Đêm hôm đó, kiểm tra thẩm định chết não lần một diễn ra. Khi người ta hỏi anh có muốn đứng chứng kiến không Kazumasa đã nói là anh chỉ chứng kiến lần một thôi. Bởi nghe nói cần một khoảng thời gian đợi đến lần thứ hai. Tuy gọi là lần thứ hai thì kết quả cũng sẽ như lần thứ nhất mà thôi, kết quả cũng thành điều hiển nhiên rồi.
Kaoruko lại nói là cô sẽ không chứng kiến. Không cần thiết, đối với cô Mizuho đã chết rồi.
“Còn điều quan trọng hơn em phải làm,” cô đã nói thế. Khi anh hỏi làm gì, “Không phải quá rõ ràng hay sao?” là lời đáp.
“Em phải chuẩn bị cho lễ cầu siêu. Rồi lễ tang. Có nhiều người phải báo lắm.”
Nhìn xuống gương mặt vợ mình đang nghiêm túc chú mục vào điện thoại qua ô cửa sổ, Kazumasa nghĩ rằng người cô ấy đã chuẩn bị bắt đầu một cuộc đời mới rồi.
Anh đã ngỡ cuộc thẩm định não chết tưởng như sẽ lâu la lắm chuyện lắm, ai dè khi đứng chứng kiến lại thấy nó kết thúc thật nhanh. Bài kiểm tra sóng não có vẻ mất nhiều thời gian cũng chỉ tầm 30 phút. Lâu lắm anh mới được thấy sóng não của Mizuho, một đường thẳng băng. Dẫu họ có kiểm tra theo cách gì cũng chẳng hề thay đổi, chắc cũng đến lúc từ bỏ rồi nhưng các bác sĩ vẫn kiểm tra lại cho thật cẩn thận. Có những bài kiểm tra anh còn chẳng hiểu để làm gì nữa. Như bài kiểm tra bơm nước vào tai. Họ nói là để kiểm tra cảm ứng nhiệt, kiểm tra xem có phản ứng của nhãn cầu theo dòng nước không. Dường như họ đang muốn kiểm tra một vài cơ quan bên trong vòm tai nhưng họ giải thích với anh toàn bằng những câu từ chuyên môn, Kazumasa chẳng hiểu đến quá nửa. Các thử nghiệm khác thường chỉ kết thúc trong vài phút. Ví dụ như kiểm tra đồng tử cũng chỉ mất có chừng đó.
Giờ chỉ còn đầu mục cuối cùng - kiểm tra thở. Nghĩa là mọi bài kiểm tra đều đã chứng thực những điều kiện kia.
Cách thức tiến hành kiểm tra này với Mizuho diễn ra khác với lệ thường. Thường thì những bệnh nhân bị nghi ngờ chết não hay phải gắn máy hô hấp nhân tạo. Trong bài kiểm tra hô hấp, họ sẽ gỡ cái máy hô hấp này ra rồi kiểm tra xem trong một khoảng thời gian nhất định, người kia có thể tự thở nổi hay không. Nhưng cơ thể Mizuho không có gắn máy hô hấp nhân tạo. Cơ thể con bé được gắn loại máy kích thích hô hấp thuộc công nghệ tiên tiến AIBS. Tuy nhiên, hệ điều khiển của nó lại nằm ngoài cơ thể, nên chỉ cần tắt công tắc là bắt đầu bài kiểm tra hô hấp của con bé được rồi. Để làm được bài kiểm tra này, một bác sĩ thuộc đội nghiên cứu AIBS bên Đại học Yoshiaki đã tham gia với tư cách tư vấn. Nhằm phòng trừ bất cứ vấn đề gì có thể xảy ra trong quá trình kiểm tra.
Trước khi tiến hành kiểm tra hô hấp, một lượng oxy vừa phải được cung cấp cho bệnh nhân. Tuy nhiên, đây là bài kiểm tra mang gánh nặng nặng nề nhất cho cơ thể, nên gương mặt các bác sĩ tỏ ra cực kỳ lo lắng.
Đã ngắt điện. Tất cả mọi người đều chú mục vào màn hình kiểm tra hô hấp. Một phút, hai phút - thời gian trôi đi trong tĩnh lặng. Có cảm giác gương mặt của Mizuho đang tái dần.
Không tìm ra dấu hiệu tự thở, đã quá thời gian kiểm tra. Họ lại bật nguồn AIBS lên. Mizuho bắt đầu thở. Nhìn cảnh đó Kazumasa đã thật sự hiểu ra cô bé chỉ có thể thở dựa vào máy móc.
Cứ như thế, buổi kiểm tra thẩm định chết não đầu tiên kết thúc. Mọi điều kiện đều đã hội đủ.
Kazumasa quay về nhà ngay lập tức, sáng ngày hôm sau, anh lại đến bệnh viện. Vẫn còn hai tiếng nữa mới tới thời điểm diễn ra thẩm định lần hai. Cơ thể Mizuho vẫn được đặt nằm thẳng trong phòng bệnh hôm qua. Trong khi anh còn đang ngắm nghía gương mặt say ngủ của con gái, bà Chizuko đã mang Ikuto tới, ông ngoại Shigehiko cũng đi cùng. Ba người đều mang vẻ mặt đau buồn, nhưng không hề có dấu hiệu của nước mắt.
Một lúc sau, Miharu và Wakaba cũng tới. Wakaba lại gần giường, đặt tay lên ngực Mizuho. Kazumasa nhớ lại hôm Kaoruko buông dao xuống, Wakaba đã nói khi lớn lên sẽ giúp đỡ chăm sóc Mizuho thế nào.
Không thấy Kaoruko đâu. Nhưng chẳng ai hỏi han gì về chuyện đó. Có vẻ như mọi chuyện cô ấy đã nói cả qua điện thoại. Miharu cũng đã trò chuyện với anh như thế.
“Có vẻ như chị ấy đang tranh cãi nảy lửa với bên nhà tang lễ. Chị ấy cứ khăng khăng ngày từ trần là 31 tháng Ba. Nhưng bên nhà tang lễ muốn làm chuẩn theo biên bản tử vong kìa.”
“Con bé đó bướng bỉnh lắm,” bà Chizuko thở dài. “Nó nói rằng bản thân đã chăm sóc Mizuho hẳn hoi rồi, giờ có đến bệnh viện cũng vô nghĩa nên chẳng chịu đi.”
Đúng là quá bướng rồi, Kazumasa ngẫm ngợi. Có lẽ cô ấy cho rằng một khi đồng ý chứng kiến kiểm tra lần hai, tức là cô ấy chấp nhận ngày tử vong do nhà nước đưa ra.
Có tiếng gõ cửa, một người đàn ông mặc blu trắng bước vào. “Chúng tôi sẽ tiến hành kiểm tra thẩm định chết não lần hai,” anh ta lễ phép nói.
Từ trong phòng bệnh, chiếc băng ca mang Mizuho đi. Không có ai theo dõi buổi thẩm định lần này. Một khi đã xác nhận là chết não, Mizuho sẽ bị coi là đã chết, mọi người sẽ tiến hành duy trì thể trạng cho việc cung cấp nội tạng. Đây là lần cuối cùng có thể gặp con bé trong tình trạng còn sống.
Vĩnh biệt, cố lên nhé, hãy hạnh phúc ở thế giới bên kia - những lời đưa tiễn lần lượt với theo. Kazumasa chỉ im lặng. Anh còn chẳng rõ mình đang nghĩ gì nữa.
Thế rồi, khoảng hai tiếng sau đó, gia đình Kazumasa được nghe thông báo kết quả trong phòng đợi.
Kiểm tra lần hai đã xác nhận chết não. Mizuho tử vong ngày 1 tháng Tư, lúc 1 giờ 10 phút chiều.