“Không cần phải vội. Cứ từ từ, từ từ thôi. Lưu ý đừng chà xát, sẽ làm da con bé yếu đi đấy.”
Theo chỉ thị của y tá Mutou, bà Chizuko đổi hướng nằm cho Mizuho. Nếu cứ để con bé nằm nguyên một tư thế, dễ dẫn đến sung huyết, da còn dễ bị hăm nữa.
Bàn tay bà Chizuko đỡ lấy cơ thể đứa cháu ngoại có vẻ không chắc chắn, vẻ mặt bà không hề thoải mái, cứ như thể đang lo lại xảy ra tai nạn gì nữa, như đang sợ hãi vậy.
“Mẹ ơi,” Kaoruko lên tiếng. “Để ý tay trái kìa.”
“Ơ, gì thế?” Bà nhìn tay trái của mình.
“Không phải tay mẹ đâu, tay trái của Mizuho cơ. Mẹ đừng quên người con bé vẫn còn nối với ống đấy.”
“À, à…”, bà Chizuko như đông cứng lại giữa chừng.
Tuy nhìn thì chịu không nổi, nhưng Kaoruko cố gắng để không buông lời cáu gắt. Cô mà to tiếng ở đây, bà Chizuko có lẽ sẽ không bao giờ chịu dính đến việc chăm sóc Mizuho nữa. Nếu thế thì sẽ phiền cho cô lắm.
“Không sao đâu ạ. Bác cứ bình tĩnh, nhẹ nhàng vậy thôi. Đúng. Thế là được rồi,” y tá Mutou nhẹ nhàng lên tiếng trấn an bà Chizuko. Cô y tá kỳ cựu này có thể giữ bình tĩnh trong mọi hoàn cảnh.
Rốt cuộc, bà Chizuko cũng đã hoàn thành công việc. Thay đổi vị trí nằm là công việc dễ dàng nhất trong việc chăm sóc Mizuho. Mới chỉ có thế thôi đã gặp không ít khó khăn, thì không rõ sau này còn thế nào nữa, nhưng Kaoruko đã quyết tâm phải mạnh mẽ theo đến cùng.
Cũng đã hai tháng trôi qua kể từ ngày tai nạn xảy đến. Bệnh viện cũng phải bất ngờ khi thấy trái tim Mizuho vẫn tiếp tục đập. Mọi chỉ số cũng đã ổn định, chẳng còn những cuộc gọi cấp cứu từ phía bệnh viện nữa.
Còn duy trì được đến mức nào, các bác sĩ cũng không thể dự đoán nổi. Y như những lời bác sĩ Shindou bên ngoại khoa thần kinh não nói lúc ban đầu. Một khi trường hợp là trẻ nhỏ, ta sẽ chẳng biết được chuyện gì sẽ diễn ra.
Thế thì, Kaoruko chỉ có một điều cần suy nghĩ thôi. Cứ cho là Mizuho vẫn sống, cô cần phải chuẩn bị cho giai đoạn sau này.
Nếu tình hình vẫn cứ như bây giờ thì sẽ không có gì khó khăn với việc chăm sóc tại nhà, chính bác sĩ điều trị đã nhận xét như vậy khi nói đến sức sống thần kỳ của bé Mizuho. Chỉ có một điều kiện. Gia đình cần ít nhất hai người thành thạo những công việc chăm sóc hiện thời như y tá đang làm. Thường chỉ cần một người túc trực chăm sóc Mizuho, một khi có bất cứ điều gì bất thường sẽ có người khác có thể gánh đỡ ngay được.
Vấn đề là, ngoài Kaoruko ra, người còn lại có thể là ai. Không thể trông chờ gì vào Miharu. Em gái cô còn có gia đình riêng. Kazumasa thì coi như không bàn đến rồi.
Sau bao hồi trăn trở, cô quyết định nhờ bà Chizuko.
Nếu là bình thường, cô sẽ nghĩ đến mẹ mình đầu tiên. Hồi cô vừa sinh Mizuho, bà còn sống cả tháng trời trong ngôi nhà ở Hiroo để hỗ trợ cô chăm con.
Lần này, cô do dự bởi thấy bất an với tình trạng thần kinh của bà Chizuko.
Kể cả sau khi đã quyết định sẽ tiếp tục trị liệu duy trì sự sống của con bé, bà Chizuko cũng mãi chẳng qua thăm cháu. Theo lời ông Shigehiko, bà từng nói rằng có cảm giác mình không có tư cách đến thăm. Phải tới lần thứ ba Kaoruko gọi điện thúc giục thì bà mới chịu đến bệnh viện. Đó là hai tuần sau khi con bé nhập viện.
Nhìn đứa cháu cứ ngủ mãi, bà Chizuko lại khóc. “Tại sao lúc đó mẹ lại không nhận ra chứ, nếu mẹ chịu để ý thì đã chẳng xảy ra chuyện như thế này, nếu được mẹ cũng muốn thay vào chỗ con bé, nếu có thể vứt bỏ cả cái mạng già này mẹ cũng sẵn sàng, thân già này sống còn ý nghĩa gì đâu chứ,” bà cứ khóc với những câu nói đầy hối hận. “Xin lỗi nhé, xin lỗi, cháu hãy cứ hận người bà này đi, cứ nguyền rủa cho bà sớm chết đi,” bà cứ nói như vậy. Thành ra, hễ ở trong phòng bệnh, bà lại chẳng thể ngưng nước mắt.
Từ đó, cứ vài hôm bà lại đến, nhưng Kaoruko nhận ra một điều. Bà Chizuko nhất định không chạm vào Mizuho. Đã thế bà lại còn tỏ như muốn tránh lại gần đứa cháu nữa.
Khi cô hỏi lý do bà đáp là vì sợ.
Cơ thể của Mizuho bị nối với rất nhiều thứ ống nghiệm và máy móc. Cũng nhờ những kỹ thuật phức tạp này, sinh mệnh nhỏ bé đó mới được tiếp tục duy trì. Với một thân thể như thế, lỡ chạm vào không cẩn thận, biết đâu lại gây ra chuyện gì nghiêm trọng.
“Không sao, mẹ cứ chạm vào cháu đi, con xin mẹ đấy hãy xoa đầu con bé”, mặc lời cô cầu xin bà Chizuko vẫn nhất định không làm gì. Cứ cố nài ép bà thì bà lại bắt đầu run lên, nên cô cũng chẳng dám làm gì quá độ.
Trong tình trạng đó, cô không thể nhờ bà chăm sóc cháu tại nhà. Nhưng chẳng biết nên cậy nhờ ai nữa, cô mới hỏi ý ông Shigehiko, bố cô đã nói cô không có gì phải băn khoăn.
“Cứ để mẹ con làm. Như thế sẽ tốt hơn. Điều này vốn dĩ có lợi cho cả hai bên. Nếu mẹ con biết con phải nhờ đến ai khác giúp đỡ, bản thân chẳng giúp ích được gì thì chắc chắn bà ấy sẽ lại càng tự trách mình hơn đấy. Kaoruko, hãy cứ để bố lo. Bố sẽ khiến mẹ con đồng ý.”
Bố cô đã nói vậy thì sẽ là như vậy. Hơn nữa, người cô có thể tin tưởng nhất để giúp đỡ trong việc chăm sóc Mizuho chỉ có thể là mẹ ruột của mình mà thôi.
Nhưng không có gì đảm bảo bà Chizuko nhận công việc này. Kaoruko cảm thấy cô đã cưỡng ép hơi quá. Bà còn không dám chạm vào người con bé. Khi bố cô đề cập đến chuyện này, cô đã dự đoán rằng mẹ mình sẽ lập tức trả lời là không làm nổi.
Thế nhưng phản ứng của bà Chizuko lại trái với dự đoán. Khi cô nói đến chuyện đang suy tính để đưa con bé về chăm sóc tại nhà, bà có chút ngạc nhiên, nhưng sau đó lấy lại vẻ mặt nghiêm túc nghe Kaoruko nói chuyện, đến khi cô bảo là muốn bà giúp đỡ cho, bà cũng chẳng tỏ vẻ gì khác lạ, chỉ nhìn chăm chăm vào một điểm nào đó và bắt đầu suy nghĩ.
Rồi, sau một quãng dài im lặng, lời bà nói ra lại là, “Nếu con thấy mẹ làm được”.
“Đẩy Mizuho rơi vào tình trạng đó, mẹ phải chịu bị trừng phạt. Mẹ cũng đã nhiều lần nghĩ tới cái chết nhưng người như mẹ có chết đi cũng chẳng thay đổi được điều gì. Còn nếu cứ sống kiểu này cũng đau khổ lắm. Mẹ cũng chẳng biết nên làm thế nào. Mẹ nguyện dành trọn phần còn lại của cuộc đời để chăm sóc Mizuho. Nếu con thấy mẹ làm được, cái gì mẹ cũng sẽ làm. Chuyện gì cũng sẽ làm.”
Những lời của mẹ làm ngực Kaoruko nghẹn ứ. Cô thấy may mắn vì mình đã không nhờ đến người khác. Nếu cô làm thế, hẳn bà Chizuko sẽ cảm thấy mất đi ý nghĩa sống của mình.
Vậy là, người hỗ trợ Kaoruko trong việc chăm sóc Mizuho đã được quyết định. Nhưng mọi chuyện không hề thuận buồm xuôi gió chút nào cả. Bà Chizuko đến bệnh viện hàng ngày, học cách chăm sóc nhưng vẫn cần rất nhiều thời gian để làm quen. Nguyên việc chạm vào thân thể Mizuho, mãi đến gần đây bà mới làm được.
“Để ý xem thân nhiệt con bé có thấp không là đúng, nhưng hãy lưu ý đến cả huyết áp thấp nữa. Bệnh nhân trong những trường hợp như thế này, chỉ cần cơ thể có chút thay đổi là huyết áp tụt liền. Vì không kịp thời để ý điều này mà nhiều ca rơi vào tình trạng nguy hiểm ngay lập tức.”
Y tá Mutou dạy bà sử dụng nhiều loại dụng cụ đo khác nhau. Gương mặt của bà Chizuko khi vừa nghe lời y tá vừa ghi chép lại thật khổ sở.
Cô cảm thấy có ai mở cửa đằng sau lưng. Quay lại thì đó là Kazumasa trong bộ vest.
“Này… giờ, anh nói chuyện với em được không?” Anh nhìn mẹ con bà Chizuko rồi lên tiếng hỏi Kaoruko.
“Được chứ.”
Bà Chizuko gật đầu, “A, các con cứ tự nhiên.”
“Mẹ đang học cách chăm sóc con bé,” Kaoruko nói.
“Vậy à! Mẹ chịu vất vả rồi.”
Thấy Kazumasa nói thế, bà Chizuko khẽ lắc đầu, nói “Không đâu”.
“Hôm nay ta dừng ở đây nhé,” y tá Mutou rời khỏi giường. “Nếu có gì cần cứ gọi tôi.”
Mọi người lên tiếng cảm ơn cô y tá đang rời khỏi phòng bệnh.
Kazumasa lại gần giường. Anh cứ đứng đấy, nhìn xuống đứa con gái.
“Vẫn không có thay đổi gì hả?”
“Vâng.” Kaoruko đáp lời. “Dạo này, tình hình rất ổn.”
Kazumasa im lặng gật đầu. Ánh mắt vẫn dán chặt trên gương mặt say ngủ của Mizuho.
Nhìn đăm đăm gương mặt nghiêng nghiêng của chồng, Kaoruko không khỏi muốn moi ra những suy nghĩ bên trong đó. Không biết con người này nghĩ gì về đứa con gái đang phải duy trì sinh mạng theo kiểu này. Tuy không nói ra lời, nhưng anh ta có nghĩ là chuyện này ngu ngốc lắm không? Có cho hành động này ngớ ngẩn lắm không? Một kẻ làm công việc đeo đuổi những công nghệ tiên tiến hàng đầu như Kazumasa, chẳng có lý gì lại tin vào sự tồn tại của linh hồn.
Kazumasa quay sang Kaoruko.
“Ta nói chuyện chút nhé. Tuy cũng có nói qua điện thoại rồi, nhưng anh có chuyện muốn bàn với em.”
“Được chứ. Ta không thể nói ở đây sao?”
“Nếu được, anh muốn nói chuyện riêng.” Từ lúc nói thế, anh lại nhìn chăm chăm vào Mizuho. “Sau đó, sẽ kể cho Mizuho nghe.”
Có lẽ anh đang cố gắng lựa chọn ngôn từ hợp lý. “Hiểu rồi,” sau khi đáp lời Kaoruko nhìn bà Chizuko. “Vậy, nhờ mẹ chăm cháu một chút nhé.”
Bà Chizuko gật đầu với vẻ căng thẳng, “Các con đi đi.”
“Mẹ có ổn không đây?” Sau khi rời phòng bệnh, Kazumasa hỏi cô. Chuyện bà Chizuko sẽ giúp đỡ chăm sóc tại nhà, cô cũng đã nói với anh rồi.
“Nếu không ổn thì phiền đấy,” vừa nhìn hành lang và dạo bước, Kaoruko đáp lại.
“Nếu em vẫn thấy bất an thì cứ nói. Nếu cần người hỗ trợ thì anh sẽ tìm cách lo.”
“Vâng, cảm ơn anh.”
Ngay từ lúc nghe đến chuyện chăm sóc tại nhà, Kazumasa đã nghĩ tới chuyện phải thuê người. Anh hiểu rõ Kaoruko không thể tự lo một mình được. Chỉ là cô đã từ chối. Từ giờ, cô sẽ còn phải dựa vào Kazumasa nhiều về chuyện tiền bạc. Chính vì vậy, cô muốn tự lo lấy trong phạm vi có thể. chưa kể, cô khó có thể an tâm khi trong nhà ngày nào cũng có người lạ suốt bốn đến sáu tiếng.
Hai người vào quán cà phê ở tầng một bệnh viện, chọn ghế cạnh cửa sổ. Sau khi gọi đồ uống, họ chợt nhớ đến lúc vợ chồng đã phải đối diện với nhau theo kiểu này. Lần gần đây nhất là lúc quyết định chuyện ly hôn thì phải. Quyết định để trống vụ ly hôn này cũng đã diễn ra từ vài tháng trước nhưng lúc đó lại là nói chuyện qua điện thoại.
Kazumasa trưng ra một vẻ mặt không được thoải mái lắm, anh uống cốc nước rồi bắt đầu câu chuyện.
Chuyện anh muốn nói tới, Kaoruko không thể nào đoán trước được.
“Cho con bé tự thở, chuyện đó là sao?”
“Dựa trên tín hiệu máy tính, nó có thể kích thích hoạt động của cơ hoành. Nếu có hạt bụi vướng trong đường hô hấp thì cũng có thể ép ho ra giúp tránh tắc đờm lại trong họng.”
“Khoan đã nào. Có thể làm được điều đó sao?”
“Ta cần nghiên cứu chi tiết hơn nhưng về mặt lý thuyết thì hoàn toàn có thể. Đó là hệ thống điều khiển khả năng hô hấp nhân tạo, gọi tắt là AIBS. Công nghệ này do Khoa Y và Khoa Công nghệ Đại học Yoshiaki cộng tác sáng chế ra. Hôm trước, anh đã gặp một người trong nhóm nghiên cứu, nghe họ nói chuyện. Cần phải phẫu thuật nhưng chỉ là đặt thiết bị điện cực trong cơ thể mà thôi. Ta vẫn cần phải nối với thiết bị điều khiển và dây dẫn bên ngoài nhưng bộ điều khiển không lớn. So với hô hấp nhân tạo thì dễ dàng hơn nhiều. Em thấy sao?” Kazumasa hỏi.
Kaoruko chớp mắt. Ánh nhìn của cô rơi xuống bàn. Cô cầm tách trà nhân viên quán đã mang đến cho mình từ lúc nào, nhấp một ngụm.
“Có cần cắt mở khí quản không?”
“Không cần. Ta đâu có cần gắn máy hô hấp nhân tạo nên đương nhiên là không.”
“Vậy à… Không cần gắn máy hô hấp nhân tạo cũng được ư?”
Cô vẫn chưa hiểu ra vấn đề. Đã hai tháng từ ngày tai nạn, Mizuho vẫn sống được nhờ máy thở đó. Cô đã nghĩ từ giờ trở đi, cỗ máy là thứ không thể thiếu nổi.
“Nhưng một thứ tiện lợi như vậy, tại sao mọi người không gắn vào?”
“Có hai lý do lớn. Một là không cần thiết. Những người không thể tự hô hấp phần lớn đều trong tình trạng thực vật, chỉ cần có máy hô hấp nhân tạo là ổn. Còn một lý do nữa là tiền. Không được tính bảo hiểm, chi phí lại cao.”
“Chi phí cao là bao nhiêu?”
Kazumasa lắc đầu. “Em không nên biết.”
Cách nói này của anh cho cô biết đây là một khoản tiền không hề nhỏ. Có lẽ không chỉ ở mức một, hai triệu không thôi.
“Tại sao?” Kaoruko hỏi.
“Gì cơ?”
“Tại sao anh lại nghĩ đến chuyện gắn cỗ máy đó cho con bé? Mizuho đang trong tình trạng thực vật thì dùng máy hô hấp nhân tạo cũng không có vấn đề gì mà.”
Kazumasa nhún vai.
“Người bên Đại học Yoshiaki cũng nói vậy. Đây là một ca không có trong giả định của họ. Họ cũng không rõ những người mất ý thức đeo thứ này có ý nghĩa gì không.”
“Thế rồi, anh đáp sao?”
Kazumasa lặng người một lúc rồi mới mở miệng.
“Tôi muốn con gái mình được thở thôi - Anh đáp vậy.”
“Được thở…”
“Anh lúc nào cũng nghĩ không rõ mình có thể làm gì đó cho Mizuho. Nếu thoải mái thời gian, anh cũng muốn chăm sóc con bé nhưng thực sự khó. Lúc đó, anh tình cờ biết đến AIBS. Nghe chuyện đó anh đã nghĩ mình muốn Mizuho được thở. Đương nhiên, đây vẫn không phải là con bé tự thở lấy, là do máy móc giúp nó thở nhưng anh có cảm giác một thứ gì gắn vào trong da thịt nó sẽ khác với cái máy thở nhân tạo kia.”
Kazumasa vừa nói vừa khẽ lắc đầu. Nhìn anh như vậy, cô cảm nhận rõ đây là một người đang khó chịu vì bản thân bất lực trước một điều gì. Dùng công nghệ cao cấp nhất kia cũng chỉ để bản thân mình có chút cảm giác thỏa mãn hơn thôi, anh chắc chắn là người hiểu rõ nhất.
Những điều nghi ngờ trong lòng Kaoruko nãy giờ đã được giải tỏa. Kazumasa hẳn cũng muốn Mizuho có thể tiếp tục sống.
“Có rủi ro không?”
“Phẫu thuật nên chắc sẽ có rủi ro. Nếu nhận định thiết bị đó không hiệu quả, ta sẽ dừng ngay lập tức. Trong hoàn cảnh đó, ta sẽ làm phẫu thuật mở khí quản và đặt máy hô hấp nhân tạo vào thay thế.”
Hừm, Kaoruko khịt mũi.
“Để em suy nghĩ đã nhé? Em muốn hỏi ý kiến của các bác sĩ trong bệnh viện nữa.”
“Đương nhiên là được. Nếu em muốn nghe chi tiết hơn, lần sau, em đến Đại học Yoshiaki với anh.”
“Vâng, anh sắp xếp cho em đi.”
Vẻ mặt Kazumasa có vẻ an tâm hơn, anh cầm tách cà phê. “Em không muốn để con bị phẫu thuật vì một lý do chẳng ra làm sao như thế”, anh đã chuẩn bị tâm lý bị từ chối thẳng thừng như vậy rồi.
Kazumasa lật tay áo vest lên để xem đồng hồ. Lúc đó, cô thấy ống tay áo sơ mi trắng của anh có chút cáu đen. Cái áo đó chắc phải mặc hơn hai ngày rồi. Điểm này từ xưa đã chẳng hề thay đổi.
“Này,” Kaoruko nói. “Hẳn anh phải có ai đó chứ?”
“Chuyện gì cơ?”
“Người phụ nữ nào đó chẳng hạn. Chúng ta cũng đã định sẽ ly hôn, anh có tình nhân cũng không lạ gì. Nếu có chuyện đó, em mong anh cho biết vậy thôi.”
Kazumasa nhăn mặt. “Làm gì có.”
“Thật sao? Không cần phải giấu đâu. Em không sao cả. Em quyết định bỏ qua vụ ly hôn cũng vì Mizuho cả thôi.”
“Anh hiểu.”
“Để lo được cho Mizuho, ta cần rất nhiều tiền. Em không thể lo nổi. Chính vì vậy, em mới nhờ đến anh. Mùa xuân này, chính em đã yêu cầu ly hôn. Em đúng là quá ích kỷ.”
“Không có chuyện đó đâu.”
“Không phải đâu, là em đã ích kỷ rồi nên em cũng chẳng có ý trói buộc anh. Có thể giờ anh không có ai, nhưng nếu anh yêu ai đó hãy cứ nói. Em sẽ cố gắng không làm vướng bận đến anh.”
Kazumasa ngồi thẳng lên, nhìn thẳng vào Kaoruko. Nhưng anh lại chẳng nghĩ ra điều gì bản thân cần phải nói.
“Xin lỗi anh,” Kaoruko lẩm bẩm. “Em là người đàn bà xấu xa…”
Nước mắt lã chã rơi xuống đầu gối. Nước mắt này là vì đâu, bản thân cô cũng không hiểu được.