Hôm thứ Bảy sau ngày Shinshou Fusako đến văn phòng “quỹ hỗ trợ”,
Kadowaki đưa cô ta đến bệnh viện nơi bé Etou Yukino đang điều trị. Trên đường đi, cô ta có nói, “Tôi có mua mấy thứ này tới nhưng không biết có ổn không?” rồi lôi từ trong túi giấy ra một hộp bánh. Bên trong là bánh su kem.
“Đừng để bé Yukino nhìn thấy thì không có vấn đề gì”, Kadowaki nói. “Hình như bên đó nghiêm khắc với chế độ nước và đường trong khẩu phần ăn lắm. Lúc nào cũng chỉ cho ăn toàn những thứ vô vị, chắc con bé cũng ấm ức lắm.”
“Vậy sao? Thật đáng thương… Vậy thì, không nên để con bé thấy thèm nhỉ?”
“Khi về, đưa mẹ con bé sau, tránh nó nhìn thấy là được.”
“Tôi sẽ làm thế. Đáng ra không nên mua mấy thứ này,” có vẻ Shinshou Fusako thực sự thấy ân hận. “Nhưng mà, cái này chắc được nhỉ,” cô ta cho lại hộp bánh vào trong túi giấy, tiếp đó lôi ra một con thỏ bông.
“Chắc cái đó thì không có vấn đề gì đâu,” Kadowaki nheo mắt. “Nhưng, sao chị lại chọn thỏ?”
“Trên website của quỹ ủng hộ có trang cập nhật tình hình của Yukino còn gì. Mọi người có đăng cả một số tranh nữa, con bé hay vẽ thỏ nên tôi nghĩ chắc nó thích.”
“À, ra thế.”
Đúng là mắt người làm nghề giáo có khác, Kadowaki thấy quan tâm.
Phòng bệnh của bé Etou Yukino là phòng đôi. Nhưng một bệnh nhân đã xuất viện từ tuần trước nên hiện tại có thể sử dụng thoải mái.
Anh gõ cửa thì nghe tiếng phụ nữ mời họ vào. Kadowaki mở cửa ra. Bên cạnh chiếc giường bệnh nhi, Etou đứng đấy, mặc áo phông polo. Yukari ngồi phía đối diện, cô mặc áo phông và quần jeans.
“A, chào,” anh nói với hai người kia rồi nhìn sang cô bé Yukino trên giường. “Chào cháu.”
Bé Yukino mặc bộ đồ ngủ màu xanh, ngồi dựa vào một cái gối lớn đệm sau lưng. Cái cằm nhỏ bé và khuôn miệng khẽ động, tạo ra một âm thanh lào khào nho nhỏ. Chắc cô bé đang chào lại mọi người.
“Tình hình sao rồi?”, Kadowaki hỏi Etou.
“Ừ, vẫn thế thôi. Hôm trước, con bé cũng có hơi dính cảm một chút,” Etou nói vậy rồi nhìn sang vợ.
“Cảm à? Thế thì không ổn đâu. Thế con bé đã khỏi hẳn chưa?” Anh hỏi Yukari.
Cô ấy cười, gật đầu.
“Con bé hơi bị sốt một chút, em cũng lo lắm nhưng giờ thì ổn cả rồi. Cảm ơn anh nhé.”
“Thế thì tốt. Mọi người đều đang dốc sức hỗ trợ, nhớ cẩn thận đấy”, câu này là dành cho Yukino. Nhưng cô nhóc mới lên bốn thôi, một ông chú không thân quen tỏ ra thân thiện như thế cũng khiến bé lo lắng.
Kadowaki quay lại phía sau lưng.
“Anh có nói chuyện với Etou qua điện thoại rồi, hôm nay anh muốn giới thiệu với gia đình một người nên đưa chị ấy đến đây. Chị Shinshou đây đã có lòng tham gia hoạt động quyên góp cùng chúng ta.”
Shinshou Fusako bước lên, cúi đầu chào, “Tôi là Shinshou. Mong được mọi người giúp đỡ cho.”
Yukari cũng đứng dậy, cô cúi đầu chào lại, “Cảm ơn chị đã giúp đỡ.”
“Cô cứ ngồi đi. Chăm bệnh cho cháu chắc vất vả lắm.”
“Không, nào có thể…” Yukari xua tay.
“Thật ra thì,” Shinshou Fusako lấy từ trong túi giấy ra con thỏ bông lúc nãy, “tôi có mang chút quà đến cho bé Yukino.”
Gương mặt Yukari rạng rỡ hẳn lên, cô đưa hai tay lên ngực.
“Chà, bé thỏ kìa. Hay quá, Yukino ơi.”
Shinshou Fusako lại bên giường, giơ con thỏ ra trước mặt Yukino. Với gương mặt lẫn lộn giữa cảm xúc ngạc nhiên xen ngần ngại, Yukino nhìn mẹ. Như thể cô bé đang phân vân không rõ có thể nhận hay không.
“Nhận đi con. Khi nhận quà ta phải nói thế nào?”
Khuôn miệng Yukino khẽ mấp máy. Lần này, câu cảm ơn nghe rõ ràng hơn hẳn. Vừa chạm tay vào con thỏ, cô bé lập tức ôm siết lấy nó. Gương mặt trắng nhợt nở ra nụ cười.
Trên người cô bé có gắn thứ dây gì đó. Đó là máy trợ tim dành cho trẻ nhỏ. Dây dẫn đó nối với một máy kích tim đặt cạnh giường và một cái ống nhỏ.
Trái tim nhân tạo có loại cấy vào trong và loại thiết bị ngoài cơ thể. Nhưng máy trợ tim dành cho trẻ con thì chỉ có loại ngoại thể mà thôi. Cơ thể quá nhỏ nên không có chỗ để cấy máy vào.
Gần đây, Nhật Bản mới cho phép sử dụng máy trợ tim nhân tạo dành cho trẻ nhỏ. Trước đó, họ vẫn dùng loại dành cho người lớn nhưng loại này dễ xảy ra nguy cơ vỡ mạch máu nên loại máy dành cho bệnh nhi mới được chấp thuận.
Máy trợ tim dành cho trẻ nhỏ không đồng nghĩa với tỷ lệ tổn thương huyết mạch bằng không, chỉ duy trì cho đến lúc có thể nhận được nội tạng cấy ghép, nếu sử dụng quá lâu sẽ dẫn đến nguy cơ nhồi máu não.
Kadowaki nhìn sợi dây nho nhỏ nối với cơ thể Yukino và trộm nghĩ chẳng còn đường lui nữa rồi.
“Cô Shinshou đây,” anh nói với Etou, “có ý kiến của riêng mình về tình trạng cấy ghép nội tạng hiện nay của Nhật Bản.”
“Hơ,” Etou nhìn cô ta với một ánh mắt khác.
“Ý kiến à, cũng đâu đến mức,” Shinshou Fusako hơi cụp mắt xuống rồi ngẩng đầu lên một lần nữa. “Nhưng nếu so với các quốc gia Âu Mỹ, tôi cảm giác chúng ta đã chậm trễ quá lâu rồi. Thế nên, anh chị Etou mới phải khổ sở thế này, đó là ý kiến của riêng tôi.”
“Ý chị là do số lượng hiến tạng quá ít?”
Shinshou Fusako gật đầu trước câu hỏi của Yukari.
“Đúng vậy. Dẫu có sửa đổi Luật cấy ghép nội tạng nhưng tình hình vẫn không hề khả quan hơn. Chính phủ cũng chẳng có một biện pháp tích cực nào. Nếu cứ thế này, sẽ lại có nhiều đứa trẻ rơi vào tình trạng như Yukino. Tôi không biết liệu có thể làm gì trước tình hình này.”
“Chúng tôi cũng thấy khổ sở vì điều này,” Etou nói. “Khi bác sĩ nói chỉ có thể ghép tạng để cứu Yukino, tôi đã rất sốc. Nhưng tôi thấy còn vô vọng hơn khi họ báo với tôi rằng tỷ lệ ghép tạng ngay tại đất nước này là gần như bằng không.”
“Tôi cũng nghĩ vậy. Chính vì thế, tôi mới nói đất nước này đã quá chậm trễ.”
“Nhưng mà,” Yukari lẩm bẩm.
“Em có thể hiểu tâm lý của những bậc cha mẹ không muốn hiến tạng của con cái mình. Nếu Yukino không bị căn bệnh quái ác này mà gặp phải tai nạn chết não, rồi họ hỏi em có hiến tạng con không, em hẳn cũng sẽ băn khoăn lắm.”
Có vẻ như cũng cùng tâm trạng với vợ, Etou lặng lẽ gật đầu.
“Thế mới nói luật mới không được ở chỗ đó,” Shinshou Fusako chốt lại một câu. “Giờ, ta đang nói đến chuyện chết não đúng không? Điều liên quan mật thiết là một khi không đồng ý hiến tạng, ta sẽ không biết được người đó chết não hay không vì họ sẽ không tiến hành thẩm định. Do không tiến hành thẩm định, các bác sĩ chỉ dùng từ ‘có lẽ’. Có lẽ là chết não, thế thôi. Nhưng cách nói này không thể khiến cho cha mẹ đứa trẻ ra quyết định được. Trái tim chúng vẫn đập, sắc mặt vẫn còn tốt. Chẳng có bậc cha mẹ nào muốn công nhận con cái mình đã chết. Chính vì vậy, ta cần cải cách luật pháp. Nếu đã xác định bệnh nhân có tỷ lệ chết não cao thì phải nhanh chóng thẩm định. Một khi đã xác định là chết não tức là tử vong, lập tức ngừng mọi chữa trị. Nếu có nguyện vọng hiến tạng thì sẽ duy trì sinh mạng - như thế có phải tốt không. Bố mẹ chúng cũng có thể từ bỏ. Số lượng người hiến tạng cũng sẽ tăng.”
Sau khi hùng hồn nói ra một tràng, cô ta hỏi vợ chồng Etou, “Anh chị có nghĩ vậy không?”
Yukari nhìn chồng rồi gật đầu.
“Vấn đề này khó đấy. Nếu có thể làm như những gì ta nói thì tốt, nhưng quy định như thế cũng có lý do của nó…”
“Do chính trị gia và những người có quyền hạn không muốn chịu trách nhiệm thôi. Họ không có dũng khí để quyết định chết não đã phải là chết chưa, tư tưởng thỏa hiệp dẫn đến bộ luật hiện tại. Họ cũng không nghĩ được rằng vì nó bao người đã phải chịu khổ thế nào.” Shinshou Fusako nhìn nghiêng nghiêng xuống dưới rồi mới lấy hơi nói tiếp, “Anh chị biết những đứa trẻ chết não trường kỳ chứ?”
Vợ chồng Etou có vẻ bàng hoàng đến im lặng. Do cụm từ còn lạ lẫm với họ chăng.
“Khi bác sĩ nói có lẽ con anh chị bị chết não, những bậc cha mẹ không muốn chấp nhận điều đó sẽ lựa chọn mãi chăm sóc cho đứa trẻ dẫu không có cơ hội phục hồi. Các anh chị nghĩ sao về chuyện này? Có thấy phí hoài không?”
Yukari nhăn mày, rồi khó nhọc đáp, “Em hiểu… cảm giác của họ.”
“Nhưng nếu hiến tạng của đứa trẻ đó, ta có thể cứu giúp được cho ai đó thì sao?”
“Điều đó thì thật là…”
“Chị Shinshou,” Etou nói. “Mong chị đừng hiểu lầm, chúng tôi không hề mong sẽ có đứa trẻ nào bị chết não đâu. Tôi cũng đã bàn với vợ mình rồi. Tuy quyết định gom tiền và cấy tạng ở nước ngoài nhưng chúng tôi đã từ bỏ hi vọng kiếm được người hiến tạng rồi nên chị đừng nói ra những lời như thế. Có người hiến tạng cũng đồng nghĩa với chuyện một đứa trẻ qua đời ở đâu đó, hẳn sẽ có nhiều người phải đau khổ. Chúng tôi nghĩ phẫu thuật ghép tạng xuất phát từ thiện ý nên không có ý mong chờ hay hi vọng quá nhiều. Chúng tôi cũng không có bất cứ khó chịu gì với những người không chấp nhận chuyện chết não, cố gắng tiếp tục chăm sóc con cái của họ. Bởi vì, đứa trẻ vẫn còn sống đối với những bậc cha mẹ đó còn gì. Nếu đã vậy, đó chẳng phải là một sinh mệnh cần phải trân trọng hay sao? Quan điểm của tôi là thế đấy.”
Những lời nói của một ông bố đang mong mỏi được cấy ghép tạng cho con không rõ sẽ có ảnh hưởng thế nào trong lòng Shinshou Fusako. Chỉ có đôi tròng đen cứ mãi đưa qua đưa lại sau cặp mắt kính như đã tố cáo trái tim cô ta.
“Tôi hiểu rồi,” cô ta nói. “Anh chị đã giúp tôi tham khảo được nhiều điều. Tôi thực lòng cầu mong con gái anh chị sẽ sớm hồi phục,” rồi lịch sự cúi đầu.
“Cảm ơn chị”, Etou đáp lại.
Sau khi tiễn Shinshou Fusako, Kadowaki cùng Etou đi uống. Yukari đã bảo hai người cứ đi vì lâu lắm mới có thể thảnh thơi.
Họ vào một quán cơm quen thuộc. Đầu tiên là gọi bia chúc mừng thành quả của đợt gây quỹ.
“Người đó cũng lạ thật,” Etou dùng mu bàn tay quẹt lớp bọt còn sót trên miệng rồi nói.
“Ý mày là chị Shinshou đó?”
“Ừ. Tự nhiên bị hỏi những chuyện đó, tao thấy cũng ngạc nhiên.”
“Giá mà tao không giới thiệu chị ta.”
Etou cười đau khổ, lắc đầu.
“Không đâu. Nếu không có những người như vậy, thế giới này chẳng thể thay đổi đâu. Những kẻ như chúng ta chỉ mải mê lo lắng những vấn đề trước mắt, chẳng có thời gian mà nghĩ đến những chuyện như luật pháp.”
“Đúng là vậy, kiến thức của người này đúng là rất cao. Tao cũng thấy áp lực.”
“Chị ta thực sự là ai vậy?”
“Hình như là giáo viên. Tao cho rằng chị ta cũng có hoạt động gì đó liên quan đến vấn đề cấy ghép nội tạng nhưng không rõ chi tiết. Nhưng chị ta thực sự có thể trở thành một nguồn lực đấu tranh lớn cho chúng ta. Chỉ tham gia vào ngày Chủ nhật thôi nhưng rất nhiệt tình.”
“Thế thì đáng cảm ơn quá. Nhờ những người như vậy, giấc mơ không tưởng lại đang dần thành hiện thực. 260 triệu yên, hồi đầu tao đã nghĩ đó là con số trên trời đấy…”
“Với tình hình hiện tại, chắc sẽ được. Ta chỉ cần cố thêm chút nữa thôi.”
Etou đặt cốc bia xuống, để hai tay lên bàn với vẻ mặt nghiêm túc.
“Dẫu sao thì cũng là nhờ mày. Nếu mày không trở thành đại diện của “quỹ ủng hộ” thì ta không có giờ phút này. Tao thật lòng cảm ơn mày.”
Kadowaki nhăn mặt, đập bàn.
“Thôi nào. Ai lại cúi đầu ở chỗ này. Với lại, chưa kết thúc đâu. Ta còn chưa bắt đầu cơ mà. Khi nào Yukino bình yên phẫu thuật rồi khỏe mạnh quay trở về mày cảm ơn tao cũng được. Lần đó, đừng có vào quán ăn rẻ tiền này, ta phải đánh chén ở nhà hàng cao cấp.”
Etou điềm lại vẻ mặt, tay cầm lấy chai bia, “À, đó là điều đương nhiên,” rồi rót vào cốc của Kadowaki.
Sau đó, hai người quay lại đề tài bóng chày lâu không đề cập tới. Có vẻ tâm lý cũng đã được giải tỏa ít nhiều, Etou trở về làm kẻ nói lắm ngày xưa. “Nhanh nhanh kết hôn đi,” cậu ta dồn ép Kadowaki. “Kết hôn rồi làm thằng cu, dạy nó bóng chày nữa. Bọn tao không có ý làm đứa thứ hai. Chỉ còn trông chờ vào mày thôi,” cậu ta nói thế rồi chỉ thẳng vào mặt Kadowaki.
“Trời ạ, tao lấy vợ cho vừa lòng mày thôi ấy hả?”
“Đúng rồi, Nếu oắt đó trở thành tuyển thủ bóng chày, tao sẽ gả Yukino luôn.”
“Ấy, nghe cũng không tệ nhỉ?”
“Thấy chưa? Nhanh kết hôn đi. Với lại, đến tuổi này mà còn độc thân thì…”, nửa chừng Etou chợt nghiêm mặt. Cậu ta lôi điện thoại từ túi quần. Có vẻ như có cuộc gọi đến.
“Tao xin lỗi tí nhé,” nói thế với Kadowaki rồi Etou áp điện thoại vào tai, đứng dậy. Có lẽ những người xung quanh quá ồn ào. Cậu ta bước ra khỏi quán.
Kadowaki chợt nhớ ra một chuyện, anh lôi cái phong bì từ bên trong áo ra. Khi trở về, Shinshou Fusako đã trao nó cho anh. Lúc đó, cô ta có nói:
“Tôi có kể cho người quen về “quỹ ủng hộ” của các anh, mọi người đã ủng hộ đấy. Tôi gom lại thành một khoản kha khá rồi ra ngân hàng đổi tiền. Mong hãy nhận cho.”
Phong bì này khá nặng. Bắt gặp ánh mắt vợ chồng Etou nên anh tránh không xác nhận số lượng nhưng đây hẳn phải là một khoản lớn.
Kadowaki ngó thử bên trong phong bì. Đó là một tập tiền mười nghìn yên.
Tiền mới vẫn còn buộc thành tập. Nghĩa là phải đến một triệu yên. Phải thu gom từ bao nhiêu người mới được số tiền như vậy nhỉ?
Anh chợt muốn hỏi câu hỏi y như Etou lúc nãy. Cô ta là người như thế nào vậy…
Etou đã quay lại. Anh cất lại phong bì rồi nhìn cậu ta, Kadowaki có một dự cảm xấu. Gương mặt của bạn anh đã tái xanh, dáng vẻ vừa nãy hoàn toàn biến mất.
“Sao thế?” Kadowaki hỏi.
Etou rút tờ mười nghìn yên ra khỏi ví, đặt lên bàn.
“Xin lỗi nhé, thanh toán giùm tao. Tao phải đến bệnh viện ngay.”
“Có chuyện gì thế?”
“… Yukino đột nhiên kêu đau đầu, sau đó, hình như nó bắt đầu lên cơn co giật. Người ta đã chuyển nó vào phòng cấp cứu rồi,” giọng cậu ta khàn đi hẳn.
Kadowaki giật lấy tờ mười nghìn yên trên bàn, dúi lại vào ngực Etou.
“Không cần tiền đâu. Đi nhanh lên.”
Etou nhận lại tiền, nói xin lỗi rồi vội chạy đi. Nhìn dáng lưng đó đi khuất, Kadowaki bắt đầu đứng dậy lấy hóa đơn đi thanh toán.