Ngôi Nhà Của Người Cá Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

Sau khi đã mua xong đồ, Kaoruko cùng Ikuto dạo bước trên đường về thì chợt thấy thứ gì trăng trắng bay bay trong không gian.

“Ôi! Tuyết kìa. Ikuchan, tuyết rơi rồi,” Kaoruko nhìn lên trời.

“Tuyết kìa, tuyết kìa,” trong bộ áo khoác trùm đầu màu xanh đen, bé Ikuto cố vươn đôi cánh tay ngắn cũn ra. Có lẽ thằng bé định hứng những bông tuyết rơi rơi.

Đã vào đến giữa đông rồi. Đây mới là lần thứ hai cô thấy tuyết đến sớm khi vừa mới qua Tết như vậy ở Tokyo. Nhưng lần trước, tuyết chỉ rơi chút thôi rồi lập tức tan biến. Lần này chẳng rõ sẽ sao đây. Nếu chỉ lớt phớt rơi đủ để cảm nhận được sắc đông thì tốt, nhưng nếu phủ dày làm giao thông đình trệ thì mệt đây.

Về đến nhà, Ikuto cởi giày ra, đi về phía bồn rửa. Thằng bé đã được dạy cẩn thận là khi về nhà phải rửa tay sạch sẽ.

Kaoruko vẫn xách túi đồ, mở cánh cửa gần nhất ra ngoài hàng hiên. Kazumasa định xây căn phòng đó để làm thư phòng riêng nhưng kể từ khi anh rời khỏi nhà chẳng ai động đến.

Nhưng giờ nó đã có một vai trò quan trọng khác.

Nhìn lên cái giường sát bên cửa sổ, Kaoruko nhíu mày. Không thấy bé Mizuho đáng ra đang nằm đó đâu nữa. Không thấy cả bà Chizuko đáng lý ra đang ở đây chăm cháu.

Đặt túi đồ xuống sàn, cô rời phòng. Với những bước chân vội vàng đi dọc theo hành lang, cô mở cánh cửa phòng khách nơi đó. Không khí ở đây lạnh hơn căn phòng lúc nãy.

Cô thấy dáng lưng bà Chizuko mặc chiếc áo khoác màu xám. Bà ở cạnh ô cửa kính hướng ra phía vườn. Cạnh đó là chiếc xe đẩy dạng cáng, bên trên phủ một cái chăn hồng.

“A, con đã về,” bà Chizuko quay lại.

“Mẹ đang làm gì thế?”

“Làm gì ư… Mẹ thấy có tuyết rơi nên muốn chỉ cho Mizuho thấy thôi.”

Kaoruko lao ngay ra, cô xoay đầu chiếc xe đẩy. Tuy có hơi chút ngả ra nhưng mắt Mizuho vẫn nhắm nghiền.

“Con bé sẽ bị lạnh đấy. Chăn đâu rồi ạ?”

“Chăn ư, ờ thì…”

“Thôi được rồi. Để con đi lấy. Mẹ, mẹ bật điều hòa sưởi giùm con đi,” Kaoruko vội buông lại một câu rồi đi ra ngoài hành lang.

Khi cô cầm cái chăn quay lại phòng khách, người Mizuho đã lạnh toát. Sau đó, cô lập tức lấy nhiệt kế kẹp vào nách con bé.

“Sao mẹ lại tự ý đưa con bé đi như thế,” Kaoruko gầm gừ nhìn mẹ.

“Thì, bên này ngắm tuyết rõ hơn mà…”

“Con đã nói là nếu mẹ có ý đưa nó sang đây, nhớ để cho phòng đủ ấm đã chứ. Mẹ quên rồi sao?”

“Xin lỗi con. Mẹ sợ nếu không nhanh, tuyết sẽ tan mất hết.”

“Vậy thì, mẹ cũng phải mặc đủ ấm cho cháu nó chứ, rồi lập tức bật điều hòa sưởi lên. Lỡ nó bị cảm thì biết làm sao. Mizuho không giống những đứa trẻ bình thường khác, chữa không dễ đâu.”

“Mẹ hiểu rồi. Xin lỗi con.”

“Mẹ có thực sự hiểu không vậy? Lần trước, khi con đi tắm…”, Kaoruko nói gắt như vậy là bởi cô vẫn còn đang sôi lên sùng sục vì một lỗi nhỏ mẹ cô mới gây ra hôm trước.

Tay phải của Mizuho tự nhiên cử động.

Như thể muốn nói, “Mẹ, đừng mắng bà thêm nữa”.

Có vẻ như bà Chizuko cũng để ý thấy. Hai người nhìn nhau.

Kaoruko vội im bặt. “Mizuho bảo hộ mẹ nên con bỏ qua vụ lần này. Mẹ nhớ cẩn thận đấy.”

“Ừ,” gật đầu vậy rồi bà Chizuko nhìn chăm chăm vào chiếc xe đẩy. “Cảm ơn cháu nhé, Mizuho.”

Kaoruko rút nhiệt kế khỏi nách Mizuho. Hơn 35 độ một chút, dạo này thân nhiệt con bé cũng thấp nên chắc cũng không phải vấn đề gì lớn.

Ikuto đã ở trong phòng từ lúc nào. Thằng bé đứng trước cánh cửa kính, nhìn ra vườn. Tuyết đang phủ màu trắng tinh lên lớp vỏ cây xù xì màu nâu xỉn.

Thằng bé quay lại nhìn chị gái trên xe lăn, “Chị ơi, tuyết kìa.”

Kaoruko ngắm nghía gương mặt Mizuho. Dường như vẻ mặt con bé có chút gì yên bình hơn hẳn, nhưng có lẽ cô cảm giác vậy thôi.

Việc chăm sóc tại nhà đã bắt đầu được gần tháng nay. Ban đầu, một người chẳng thể tự lo nổi, cô và bà Chizuko phải thay nhau chăm lo cho con bé liên tục 24/24. Tuy đã được huấn luyện khá nghiêm túc tại bệnh viện nhưng bắt đầu làm mới thấy nảy sinh ra hàng đống việc ngoài dự liệu. Như chuyện xuất hiện nhiều đờm hơn chẳng hạn. Cô cho rằng đó là do không khí không được thanh sạch, lập tức phải lắp đặt một máy lọc khí công suất cao mới khá lên được, chuyện đặt ống truyền dịch cũng không ổn định. Cô nhận ra có khi là do tình hình Mizuho có ít nhiều đổi khác so với hồi còn trong viện như bác sĩ đến thăm bệnh đã chỉ ra.

Bị áp lực bởi tiếng chuông cảnh báo từ đủ thể loại máy đo, cả Kaoruko lẫn bà Chizuko đều không ngủ được, lúc nào đầu óc cũng mơ mơ hồ hồ. Họ cũng thấy lo sợ khi cứ phải tiếp tục cuộc sống theo kiểu này.

Mà không, đến giờ vẫn đầy bất an đó chứ. Chỉ cần gây ra một lỗi lớn nào đó là có thể cướp đi sinh mạng của Mizuho nên lúc nào cũng phải rón rén cẩn thận.

Nhưng mà, niềm vui được chung sống với Mizuho đã khiến trái tim trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều. Chỉ cần suy nghĩ nếu bản thân không cố gắng đứa trẻ này sẽ không thể tiếp tục sống đã khiến họ không thể khóc nữa.

May mắn thay, một tháng đủ để mọi người quen dần với công việc chăm sóc đứa trẻ. Giờ cô có thể giao cho bà Chizuko công việc chăm sóc con bé mỗi lúc vắng nhà. Chuyện tự ý đưa con bé đi như hôm nay chắc cũng do bà thấy thoải mái hơn nhiều.

Hơn nữa, một số thay đổi lớn đã khuyến khích mọi người. Đó chính là việc cơ thể Mizuho thường xuyên cử động hơn. Chuyện này thì từ hồi trong viện đã xảy ra vài lần nhưng kể từ khi đưa con bé về nhà chăm sóc, mọi chuyện xảy ra thường xuyên hơn hẳn. Cả bà Chizuko cũng cảm thấy điều này.

Chưa kể, họ không cho rằng đấy chỉ là cử động đơn thuần. Như lúc nãy vậy, có cảm giác như con bé muốn ngăn cuộc hội thoại lại, cũng hay thể hiện cảm xúc vui vẻ hay phẫn nộ hơn. Tuy cô cứ nhắc mình là do bản thân tự tưởng tượng ra thôi nhưng có những lúc không thể nào dặn lòng thế được. Gì thì gì, có những lúc con bé phản ứng lại tiếng gọi của người trong nhà mà.

Khi đem chuyện này đi hỏi bác sĩ ngoại khoa thần kinh Shindou, ông chẳng có phản ứng gì nhiều. “Do chăm sóc con bé tại nhà nên mọi người thấy hiện tượng kiểu này của Mizuho nhiều hơn thôi.”

Đúng, bác sĩ đã dùng từ “hiện tượng”. Đây chỉ đơn giản là phản ứng từ tủy sống mà thôi. Không phải điều gì quá kỳ lạ.

“Trước khi con bé xuất viện, chúng tôi đã kiểm tra chụp cắt lớp CT nhưng tiếc là chưa thấy bất cứ dấu hiệu phục hồi não nào. Tình trạng của Mizuho vẫn như thế.”

Vậy thì, bác sĩ Shindou cho rằng, nếu đúng là con bé có nhiều phản xạ vận động hơn, có thể do ảnh hưởng của AIBS chăng.

“Nhằm kích thích cơ quan hô hấp vận động, cỗ máy này đã truyền một xung điện yếu lên hệ thần kinh, có thể những xung điện đó đã tạo kích thích gì đó lên tủy sống, có khả năng cao là nó có liên hệ gì đó đến chuyện tay chân cô bé cử động.”

Ông cho rằng chuyện con bé có phản xạ khi ai đó gọi chỉ là điều ngẫu nhiên.

Kaoruko không ghét dạng bác sĩ như Shindou. Ông chắc chắn không nói ra những điều bất cẩn, cố gắng dựa theo những sự thật khách quan, ông đã làm đúng trong vai trò bác sĩ. Chỉ là, những điều ông nói nghe sao quá lạnh lùng trong những giờ phút này, như thể ông đang cố phủ định mọi thứ, ngăn ta không được mơ mộng vậy.

Nhìn đứa con nhỏ mãi chìm sâu trong giấc ngủ, Kaoruko lại một lần nữa nhắc nhở bản thân không được phép từ bỏ.

Dẫu cả thế giới này có nói rằng con bé này sẽ chẳng bao giờ mở mắt ra, cô vẫn luôn tin rằng ngày đó nhất định sẽ tới.

Cô cho tay vào trong chăn, khẽ khàng nắm lấy cánh tay Mizuho. Cánh tay mềm như kẹo dẻo marshmallow và có vẻ như gầy đi so với trước lúc rơi vào cơn mơ này. Con bé có vận động gì đâu mà chẳng thế. Cơ bắp đã dần teo lại cả rồi.

Cô nhìn lên đồng hồ treo tường. Đã hơn 5 giờ chiều. Cô nghĩ mình cũng nên đi chuẩn bị bữa tối, tầm hơn 6 giờ ăn là vừa. Cô định đến khoảng 8 giờ là đã xong bữa, dọn dẹp xong xuôi mọi thứ. Đêm nay, một “vị khách” quan trọng sẽ đến thăm.

Cô nghe thấy tiếng chuông cửa vào tầm 9 giờ tối. Lúc này, Kaoruko đang trong phòng Mizuho cùng bà Chizuko cho con bé ăn.

Có tiếng gõ cửa rồi cánh cửa mở ra, Kazumasa xuất hiện, mặc áo khoác. “Chào cả nhà”, lời chào đó dành cho bà Chizuko.

“À, chào con”, bà Chizuko đáp lời. Không phải là “Con về rồi đấy à?”.

Kazumasa vẫn sống một mình trong căn hộ ở Aoyama. Bà Chizuko mới được biết chuyện vợ chồng con gái mình đã ly thân gần đây nhưng cũng không hỏi sâu vào vấn đề. Có lẽ bà đã nghe được chuyện từ Miharu từ trước rồi.

“Mọi người đang bận hả?”

“Không sao,” cô đáp lời.

Anh cởi áo khoác ra, lại gần chiếc xe lăn của con gái. Vừa mới dùng xong bữa, cơ thể của Mizuho được dựng ngồi lên để tránh thức ăn trong dạ dày không bị trào ngược.

“Có thay đổi gì không?”, Kazumasa hỏi khi vẫn chăm chú quan sát gương mặt con gái.

“Cũng không có gì. Mọi thứ đang rất tốt.”

“Vậy à,” Kazumasa nhẹ nhàng nắm lấy tay Mizuho, sau khi những ngón tay bao trọn xác nhận cảm giác, anh quay lại phía lối vào.

Nơi đó có một người con trai đang đứng. Cậu ta cũng mặc áo khoác, xách theo một cái cặp khá lớn. Tuổi khoảng ba mươi. Dáng người mảnh khảnh, gương mặt điển trai. Người thanh niên đó cúi đầu chào mẹ con Kaoruko.

“Đây là cậu Hoshino như anh đã nói qua điện thoại. Cậu ấy vào cũng được chứ?”

Kaoruko gật đầu trước câu hỏi của Kazumasa. “Được, đương nhiên rồi.”

“Cậu vào đi,” Kazumasa nói vậy với Hoshino.

“Xin phiền cả nhà,” người thanh niên bước vào phòng, đứng trước mặt Mizuho, gương mặt như đang cố gắng kiềm giữ vẻ căng thẳng.

Hoshino ngắm nhìn Mizuho khá lâu rồi mới mỉm cười với Kaoruko.

“Bé dễ thương thật đấy.”

Khi nhìn gương mặt đó, Kaoruko đã nghĩ rằng đây là một người có thể tin tưởng giao phó nhiều thứ. Không phải điều toát ra từ nụ cười của cậu ấy. Mà là thứ cô đã cảm nhận được toát ra từ trái tim đó. Vậy nên, câu cảm ơn lại tự nhiên vọt ra khỏi miệng.

“Ikuto đâu?” Kazumasa hỏi.

“Mới ngủ rồi.”

“Cậu Hoshino có chuẩn bị sẵn một vài thứ. Em có thể tiếp chuyện cậu ấy không?” Kazumasa đặt vấn đề với cô.

“Được ạ. - Mẹ ơi, con nhờ mẹ lo ở đây cũng được chứ ạ?”

“Không sao. Con cứ từ từ nghe chuyện đi,” bà Chizuko đã nói vậy. Bà cũng biết hai người kia đến vì lý do gì.

Kazumasa và Hoshino cùng cô đi ra phòng khách. Cô định mời nước nhưng Hoshino lại nói là không cần. “Em muốn tập trung vào những điều cần giải thích.”

Kaoruko lại thấy được nét tính cách nghiêm túc nơi con người này. Có lẽ cậu ta cũng khá được việc.

Hoshino lấy ra từ cặp của mình một cái máy tính xách tay cỡ nhỏ, đặt lên trên chiếc bàn giữa phòng. Cậu lướt tay trên bàn phím, một đoạn video xuất hiện trên màn hình.

Đó là video về con tinh tinh. Trên đầu nó có đeo một cái vòng. Dây điện thòng từ trên cái vòng đó xuống, nối với một đầu mối trên lưng con vật. Trước mặt con tinh tinh là một cái hộp có cần, nó đã được lắp đặt sao cho chỉ tay phải có thể nắm lấy cái cần đó.

“Con khi nãy bị tổn thương cột sống, nó không thể tự mình cử động tay chân được. Nhưng mà thông qua dạy dỗ, nó hiểu được rằng nếu di chuyển thật nhiều cái cần kia thì sẽ được thưởng đồ ăn,” vừa nói vậy Hoshino vừa cho chạy đoạn video.

Con tinh tinh nhìn cái hộp đó, trong chớp mắt, cổ nó đã cử động. Chỉ là cánh tay đang giữ cái cần vẫn không động cựa.

“Tay nó không thể cử động kiểu này. Nhưng mà…”

Ngay sau những lời Hoshino nói, máy quay tập trung vào chỗ tay của một nhân vật, hình như là người làm thí nghiệm. Trên tay cầm một thiết bị nhỏ. Ngón tay đó ấn nút.

Kaoruko bật ra một tiếng kêu thảng thốt. Cánh tay phải con vật đã bắt đầu cử động. Nó xoay cái cần đến mấy vòng.

Người làm thí nghiệm ngắt nút. Ngay lập tức, cánh tay con tinh tinh dừng cử động. Một lần nữa ấn nút. Cánh tay lại cử động…

Hoshino tạm dừng video.

“Trong não con khỉ này có gắn điện cực, nó thu lại những tín hiệu từ vỏ đại não. Những tín hiệu này sẽ chuyển hóa thành một loại điện từ đặc biệt, có thể truyền qua cả những phần xương cột sống bị tổn thương và đi khắp nơi. Chính vì thế, cánh tay của nó mới có thể chuyển động như bình thường.”

“Nói như vậy là, não trực tiếp truyền chỉ thị đến cơ bắp”, Kazumasa ở bên cạnh đã chốt lại câu chuyện.

Kaoruko nhìn một lượt gương mặt hai người, cô thở ra một hơi. “Hai anh đã làm được điều tuyệt vời đấy.”

“Đương nhiên, để đưa nó vào thực tiễn vẫn phải tốn nhiều thời gian. Chân tay đã bị liệt có thể sử dụng lại như thường không chỉ cần mỗi cử động đâu mà còn cần cảm giác qua bề mặt xúc giác, như khả năng cảm nhận nhiệt độ nữa.”

“Vậy sao? Nhưng tôi vẫn thấy thế là quá tuyệt vời rồi. Chỉ là…” Kaoruko chuyển ánh nhìn quay về màn hình. “Não bộ con tinh tinh này hoàn toàn không có vấn đề gì đúng không?”

Vậy thì, nó chẳng có ý nghĩa tham khảo gì cả, đấy mới là điều cô muốn nói.

Ngay lập tức, Hoshino gật đầu như thể nắm được mạch tư duy của cô, cậu lại lướt tay trên bàn phím. Một video khác hiện lên màn hình. Lần này không phải là tinh tinh nữa, mà là hình ảnh một người đàn ông. Anh ta mặc một bộ đồ bảo hộ như thể sắp sửa đi nhảy dù, bị treo lơ lửng giữa trời.

“Đây là một người đàn ông khỏe mạnh. Tay chân cử động được tự do,” Hoshino bắt đầu thuyết minh. “Chị thấy dây dẫn từ cánh tay đúng không? Để nắm được khi cánh tay cử động, não bộ đã đưa ra chỉ thị như thế nào, bọn em đã quan sát dòng điện lưu truyền trong bắp tay anh ta. Bọn em đã xử lý đặc biệt tạo ra loại tín hiệu cho dòng điện lưu đồ, gửi đến thiết bị kích thích từ tính gắn ở thắt lưng.

Đúng như lời Hoshino, sợi dây từ cánh tay người đàn ông này nối với một cỗ máy có màn hình. Từ đó, một sợi dây khác thòng ra, nối với hông người này.

“Chị xem kĩ nhé”, Hoshino cho video chạy.

Như thể nhận được một tín hiệu nào đó, người đàn ông bắt đầu cử động. Trong trạng thái treo lơ lửng, anh ta cử động cánh tay ra sau trước. Màn hình của cỗ máy kia hiển hiện những hình dạng sóng.

“Những bước sóng trên màn hình chính là bước điện từ trong cơ bắp của cánh tay đấy. Bọn em đã yêu cầu người đàn ông này thả lỏng nửa thân dưới. Vậy nên, anh ta không hề cử động, cứ buông thõng chân ra thế thôi. Vậy nhưng, khi tín hiệu điện này gửi đến thiết bị kích thích từ tính ở thắt lưng kia thì sao?”

Người làm thí nghiệm nhấn một nút gì đó. Giây phút sau đó, điều đáng ngạc nhiên đã diễn ra. Chân người đàn ông đang thõng xuống bắt đầu vận động với cùng một nhịp điệu. Ngắt công tắc là ngừng hoạt động, bật lại công tắc, lại vận động. Y như con tinh tinh lúc trước.

Hoshino cho video ngừng lại.

“Có thể thấy là những vận động có tính tự động cao như đi bộ phần lớn do tủy sống điều khiển. Khi ta đi bộ, chân trái bước lên trước rồi đến chân phải, những điều đó không phải là do suy nghĩ của chúng ta. Nếu nói về mặt tổng thể, não chỉ đơn giản là đưa ra tín hiệu đi bộ thôi. Thứ tín hiệu đó, là có khả năng tái tạo từ tín hiệu vận động cánh tay kia, bọn em thực nghiệm theo đúng hướng này. Đây chính là nghiên cứu giúp những người bị tổn thương cột sống không thể đi lại được nữa có thể vận động.”

“Nghiên cứu này có hai điểm lớn,” Kazumasa nói như thể tiếp nối câu chuyện kia. “Điểm thứ nhất, không phải não bộ cung cấp tín hiệu đến cột sống. Người tham gia thí nghiệm kia không có ý cử động chân nhưng chân anh ta tự ý chuyển động. Và một điểm nữa, không gây ra kích thích hay xáo trộn cơ thể nên không hề làm người tham gia thí nghiệm bị thương. Thiết bị kích thích từ tính kia vốn chỉ là một cuộn dây gắn đằng sau thắt lưng mà thôi.”

“Vậy là không cần phải phẫu thuật sao?” Kaoruko xác nhận với Hoshino.

“Không cần,” cậu kỹ sư trẻ đáp lại.

“Ngoài ra, nếu ta lắp đặt vài mối dây như thế dọc theo cột sống, lần lượt phát tín hiệu, sẽ có khả năng vận động cơ bắp toàn cơ thể.”

“… Là vậy ư? Nếu thế, chuyện này, đây là điều tôi muốn biết nhất, nhưng,” cô liếm môi rồi mới nói tiếp, “cơ thể như con gái tôi cũng có thể cử động được sao?”

Hoshino có chút khựng lại. Cậu ta quay sang nhìn Kazumasa như thể đang có ý hỏi liệu trả lời có được hay chăng. Thấy cái gật đầu nhẹ từ cấp trên, cậu ấy quay lại nhìn vào mặt Kaoruko.

“Em nghĩ cử động được. Bởi cháu không bị tổn thương cột sống, nếu không cử động được thì quá kỳ lạ rồi.”

Những lời đó như gióng lên hồi chuông cầu phúc trong tai Kaoruko. Cô nhắm mắt lại, hít vào một hơi thật sâu.

“Là như thế đó,” Kazumasa nói, “Không có vấn đề gì về mặt kỹ thuật. Chỉ còn là vấn đề làm hay không thôi. Anh nghĩ em quyết là được.”

“Em đã quyết tâm rồi. Em muốn làm. Em muốn làm cho con. - Cậu Hoshino, nhờ cậu giúp cho.”

“Nếu có chỉ thị… em sẽ giúp.”

Kaoruko nhìn thẳng vào chồng mình. “Lại phải tốn khá nhiều tiền nữa đấy.”

“Chuyện này thì em khỏi phải lo,” Kazumasa xua tay. “Vậy thì, cậu Hoshino, ta có thể tiến hành luôn từ ngày mai không nhỉ? Nếu cậu cần gì, cứ báo với tôi.”

“Em hiểu rồi,” Hoshino bắt đầu cất máy tính đi.

Kaoruko tiễn hai người đến tận ngoài hiên. Hoshino không hề thắc mắc về việc giám đốc lại rời nhà riêng. Có lẽ cậu ta cũng được kể cho hay nội tình phức tạp của gia đình cô.

“Vậy, anh sẽ liên lạc với em sau,” mặc chiếc áo khoác vào, Kazumasa quay lại nhìn Kaoruko.

“Vâng. A, anh này,” Kaoruko ngước lên nhìn chồng mình, “Xin lỗi, lại phiền anh làm những điều phiền phức như thế này.”

“Em nói gì vậy,” Kazumasa nhíu mày. “Thôi, ngủ ngon nhé.”

“Chúc hai anh em ngủ ngon.”

Khi Hoshino cúi đầu nói câu chào xin phép, Kaoruko nói với cậu lời cảm ơn.

Khi qua phòng Mizuho, cô thấy con bé đã được chuyển về giường rồi.

Bà Chizuko hỏi cô tình hình ra sao nên cô kể chuyện đã bàn cùng Hoshino và Kazumasa. Mẹ cô gật gù mãi với vẻ an tâm, “Thế thì tốt quá,” bà nói trong khi nhìn đứa cháu gái.

Kaoruko ngồi xuống cái ghế đặt cạnh giường. Cô nghe những tiếng ngáy nho nhỏ.

Hai tuần trước, họ đã đến bệnh viện để kiểm tra. Cô nhớ lại cuộc nói chuyện với bác sĩ lúc đó.

Bác sĩ Shindou phủ nhận mọi hồi phục của não nhưng đích thực là tình trạng của Mizuho đã tốt hơn hẳn. Cô đã kể chuyện sắc mặt con bé tươi tỉnh hơn hồi trước, các thông số khách quan như huyết áp, nhiệt độ, chỉ số SpO2 cũng tốt hơn nhiều.

Nhưng bác sĩ chủ trị lại cho rằng đó là do hiệu quả của AIBS. Nhờ can thiệp của máy móc, Mizuho đã có thể tự thở. Đương nhiên, chỉ cần tiêu hao năng lượng, có khả năng mọi chỉ số sẽ tăng cao hơn.

“Cũng như khi người khỏe mạnh vận động, huyết áp và thân nhiệt cũng sẽ tăng lên. Điều này cũng tương tự thôi, chỉ là,” bác sĩ chủ trị tiếp lời, “nếu cứ bình bình như thế này, con bé chắc chắn không tỉnh lại được. Bộ não cũng có nhiệm vụ duy trì nhiệt độ và huyết áp của cơ thể. Trong trường hợp của Mizuho, có lẽ một phần cơ năng nào đó vẫn còn hoạt động.”

Kaoruko nuốt trọn từng lời của bác sĩ.

“Ý bác sĩ là sao ạ? Bác sĩ Shindou nói rằng toàn bộ não đã ngừng hoạt động rồi mà. Có lẽ bị chết não. Vậy thì phần nào đó vẫn còn hoạt động là sao ạ?”

Bác sĩ chủ trị vội vàng xua cả hai tay.

“À không, chuyện não ngưng hoạt động mà bác sĩ Shindou nói nghĩa là qua quá trình thẩm định, mọi cơ năng cần phải kiểm tra đều đã ngưng hoạt động.”

Theo như lời bác sĩ chủ trị, não bộ có phần thùy dưới hay tuyến yên phía trước giúp phản ứng với nhiều loại thay đổi của cơ thể như tiết ra hoóc môn hay duy trì nhiệt độ và huyết áp. Về điều này, bác sĩ đã dùng đến từ “khả năng thích ứng của cơ thể”.

Thẩm định não chết là loại hình kiểm tra khả năng nhận thức và chức năng của hệ thần kinh hộp sọ, xem có còn khả năng tự thở hay khả năng thích ứng có còn hay không.

“Lúc mới vào viện, ta đã phải tiêm một lượng lớn hoóc môn vào trong cơ thể cháu Mizuho, về sau chúng tôi đã có thể giảm lượng xuống. Hiện tại, ta không cần phải làm thế nữa. Tôi có suy nghĩ là về mặt này, não bộ vẫn còn hoạt động chăng. Trong các ca bệnh nhi thế này, đây cũng không phải điều gì kỳ lạ.”

Vậy nên, nếu có thể để cơ bắp vận động, cơ thể sẽ được duy trì tốt, ý bác sĩ là thế đó.

Lúc nghe những lời này, Kaoruko cảm thấy điều kì lạ trong lồng ngực. Đó là điều gì, cô không thể hiểu ngay được.

Cô tìm ra câu trả lời trong lúc chăm lo cho Mizuho. Khi cô lau cơ thể con bé, chân con bé có chút động đậy. Bác sĩ Shindou đã nói đó chỉ là phản xạ mà thôi, nhưng Kaoruko lại không thể nghĩ như thế.

“Ái chà, thấy buồn hả? Con cử động nhiều chút có phải tốt không.”

Khi bắt chuyện kiểu đó với Mizuho, cô chợt nảy ra. Nếu con bé vận động nhiều hơn, cơ bắp cũng sẽ được rèn luyện.

Cô đã vỡ lẽ ra. Đúng rồi, nếu có thể rèn cơ bắp được thì tốt quá còn gì. Nếu có thể vận động hợp lý thì sức khỏe sẽ duy trì tốt, người khỏe mạnh hay kể cả người trong tình trạng như Mizuho cũng như nhau thôi.

Kaoruko đã muốn đẩy suy nghĩ này ra khỏi đầu, cho Mizuho vận động ư? Không thể làm chuyện như vậy được. Không thể quẩn mình trong những ảo tưởng ngu ngốc đó được.

Nhưng dẫu cô có cố quên đi kiểu gì, suy nghĩ đó cũng chẳng dứt nổi khỏi đầu. Thậm chí, ngày qua tháng lại, suy nghĩ đó mỗi lúc một lớn thêm. Cô còn tra trên mạng, tìm những bài báo dựa theo từ khóa tình trạng ngủ thực vật, vận động nữa. Đương nhiên, chẳng có chút tin tức nào giúp cô giải mã được chút gì.

Cô chỉ có thể bàn bạc với một người thôi. Chuẩn bị tâm lý sẽ bị cười chê vì nói ra chuyện ngu ngốc, cô quyết ý nói chuyện với Kazumasa thử xem.

Nhưng anh ấy lại nghiêm túc lắng nghe những điều vợ nói. Rồi, anh bắt đầu nói những điều bất ngờ.

“Trong bệnh viện, khi nghe bác sĩ Shindou nói là khả năng Mizuho bị chết não là rất cao, em đã nói gì với anh, em còn nhớ chứ? Em đã nói công ty anh có nghiên cứu về liên kết giữa bộ não và máy móc cơ mà. Nếu vậy, chắc anh phải hiểu rõ về những điều này chứ. Lúc đó anh có đáp lời em rằng, nghiên cứu của bên anh lấy tiền đề là bộ não vẫn còn đang sống chứ chưa từng nghĩ đến chuyện não chết còn gì. Nhưng lúc đó, anh đã có cảm giác một thứ gì đó nảy ra trong óc mình. Đó là điều gì, chính bản thân anh cũng không rõ nữa. Giờ nghe chuyện em kể, anh đã định hình được rồi. Não bộ của Mizuho đã chịu một tổn thương nặng nề, mất đi phần lớn chức năng não. Đã thế thì ta lấy thứ khác bù vào đó là được. Nếu não không ra chỉ thị vận động thì ta sẽ thay nó ra chỉ thị vậy.”

Khi Kaoruko hỏi là liệu có khả năng không, Kazumasa đã đáp rằng tuy anh không nắm rõ nhưng khả năng là có.

“Anh muốn bàn bạc với một cậu kỹ sư xem sao. Hãy nói chuyện với cậu ta thử xem.”

Vậy nên, sáng nay cô đã nhận được liên lạc từ Kazumasa báo rằng hôm nay anh sẽ đưa người đó đến nhà.

Cô nhớ đến gương mặt của Hoshino. May sao, đó là một người thành thật. Dẫu sao, cô cũng cần nhờ cậu ta duy trì thể trạng cho Mizuho trong một thời gian dài. Nếu cậu ta có ý định thí nghiệm trên người thì cô đã định sẽ từ chối.

Kaoruko nắm lấy cánh tay bé nhỏ của con gái.

Giờ nó gầy gò là thế, nhưng nếu có thể vận động, có chút cơ bắp hơn thì mỗi ngày sẽ vui vẻ hơn nhiều.

Hơn tất cả…

Một ngày nào đó, khi phép mầu xảy đến và Mizuho sẽ mở mắt ra, có thể thức dậy bằng chính sức của mình, đứng lên, đi lại, có lẽ con bé sẽ là người thấy hạnh phúc nhất.

“Từ giờ đến khi ngày ấy tới, mẹ sẽ cố gắng” cô thầm thì khi ngắm nghía gương mặt say ngủ của con gái.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.