Ngôi Nhà Của Người Cá Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1

❊ ❊ ❊

Khi chạm tay vào cánh cổng, Kazumasa thấy kỳ lạ. Cánh cửa này tuy mở được cả hai cánh nhưng thường thì cánh trái bị chốt cố định lại, chỉ để cánh phải mở ra vào thôi. Giờ cả hai cánh đều không đóng. Vừa thắc mắc anh vừa định chốt cánh cửa lại nhưng chợt nhận ra lý do khi anh nhìn xuống dưới chân.

Trên nền đất còn sót lại những dấu lăn bánh xe. Chắc là có đẩy xe lăn đi qua. Kaoruko cũng từng nhắn với anh kể rằng thời tiết đã ấm dần lên, cô ấy cũng hay đưa Mizuho ra ngoài đi dạo hơn.

Mizuho không cần dùng đến máy hô hấp nhân tạo, dựa vào món quà từ công nghệ tiên tiến mang tên AIBS để tự hô hấp được nên trong ánh mắt người ngoài, họ chỉ thấy như con bé đang say ngủ. Gần đây, vợ anh dùng một cái xe lăn thường dụng để đưa con đi dạo nên chắc cũng không thu hút những ánh mắt tò mò.

Nghĩ đến khoảng thời gian dài kể từ khi nghe tin con bé đã rơi vào tình trạng chết não thế này, đến anh cũng thấy chẳng thể nào tin nổi. Thời gian chạy vội, chưa gì đã hơn hai năm rưỡi trôi qua rồi. Tuy bị như vậy nhưng sang tháng tới, Mizuho cũng trở thành học sinh lớp Ba rồi.

Anh vừa ngắm cây cối trong vườn đang thỏa sắc xuân nồng vừa đi dọc con đường nhỏ. Khi mắt chạm vào ô cửa sổ phòng Mizuho, anh thoáng thấy có bóng người.

Anh mở khóa, mở cửa trước nhà ra. Góc để giày có vài đôi giày cỡ to nhỏ khác nhau xếp cẩn thận. Trong đó, có một đôi giày da nam giới.

Từ trong phòng Mizuho, giọng Ikuto vọng ra. Rồi có tiếng đáp lời của Kaoruko. Ai ai cũng có vẻ vui lắm.

Kazumasa mở cửa ra. Thứ đầu tiên đập vào mắt anh là hình ảnh Mizuho đang ôm lấy con gấu bông to đùng. Con bé mặc quần yếm, áo đỏ.

Bên cạnh là Ikuto, sáu tuổi. Cũng diện cùng kiểu đồ như thế nhưng thằng nhóc lại mặc một cái áo phông xanh. Nhìn lên thấy Kazumasa, thằng bé reo “Bố!” rồi lao tới.

“Ồ, khỏe chứ nhóc?” Kazumasa xoa đầu cậu con trai đang ôm lấy chân mình.

“Đã phiền anh rồi”, nói vậy rồi Hoshino đứng dậy, cúi đầu chào. Cậu ta mặc cái sơ mi công sở, không đeo cà vạt.

“Cậu đã vất vả rồi,” sau khi nói một câu với cậu cấp dưới, Kazumasa nhìn sang Kaoruko đang ngồi ngay bên cạnh. Hình như cô ấy gầy hơn nhiều so với lần gặp trước. Vậy nên, anh mới hỏi, “Dạo này em không có vấn đề sức khỏe gì chứ?”

“Không sao. Em cảm ơn.”

Trước mặt Kaoruko là bàn thao tác. Trên đó là các loại máy móc điều khiển cử động cơ của Mizuho.

Có vẻ như cô đang điều khiển dưới sự chỉ đạo của Hoshino.

“Mẹ đâu rồi?”

“Trong bếp. Mẹ đang nấu bữa tối.”

Vậy à, Kazumasa gật đầu lôi từ trong túi giấy mình mang tới một hộp quà. “Cho Mizuho này.”

Mặt trước của cái hộp là lớp kính nên có thể thấy cả thứ bên trong. Một con thú nhồi bông. Trông như con cáo nhưng vừa có nét giống gấu, vừa có vẻ giống mèo. Nhân viên bán hàng cũng bảo là một loài vật không có thật mà. Hình như là một nhân vật trong hoạt hình nổi tiếng, con vật biết dùng phép thuật. Kazumasa chỉ hỏi tên vậy thôi.

“Anh tặng trực tiếp cho con đi. Chắc nó sẽ vui lắm”, khóe miệng Kaoruko nở một nụ cười ý nhị.

Kazumasa nhướng mày, gật đầu, “Anh hiểu.”

Anh lấy tay lôi con thú bông ra khỏi cái hộp rồi lại gần Mizuho. Tuy mới chỉ hai tuần không gặp, con gái đã có vẻ lớn hơn rồi. Có lẽ là cơ thể đang trong giai đoạn phát triển.

“Mizuho, quà cho con đây. Nhớ cưng nựng nó nhé”, sau khi giơ con thú bông trước mặt con gái, anh lập tức đặt nó xuống cạnh giường.

Tiếc quá, Kaoruko trưng ra một vẻ bất mãn. “Hiếm khi có dịp, em định để con bé ôm lấy nó mà.”

“Ơ, nhưng mà…” Kazumasa ngạc nhiên nhìn Mizuho vẫn còn đang ôm con gấu to tướng.

“Không sao - Ikuto, nhận gấu từ chị nhé,” Kaoruko nói vậy rồi thành thạo lướt tay trên bàn phím.

Cánh tay Mizuho đang ôm lấy con gấu bông đó chợt nới lực và buông thõng xuống. Khi con gấu bông sắp sửa rơi ra. Ikuto đã giữ lấy nó.

“Rồi, anh làm đi,” Kaoruko cười gợi ý với Kazumasa.

Anh cầm con thú bông từ trên giường lên. Khi anh vẫn còn đang bối rối không biết nên làm gì, Kaoruko đã lại gõ lên bàn phím.

Đôi tay đang thõng xuống của Mizuho lại bắt đầu hoạt động. Cùi tay cong một góc 90 độ, hướng lòng bàn tay lên. Như thể đang mong đợi thứ gì đó.

“Cho con bé ôm lấy đi,” Kaoruko nói.

Kazumasa đặt con thú bông lên trên tay Mizuho. Kaoruko lại bắt đầu gõ phím. Tay Mizuho co lại, con bé ôm con gấu bông vào trong lòng.

“Tốt quá rồi, Mizuho nhỉ?”

Cùng lúc Kaoruko lên tiếng, Hoshino ở bên cạnh duỗi tay, bắt đầu lướt trên bàn phím. Ngay lập tức, gò má Mizuho động đậy, khóe miệng hơi nhếch lên.

“Ơ,” Kazumasa dõi theo chăm chăm. Nhưng giây tiếp theo, Mizuho quay lại vẻ mặt vô cảm ban đầu.

Anh quay lại nhìn Kaoruko. “Gì kia, chuyện lúc nãy?”

“Cười đó còn gì. Ngạc nhiên chưa?” Kaoruko cười hãnh diện.

Kazumasa chuyển ánh nhìn sang cậu nhân viên bên cạnh, “Là cậu làm sao?” Hoshino khẽ nhíu mày, gật đầu.

“Cũng không biết phải nói là đã làm hay không… Thực ra, em tình cờ tạo ra đấy…”

“Tình cờ?”

“Em nghĩ chắc anh cũng rõ, hệ cơ mặt không phải do tủy sống điều khiển mà do một cầu não nằm cạnh hành não. Vốn không có ranh giới rõ ràng giữa tủy sống và tủy não nhưng tạo sự kích thích lên tủy sống không thôi để tạo thay đổi cho cơ mặt hiện thời vẫn còn nhiều khó khăn. Chị nhà…” Hoshino liếc sang nhìn Kaoruko, “nói rằng muốn tìm cách giúp Mizuho thay đổi biểu cảm.”

Kazumasa nhíu mày, anh nhìn vào mặt vợ, “Em nhờ cậu ấy chuyện đó sao?”

“Không được sao?”, Giọng Kaoruko có ẩn mùi nguy hiểm. “Cười lên chút không phải sẽ dễ thương hơn sao? Anh không thấy vậy à?”

Kazumasa thở dài, anh quay sang nhìn Hoshino. “Tình hình giờ sao rồi?”

“Như em đã nói khi nãy, hiện vẫn còn khó khăn trong việc kích thích lên cơ mặt. Nhưng hoàn toàn có khả năng tạo nên chút ít thay đổi trên cơ mặt rồi. Thú thực, từ khoảng mùa thu năm ngoái, em đã có thể tạo nên những cử động nho nhỏ trên cơ má và cơ cằm. Theo tín hiệu phản hồi lại từ tủy sống, em cho rằng có thể tái hiện hệ thống, tạo một số kích thích lên hệ thần kinh cơ mặt.”

“Ra thế…” Kazumasa một lần nữa nhìn sang gương mặt của cô con gái vẫn nhắm nghiền đôi mắt.

“Anh chắc không để ý đúng không? Mỗi tháng chỉ đến thăm được đôi ba lần thôi mà.”

Không hề phản ứng lại giọng điệu chê trách của Kaoruko, Kazumasa thúc Hoshino tiếp tục câu chuyện.

“Em đã nhờ chị nhà quan sát giùm xem cơ mặt cô bé cử động trong những trường hợp nào. Chị ấy đã cực kỳ chú ý, rất cố gắng tổng hợp lại giùm em từng chi tiết nhỏ nhặt. Em đưa vào đó tham khảo để đưa ra một số thử nghiệm, ngay sau khi tạo những kích thích từ tính lên cơ bắp, em thử tạo thêm chút kích thích nhỏ nhỏ một lần nữa, dần dần mới lần tìm ra được cách dễ dàng tạo ra những thay đổi nhỏ lên cơ mặt. Nhưng vẫn còn chưa chắc chắn có thể tạo ra thay đổi hay không. Do độ khó cực cao. Ta cũng không dám chắc sẽ tạo ra được những thay đổi kiểu gì. Tuy cũng nhiều lần tạo ra được gương mặt cười như lúc nãy rồi nhưng cũng có những lúc chỉ cử động được một bên má với cằm mà thôi. Em dùng chữ tình cờ là do thế.”

“Còn tùy thuộc vào tâm trạng của Mizuho đó,” Kaoruko nói. “Em nghĩ thế.”

“Dẫu không có ý thức?” Kazumasa hỏi.

Kaoruko liếc xéo anh, “Tâm trạng một người tốt hay không phải bắt buộc phải nghĩ rồi mới cảm thấy hay sao? Em nghĩ khác. Đó là một loại bản năng ẩn sau trong cơ thể con người. Ý thức và bản năng là hai thứ biệt lập.”

Kazumasa nhận ra dường như bản thân đã nói điều không phải. Anh cũng chẳng có lòng nào để tranh cãi về những vấn đề thế này, anh quay sang Hoshino, “Cậu định tiếp tục ra sao?”

“Chỉ định thu thập thêm dữ liệu thôi ạ. Giờ mới chỉ cử động được má và cằm nhưng nếu đào sâu nghiên cứu thêm có lẽ sẽ làm cử động được cả những cơ khác nữa. Nếu là như thế, có khả năng tạo ra nhiều biểu cảm phong phú hơn,” giọng nói của cậu nhân viên trẻ tuổi đầy hào hứng.

Anh chỉ có thể đáp “Vậy à?” mà thôi. Ở đây còn Kaoruko đang theo dõi. Kazumasa lấy từ trong túi giấy ra một cái hộp nữa.

“Bố mua cả quà cho Ikuto nữa. Một bộ lắp ghép làm được cả rô-bốt lẫn máy bay đấy nhé. Không biết con có lắp được thật đẹp không đây?”

“Hay quá,” cậu con trai sáu tuổi đặt con gấu bông vẫn đang ôm xuống sàn, chạy ngay lại chỗ bố. Khi nhận hộp quà từ tay Kazumasa, cậu bé lại gần khoe với Mizuho trước khi mở ra, “Chị ơi, em nhận được quà này. Em lắp xong sẽ cho chị xem nhé,” bằng một giọng rất vui vẻ.

Một thứ gì đó thúc vào trong lồng ngực Kazumasa. Có vẻ như Kaoruko chỉ nói với Ikuto là, “chị bị bệnh ngủ” mà thôi. Thằng bé vẫn tin vào điều đó và cho rằng chị mình vẫn như xưa.

“Anh qua chào hỏi mẹ chút nhé,” Kazumasa nói thế rồi rời khỏi phòng.

Khi anh vào đến bếp, bà Chizuko vẫn còn đang thái rau. Anh đứng ở lối vào, lên tiếng chào bà.

“A, Kazumasa. Chào con,” bà Chizuko ngừng tay một chốc, cười với anh. Rồi lại lập tức quay về việc của mình.

Anh nhìn cánh tay gầy guộc của bà lộ ra ngoài từ cái tay áo xắn lên. Tâm trạng của Kazumasa nặng nề hẳn. Dạo này, sắc mặt của mẹ vợ anh không hề tốt. Bà rõ ràng đã gầy hơn trước, chính vì thế trông cũng già đi nhiều.

Bà Chizuko ngừng tay, nghi hoặc nhìn anh. “Sao thế con?”

“Dạ không, chỉ là con thấy có lỗi với mẹ.”

“Sao thế?”

“Thì là vì, mẹ đã giúp đỡ cho Mizuho. Cả chuyện nhờ mẹ lo giùm việc nhà như thế này nữa.”

Bà Chizuko tỏ ra cực kỳ ngạc nhiên, người hơi ngửa ra, con dao trong tay khẽ rung lên.

“Con nói gì vậy hả, đến tận lúc này rồi. Đó là chuyện hiển nhiên mà.”

“Nhưng bỏ lại bố một mình như thế… con cũng thấy có lỗi.”

Bà Chizuko lắc đầu thật mạnh.

“Bố con ổn mà. Ông ấy bảo bản thân mình tự lo được nên phải chăm lo cho Mizuho cho tốt.”

“Điều đó khiến con thực sự rất biết ơn nhưng con thấy lo. Nếu cứ thế này mãi, mẹ và Kaoruko chắc sẽ ốm cả thôi.”

Bà Chizuko đặt con dao xuống, xoay hẳn người về phía Kazumasa.

“Sao lại thế? Mẹ chăm lo cho Mizuho và giúp đỡ Kaoruko là điều hiển nhiên thôi. Con để mẹ làm điều này là mẹ thấy cảm ơn lắm rồi. Thực ra thì, nếu con có không cho mẹ gặp lại Mizuho lần nữa, mẹ cũng chẳng có tư cách để nói ra câu trách móc. Mẹ đã chẳng thể làm gì nổi trước một sinh mệnh bị cướp đi. Vậy nên, Kazumasa, xin con đừng nói những điều như thế. Mẹ muốn nên mẹ mới làm thế thôi,” giọng mẹ vợ anh đã có chút run run, đôi mắt đó đã bắt đầu hoe đỏ.

“Mẹ nói thế thì con cũng thấy thoải mái hơn một chút. Nhưng chỉ xin mẹ đừng gắng sức quá.”

“Mẹ hiểu. Nếu mẹ ốm lăn ra đấy, Kaoruko sẽ vất vả hơn gấp mấy lần bây giờ,” bà Chizuko dùng ngón tay bóp bóp trán rồi mím môi, lại bắt đầu tiếp tục thái.

Kazumasa rời khỏi bếp, thả mình xuống chiếc ghế sofa trong phòng khách. Anh vừa cởi áo khoác, tháo cà vạt vừa nhìn quanh căn phòng.

Đồ chơi của Ikuto đang quăng lung tung khắp nơi. Ngoài điều đó ra, mọi thứ vẫn y như hai tuần trước. Giờ suy nghĩ lại, mọi thứ vẫn y nguyên như một năm trước, hay thậm chí hai năm trước đây. Căn phòng này, mà không, dường như thời gian đã ngừng lại trong căn nhà này.

Nhưng thực tế nào có phải. Ngoại trừ căn nhà này, mọi thứ đều đang đổi thay. Một người sống bên ngoài như Kazumasa, anh chỉ có thể chấp nhận, không thể phản kháng. Không được phép vờ như chẳng thấy.

Trong khi còn đang vẩn vơ suy nghĩ, anh nghe thấy tiếng chân từ ngoài hành lang. Người bước vào là Kaoruko.

“Anh, cậu Hoshino về kìa.”

“Gì thế, không ở lại dùng bữa sao? Em từng nói là những lúc nào tối muộn, cậu ấy sẽ ở lại dùng bữa với cả nhà mà.”

“Đúng là như thế nhưng tối nay cậu ấy từ chối. Lâu lắm cả nhà mới có hôm được quây quần bên nhau nên cậu ấy không muốn làm phiền. Rõ ràng là không cần giữ ý đến thế.”

“Có lẽ anh ở đây nên cậu ta cũng ngại.”

“Chà, có lẽ là thế.”

“Thế thì đành chịu thôi”, Kazumasa đứng dậy.

Anh đi ra ngoài hành lang, đã thấy Hoshsino đứng chỗ để giày. Cậu ấy mặc áo vest ngoài, đeo cà vạt.

“Tôi cứ nghĩ cậu sẽ ở lại dùng bữa cơ,” Kazumasa nói.

“Cảm ơn anh. Nhưng tối nay em xin phép ạ.”

“Vậy thì, tôi cũng không nài ép.”

“Cảm ơn anh đã có lời. - Chị này,” Hoshino quay sang Kaoruko. “Buổi tiếp sẽ vào thứ Hai tuần sau nhé.”

“Tôi hiểu. Hẹn gặp lại cậu”, Kaoruko đáp lời.

Hoshino gật đầu rồi quay nhìn Kazumasa nói một câu tạm biệt, “Em chào anh nhé.”

“Để tôi tiễn cậu ra cổng”, Kazumasa xỏ chân vào giày.

“Không, chỉ là… Giờ này ra ngoài lạnh lắm đấy. Giám đốc lại không mặc áo khoác ngoài.”

“Không sao. Tôi cũng muốn nói chút chuyện với cậu.”

Gương mặt Hoshino thoáng vẻ lo lắng, ánh mắt nhìn về phía sau Kazumasa. Chắc đang trao đổi cái nhìn với Kaoruko.

“Nào, đi thôi,” Kazumasa mở cửa.

“A… vâng.”

Anh bước chầm chậm trên con đường ra phía cổng. Đúng là khí trời có chút se se nhưng cũng chẳng đến mức quá lạnh.

“Vợ tôi chắc cũng đã quen với thiết bị kích thích điện từ rồi nhỉ? Lúc nãy, cánh tay Mizuho hoạt động linh hoạt đấy.”

“Đúng như anh nói. Em cũng không thấy có gì phải lo lắng cả.”

“Tôi có đọc báo cáo của cậu và có ấn tượng là cậu đã nắm bắt được trọng điểm để đạt đến những kỹ thuật ưu việt trong vận động cơ rồi. Thật sự rất tuyệt vời.”

“Cảm ơn anh,” Hoshino nói câu cảm ơn khá cứng nhắc. Có lẽ cậu ta đang định thăm dò xem giám đốc có ý định nói gì đây.

“Đến đây thôi,” nói thế rồi Kazumasa dừng chân. Hoshino đang sóng bước đi cùng anh ngạc nhiên dừng bước và quay mình lại.

“Cũng đã có kết quả, có lẽ đến lúc chúng ta nên đặt dấu chấm hết đi thôi.”

“… Ý anh là sao ạ?”

“Tôi nghĩ hãy giao việc rèn luyện Mizuho cho Kaoruko, cậu quay lại với nghiên cứu BMI đi.”

“Quay lại… nhưng mà, hiện em vẫn đang nghiên cứu liên quan đến BMI mà. Những kích thích từ tính lên vận động cơ cũng là một dạng của BMI mà.”

“Cậu Hoshino,” Kazumasa đặt tay phải lên vai cậu nhân viên.

“BMI viết tắt cho cái gì? Brain Machine Interface. Đó là công nghệ dựa trên bộ não. Nghiên cứu trên người không còn cơ năng não cũng có giới hạn của nó. Cậu không nghĩ vậy sao?”

Hoshino hơi hạ cằm xuống, nhìn anh có chút gì như là thách thức.

“Anh không nên nói như thế về bé Mizuho.”

“Tôi chỉ nói sự thật mà thôi.”

Khuôn miệng Hoshino hé ra nhưng lại khép lại, cậu ta khẽ đằng hắng một cái rồi, “Em có thể phản biện không?”

“Cậu cứ nói đi.”

“Vậy thì, tại sao cơ thể bé Mizuho vẫn phát triển vậy? Tại sao có thể duy trì nhiệt độ cơ thể? Tại sao không dùng đến thuốc mà mọi chỉ số vẫn tốt? Nếu não không vận hành, ta sẽ không thể giải thích được những hiện tượng như vậy. Tuy em chỉ nghe từ chị nhà nhưng có vẻ như bên phía bệnh viện cũng đã xác nhận là một phần não bộ vẫn còn đang hoạt động.”

Kazumasa gãi đầu, rồi chỉ thẳng tay vào mặt Hoshino.

“Thế thì có sao? Dẫu một phần não bộ có đang hoạt động cũng chẳng thay đổi được chuyện hiện tại con bé không có ý thức.”

“Ý thức của con người vĩnh viễn là một hộp đen.”

“Này, này, tôi không thể nghĩ đây là một câu nói từ chuyên gia về não đâu đấy.”

“Bởi vì em là chuyên gia nên cần giữ sự khiêm tốn,” sau khi nói những lời sắc lẻm, Hoshino dường như cũng giật mình trước ảnh hưởng của điều đó nên mới thoái lui. “Xin lỗi. Đáng lẽ em không nên nói ra với giám đốc những lời thất lễ đến thế.”

Kazumasa thở ra một hơi, anh lắc đầu.

“Tôi mới phải cảm ơn cậu. Vốn dĩ, đó cũng là chỉ lệnh từ tôi còn gì. Giúp cho cơ thể của Mizuho trở nên tốt hơn, đỡ công việc chăm sóc cháu cho mẹ con Kaoruko cũng nhờ vào cậu cả. Giờ này lại bảo cậu phải từ bỏ, đúng là tôi đã ích kỷ rồi. Nhưng mọi thứ đều có thời điểm của nó.”

“Ý anh là bây giờ đã đến lúc.”

“Bởi vì cậu không thể cứ mãi theo đuổi công việc này được.”

“Em có cảm giác công việc hiện tại là mục tiêu sống của mình.”

“Có thể cử động cơ mặt một đứa trẻ đang không có ý thức, giúp con bé thay đổi sắc thái biểu cảm sao? Người ta sẽ thấy kỳ quái đó.”

“Em cứ kệ người ta thích nói gì thì nói”, nói thế rồi Hoshino như đang muốn dồn hơi, lồng ngực phập phồng rồi nhìn thẳng vào Kazumasa. “Đúng là em làm việc theo chỉ thị từ phía giám đốc. Nhưng em cũng lo cho cảm nhận của chị nhà. Chị ấy cũng có nhiều niềm vui từ đó.”

Nghe như thể Kaoruko sẽ không chịu buông cậu ta ra, một phát biểu cực kỳ tự tin.

“Tôi cũng sẽ nói chuyện với cô ấy. Cứ để đấy, đây không phải là chuyện phải làm ngay lúc này.”

“Em hiểu rồi.”

“Xin lỗi đã giữ cậu lại thế này.”

“Dạ không,” lắc đầu rồi ánh mắt Hoshino hơi nhìn về một chỗ khác. Thấy thế, Kazumasa quay lại, anh có thể thấy Kaoruko nơi mé cửa sổ phòng Mizuho. Ánh mắt cô ấy đang hướng về phía này. “Xin phép anh,” Hoshino cúi đầu rồi bắt đầu bước đi. Sau khi ra đến cổng, cậu ta lại cúi chào anh một lần nữa rồi bỏ đi mất.

Kazumasa quay gót, bắt đầu quay lại lối vào. Anh nhìn về cửa sổ phòng Mizuho nhưng không còn thấy Kaoruko đâu nữa.

Anh nhớ lại những điều đã diễn ra trong cuộc họp Hội đồng Quản trị hôm trước. Lúc đó, Kazumasa đã chịu nhiều câu hỏi về việc Hoshino đã bị lôi quá sâu vào vụ này.

Hiện tại, công ty đang đầu tư mạnh nhất vào nghiên cứu BMI. Một người đóng vai trò trung tâm nhưng lại bị lôi vào công việc khác chệch hướng với công việc chính của mình không phải là điều hợp lý. Hơn nữa, công việc này lại quá đặc thù, chỉ mang lại lợi ích cho số ít, cũng có dấu hiệu ảnh hưởng rõ ràng của tình cảm cá nhân. Tùy theo mắt nhìn, người ta có thể hiểu lầm rằng đang có nguy cơ sử dụng việc công như một loại tài sản cá nhân. Nếu cứ để tình trạng thế này sẽ không được sự ủng hộ từ phía cổ đông, anh cần phải nhanh chóng tìm ra phương sách xử lý tình hình.

Tuy đã tránh đề cập đến tên, nhưng rõ ràng là phê phán hành động của Kazumasa.

Đáp lại, Kazumasa đã nói, “Tôi không nhớ có ra chỉ thị về bất cứ nghiên cứu vô nghĩa nào cả. Tuy hiện tại mới chỉ là một nghiên cứu công nghệ thấp mang tính đại chúng mà thôi nhưng tôi tin đó là nghiên cứu cần thiết cho tương lai của BMI, vậy nên hi vọng mọi người hãy có tầm nhìn lâu dài hơn” - anh đã giải thích như vậy.

Là một doanh nhân trong ngành sản xuất, anh hiểu cách nói đó không mang tính tuyệt đối. Chắc chắn những phản luận của Kazumasa khiến không ít người thấy bất mãn. Tạm thời có thể dựa vào đó nhưng nhìn lâu dài thì sẽ còn lắm chuyện. Đương nhiên, nếu không có hứa hẹn gì với họ thì không ổn, bản thân Kazumasa là người hiểu rõ nhất.

Nhưng Kazumasa nói với Hoshino đã đến thời điểm không phải là do áp lực từ phía hội đồng.

Những ý kiến từ hội đồng đã đến tai ông Tatsurou. Hôm trước, ông báo là có chuyện nên anh đã qua gặp ông, câu đầu tiên ông nói lại là, “Con vẫn cho tiếp tục chuyện kia hả?”. Khi anh hỏi là gì thì ông đã thẳng thừng đáp là vụ kích thích điện từ kia.

“Bố đã bảo con bao lần là dừng ngay cái vụ đó đi cơ mà. Con có ý gì đây?”

Ông Tatsurou không gặp Mizuho hơn một năm nay rồi. Kể từ vụ dùng kích thích từ tính để cử động chân tay cháu gái, ông đã không muốn gặp Kaoruko. Bề ngoài, ông có xin lỗi nhưng trong thâm tâm vẫn không thể xóa bỏ đi cảm giác khó chịu đó. Có vẻ đối với ông Tatsurou, hành động của Kaoruko không khác gì “sử dụng thân thể con cái như món đồ chơi để làm dịu đi cảm xúc trong mình”.

“Người chăm lo cho cháu là Kaoruko. Con không thể chê trách gì được.”

“Con là người chi tiền cơ mà. Con cứ kéo dài sự sống con bé như thế để làm gì? Từ bỏ ngay từ sớm lại không tốt hơn sao?”

“Làm gì ư?”

“Bởi vì…” ông Tatsurou mím môi. “Con bé rồi sẽ mãi như vậy còn gì? Sẽ chẳng bao giờ lấy lại được ý thức. Nếu đã thế, hãy vì Mizuho mà để nó sớm siêu thoát đi. Bố đã quyết rồi. Đứa trẻ đó đã không còn ở lại với thế giới này nữa.”

“Đừng tự ý giết nó thế.”

“Vậy nó sống được sao? Con thực lòng nghĩ thế? Rồi sao?”

Những câu hỏi của bố, Kazumasa chẳng thể trả lời ngay được. Sự thực đó, bản thân anh cũng thấy sốc.

“Anh nói chuyện gì với cậu Hoshino thế?”

Kaoruko hỏi Kazumasa khi anh đã ngồi trên chiếc sofa trong phòng khách và đang nhấm nháp ly whisky. Lúc đó đã quá 10 giờ rồi. Sau bữa cơm cả gia đình, bà Chizuko cho Ikuto đi tắm còn Kaoruko cho Mizuho dùng bữa. Rồi hai bà cháu Ikuto lên luôn tầng hai.

Kể từ khi Kaoruko bắt đầu chăm con tại nhà, mỗi tháng Kazumasa về thăm nhà đôi ba lần. Hồi đầu thì dù có tối muộn, anh vẫn thường về căn hộ của mình nhưng gần đây anh có hay ngủ lại hơn. Cũng bởi buổi sáng khi Ikuto đi mẫu giáo, nó hay hỏi “Bố đâu?”.

“Để một mình Mizuho vậy có ổn không đấy?”

“Chỉ một chút thôi thì cũng được. Nếu không, lỡ lúc nào không có mẹ thì đến đi vệ sinh cũng không nổi à?”

“Cũng phải nhỉ?”

“Này, anh đã nói chuyện gì vậy?” Kaoruko lặp lại câu hỏi.

Kazumasa chậm rãi nhấc cái ly lên.

“Chuyện từ giờ về sau. Anh nghĩ cậu ta cũng đến lúc phải quay lại với công việc chính rồi. Chúng ta không thể để tình trạng thế này mãi được.”

“Vậy à?” Kaoruko ngồi xuống bên kia ghế. “Mizuho vẫn còn cần đến sự giúp sức của người ấy.”

“Vậy ư? Nhưng em cũng đã vận hành được máy kha khá rồi còn gì. Cậu Hoshino cũng nói giờ thì chắc không phải lo nữa rồi.”

“Nếu chỉ là lặp đi lặp lại những cử động thì được. Nhưng ta vẫn chưa biết đã cho Mizuho vận động hết 100% sức lực của mình hay không mà. Cũng mới tạo được chút biểu hiện trên gương mặt con bé thôi mà.”

“Anh cũng ngạc nhiên về chuyện đó,” Kazumasa uống hết chỗ whisky, đặt cái cốc xuống. “Nhưng có cần phải làm đến mức ấy không?”

“Ý anh là sao?”

“Anh nghĩ cử động tay chân của con bé là việc có ý nghĩa. Cơ bắp được rèn luyện thì phản ứng sinh hóa cũng điều độ hơn.”

“Cơ bắp được coi như lá gan thứ hai ấy. Người bình thường mà bị yếu cơ quan chức năng gan thì chỉ cần rèn luyện cơ bắp là ổn. Thật sự, khí huyết của Mizuho cũng lưu thông, huyết áp cũng ổn định. Nhiệt độ cơ thể cũng có vẻ như tốt hơn rất nhiều. Ngoài ra, tiết mồ hôi, bài tiết và sức tái tạo da - lợi ích không thể tính toán hết được.”

“Điều đó thì anh hiểu. Nhưng thay đổi biểu hiện trên mặt con bé có ý nghĩa gì không? Cử động cơ mặt của con bé như thế, anh không nghĩ ra ích lợi gì từ việc đó. Đúng là giống như những gì em đã nói lúc trước, đôi khi thấy vẻ mặt tươi cười của con bé thật là dễ thương nhưng đó là vấn đề của chúng ta, điều này có lợi ích gì cho Mizuho không?”

Thái dương Kaoruko nổi gân rần rật. Nhưng đôi môi cô ấy vẫn cố ép ra nụ cười.

“Ta có thể biến điều trước giờ không làm nổi thành điều có thật. Không phải là không tạo ra lợi ích gì đâu. Nếu không rèn luyện thì cơ mặt sẽ bị thoái hóa dần. Giúp phát triển mọi năng lực cho trẻ là nhiệm vụ của bậc làm cha mẹ. Anh không nghĩ thế sao?”

“Dẫu bản thân con bé còn không có ý thức”, Kazumasa cố nén câu này lại. Lỡ mở miệng ra câu đó là hết đường nghị luận.

“Em cũng cảm thấy có lỗi với anh,” có lẽ là do Kazumasa im lặng nên Kaoruko nói tiếp, “ta đã phải tiêu tốn rất nhiều tiền bạc vì Mizuho. Chắc cũng đã gây không ít phiền hà nữa. Vậy nên, em không muốn phải phiền anh nhúng tay vào chuyện chăm con. Em cũng quyết định duy trì tình hình này. Mong anh hãy cứ để em làm điều em muốn thêm một thời gian nữa.”

“Chuyện tiền bạc thì không có gì nhưng…” Sau khi Kazumasa nhịp tay gõ xuống bàn vài lần, anh khẽ gật đầu. “Để anh suy nghĩ thêm xem sao.”

“Em mong anh sẽ có câu trả lời thật tốt,” Karouko cố nén nụ cười, đứng dậy. “Thôi, chúc anh ngủ ngon. Đừng uống nhiều quá đấy.”

“Ừ, ngủ ngon.”

Sau khi nhìn vợ ra khỏi phòng, Kazumasa lại cho đá viên vào ly, rót thêm whisky. Vừa đóng nút lại chai rượu, anh nhớ lại chuyện đã xảy ra cách đây hai năm vài tháng. Đêm hôm đó anh cũng uống whisky y như thế này. Hiện giờ, cái chai trong tay Kazumasa là hàng Bowmore nhưng lúc đó là một chai Bunnahabhain.

Cái đêm hôm Mizuho gặp tai nạn đuối nước. Đêm anh nói chuyện với Kaoruko xem phải làm gì đây. Họ bàn bạc với nhau, đã cùng thống nhất chấp nhận vụ hiến tạng.

Nếu như không rút lại quyết định đó, giờ mọi thứ sẽ ra sao? Mizuho thì không còn gì để nói rồi, chẳng còn ở lại với thế giới này. Kazumasa và Kaoruko có lẽ sẽ ly dị đúng như dự tính. Ikuto đi theo Kaoruko. Kazumasa rồi sẽ ra sao? Có lẽ sẽ tiếp tục gửi tiền nuôi con, sống một mình lặng lẽ trong căn nhà rộng lớn này. Mà không, chắc không được như thế. Chắc anh sẽ buông tay, sống một mình trong căn hộ kia như bây giờ thôi.

Đồng nghĩa với, anh nhìn quanh căn phòng.

Khả năng cao là ngôi nhà này sẽ vắng bóng chủ nhân. Có khi lại đã xây một ngôi nhà hoàn toàn khác thế vào mất rồi.

Anh lấy ngón tay vê tròn viên đá trong cốc rượu, “Vậy giờ phải làm sao?”, Kazumasa lầm bầm.

Anh tự hỏi mình như thế này sẽ tốt hơn chăng. Cứ duy trì sinh mạng của Mizuho như thế này ư? - là câu hỏi luôn canh cánh trong lồng ngực anh. Con bé đã duy trì lâu hơn so với dự tính rồi, anh cũng không thể chối bỏ cảm giác bối rối này. Nếu như lúc đó chấp nhận chết não, chắc sẽ không có cuộc nói chuyện lúc nãy. Anh cũng không cảm thấy khiên cưỡng khi Kaoruko cố giữ Hoshino như thế.

Chưa kể anh cũng chẳng phải bận lòng về Mizuho nữa. Cũng chẳng phải ngồi uống whisky với những mối lo không dứt như bây giờ.

Câu trả lời là gì, Kazumasa lắc đầu. Làm gì có chuyện dễ dàng thế.

Nếu ngày đó anh chấp thuận làm thẩm định chết não, chắc bản thân cũng không thể cười nổi, luôn giày vò chính mình vì không rõ đã làm đúng hay sai. Biết đâu Mizuho lại có thể hồi phục. Có thể không trị khỏi hoàn toàn nhưng sẽ có ngày con bé hồi tỉnh lại, và giao tiếp như ta mong đợi, chẳng phải sao? Dẫu không thể làm thế, chỉ cần Mizuho vẫn có thể sống trong một dạng thức nào đó thì chẳng phải cũng có thể vui vẻ đấy thôi. Đâu phải không thể thể hiện được tình cảm đâu chứ. Càng nghĩ càng như lạc vào một mê lộ sâu thẳm, cảm giác ân hận cũng mạnh lên đến mức nào cũng không khó tưởng tượng ra.

Kể từ đêm đó, có lẽ bản thân họ đã chưa thể tiến lên nổi bước nào, Kazumasa nghĩ vậy.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.