Ngôi Nhà Của Người Cá Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Sau khi đỗ vào khu gửi xe dưới hầm căn hộ, cô mở cánh cửa trượt ghế sau. Đây là một chiếc xe kiểu xe tải nhẹ, ô tô của bệnh viện thú y nơi Mao làm việc nhưng hầu như chỉ có cô dùng đến. Cô thảy chìa khóa vào trong túi hộp.

Trong chiếc lồng màu hồng đặt trên ghế sau, một con mèo Ba Tư trắng muốt đang nằm cuộn tròn người lại. Tên nó là Tom. Một ông cụ mười ba tuổi. Cổ nó vẫn còn đeo một cái vòng nón vì hôm trước vừa trải qua cuộc phẫu thuật cắt trĩ xong. Tuy vẫn còn phải theo dõi tình trạng, nhưng ngày hôm kia, chủ nuôi của nó có liên lạc đến, hai vợ chồng họ vắng mặt ở Tokyo hai ngày nhưng sợ phải bỏ nó một mình nên mới nghĩ đến chuyện nhờ bệnh viện chăm cho. Thường thì bên cô vẫn từ chối những đề nghị kiểu này, nhưng chủ nuôi vốn là khách quen lâu năm của viện trưởng nên bệnh viện mới xem xét đây là một ca đặc biệt, đón nhận nó về. Hôm nay gia đình chủ vốn phải đến đón nó nhưng đến tận tối mịt vẫn chẳng rảnh ra được chút nào nên họ mới liên lạc nhờ giúp đỡ. Chưa kể, họ còn chẳng biết lúc nào qua được, chẳng còn cách nào khác, Mao đành mang nó về cho họ.

Sau khi ổ khóa ở ngoài hiên tự động mở, cô xách cái lồng đi về phía căn hộ. Bấm chuông cửa căn hộ kia, cô lập tức nghe thấy tiếng mở khóa lách tách.

Mẹ của Tom - vợ ông chủ xuất hiện. Một người phụ nữ chắc đã ngoài năm mươi, rất đẹp.

“A, cô Kawashima. Cảm ơn nhé. Mà cũng xin lỗi cô, phải nhờ cô thế kia.” Đôi lông mày chụm lại thành hình chữ bát ra chiều có lỗi.

“Không sao ạ, Tom rất khỏe mạnh đó cô,” cô giơ cái lồng ra.

“Vậy ư? Thế thì, tốt quá. - Tom, ngoan chứ con. Xin lỗi nhé, papa lẫn mama bắt con phải ở nhà,” bà chủ nhận lấy cái lồng, bắt đầu lên tiếng cưng nựng mèo yêu.

“Chúng cháu có cân cho Tom, cân nặng có sút đi một chút sau ca phẫu thuật. Nhưng đó cũng là lẽ dĩ nhiên thôi nên cũng chẳng có gì phải lo lắng cả. Hãy lưu ý đừng để chú ta bị căng thẳng nhé.”

“Cô hiểu rồi. À, đúng rồi. Chi phí lần này thì sao?”

“À, tiền nong không thành vấn đề ạ.”

“Ơ, có được không đấy? Xin lỗi cháu nhé.”

“Cô chú không cần để tâm đâu. Mọi người giữ gìn sức khỏe nhé,” Mao cúi đầu chào, rời khỏi căn hộ.

Cô quay lại bãi đỗ xe, leo lên chiếc ô tô của mình rồi nổ máy, rời khỏi khu chung cư. Nhưng khi xe đang chạy bon bon, cô chợt phanh lại. Mắt nhìn chăm chăm hệ thống định vị.

Đây là khu Nishiazabu. Hiroo ở ngay gần đây. Ngôi nhà đó nằm trong khu Hiroo.

Cô đi ăn monjayaki với Yuuya vào tối thứ Năm tuần trước nữa. Thời gian thấm thoát, chưa gì đã hơn hai tuần trôi qua rồi. Ngày hôm đó còn nóng bức, nhưng gần đây, thời tiết đã sang hẳn thu rồi. Trong khoảng thời gian này, hai người vẫn có nhắn tin qua lại nhưng chưa hề gặp nhau. Mà gọi là nhắn tin cho có chứ nội dung thì chẳng có gì. Sáo rỗng không thua mấy lời chúc in sẵn trên thiệp đầu năm mới, cô cũng chẳng thèm đọc lại.

Khi nhận ra thì cô đã cho xe chạy tiếp. Nhưng không phải là con đường về bệnh viện. Cô đi về hướng khu Hiroo. Cảm giác đầu óc mình trống rỗng, chỉ có chân tay là cứ tự ý vận hành.

Một lát sau, cô đã đến gần nơi muốn tới. Như thể thúc vào lưng Mao, một bãi đỗ xe xuất hiện ngay đúng chỗ đó.

Cô chầm chậm nhấn phanh chân, gạt cần lái và xoay vô lăng. Cô gái cho chiếc ô tô vào một chỗ trống nơi bãi đỗ.

Trước khi tắt động cơ, cô xác nhận lại một lần nữa vị trí trên hệ thống định vị. Bản thân cũng nắm được đại khái vị trí căn nhà đó nên sau khi xác nhận được cung đường đi từ nơi hiện tại, cô tắt động cơ. Cô xuống ô tô, khóa lại rồi bắt đầu dạo bước.

Mình đang muốn làm gì đây? Đến căn nhà đó, rồi mình muốn làm gì?

Biết đâu, hôm nay Yuuya cũng có ở nơi đó thì sao? Nếu đó đích thực là công việc của anh ấy, cũng không có gì là lạ. Cô muốn xác nhận điều gì? Điều đó mang ý nghĩa ra sao. Mà không, về căn bản, cô sẽ xác nhận theo kiểu gì đây?

Cô tự hỏi mình, nhưng chẳng quan tâm có câu trả lời hay không, cô vẫn không hề dừng bước. Rẽ ngoặt nơi góc đường vẫn lưu lại trong trí nhớ, cô tiếp tục đi.

Giữa ban ngày ban mặt, ấn tượng khác biệt hẳn nhưng đúng là đêm đó, taxi đã đưa cô đi qua cung đường này. Những bước chân của Mao chậm dần. Trong lồng ngực cô, một phần nào đó đang muốn trì hoãn lại.

Với lại…

Ngôi nhà đó ở ngay mé tay trái. Một căn biệt thự phong cách Âu núp mình giữa những vòm cây. Màu bức tường nhờ nhờ của đêm trong ký ức hóa ra lại là một sắc nâu sáng. Còn nữa, mái nhà màu đỏ.

Đi dọc theo hàng rào màu be, cô dừng lại trước cánh cổng lớn. Màu sắc khác nhiều so với những gì nhớ được, cô cũng hơi thắc mắc xem đã đúng nhà chưa. Nhưng hoa văn trang trí trên cánh cổng chính là thứ cô nhìn thấy đêm hôm đó. Hơn thế nữa, biển nhà đề “Harima”.

Cô nhìn vào phía bên trong tòa nhà. Thấy cánh cửa chính dẫn vào trong nhà cuối đoạn đường dài nho nhỏ. Ô cửa sổ ngày hôm ấy sáng đèn, hôm nay lại treo rèm kín mít.

Hôm nay, Yuuya cũng có đây chăng? Lại đến đây để bảo vệ thứ gì bên trong đó?

Trên cột trụ nơi cánh cổng, cô thấy một cái chuông. Nếu nhấn chuông, mọi thứ sẽ ra sao? Khi được hỏi là ai, cô sẽ trả lời ra sao đây? “Tôi là bạn gái của Hoshino Yuuya, hôm nay anh ấy có tới đây không?” hay sao?

Cô lắc đầu. Cô không thể làm những chuyện kiểu đó. Cứ như một kẻ say tình mù quáng. Lỡ để Yuuya phát hiện ra chuyện mình lén theo dõi chỉ khiến mọi thứ càng tệ hại hơn thôi. Có khi cậu lại trở nên ghét cô thì sao.

Về thôi. Tại sao cô lại đến nơi này cơ chứ? Cô đã làm gì vậy?

Đúng vào lúc cô định rời khỏi cánh cổng thì nghe thấy tiếng người đằng sau lưng, “Cô có việc gì tìm đến nhà tôi vậy?”

Cô giật nảy mình đến trái tim tưởng như ngừng đập. Khi quay lại, cô thấy một người phụ nữ mặt trái xoan đứng đó với vẻ mặt nghi ngờ. Người đó mặc một bộ váy xám, bên ngoài khoác một cái áo khoác màu hồng nhạt. Gương mặt xinh đẹp, phong thái thanh tao, rất hợp với tư cách chủ nhân của căn nhà đó.

“A, dạ không, cũng chẳng có việc gì. Chỉ là nghe được chuyện từ người quen về nơi này nên…” những lời nói vừa ra khỏi miệng, cô lập tức hối hận. Nếu cô nói rằng mình chỉ là người qua đường, thấy căn nhà đẹp quá nên ngắm thôi có phải tốt hơn không. Nhưng, đã quá muộn rồi.

“Người quen mà cô nói là?” Đúng như cô nghĩ, người đó hỏi ngay.

Có vẻ như không có cách gì dối trá được. Nếu cô nói dối, tình hình chỉ càng thêm khổ sở hơn.

“Dạ, là… người tên Hoshino,” cô lí nhí trả lời.

Đôi mày của người phụ nữ có vẻ dãn ra. “À”, cô ta gật gù. “Vậy sao? Cô cũng là người bên Harima Text?”

“Dạ không, không phải thế…” chẳng biết cô nên nói gì bây giờ đây.

Người phụ nữ kia ra vẻ quan sát. “Có khi nào, là người yêu cậu Hoshino?”

Bị người ta nói trúng tim đen, Mao cảm thấy ngượng nghịu. Cô hất nhẹ tóc mái lên, nói lí nha lí nhí, “Dạ, cũng đại thể là thế.”

Trong ánh mắt người phụ nữ đó như lấp lánh tia ánh sáng. Nụ cười sau đó của người ấy cũng mang đầy vẻ tinh quái.

“Ra là vậy ư? Cậu Hoshino này chẳng chịu hé ra chuyện có người yêu làm tôi tưởng cậu ta chẳng có ai cơ. Nhưng cậu ấy cũng là một anh chàng tuyệt vời, không có ai thì càng kỳ lạ hơn nhỉ?”

Một anh chàng tuyệt vời, cô chợt thấy lưu ý điểm đó. Có ý nghĩa gì đây.

“Dạ thưa… anh ấy hay làm phiền gia đình lắm ạ?”

“Vâng. Khoảng hai, ba ngày một lần. Hôm nay dự định là không đến.”

“Đến thế cơ…”

“Cậu ấy làm việc gì ở nhà tôi, cô chưa nghe cậu Hoshino kể chi tiết gì sao?”

Mao lắc đầu. “Anh ấy chẳng chịu nói gì cả.”

“Vậy ư?”, người phụ nữ đáp với vẻ ra chiều suy nghĩ. Thế rồi, cô ấy lại cười với Mao.

“Nếu được, mời cô vào dùng trà. Tôi cũng muốn kể cô nghe về việc cậu Hoshino đang làm.”

“Được không ạ? Nhưng anh ấy đã nói là tối mật rồi.”

“Tối mật ư…? Đúng là chuyện không phải ai cũng có thể nói được. Nhưng cô thì được,” người phụ nữ mở cổng và nói, “mời vào.”

“Em xin phép,” Mao bước chân vào trong khu nhà.

“Mà tôi vẫn chưa hỏi tên cô nhỉ?” người phụ nữ vừa đóng cửa vừa nói.

“À… Em tên là Kawashima. Kawashima Mao ạ.”

“Mao à? Tên hay quá. Không rõ viết theo cách gì vậy?”

Cô đáp là gồm hai chữ “Chân” trong “chân thật” và chữ “Tự” trong “cùng nhau”. Nghe vậy, người phụ nữ lại lặp lại, “Tên hay quá”.

“Xin hỏi… chị là vợ giám đốc Harima?” Mao gắng hỏi một câu.

“Vâng,” người phụ nữ đáp lời. Sau đó, cô ấy cũng giới thiệu tên là Kaoruko.

“Tên của chị cũng hay thật.”

“Cảm ơn cô,” phu nhân giám đốc nói vậy rồi bắt đầu đi bộ trên con đường nhỏ rải đá. Nhìn tấm lưng đó, Mao lên tiếng gọi chị ta. Phu nhân dừng chân, quay lại.

“Em đã nói dối là nghe anh ấy kể về nhà mình. Thực ra, em thấy lo lắng vì không rõ anh ấy đang làm gì nên mới theo anh ấy đến đây. Vậy nên, em không muốn anh ấy biết chuyện mình đã tìm đến nơi này. Nếu chị không thể đồng tình với em thì cứ nói thẳng ra ạ. Em sẽ về ngay. Em chỉ mong chị không nói gì cho anh ấy giùm em thôi”, Mao đứng thẳng người nói vậy.

Phu nhân nghe mà không hề có vẻ gì khó chịu, chị ấy thậm chí còn tủm tỉm cười.

“Tôi hiểu rồi. Vậy ta sẽ giữ bí mật với cậu Hoshino nhé. Tôi cũng chẳng lấy làm phiền đâu. Chuyện cũng thường xảy ra mà,” người phụ nữ nói vậy rồi quay mình đi tiếp.

Phu nhân mở cửa ra, gật đầu với Mao như thể mời cô vào. “Em xin phép làm phiền,” Mao nói rồi bước vào trong.

Hiên nhà khá rộng rãi. Ngay gần đó là cầu thang, dạng giếng trời nên trần khá cao. Thoang thoảng mùi hương đâu đây. Có lẽ trong nhà có xông tinh dầu.

Cánh cửa căn phòng ngay bên cạnh mở ra, là một cậu bé mới độ tuổi mầm non. Đôi mắt to tròn để lại ấn tượng thật sâu. Chắc cậu bé nghĩ mẹ đã về nên mới ra, rồi thấy ngạc nhiên trước người phụ nữ lạ mặt đang đứng đấy.

Phu nhân chào hỏi nhưng vẻ mặt bé vẫn cứng đờ ra đó. Ánh mắt nhìn Mao chăm chú. Mao có cất tiếng chào nhưng thằng bé chẳng nói năng gì.

Thêm một người khác đi từ trong phòng ra. Lần này là một người phụ nữ trung niên tóc trắng, dáng người nhỏ thó. Người này cũng đã để ý thấy Mao và tỏ vẻ ngạc nhiên.

Mao cúi đầu chào.

“Khách của nhà ta đó,” phu nhân nói vậy. “Con sẽ giải thích sau, mẹ có thể đưa Ikuto vào phòng khách giùm con được không?”

“À, rồi rồi,” người phụ nữ trung niên có vẻ là mẹ của phu nhân nói vậy rồi dắt tay cậu bé con. “Nào, Ikuchan, ra đằng kia chơi game với bà nhé.”

“Cháu muốn chơi xếp hình cơ.”

“Xếp hình hả? Rồi, chơi nào, chơi nào.”

Người phụ nữ kéo tay thằng bé, biến mất phía cuối hành lang.

“Mời cô vào nhà,” phu nhân nói vậy.

“Em xin phép,” Mao tháo giày ra, rồi bước lên nhà. Nhưng cô chẳng biết mình nên đi theo hướng nào cho phải, nên cứ đứng lặng ra ở đó.

Lúc đó, phu nhân đi về phía cánh cửa nơi cậu bé lúc nãy vừa bước ra.

“Cậu Hoshino lúc nào cũng làm việc trong căn phòng này. Có thể nói, căn phòng này chính là phòng làm việc của cậu ấy.”

Mao nuốt nước bọt. Biết ngay, cô nghĩ. Đêm hôm đó, ô cửa sổ sáng đèn chính là từ căn phòng này. Lúc đó, anh ấy đã ở đây.

“Cô Kawashima,” phu nhân nhìn vào gương mặt Mao. “Trong căn phòng này, có người tôi muốn cô gặp mặt. Cô có thể gặp người đó chứ?”

Ánh sáng lấp lánh chân thành nhưng sắc sảo trong đôi mắt đó như thể đâm phập vào Mao. Trống ngực cô đập dồn, sự hèn nhát trỗi dậy. Chỉ là đến nước này rồi thì cô chẳng thể trốn đi đâu được. “Vâng,” cô gật đầu.

“Vậy thì, mời cô”, phu nhân mở cánh cửa ra.

Đó là một căn phòng kiểu Tây rộng rãi. Thứ đầu tiên chạm vào mắt cô là một con gấu bông to tướng đặt ở mé cửa sổ. Ngay cạnh đó là một chiếc giường. Khăn trải giường có họa tiết hoa.

Sau đó cô mới nhận thấy một cái ghế màu hồng. Nó chẳng hề bé, thậm chí còn khá là lớn nhưng chẳng hiểu sao lại chẳng lọt ngay vào tầm mắt Mao nữa.

Một cô bé đang ngồi trên đó. Có lẽ cô bé này mới vào những năm đầu tiểu học. Gương mặt khá hợp với kiểu tóc cắt mái thế kia, một cô bé dễ thương. Đôi mắt nhắm nghiền trong cơn say ngủ, có thể thấy rõ hàng mi dài.

“Đấy là con gái tôi,” phu nhân nói. “Cô có thể lại gần thêm chút nữa không?”

Mao chậm rãi lại gần chỗ cô bé. Cô lập tức nhận ra một chuyện. Thứ mà cô cho là cái ghế thực ra là một loại xe lăn thiết kế đặc biệt theo dạng cáng cứu thương. Hơn nữa, một ống dịch trong nối ra từ mũi cô bé. Cô biết đó là dung dịch dinh dưỡng.

“Do một tai nạn đuối nước, con tôi đã ngủ say hơn một năm nay. Người ta nghĩ, chắc nó sẽ chẳng mở mắt ra được nữa.”

Mao ngạc nhiên, quay phắt lại nhìn phu nhân. “Vậy, có nghĩa là…” những câu từ cứ lấp lửng mãi trên đầu lưỡi.

“Vâng,” phu nhân gật đầu với một thoáng cười mỉm.

“Nói cho dễ hiểu, con bé đang trong tình trạng thực vật. Nhưng các bác sĩ cho rằng tình hình của nó khó có khả năng phục hồi.”

Trong đầu óc Mao đã hiện lên hai từ “chết não” nhưng chẳng thể thốt ra thành lời. Cô nhìn cô bé trên chiếc xe lăn. “Nhưng chẳng hề có vẻ gì là…”

Không phải là một câu khách sáo. Sắc mặt và da dẻ cô bé cho thấy đây là một đứa trẻ hoàn toàn khỏe mạnh, chưa kể, dẫu có mặc quần áo, cô vẫn thấy những dấu hiệu cơ bắp đang phát triển của con bé.

“Nhờ sự giúp đỡ của nhiều người, điều kỳ diệu, nhất là nhờ vào sinh lực của con bé, chúng tôi duy trì được tình trạng này cho con bé. Trong số đó, sự giúp đỡ của cậu Hoshino là không thể thiếu đối với nó.”

“Anh ấy đã làm gì?”

Sau khi nghe câu hỏi của Mao, phu nhân cúi đầu với một vẻ khá là hoang mang, “Đúng rồi,” cô thì thầm. “Có lẽ để cô xem trực tiếp sẽ dễ hiểu hơn. Kawashima, xin lỗi, cô có thể bước ra ngoài một chút không?”

“Vâng, bước ra ngoài ấy ạ?”

“Đúng, chỉ một lúc thôi.”

Tuy chẳng hiểu chuyện gì nhưng Mao cứ làm theo. Khi vừa mới đứng đợi bên ngoài căn phòng được một lúc, “mời vào,” cô lập tức nghe thấy có tiếng gọi “vào đi”.

Một lần nữa, cô bước vào trong căn phòng. Phu nhân đang ngồi trên ghế. Một hệ thống máy móc phức tạp sắp thành hàng trên cái bàn trước mặt cô ấy. Đến tận lúc này, chúng còn bị phủ bằng vải.

Mao chuyển ánh mắt sang cô bé đang ngồi trên xe lăn. Nhìn thoáng tưởng như không có gì khác lạ, nhưng đích thực là có chút khác biệt. Từ sau lưng cô bé đó, một thứ gì như dây điện thò ra, liên kết với máy móc trên cái bàn kia.

Mắt cô bé vẫn nhắm nghiền, hướng mặt về phía Mao. Hai tay để trên hai bên thành ghế.

“Xin giới thiệu với cô nhé,” phu nhân nói thế rồi bắt đầu chạm vào đâu đó trên cỗ máy.

Giây tiếp theo, một chuyện không tưởng đã xảy ra. Bàn tay phải để trên thành ghế của cô bé nâng lên rồi hạ xuống. Mao muốn thốt ra lời nhưng phải khó nhọc nuốt lại.

“Nguy hiểm lắm nên lúc nào không có em đừng động đến, cậu Hoshino có nói vậy đấy nhưng chỉ thế này thôi chắc cũng ổn,” phu nhân ngẩng lên nhìn Mao. “Cô thấy ngạc nhiên lắm phải không?”

Mao ôm lấy ngực, cố điều hòa hơi thở. “Chuyện là sao vậy chị?”

“Như cô đã thấy đó. Cánh tay con gái tôi đã cử động dựa vào những công nghệ tiên tiến do cậu Hoshino chế tạo ra. Nhờ có cậu Hoshino, con gái tôi có thể cử động cơ. Cũng nhờ thế nó có thể hồi phục sức khỏe của mình. Như bây giờ, cơ xương của con bé gần như bình thường.” Sau những câu khen ngợi, phu nhân nói tiếp. “Cậu Hoshino là ân nhân của chúng tôi. Đối với con gái tôi, cậu ấy còn là một vị thần. Người cha thứ hai.”

Mao chẳng tìm ra lời nào để nói. Cô cứ ngắm cô bé con đang nhắm nghiền đôi mắt mà lặng người.

Phu nhân đứng dậy, “Xin lỗi, để tôi pha chút trà nhé, vẫn chưa mời cô gì cả,” rồi rời khỏi phòng.

Mao vẫn chưa thể cử động. Đầu óc cô đang rất hỗn loạn.

Tình trạng thực vật, mà có khi là chết não. Người như vậy có thể cử động được sao? Cử động được, phu nhân đã cho cô thấy rồi đó. Đó là công việc của Hoshino. Cứ hai, ba ngày một lần, anh ấy đến căn phòng này, giúp cô bé cử động thân thể.

“Thần linh ư, người cha thứ hai ư?”

“Anh ấy đang làm công việc gì thế này?” Cô vừa nghĩ thế vừa tiến một bước lại gần cô bé đó.

Cánh tay phải cô bé lại bật lên như lúc nãy. Rồi lại quay về tư thế cũ.

Sống lưng Mao lạnh toát. Cô bật ra một tiếng kêu thảng thốt.

Cô gái quay gót lao ra khỏi căn phòng. Bước xuống chỗ đi giày, cô đi ngay đôi giày của mình rồi lao ra khỏi hiên nhà. Trong khi vừa lao về phía cổng, gương mặt người yêu hiện lên trong tâm trí.

Yuuya, đó là thế giới anh đang bảo vệ ư? Nơi tận cùng của thế giới đó, có gì vậy?

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.