ý thấy người mẹ đang đứng nghe lén ngoài này.
Chẳng thể nói được gì. Đành xác nhận sau thôi…
Cô vào trong bếp, đun nước. Đặt tách trà lên bàn bếp, lấy lá trà darling từ trên giá xuống.
Hai tháng trước, Mizuho trở thành học sinh lớp hai trường hỗ trợ đặc biệt. Con bé đã nhập trường từ tháng Tư năm ngoái nên cũng là chuyện hiển nhiên thôi. Nhưng đối với Mizuho, chuyện hiển nhiên đó lại chẳng hiển nhiên chút nào.
Giáo viên phụ trách năm đầu tiên tên Yonegawa. Một cô gái đầy vẻ dịu dàng giữa độ tuổi ba mươi.
Theo như nhà trường, Mizuho không thể tiếp nhận cùng một kiểu giáo dục như những đứa trẻ khác nên sẽ dùng phương pháp giáo dục tại nhà. Các giáo viên sẽ tới nhà, chọn cách giáo dục phù hợp cho đứa trẻ đó. Chính vì vậy, cô đã phải gặp mặt và nói chuyện với phía nhà trường nhiều lần trước khi nhập học. Cô cũng đã có cơ hội gặp cô giáo Yonegawa vài lần nhưng người đó cũng chẳng hề biểu lộ vẻ ngạc nhiên gì khi nghe kể về tình hình của Mizuho. Có lẽ cô ấy đã từng phụ trách nhiều học sinh như vậy trong quá khứ rồi.
“Ta sẽ áp dụng thử nhiều phương pháp để tìm ra điều Mizuho thích xem nào. Hẳn là ta sẽ tìm được thứ gì đó,” gương mặt cô giáo Yonegawa tràn đầy tự tin.
Lần đầu tiên gặp Mizuho ở nhà, cô đã nói là trông con bé không có vẻ gì là bị thương tổn. Không có vẻ gì cơ đấy.
“Trông em ấy không khác gì một đứa trẻ khỏe mạnh đang say ngủ cả. Tôi ngạc nhiên đấy.”
Những lời của cô làm Kaoruko thấy rất tự hào. Tất nhiên rồi. Cô đã chăm sóc, rèn luyện cho con bé đến thế cơ mà. Mizuho chỉ đang ngủ thôi. Chỉ là vẫn chưa thể mở được mắt.
Buổi học tại gia này diễn ra mỗi tuần một lần. Cô giáo Yonegawa đã thử nhiều cách tiếp cận với Mizuho. Bắt chuyện với con bé, chạm vào cơ thể hay cho con bé nghe các loại nhạc cụ, để cho âm nhạc chìm ngập không gian. Thông thường, cơ thể Mizuho gắn với rất nhiều thứ máy móc đo lường. Cô ấy cũng lưu ý đến những thông số đo huyết áp, tần số tim đập, số lần thở của con bé. Có vẻ như cô muốn phân tích xem cơ thể Mizuho có phản ứng thế nào để tìm ra thứ gì phù hợp với con bé.
“Dẫu ở trong tình trạng tổn thương ý thức, em nghĩ vẫn có những loại ý thức thuộc dạng vô thức nữa,” cô giáo Yonegawa đã nói vậy với Kaoruko. “Từng có cô bé ngày ngày thì thầm vào tai cậu nhóc đang trong tình trạng thực vật là nếu cậu khỏe lại tớ sẽ đưa cậu đi ăn sushi. Chị có biết khi cậu bé mở mắt đã nói điều gì đầu tiên không? Là câu ‘Muốn ăn sushi quá’ đấy. Nhưng hình như chính cậu bé đó cũng không nhớ có người nói chuyện với mình. Chị có thấy chuyện này thật sự rất đặc biệt không?”
Vậy nên, nếu ta xem xét vấn đề theo khía cạnh này, dẫu bây giờ Mizuho không còn ý thức nữa, nhưng quan trọng là phải tác động vào phần tiềm thức trong con bé, cô giáo Yonegawa đã nói vậy.
Kaoruko khá là quan tâm. Những lời người đó nói không hề có chút gì dối trá, thậm chí còn rất chân thành và đầy hi vọng. Tuy nhiên, cô không hề cảm động, chắc là do lòng nghi ngờ vẩn đục đáy lòng cô. Trong thâm tâm, cô luôn có ý nghi ngờ vì người này phải phụ trách những trẻ em khuyết tật nên mới thế. Quan trọng là phải tác động vào phần tiềm thức - nếu thế thì còn phải xem kỹ năng cô ta đến đâu, cô đã gieo trong lòng mình suy nghĩ khó chịu đó.
Khi nhớ về nhiệt huyết của cô giáo Yonegawa, cô đã thầm xin lỗi vì đã nghi ngờ người ta đến thế. Hơn nữa, cô ấy đã làm quá tốt. Đương nhiên là Mizuho chẳng có phản ứng gì rõ rệt nhưng cô ấy không hề có ý định bỏ cuộc. Cô không chỉ quan tâm đến những phản xạ đơn thuần, “Có lẽ thứ này Mizuho sẽ thích,” cô nói vậy rồi cứ mải gõ gõ cái trống đồ chơi.
Kaoruko đã cảm thán rằng họ có một cô giáo thật tuyệt vời. Vậy nên, khi nghe tin lên lớp sẽ thay giáo viên mới, cô đã buồn lắm. Là do tình hình sức khỏe của cô Yonegawa không tốt, phải nghỉ dưỡng một thời gian dài không đi dạy được.
Người đến thay cô là cô Shinshou Fusako này. Ngay từ ấn tượng đầu tiên, cô đã cảm nhận đây là một người lặng lẽ và tẻ nhạt. Biểu cảm nghèo nàn, cũng hiếm khi mở miệng. Không hề nói ra phương châm và niềm tin của mình như cô Yonegawa. Khi Kaoruko hỏi về vấn đề này thì chị ta lại đặt ngược lại câu hỏi với cô, “Chị mong muốn sẽ giáo dục cháu theo cách nào?”
“Tôi nhờ cô,” Kaoruko nói thế rồi tiếp, “Cô Yonegawa đã làm rất tốt. Nếu được, tôi mong cô tiếp tục cách giáo dục đó.”
Shinshou Fusako nhẹ gật đầu với gương mặt vô cảm, “Để tôi suy nghĩ,” cô ta chỉ nói có vậy. Cô để ý rằng cô ta không hề nói, “Tôi đã hiểu rồi”.
Nhưng thời gian đầu, cô ta cũng chạm vào cơ thể Mizuho, cho con bé nghe nhiều loại âm thanh khác nhau như cách cô Yonegawa đã làm. Mỗi lúc như vậy, cô ta cũng để ý đến những dấu hiệu cơ thể của con bé y như vậy. Nhưng đến một thời điểm nào đó, cô ta dần chỉ đọc sách cho con bé nghe. Tuy phần lớn chỉ là sách tranh dành cho trẻ nhỏ, nhưng cũng có những truyện khá là lôi cuốn.
Kaoruko đã hỏi thử, “Cô cho rằng đọc sách sẽ có tác động với Mizuho sao?”
Shinshou Fusako lắc đầu, “Không thể biết được có tác động hay không,” cô ta nói vậy. “Nhưng mà, tôi cho rằng đây là thứ phù hợp nhất. Nếu chị không thích, tôi có thể tìm thêm thứ khác.”
“Không, chuyện này thì… Vậy nhờ cô nhé.” Kaoruko cúi đầu trong khi vẫn còn nghĩ có tác động và phù hợp khác nhau ở chỗ nào.
Nhưng chuyện xảy ra sau đó một thời gian. Một ngày cũng như hôm nay, Kaoruko rời khỏi chỗ ngồi một lúc để pha hồng trà. Cô để tách trà lên khay bưng đến tận trước cửa phòng, có vẻ như lúc rời khỏi phòng, cô đã không đóng cửa cẩn thận, cánh cửa mở hé ra một khoảng. Cô lấy một tay giữ khay trà, một tay định gõ cửa mà dừng lại. Bởi cô nhìn thấy những chuyện đang xảy ra bên trong phòng.
Shinshou Fusako không hề đọc sách. Cô ta đặt cuốn sách trên đùi, cứ im lặng nhìn Mizuho. Cô nhìn từ phía sau nên không rõ biểu cảm gương mặt đó thế nào. Nhưng Kaoruko như thấy đâu đó lửng lơ cảm giác trống rỗng nơi tấm lưng ấy.
Làm điều như thế này cũng vô nghĩa.
Có đọc sách cho nó, con bé này cũng chẳng nghe thấy gì, chẳng có ý thức gì, cũng chẳng có cơ hội để quay trở lại…
“Có phải cô ta đang nghĩ thế không?” Kaoruko thầm hỏi.
Giữ chặt lấy cái khay, cô lặng lẽ quay lại lối hành lang về phòng khách. Cô mở cửa, cố ý tạo ra tiếng động thật to. Cô chậm rãi đi về phía căn phòng, lại nghe thấy tiếng Shinshou Fusako đọc sách.
Cô thấy nghi ngờ người giáo viên mới này từ lần đó.
Cô ta thực có ý dạy dỗ Mizuho chứ? Nếu không có ý đó, thì cô ta chỉ bị ép đến đây vì công việc thôi sao? Có lẽ trong thâm tâm cô ta muốn từ bỏ công việc này lắm rồi phải không? Đọc sách cho một đứa con gái đã chết não, chắc cô ta nghĩ chuyện này ngớ ngẩn lắm.
Cô muốn biết trong lòng Shinshou Fusako nghĩ gì. Cô ta đọc sách với cảm xúc ra sao?
Đặt tách hồng trà thơm ngào ngạt lên khay, Kaoruko rời khỏi bếp. Cô mở cánh cửa phòng khách rồi để nguyên đó. Cố gắng không gây tiếng động, cô đi dọc hành lang thấy tiếng Shinshou Fusako vẫn đều đều vang lên từ trong phòng Mizuho.
“Làm thế nào để cứu sinh mạng nữ hoàng đây, Korn đã hỏi thái y như vậy. Theo như lời thái y, để chữa được căn bệnh này cần đến hoa Kazefukigusa nhưng loài hoa này hiếm có lắm, không dễ gì tìm ra được. Nghe thấy những lời đó, Korn bay ra khỏi tòa thành. Nó vượt núi, băng sông tìm đến nơi hoa Kazefukigusa sinh sống. Kazefukigusa nhìn thấy nó thì lên tiếng hỏi, ‘A, chú cáo nhỏ, cậu sao thế?’ Nhưng Korn không còn nghe thấy tiếng đó nữa. Nó nắm lấy đóa Kazefukigusa lôi khỏi mặt đất.”
Kaoruko mở cánh cửa, bước chân vào trong phòng. Nhưng Shinshou Fusako không hề ngừng đọc.
“Trên đường đi, Korn thấy cơ thể mình như có lửa đốt, đến lúc nhận ra thì cậu đã quay về làm chú cáo nhỏ mất rồi. Phép thuật đã tan. Chú cáo nhỏ vội vàng trả Kazefukigusa về với đất nhưng đã chậm mất rồi. Đóa hoa cứ tàn úa vậy thôi. Xin lỗi, xin lỗi, bạn Kazefukigusa, chú cáo nhỏ cứ khóc lóc xin lỗi. Nó khóc đến tận lúc nào không rõ. Đêm hôm ấy, có tiếng đập cửa sổ phòng nữ hoàng. Cô hầu gái ra mở cửa nhưng không thấy có ai. Thay vào đó, một đóa hoa Kazefukigusa đặt ở đó. Nhờ bông hoa, nữ hoàng đã được cứu sống nhưng không ai hay người nào đã đặt bông hoa trước cửa phòng.”
“Hết,” Shinshou Fusako nói vậy rồi gập cuốn sách vào.
“Buồn thật nhưng quả là một cuốn sách hay”, Kaoruko đặt tách trà xuống.
“Chị đã biết nội dung ư?”
“Tôi cũng nắm được đại khái. Chú cáo nhỏ nhờ phép thuật biến thành người đã gặp được nữ hoàng phải không?”
“Vâng, cả hai cùng chơi đùa và trở nên thân thiết với nhau. Nhưng nữ hoàng đổ bệnh, thế đó.”
“Quá sức, chú cáo nhỏ đã quên đi chuyện phép thuật. Thành ra, chú đã làm ra chuyện ngốc nghếch đó. Chú đã mất đi hoa Kazefukigusa thân thiết, lại chẳng thể gặp được nữ hoàng nữa.”
“Đúng là thế thật, nhưng rốt cuộc chuyện đó có phải là ngu ngốc không?”
“Ý chị là sao?”
“Nếu chú cáo nhỏ chẳng làm gì, nữ hoàng sẽ chết. Chưa kể, Kazefukigusa là một loài thực vật ngắn vụ. Một lúc nào đó nó sẽ héo rũ. Lúc đó, phép thuật cũng sẽ mất đi tác dụng. Đúng là chú cáo đó đã mất đi lý trí nhưng riêng chuyện cứu được tính mạng nữ hoàng, ta không thể nói là chú ta đã có một quyết định đúng đắn hay sao?”
Kaoruko đã nắm được lối suy nghĩ của Shinshou Fusako. “Nghĩa là,” sau đó cô tiếp tục, “nếu cứ để yên, sinh mệnh đó rồi cũng sẽ mất đi, trong khi còn có thể giúp đỡ được người khác thì hãy làm đi có phải hơn không ư?”
“Ta có thể phân tích theo cách đó cũng được. Nhưng không rõ tác giả của cuốn sách này có nghĩ sâu xa đến thế hay không?” Shinshou Fusako cho cuốn sách vào túi, nhìn lên bàn. “Mùi hương thật thơm.”
“Cô giáo uống nhanh kẻo nguội.”
“Cảm ơn chị”, cô ta xoay hướng về phía bàn, nhưng Shinshou Fusako nói. “Nhưng chị cũng không cần phải khách sáo quá như thế, lần sau không cần mời tôi trà nữa đâu. Từ trước đến nay chị đã quá chu đáo rồi. Đã phiền chị.”
“Ít nhất cũng phải mời được cô giáo tách trà chứ.”
“Không cần, quan trọng hơn, tôi cũng muốn chị nghe chuyện cùng con. Hi vọng chị có thể biết được con gái chị được nghe những cuốn sách như thế nào.”
Giữa chừng câu chuyện về đóa Kazefukigusa và con cáo nhỏ, Kaoruko rời đi khiến cô ta thấy không thoải mái chăng?
Câu chuyện đó không phải là dành cho đứa bé bị chết não kia, mà dành cho mẹ của bé ư?
“Tôi hiểu rồi. Từ lần sau, chúng ta sẽ làm như thế nhé,” Kaoruko nặn ra nụ cười hồi đáp lại.