Ngôi Nhà Của Người Cá Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

“Đấy chắc là hiện tượng eco?”

Những lời của Hoshino khiến Kaoruko đang ngồi thay cho Mizuho bộ đồ thể dục màu trắng phục vụ việc huấn luyện sang bộ đỏ ngủ kẻ sọc cũng phải ngừng tay, quay lại nhìn cậu. “Eco? Có hiện tượng đó sao?”

“Tuy vẫn chưa thể xác định được rõ ràng, nhưng…” Hoshino nhấc tách trà trên bàn lên. “Nhờ kích thích từ tính, những dòng điện lưu nhỏ trong dây thần kinh đã bị kích thích dẫn đến cử động cơ bắp, nhờ thế hệ thống thần kinh vận động lập tức trở nên linh hoạt hơn. Nhờ những phản xạ đối với những kích thích rất nhỏ đó đã tạo nên những vận động tương tự. Đó chính là hiện tượng eco.”

“Không có cách nào ngăn chúng lại sao?”

“Dạ không, nếu ta nâng cấp chương trình, có lẽ sẽ giảm thiểu được điều đó. Nhưng hiện tượng eco này có gây bất tiện gì không?”

“Không đâu, chẳng có gì nhiều. Tôi chỉ thấy kỳ lạ thôi.”

“Hì hì,” khóe miệng Hoshino như nhếch lên cười. “Cả những lúc không dùng đến máy, bé Mizuho có thể đột nhiên tạo ra cử động giống y như thế, có lẽ sẽ khiến chị hơi giật mình chút đấy.”

“Chỉ một chút thôi. Trong khoảnh khắc, tôi đã nghĩ Mizuho tự vận động theo ý thức của mình đấy. Nhưng mà, tôi đã tự dặn mình là không phải…” Kaoruko đặt Mizuho nằm lên giường, điều chỉnh tư thế cho con bé rồi quay lại bàn

“Đúng là có khả năng này, may mà chị có kể cho em. Giờ ta tính sao đây? Có cần điều chỉnh hệ thống không, em thấy thực ra cũng không quá khó.”

Kaoruko lắc đầu trước những lời của Hoshino.

“Không cần thiết đâu. Tôi cũng đâu có tự ý động vào máy móc đâu.”

“Vâng, thế thì tốt ạ. Xin chị đừng động vào đấy”, Hoshino nheo mắt lại, cậu hớp ngụm hồng trà.

Kaoruko cũng với tay lấy tách trà. Bộ tách trà Royal Copenhagen này là quà người quen mừng cô kết hôn với Kazumasa. Ngày trước, cô chỉ dùng để trang trí nhưng giờ đã thành vật thường dùng.

“Nhưng,” Hoshino mở miệng. “Tại sao thế ạ?”

“Tại sao gì cơ?”

“Ý em là tại sao chị lại có ý tự mình vận hành máy móc? Chắc chị cũng hiểu nếu như không có em ở cùng trong lúc huấn luyện cho Mizuho thì nguy hiểm lắm mà.”

“Xin lỗi cậu,” Kaoruko cứ ngồi vậy rồi cúi đầu.

“Lúc đó nhìn Mizuho, tôi đột nhiên có ý muốn cho con bé cử động… Tôi nghĩ rằng chỉ là giơ tay lên, hạ tay xuống thì không có vấn đề gì cả. Giờ tôi sẽ không làm vậy nữa.”

Hoshino gật đầu.

“Khi em tập hợp đủ thông tin, hoàn thiện chương trình, chị có thể tự mình vận hành được. Từ giờ đến lúc đó, mong chị cố gắng chờ đợi thêm.”

“Vâng,” đáp có vậy rồi Kaoruko nhìn lên Mizuho đang nằm trên giường.

Chuyện xảy ra hai ngày trước hiện lên trong tâm trí. Gương mặt Kawashima Mao với vẻ đắc thắng.

Đến khi cô bưng trà quay lại phòng cho cô gái ấy, chỉ còn mỗi mình Mizuho. Cô kiểm tra bên ngoài thì cũng chẳng thấy giày đâu nữa. Cô không nghĩ cô ấy bỏ đi mà không nói câu nào nên cứ đợi mãi một lúc lâu nhưng chẳng thấy cô ấy quay trở lại.

Cô cũng chẳng hiểu lý do vì sao. Tại sao lại biến mất vô phép đến thế, dẫu có việc gì gấp gáp đến mấy cũng phải nói một câu cho phải phép chứ. Người đang hẹn hò với Hoshino chắc cũng phải nắm được chút phép tắc thông thường chứ.

Cô quay lại phòng Mizuho, tháo máy móc ra. Nhưng trước đó, cô muốn vận động cho con gái lần nữa. Cùng một vận động như đã biểu diễn cho Kawashima Mao thấy, giơ tay phải lên rồi hạ xuống. Mizuho làm rất thuần thục.

“Con giỏi hơn rồi đấy. Cử động rất linh hoạt.”

Vừa bắt chuyện với Mizuho, cô vừa tắt nguồn điện thiết bị. Để tránh bụi bặm cũng như không khí bẩn, cô phủ vải che lên. Nhưng, khi cô bắt đầu định tháo thiết bị kích thích từ tính khỏi cơ thể Mizuho…

Cánh tay phải của Mizuho đột nhiên nhấc lên, rồi quay về vị trí cũ. Kaoruko nín thở, mắt nhìn đám thiết bị đã phủ vải lên. Cô nghĩ mình lỡ quên ngắt điện mất rồi. Nhưng điện chắc chắn đã ngắt.

Cô nhìn đứa con gái vẫn đang nhắm nghiền mắt. Có khi nào kỳ tích đã xảy ra, nhưng suy nghĩ đó chỉ thoáng qua trong tim cô một giây phút rồi nhanh chóng biến mất. Cô không nên nghĩ theo cách đó. Từ trước khi sử dụng những thiết bị này, đôi lúc cơ thể Mizuho cũng tự nhiên cử động. Bác sĩ Shindou đã lạnh lùng cho đó là một loại hiện tượng, chỉ đơn giản là phản xạ.

Giải thích của Hoshino bây giờ đã thuyết phục cô. Hiện tượng eco. Có lẽ cô nên nhớ lấy điều này là hơn. Nếu như lại có những điều như thế này xảy ra, cô không được phép khiến người không hiểu chuyện bị sốc.

Đúng, có lẽ Kawashima Mao đã nhìn thấy điều đó. Trong lúc Kaoruko đi pha trà, hiện tượng eco đã khiến cánh tay phải của Mizuho cử động, cô ấy đã quá hoảng sợ mà chạy trốn luôn.

Cô gái vô phép đó. Một cô bé vẫn còn đang sống cử động bàn tay thì có gì mà phải sợ.

Nhưng rồi Kaoruko quyết định không cho Mizuho cử động trước những kẻ không liên quan nữa. Hôm trước, lâu lắm Kazumasa mới đưa bố Tatsurou sang chơi nên cô đã để Mizuho giơ cả hai tay lên trước mặt ông. Lúc đó, bố chồng cô giật mình rồi sau đó cứ như bị đóng băng chẳng động đậy gì. Kazumasa đã bảo là đừng quá để tâm đến chuyện này.

Chẳng hiểu sao lúc Kazumasa nói vậy, ông Tatsurou lại lơ đãng nhìn đứa cháu gái.

“Gắn điện vào cơ thể người như thế, phải tội đó con.”

Những lời nói đó đã châm mồi lửa trong lòng Kaoruko. Cô hít vào một hơi thật mạnh rồi nói:

“Gắn điện ư? Tại sao thế bố? Giúp chân tay một đứa bé đang say ngủ có thể cử động, giúp cơ thể con bé phát triển là việc đương nhiên phải làm khi chăm sóc nó. Con chỉ làm y như vậy với cơ thể của Mizuho thôi. Thế thì có gì mà phải tội chứ. Về căn bản, đây là công nghệ của công ty anh Kazumasa đấy, là công ty nơi bố từng làm giám đốc sản xuất ra. Rõ ràng như vậy, sao bố có thể nói như thế chứ?”

Cơn tức giận đó như đánh mạnh vào ông Tatsurou, ông biện hộ, “Không đâu, bố đã nói quá rồi, chuyện quá kỳ lạ khiến bố ngạc nhiên đấy thôi”. Kazumasa cũng xen vào giữa, “Anh xin lỗi vì đã không báo trước cho bố biết.”

Sau đó, nghe Kaoruko và Kazumasa kể chuyện, ông Tatsurou cũng có vẻ hiểu được rằng thiết bị đó đã giúp Mizuho rèn luyện thân thể, duy trì sức khỏe thế nào. Đến lúc ra về, ông nhìn đứa cháu bằng vẻ trìu mến, rồi nói với nó “Cố gắng rèn luyện nhé, Mizuho.”

Tuy nhiên, không phải ai cũng suy nghĩ linh động được như ông Tatsurou. Mà cũng có khả năng là ông chỉ vờ chấp nhận trước mặt con trai và con dâu mà thôi. Nếu là một kẻ xa lạ như Kawashima Mao chẳng hạn, họ sẽ nghĩ xấu về chuyện này cũng không có gì lạ.

Hoshino uống cạn ly trà, đặt cái tách lên trên đĩa lót. Sau khi kiểm tra đồng hồ, cậu nói, “Hôm nay, chắc em cũng phải xin phép rồi.”

Kaoruko cũng nhìn chiếc đồng hồ treo tường. Đã quá 7 giờ tối. Cậu ấy đã đến nhà cô được khoảng hai tiếng đồng hồ rồi.

“Nếu được, cậu ở lại nhà tôi dùng cơm nhé. Mời cậu vậy thôi nhưng hôm nay cũng chẳng có món gì đặc biệt đâu.”

Lần đầu tiên được mời lại dùng cơm. Những lời của Kaoruko lọt vào tai cậu như lời nói dối, cậu cứ chớp chớp mắt.

“Dạ, không… em xin lỗi,” tuy cậu yếu ớt xua tay nhưng vẻ vui mừng trên nét mặt thì không thể qua nổi mắt Kaoruko.

“Đừng giữ kẽ quá. Hay là cậu có dự định rồi? Hẹn hò sao?”

“Dạ không, dạ không,” Hoshino lắc đầu. “Không có chuyện đó đâu.”

“Thật không đấy. Cậu Hoshino bỏ cả ngày nghỉ để qua nhà tôi làm việc còn gì. Tôi chỉ lo cậu không có cả thời gian để hẹn hò nữa đấy.”

“Hẹn hò ư, chuyện đó…” sau khi ánh mắt Hoshino dạo chơi đâu đó, cậu nhìn thẳng vào Kaoruko, “em không có đối tượng nào như thế đâu.”

“Ơ, thật không?”

“Thật,” Hoshino gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc. “Không có.”

“Thế thì tốt quá. Tôi chỉ thấy tiếc nếu cậu bị cướp mất thời gian quý báu bên người yêu.”

“Chị không cần phải lo chuyện đó,” Hoshino cúi đầu lẩm bẩm.

“Vậy thì nhất định phải dùng bữa nhà tôi đấy. Để tôi bảo bà chuẩn bị,” Kaoruko đứng dậy.

“Dạ không, thực ra, là thế này”, Hoshino đứng lên. “Em rất cảm kích, nhưng thực sự em phải về công ty có việc. Em tạm bỏ công việc đó để đến đây, thành ra…”

Kaoruko khẽ nhíu mày, cô lúc lắc đầu.

“Ra là vậy à. Xin lỗi nhé, vì Mizuho mà phiền cậu.”

“Không có chuyện đó đâu. Đây là công việc của em. Chị đừng quan tâm đến mấy chuyện đó.”

“Cảm ơn cậu nhiều,” Kaoruko nói vậy rồi mở tủ ra. Cô lấy cái áo khoác ngoài cho Hoshino, rồi mở rộng ra cho cậu dễ khoác.

“À, cảm ơn chị…” Hoshino tỏ vẻ rụt rè, cậu xoay lưng lại cho tay vào trong cánh tay áo.

Cô lúc nào cũng tiễn cậu đến tận ngoài hiên. Sau khi dùng cây lót giày đi xong đôi giày da, Hoshino cúi chào, tay phải xách cặp. “Xin phép chị. Ngày kia em lại tới.”

“Cậu đã vất vả rồi. Đi về cẩn thận nhé.”

“Cảm ơn chị.”

Hoshino quay gót, tay đã đặt lên nắm đấm cửa. Nhưng trước khi mở cánh cửa ra, cậu quay lại.

“Gì vậy?” Kaoruko gật đầu.

“À, dạ không…” cậu ta liếm môi. “Lần sau, nhất định em sẽ ở lại dùng bữa với gia đình. Tuy là đòi hỏi hơi quá.”

Kaoruko trợn tròn mắt, khẽ hớp hơi.

“Cậu có yêu cầu gì không? Cậu thích ăn món gì?”

“Yêu cầu gì ư?” Hoshino hơi đỏ mặt. “Món gì cũng được ạ. Em cũng chẳng đặc biệt thích hay ghét gì cả.”

“Vậy thì, tôi phải nghĩ món gì đó đặc biệt mời cơm cậu thôi. A, nhưng nói thế lại để cậu ngóng đợi rồi. Thật là…”

“Không, thật sự là gì cũng được mà. Chị không cần quá bận tâm. Vậy em xin phép nhé,” Hoshino lại cúi chào lần nữa rồi mở cửa rời đi.

Kaoruko khóa cửa trước rồi quay vào phòng Mizuho. Sau khi ngắm nghía gương mặt say ngủ của con gái, cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Bóng dáng Hoshino trong bộ vest đang đi ra phía cổng.

Kẻ hiến thân trẻ tuổi đó…

Cô không thể để cậu ta thoát ra. Vì Mizuho, cô phải làm nhiều thứ nữa. Cô mong muốn cậu ta không có bất cứ ưu tiên gì khác trong cuộc sống của mình.

Kawashima Mao sẽ ra sao? Cô ta phải giấu chuyện đã theo đuôi cậu ấy, nên cũng chẳng dám hở ra chuyện đã tìm đến đây. Nhưng cô ta đã biết người yêu mình đang làm gì. Chuyện cậu ta được tôn thờ như thần thánh ở nơi này.

Hẳn cô ta sẽ thấy đau đớn bởi đó là một thế giới mình không thể bước vào.

Hoshino đã nói là không có người yêu. Tuy Kaoruko hi vọng trong tương lai gần đó sẽ không còn là lời nói dối, nhưng cô cũng cảm thấy một chút tội lỗi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.