Ngôi Nhà Của Người Cá Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Bất chợt thấy một thứ lành lạnh chạm xuống mũi, Kadowaki Gorou thở ra một hơi. Chẳng còn cách nào khác, anh cũng đã chuẩn bị tinh thần từ trước rồi, lấy ra một cái áo mưa từ túi xách đặt bên cạnh.

Những người khác cũng nói đại loại như, “Biết ngay là mưa mà”.

Tháng Năm năm nay nóng bức lắm, tưởng như mùa hè cứ thế lừ lừ tìm đến. Nhưng sang tháng Sáu, giữa chừng nhiệt độ lại không tăng nữa. Anh những tưởng mình đã gặp may, đứng đường quyên góp cũng đỡ vất vả hơn, thì mùa mưa đã nhanh chóng ập đến. Mưa là kẻ thù của những hoạt động ủng hộ quỹ từ thiện kiểu này. Hôm nay cũng vậy, đến tận lúc trước anh còn phân vân không biết có nên dừng hoạt động giữa chừng hay không nhưng khi kiểm tra trên mạng thấy lượng mưa có vẻ không lớn lắm nên mới quyết định tiến hành. Thành viên tham gia hoạt động này chẵn mười người. Quá giữa trưa, lúc mọi người đứng ở cầu đi bộ ngay phía trước nhà ga, hướng về phía dòng người bắt đầu kêu gọi cũng là lúc trời đầy mây mù. Sau khoảng ba mươi phút dằng dai, những giọt mưa bắt đầu lộp bộp rơi xuống.

Toàn bộ thành viên đều khoác áo mưa trong suốt bên ngoài chiếc áo phông đồng phục. Chiếc áo in hình Etou Yukino đang cười tươi. Lấy một tấm vỏ đĩa nilon phủ ra ngoài bức ảnh tương tự của con bé bên ngoài hộp quyên góp, họ lại tiếp tục hoạt động. Kadowaki cầm cái biển đề chữ “Hội quyên góp cho bé Yukino” trong khi tay phải ôm hộp đựng tờ rơi.

“Nào, cố lên.”

Nghe lời vận động của Kadowaki, chín người còn lại cất tiếng “vâng”. Trừ anh ra, những người còn lại đều là phụ nữ. Một buổi trưa ngày thường thế này ít khi có đàn ông hỗ trợ lắm.

Thời tiết kiểu này cũng làm thưa bớt những người có nhã ý ủng hộ. Không chỉ bởi số người đi lại đang thưa thớt dần. Một nguyên nhân là đám ô dù. Họ phải giương ô nên một tay đã vướng rồi. Trong tình cảnh đó mà lại phải rút ví lấy tiền lẻ ra thì phiền lắm. Dẫu có mong muốn ủng hộ đấy nhưng cũng phải tặc lưỡi để sang một ngày khác. Ô cũng hạn chế tầm nhìn khiến nhiều người không thấy những người đang đứng quyên góp ủng hộ trên phố nữa.

Trong những lúc thế này, chỉ còn cách phải hô thật to thôi, Kadowaki hít hơi thật sâu, khi Matsumoto Keiko ở bên cạnh nói “Nhờ giúp cho” thì anh cất tiếng hô bằng giọng thật rõ ràng, “Cháu Etou Tukino ở khu Kawaguchi đang bị bệnh tim mãn tính, tình trạng hiện đang vô cùng nguy ngập. Mong mọi người hãy ủng hộ giúp cháu Yukino để cô bé có thể ra nước ngoài phẫu thuật cấy ghép tim. Dẫu chỉ một chút ít thôi cũng được. Mong mọi người giúp đỡ cho.”

Giọng nói đó có hiệu quả ngay lập tức. Hai người phụ nữ ăn mặc kiểu nhân viên văn phòng đi ngang qua lúc đó, một người đã dừng bước, vừa rút ví ra vừa lại gần. Có vẻ như cô còn lại cũng khó lòng lờ đi vụ này, nên ủng hộ theo bạn mình tuy chẳng có vẻ gì hưởng ứng.

“Cảm ơn hai cô,” Kadowaki nói vậy rồi chìa tờ rơi cho hai cô gái. Trong tờ rơi đó có cả ảnh của bé Etou Tukino, ghi rõ tình trạng bệnh lý và những gì cô bé phải trải qua đến tận giờ. Nhưng hai cô gái kia chỉ khẽ xua tay, từ chối không nhận tờ rơi đó rồi bỏ đi. Nhiều người chỉ ủng hộ thế thôi, chẳng rảnh hơi quan tâm nội dung sâu xa làm gì, chỉ là không muốn im lặng bước qua rồi về sau lại thấy bứt rứt trong lòng chăng? Anh vẫn còn nhớ mình đã ngạc nhiên thế nào trước những thái độ như thế khi mới bắt đầu hoạt động, cảm giác mình đang làm lợi trên sự yếu lòng của kẻ khác.

Nhưng khi hoạt động đã bắt đầu được khoảng một tuần, anh chẳng còn nghĩ đến những chuyện như thế nữa. Anh nhận ra mình chẳng cần phải quá quan tâm đến những điều không vui vẻ như thế làm gì. Số tiền thu về luôn ít ỏi như dự đoán. Anh cũng dặn bạn đồng hành không cần cố phỏng đoán về cảm xúc của những người ủng hộ. Chỉ cần quan tâm đến chuyện quyên tiền thôi.

Đương nhiên, cũng có nhiều người đóng góp là vì thiện ý. “Cố gắng lên nhé!”, những câu đó họ cũng thường nghe thấy. Có những người còn cho đồ ăn thức uống nữa. Những lúc như vậy, anh lại có hào hứng để hô vang.

“Kadowaki,” Matsumoto Keiko cất tiếng gọi. “Cậu có để ý thấy người đằng kia không?”

“Ơ, đâu cơ?”

“Đằng kia ấy. Kìa kìa, cái hiệu sách ở cung đường ngược lại. Người đang đứng trước mé hiệu sách đó đó. A, không được. Đừng nhìn chằm chằm người ta như thế. Người đó đang nhìn về phía mình đấy.”

Kadowaki vờ lơ đãng nhìn tứ phía rồi mới nhìn chiếu theo hướng mắt của Matsumoto Keiko. Đúng là có một người phụ nữ đứng cạnh hiệu sách thật. Anh đeo kính vào. Chỉ nhìn thoáng qua thôi, không thể thấy rõ mặt mũi người đó thế nào, xét vào vẻ ngoài chắc một người ở độ trên dưới bốn mươi.

“Người phụ nữ mặc cái áo khoác len màu xanh thẫm ấy á?”

“Đúng, đúng.”

“Để ý thì sao?”

“Có cảm giác không tốt đẹp gì. Nãy giờ, cô ta cứ nhìn mãi về phía mình đấy. Có khi phải hơn 15 phút rồi.”

“Chắc họ đang đợi ai đó nên thi thoảng liếc nhìn về phía mình mà thôi. Trông có vẻ đúng là cô ấy đang hướng mặt về phía ta đấy. Nhưng đang nhìn những người đi lại trên con đường này thôi.”

“Không phải đâu,” Matsumoto Keiko lắc đầu, nhưng ngay lập tức thay bằng giọng vui vẻ “Ca… cảm ơn nhiều”. Một người phụ nữ có tuổi đang ủng hộ.

“Cảm ơn nhiều,” Kadowaki nói vậy rồi chìa tờ rơi ra. Người phụ nữ đó tươi cười nhận lấy. Nhưng không chỉ có thế, bà còn bắt chuyện, “Thật vất vả quá, ngày mưa thế này.”

“Dạ không, đâu có gì,” Kadowaki nói.

“Mọi người nhớ đừng để bị ốm đấy,” người phụ nữ trung niên đó rời đi. Khi tiễn bóng lưng đó ra đi, ánh mắt anh lại hướng về phía nhà sách, người phụ nữ ấy vẫn đứng đó.

“Vẫn còn đó sao?” Kadowaki lẩm bẩm.

“Thấy chưa? Kadowaki, có thể cậu không để ý nhưng người đó có ủng hộ rồi đấy.”

“Ơ, thật sao? Lúc nào vậy?”

“Thì khoảng hơn 15 phút trước. Sau khi ủng hộ, cô đó còn nhận lấy tờ rơi từ chị Yamada mà. Rồi đi ra mé ấy, đứng mãi từ bấy đến giờ. Cậu không thấy lạ sao?”

“Vậy sao? Nhưng thế thì có gì đáng lo đâu. Chắc người đó cũng có ý tốt thôi. Có lẽ cũng như bà cụ vừa nãy đó, lo lắng cho những người còn hoạt động giữa trời mưa như chúng ta chăng.”

“Viển vông quá đấy, Kadowaki. Thế giới không phải chỉ toàn người tốt đâu. Số người chỉ trích những gì chúng ta làm không hề ít, Kadowaki hẳn cũng biết.”

“Ừ thì thế. Nhưng họ đã ủng hộ rồi còn gì.”

“Đúng là họ đã cho gì đó vào trong hộp. Nhưng nào phải chỉ là tiền đâu.”

“Không phải tiền thì là gì?”

“Chẳng biết nữa. Có thể là thứ kỳ lạ gì đó. Gián chẳng hạn.”

“Gián? Cậu lấy đâu ra cái suy nghĩ đó vậy?”

“Chỉ là ví dụ vậy thôi. Lát nữa mở hộp tiền ra, nhớ cẩn thận đấy,” dường như Matsumoto Keiko không có ý đùa.

Anh ngẩng đầu lên tìm người phụ nữ đó lần nữa. Người ta đã đi mất từ lúc nào. Khi anh báo cho Matsumoto Keiko biết, “Đi đâu mất rồi. Đi đâu nhỉ, tò mò quá,” cô ấy nói thế rồi quét mắt khắp lượt.

Hoạt động ngày hôm ấy kết thúc trong vòng chưa đầy hai giờ vì mưa có vẻ như ngày một lớn. Dọn dẹp xong hết, khi Kadowaki cùng những thành viên khác định rút về, anh chợt cảm thấy như có ai đang tiến lại gần. “Anh gì ơi!” Người đó bắt lời. Nhìn gương mặt đó, anh có chút ngạc nhiên. Là người phụ nữ khi nãy.

“Tôi hỏi anh chút có được không?” Người phụ nữ rụt rè lên tiếng hỏi.

“Gì thế?” Kadowaki hỏi.

Matsumoto Keiko có vẻ cũng đã nhận ra, cô ta ngừng bước, trông có vẻ tò mò.

“Những người tham gia hoạt động ủng hộ ngày hôm nay đều là người quen của họ à?”

Kadowaki lắc đầu. “Ý chị là sao?”

“Thì là… chắc mọi người đều có quan hệ gì đó với cô bé có nguyện vọng cấy tạng hay bố mẹ cháu bé ấy?”

“À!” Kadowaki gật đầu. Giờ anh đã hiểu câu hỏi của người này.

“Cũng có người là như thế. Nhưng cũng có nhiều người không có quan hệ trực tiếp với bé Yukino và gia đình Etou. Do bạn bè và người quen nhờ vả nên tập trung lại thôi.”

“Ra là thế. Các anh chị giỏi thật,” người phụ nữ nói với giọng đều đều.

“Cảm ơn chị. Nhưng, có gì không?”

“Dạ không, tôi chỉ thắc mắc người không có liên quan gì có thể tham dự hoạt động này không thôi ấy mà.”

“Chúng tôi cực kỳ hoan nghênh ấy chứ. Thành viên càng đông càng tốt mà,” ngay sau câu đó, Kadowaki nhìn cô ấy với ánh mắt nghi ngờ. “Ơ, ý chị là chị muốn giúp đỡ chúng tôi sao? Chị ấy?”

“Giúp đỡ ư, nếu như có gì tôi giúp đỡ được.”

“Trời ạ. Nếu thế thì nhanh nhanh nói ra có phải hơn không,” Kadowaki nhìn sang Matsumoto Keiko vẫn còn đứng đó. “Người này muốn tham gia cùng. Về văn phòng và tính toán tổng thu trước đi. Lát tớ qua.”

Những lời của anh ta khiến cho Matsumoto Keiko trợn tròn mắt ngạc nhiên. Như có vẻ đã hiểu ra vấn đề, “Vậy lát gặp,” nói rồi cô ấy đi theo những người khác.

Kadowaki quay lại nhìn người phụ nữ kia. “Chị có thời gian chứ, nếu được tôi sẽ giải thích rõ hơn cho chị.”

“Được chứ.”

“Vậy thì, ta hãy kiếm chỗ nào dễ nói chuyện nhé.”

Kadowaki xem xét địa điểm rồi bắt đầu bước đi nhưng chẳng có ý bước vào quán cà phê nào cả. Rốt cuộc, anh chọn ghế ngồi đợi chỗ bến xe buýt. Hàng hiên có mái che nên hoàn toàn chẳng sợ ướt mưa.

“Vì đang mặc thứ này nên tôi không thể vào quán cà phê được”, anh trỏ vào cái áo phông. “Thứ này nổi bật quá. Nếu mặc thứ này bước chân vào cửa hàng ăn uống, kiểu gì cũng một phát lên mạng ngay. Mấy kẻ đó dùng tiền quyên góp để đi ăn uống bét nhè chăng, hay là nếu đã có tiền đi ăn ngoài sao không dùng cả tiền đó để ủng hộ đi, kiểu kiểu vậy đó. Thành ra, ngay khi kết thúc hoạt động, nhiều người đã lập tức thay đồ. Nhưng tôi thì thường cố mặc thêm. Bị kẻ khác nói thẳng vào mặt thì cũng thấy hơi ngại nhưng tôi có thể chịu được. Tôi mong muốn có thêm, dẫu chỉ một người biết đến chuyện Yukino.”

“Đúng là vất vả thật nhỉ?”

“Sự vất vả này cũng chẳng thấm vào đâu đâu nếu so với sự vất vả của bé Yukino và gia đình Etou,” nói thế rồi Kadowaki nhìn người phụ nữ, “Chị có biết trước về chúng tôi chưa?”

Cô ta gật đầu.

“Tôi tình cờ đọc báo mới biết. Sau đó, tôi có tìm đọc thêm trên trang chủ nên biết được mọi người có hoạt động quyên góp vào hôm nay.”

“Vậy ư? Nếu thế thì chắc chị cũng nắm được đại thể rồi.”

“Vâng, về cô bé Yukino, cô bé đó nếu không được cấy ghép tim thì không thể sống nổi nữa phải không? Căn bệnh đó hình như là…”

“Bệnh dãn cơ tim. Hình như bắt đầu có triệu chứng từ khi mới lên hai. Sau đó, con bé uống thuốc trị liệu thì duy trì được cuộc sống bình thường nhưng năm ngoái, bệnh tình đột nhiên trở nặng, họ nói rằng nếu không cấy ghép tim thì không thể chữa nổi.”

“Đúng là thế thật. Nhưng trong trường hợp ca bệnh nhi, khả năng tìm được người hiến tạng trong nước là rất thấp nên phải tiến hành phẫu thuật cấy ghép ở nước ngoài. Cần một khoản tiền rất lớn. Tôi đã vô cùng ngạc nhiên trước số tiền đó.”

“Ai cũng ngạc nhiên cả thôi. Đến tận hai trăm bao nhiêu triệu yên còn gì.”

Lần đầu tiên nghe, Kadowaki cũng ngạc nhiên đến nhũn người.

“Số tiền lớn như thế, liệu có quyên góp nổi không?”

“Kiểu gì cũng phải gom cho đủ thôi. Giờ còn có cả mạng xã hội nên cũng thuận lợi hơn nhiều so với ngày xưa. Chị chỉ cần tra trên mạng là biết có nhiều tổ chức đã thu gom được số tiền lớn thế trong thời gian ngắn rồi. Không sao. Tôi nghĩ là có thể.”

“À, đúng rồi,” Kadowaki nói thế rồi chìa danh thiếp ra. Đây không phải là danh thiếp công việc thực tế, danh thiếp đề anh là “đại diện chương trình cứu chữa Yukino”. In sẵn cả địa chỉ văn phòng.

“Tôi vẫn còn chưa hỏi tên chị nhỉ? Nếu chị muốn tham gia cùng, người phụ trách có thể liên lạc với chị.”

Người phụ nữ nhận lấy danh thiếp của anh rồi im lặng một lúc lâu.

“Tôi muốn giúp đỡ. Một đứa bé còn nhỏ như thế đã phải chịu khổ sở đến vậy, tôi muốn giúp gì cho cháu. Chỉ là tôi vẫn còn công việc, chỉ có thể làm vào Chủ nhật mà thôi, điều đó không phiền chứ?”

“Đương nhiên là không. Nhiều người khác cũng vậy thôi. Mọi người đều có cuộc sống riêng mà. Chỉ cần giúp đỡ vào những lúc có thể. Vậy đã đủ lắm rồi.”

“Vậy sao?”

Sau khi tỏ ra chút ngại ngần, cô ta lí nhí nói tên mình. Hình như tên là Shinshou Fusako. Người này đưa cho anh địa chỉ email và số điện thoại.

“Chị làm gì thế?”, Kadowaki tự nhiên hỏi.

Shinshou Fusako ngừng lại một lúc, “Giáo viên”, cô ta trả lời.

“Chà… tiểu học sao?”

“Vâng.”

“Ra là vậy.”

Có lẽ cũng là một người yêu quý trẻ con, Kadowaki đã tự cho mình quyền nghĩ vậy. Nếu không phải thế, chẳng được người quen nhờ vả, ít ai lại xung phong tình nguyện như vậy.

“Vậy thì, chị Shinshou, còn phải nhờ chị giúp đỡ nhiều,” Kadowaki cúi đầu, rồi anh đứng dậy.

“Anh gì ơi,” Shinshou Fusako cũng đứng dậy. “Tôi còn điều nữa muốn hỏi anh.”

“Cô bé Yukino phải ra nước ngoài làm phẫu thuật cấy ghép là do tại Nhật không tìm ra người hiến tạng phải không? Nhưng theo Luật cấy ghép đã sửa đổi năm 2009, trẻ nhỏ cũng có khả năng hiến tạng ở Nhật Bản còn gì. Luật pháp đã cho phép nhưng vẫn không có người chịu hiến, anh Kadowaki nghĩ sao về điều này?” Shinshou Fusako vẫn hơi cúi đầu, ánh mắt nhìn xuống dưới nói bằng giọng đều đều máy móc.

Một câu hỏi khiến người ta ngạc nhiên, Kadowaki đờ người ra. Anh có cảm giác như bị một áp lực gì đó đè nặng.

“Thực ra, về chuyện này”, anh lắp bắp, “tôi chưa nghĩ đến những chuyện phức tạp như thế. Có nghĩ cũng chẳng ăn thua gì mà. Ta không thể tìm thấy người hiến tạng ở Nhật. Còn nếu là Mỹ, ta có thể tìm ra. Vậy thì, phải sang Mỹ làm phẫu thuật. Quyên góp tiền là vì mục đích đó. Thế thôi. Chỉ thế thôi thì không tốt sao?”

“Dạ không, không có chuyện gì đâu… Xin lỗi. Tôi đã hỏi anh điều kỳ lạ rồi.”

“Không đâu, không kỳ lạ đâu. Đây hẳn là một vấn đề quan trọng. Chỉ là, tôi cho rằng giờ chưa cần nghĩ cũng được.”

“Đúng là như vậy nhỉ. Tôi xin lỗi. Vậy thì, tôi sẽ đợi liên lạc từ bên anh.”

Sau khi nói câu xin phép, Shinshou Fusako quay gót bước đi.

Nhìn dáng lưng người phụ nữ ấy, Kadowaki đã nghĩ đó là một con người kỳ lạ. Có lẽ người ta là giáo viên, kiến thức cũng hơn người chăng?

Anh không hề biết là Luật ghép tạng đã được sửa đổi. Bởi anh cũng chẳng nghĩ nó lại có thể liên quan gì đến mình. Anh nghe được những lời này lần đầu vào khoảng đúng ba tháng trước. Người nói là Etou Tetsuhiro. Bố của bé Etou Yukino, bạn của Kadowaki và cũng là tình địch.

Anh nhớ lại những gì đã xảy ra vào ngày hôm ấy.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.