Khi đang đắm mình trong cuốn sách, cô cảm thấy có thứ gì khẽ chạm vào chân mình. Đó là một quả cầu lông.
“Cháu xin lỗi,” một cô bé vội lao lại gần. Tuổi chắc tầm lớp lớn tiểu học, hoặc có khi là đầu trung học cơ sở. Một cô bé có mái tóc cắt ngắn hợp gương mặt, làn da rám nắng trông rất khỏe khoắn.
Kaoruko nhặt quả cầu lên, “đây,” rồi chìa ra cho bé. “Cháu cảm ơn”, con bé nhận lại rất lễ phép. Ánh mắt chợt dừng lại tại chiếc xe lăn để bên cạnh Kaoruko.
“A, dễ thương quá…”
Cô bé bất chợt thốt lên khiến cô thấy vui lắm. Đứa con gái trên xe lăn là niềm tự hào lớn nhất của Kaoruko.
Cô cười coi như thay lời cảm ơn. Sau khi lanh lẹ cúi đầu chào một cái, cô bé kia cầm vợt quay về chỗ bạn bè đang đợi.
Kaoruko đang ngồi trên băng ghế một công viên hơi xa nhà một chút. Tuy khá nhỏ nhưng lại có chỗ rộng như sân thi đấu cũng có cả xích đu, khung leo hay bập bênh nữa, chung quanh bao bọc bởi cây cối - một công viên bình thường.
Gió thu thổi mát lành lòng người. Dạo này, trời hay mưa nhưng hôm nay thời tiết đặc biệt đẹp.
Ngay bên cạnh, cô bé lúc nãy và bạn đang bắt đầu cuộc đấu cầu lông. Con bé vung vợt rất khá. Chắc cũng có tham gia câu lạc bộ trong trường. Như vậy thường sẽ luyện tập trong phòng thể dục đây. Nước da rám nắng đó chắc là do phải chạy bên ngoài nhiều để tăng cường thể lực, cô nghĩ vẩn vơ đến mấy điều đó.
Đứa con gái ngồi trên xe lăn của cô - cô nhìn Mizuho. Hiển nhiên là vẫn đang nhắm nghiền mắt. Quần áo thể dục thì sắc xanh đen là đẹp nhất. Tóc con bé cài dải nơ hồng.
Nếu không rơi vào bi kịch như thế, con bé lớn lên như những đứa trẻ đang chơi cầu lông kia thì mỗi ngày sẽ ra sao đây. Cô biết có ngẫm ngợi thì cũng chỉ toàn là điều vô nghĩa, và thường gắng đuổi những tưởng tượng đó ra khỏi đầu, nhưng nó luôn hiện lên vào những lúc như thế này.
Cô tin chắc mình sẽ phải lo lắng nhiều. Lo tai nạn ô tô, những kẻ biến thái, rồi tội phạm trên mạng - thế giới bây giờ nhiều mối nguy lắm, chẳng thể nào dự đoán trước. Chỉ cần Mizuho còn sống, cô sẽ còn phải lo lắng nhiều. Như chuyện lập gia đình chẳng hạn, bố mẹ lúc nào chẳng lo lắng cho con cái của mình cơ chứ.
Những mối lo đấy cũng có thể nói là một niềm vui của bậc làm cha mẹ.
Cũng giống niềm vui khi chăm lo cho một đứa trẻ không bao giờ mở mắt chăng, Kaoruko có thể nói chắc vậy. Chỉ là cô không nghĩ mình có thể bàn luận về điều này với bất cứ ai. Con người có nhiều cách sống mà.
Nhân cuộc đấu của mấy cô bé đang tạm ngừng, Kaoruko đứng dậy. Cô chỉnh lại thế ngồi của Mizuho rồi đẩy chiếc xe lăn.
Đi dọc theo con đường đi bộ sát tuyến tàu điện, cây rẻ quạt xếp thành hàng dài rợp bóng.
“A, chúng đã đổi màu kha khá rồi đó con. Có lẽ tuần tới, nơi này sẽ rợp sắc vàng đấy,” vừa nhìn lên tán cây, Kaoruko vừa trò chuyện với Mizuho. Đi dạo là niềm vui mỗi tuần một bận của cô.
Khi chuẩn bị rẽ ngoặt, tiếng còi ô tô vang lên. Kaoruko dừng chân, cô quay lại. Một chiếc Benz màu xanh đen đỗ sát rạt bên cạnh cô.
Cửa xe bên ghế người lái hạ xuống. Gương mặt thò ra từ đó chính là Enokida Hiroki.
Ngay gần đó là một quán cà phê nổi tiếng với các loại bánh ngọt dùng hoa quả tươi. Enokida gửi chiếc Benz vào một bãi đỗ xe trả tiền rồi cùng cô ngồi xuống một cái bàn nhỏ, đối diện nhau. May mà có khoảng trống đủ rộng cho cái xe lăn.
“Anh thấy em có nhiều thay đổi rồi, thật đáng ngạc nhiên. Anh đã thấy quen quen nhưng cứ tưởng là một ai khác cơ, đến mức suýt định đi qua luôn.”
Theo lời Enokida, anh ta đang trên đường trở về sau khi mang quà mừng trẻ mới sinh đến nhà một người quen.
Ngắm nghía gương mặt của Kaoruko lần nữa, anh ta nói, “Em khỏe mạnh thế này anh an tâm lắm. Lần cuối gặp nhau, em vừa sầu khổ vừa mang một nét gì đó như hoang dại. Thật lòng, anh đã lo không biết cứ để em về như vậy có ổn không.”
Những lời của Enokida khiến Kaoruko chỉ biết cười ngại ngùng. Hôm cô đã quyết đó là lần hẹn hò cuối cùng, còn về tận nhà anh ta dường như mới xảy ra ngày hôm qua.
“Lúc đó, em đã làm phiền anh rồi,” cô cúi đầu.
“Anh cũng thế, chẳng thể làm gì được cho em, anh thật có lỗi. Tuy anh cũng có nghe chuyện nhưng tình hình ra sao, anh chẳng dám tưởng tượng nữa,” anh ta nhìn chăm chú vào chiếc xe lăn rồi quay lại nhìn Kaoruko. “Đúng là, em đã rất vất vả đúng không?”
Có nói dối cũng chẳng nghĩa lý gì. “Đúng vậy,” cô đáp. “Một đứa trẻ đang hoạt bát chạy chơi như thế, một ngày đột nhiên rơi vào giấc ngủ say như thế. Cuộc sống như đảo lộn 180 độ. Em cảm giác như mọi hi vọng đều biến thành tuyệt vọng cả.”
“Anh có thể hiểu.”
“Nhưng thời kỳ tuyệt vọng như vậy không kéo dài,” Kaoruko nói. “Đó là những ngày vất vả, nhưng có những lúc rất vui. Ví như khi em tìm được bộ đồ phù hợp với con gái mình chẳng hạn. Khi mặc thử cho nó và thấy sao lại khéo vừa đến thế, những lúc như thế con bé cũng vui lắm. Em có thể hiểu qua sắc mặt, huyết áp và cả mạch đập của con bé.”
“Hả?”, Enokida tỏ vẻ quan tâm.
“Đương nhiên,” Kaoruko nói tiếp. “Có người cũng bảo là do em tưởng tượng ra mà thôi. Một dạng tự thỏa mãn bản thân.”
“Nếu người ta nói vậy, em nghĩ sao?” Enokida hỏi.
Kaoruko dang hai tay ra, nhún vai.
“Em chẳng nghĩ gì cả. Em chẳng cần phải thuyết phục những người đó làm gì. Có lẽ những người đó cũng chẳng cố thuyết phục em làm gì. Thế giới này không cần cứ phải đồng tâm đồng ý, thậm chí không nên như thế, em nghĩ vậy đấy.”
Dường như những lời của cô có vẻ hơi mơ hồ, Enokida ngẫm nghĩ một chút. Điểm thành thật nhưng không gây khó dễ thế này vẫn y như ngày trước.
Cuối cùng, anh ta mấp máy môi, “Điều bác sĩ mong mỏi là hạnh phúc của bệnh nhân. Nhưng nó là thứ đến từ nhiều hình dạng không có chuyện ép buộc vào một khung nào cả. Hiện tại nếu em thấy hạnh phúc, anh không có gì phải phàn nàn. Nên anh đã nghĩ phải hỏi chuyện em. Giờ em không thấy cần thứ gì. Có lẽ em sẽ không đến phòng khám của anh nữa nhỉ?” Những lời đó như có cả chút an tâm lại như có chút gì buồn buồn trộn lẫn.
Kaoruko cầm tách trà.
“Em ổn rồi mà. Em còn muốn hỏi chuyện của bác sĩ cơ.”
“Chuyện của anh sao?”
“Ừ. Bởi vì, có vẻ từ đó đến nay anh cũng trải qua khá nhiều chuyện đấy. Có cuộc gặp gỡ mới mẻ nào không?” Nói thế rồi Kaoruko liếc bàn tay trái Enokida. Một chiếc nhẫn bạch kim sáng lấp lánh trên ngón áp út.
“Không phải chuyện gì đáng để kể như của em đâu,” Enokida có vẻ hơi ngại ngùng, anh bắt đầu kể về đối tượng kết hôn do người quen giới thiệu cho mình.
Sau khi chia tay với Enokida, cô đẩy cái xe lăn đi theo con đường về. Mấy đứa trẻ đang trên đường từ trường về nhà hớn hở rượt đuổi nhau. Có vài đứa nhỏ cũng tầm tuổi Mizuho.
Khi về đến cửa nhà, cô chợt chột dạ. Rõ ràng cánh cửa đã đóng vào hẳn hoi rồi lại he hé mở ra. Hôm trước, ổ khóa đã bị hỏng nên chắc gió thổi làm cửa mở chẳng. Hay là bà Chizuko đã về. Hôm nay, mẹ cô kêu có việc nên đã quay về nhà ngoại rồi mà.
Mở hai cánh cổng ra, cô đẩy xe lăn vào bên trong. Đúng lúc đó, cô nhìn thấy một cậu bé lạ mặt. Cậu ta đang đứng ở lối đi vào.
Cậu bé đó vội vàng lại gần cô.
“Cháu chỉ phi chơi nhưng lỡ bị bay lọt vào trong này mất. Gọi chuông cửa mãi mà…” nói vậy rồi cậu bé chìa ra cái máy bay giấy.
“À ra thế,” Kaoruko gật gù.
Cậu bé cứ nhìn chằm chằm vào Mizuho trên xe lăn. Trong ánh nhìn đó không có vẻ gì là hiếu kỳ hay nghi ngại.
“Sao thế?” Kaoruko hỏi.
“Dạ… không có gì ạ.” Cậu bé đáp vậy nhưng vẫn nhìn Mizuho. “Bạn ấy ngủ nhiều nhỉ?”
Cách nói thành thật đó như dội lại trong lòng Kaoruko.
“Ha, đúng nhỉ,” rồi cô chỉnh lại cái chăn đắp trên Mizuho.
“Chân bạn ấy bị tật không đi được ạ?”
Câu hỏi của cậu bé đúng là nằm ngoài dự đoán. Ra vậy, đúng là thấy người ngồi trên xe lăn như vậy, cô có cảm giác người ta nghĩ đến chuyện này đầu tiên.
Kaoruko khẽ nhếch môi chuyển thành nụ cười.
“Trên thế giới này, có nhiều dạng người lắm. Có cả những đứa trẻ không bị tật ở chân nhưng vì nhiều lý do mà không thể đi lại. Đến một lúc nào đó, cháu sẽ hiểu thôi.”
Cô không hiểu những lời mình nói thằng bé có hiểu được chính xác hay không. Ánh mắt ngạc nhiên của cậu bé lại hướng đến Mizuho. “Bạn ấy vẫn chưa dậy nhỉ?”
Nghe như thể cậu bé muốn con bé mở mắt ra vậy. Cô cảm thấy vui vui.
“Ừm… chắc vậy. Hôm nay chắc cũng không dậy đâu.”
“Hôm nay sao?”
“Ừ, hôm nay đó,” Kaoruko đẩy chiếc xe đi. “Chào cháu nhé.”
“Chào cô” cậu bé đáp lại. Sau đó, Kaoruko nghe có tiếng đóng cổng.
Khi đi về phía hiên, ánh mắt cô chợt chạm vào cửa sổ căn phòng Mizuho. Dạo trước, cô có trồng chút hoa hồng trang trí ngoài rìa cửa sổ. Hoa đó là quà Kazumasa tặng sinh nhật Kaoruko. Đã bao năm rồi anh mới có hành động đó với cô.
Nhân đợt đó, cô bắt đầu dùng hương liệu mùi hoa hồng. Chỉ cần vài giọt thôi, căn phòng đã đượm hương hoa rồi. Sắc mặt Mizuho cũng khá hơn kể từ khi đó.
Cứ vui vẻ gom nhặt từng niềm vui tìm hạnh phúc nho nhỏ thôi cũng được, Kaoruko đã nghĩ vậy. Cô chẳng chờ trông gì nhiều cả. Nếu ngày mai đến chẳng khác gì hôm nay, cô cũng chẳng có gì phải bất mãn.
Mong ước nhỏ nhoi đó của cô đã được thực hiện trong một khoảng thời gian dài. Những ngày bình yên, giản dị không có bất cứ điều gì đã đến và đi. Lịch đi dạo tuần một lần kéo dài được đến tận tháng Mười hai khi trời đã lạnh hẳn. Và bắt đầu lại vào khoảng giữa tháng Ba năm sau.
Chẳng mấy chốc, Mizuho sẽ trở thành học sinh lớp Bốn vào ngày 31 tháng Ba.
Kaoruko lại ngủ trong phòng Mizuho như mọi khi. Cô có cảm giác ai đó đang gọi mình nên mới mở mắt ra. Khi nhìn đồng hồ, đã quá 3 giờ đêm.
Ngay sau khi cô vừa tự hỏi tại sao mình lại mở mắt ra vào lúc này thì Kaoruko nhận ra.
Mizuho đang đứng ngay cạnh mình.