Kaoruko cho Kazumasa xem ảnh Mizuho đến tận khi trời hửng sáng, rồi anh tạm thời quay về căn hộ ở Aoyama. Cần phải thay đồ, rồi còn công việc nữa, nếu như anh có thể sắp xếp được một số việc rồi dùng laptop làm việc ở nhà thì sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Anh chẳng chợp mắt được chút nào, cũng chẳng hề thấy mình buồn ngủ. Nhưng đầu óc nặng trĩu, những ngón tay gõ trên bàn phím trở nên uể oải.
Đến khi làm một lèo xong cả đống việc, anh nhìn đồng hồ thì đã gần 9 giờ sáng. Anh hẹn gặp Kaoruko lúc 10 giờ ở bệnh viện. Anh cũng có nhắn ông Tatsurou vậy. Theo như Kaoruko, có vẻ như bố mẹ cô cũng muốn gặp Mizuho.
Anh với tay lấy điện thoại gọi cho Kanzaki Makiko. Anh cũng chẳng nhớ có lần nào gọi điện cho cô vào sáng Chủ nhật. Chẳng biết có bắt máy không đây.
Nhưng khi tiếng chuông vừa reo lên, điện thoại thông ngay, “Vâng, chào buổi sáng. Tôi Kanzaki đây.” Anh nghe thấy giọng nói tươi tỉnh của cô.
“Chào em. Xin lỗi phiền em vào ngày nghỉ thế này.”
“Không sao ạ. Có việc gì vậy ạ?”
“Ừm, thực ra.”
Anh cảm thấy lo lắng theo kiểu khác hẳn lúc kể chuyện với ông Tatsurou. Anh không muốn tỏ ra yếu đuối trước cấp dưới, có lẽ đấy là tâm lý của một doanh nhân chăng.
“Con gái anh gặp tai nạn, giờ đang trong tình trạng nguy kịch.”
“Ơ, bé Mizuho sao?” Giọng Kanzaki Makiko pha chút thảng thốt.
Cô ấy cũng từng gặp Mizuho. Hình như là trong bữa tiệc nào đó.
“Con bé bị đuối nước ở bể bơi. Hiện đang chữa trị trong bệnh viện nhưng vẫn chưa tỉnh lại. Theo lời bác sĩ thì vẫn chưa tìm ra cách khả dĩ nào để cứu chữa,” những lời nói đều đều như cứa vào tâm trí.
“Trời ạ”, Kanzaki Makiko chỉ có thể thảng thốt nói được đến thế. Một thư ký có năng lực, đáng ra trong tình cảnh này cô phải an ủi điều gì đó, lại chẳng nói ngay được lời nào.
“Chính vì thế, anh cần em điều chỉnh lịch làm việc từ ngày mai của anh. Những thứ có thể bỏ qua hay điều chỉnh, em hãy tự xem xét và sắp xếp giùm anh được chứ?”
Sau một khoảng lặng, “Em rõ rồi”, cô ấy đáp lời.
“Mai chỉ có cuộc họp nội bộ công ty, em nghĩ là sẽ sắp xếp được. Nếu nảy sinh những vấn đề cần chỉ thị hay cần sự đánh giá, cân nhắc của giám đốc, thứ nào có thể gửi trước em sẽ cố gắng gửi anh sớm. Khi cần kíp, em gọi cho anh được chứ?” Nghiến răng nói thật rành rọt nhưng trong giọng nói của cô dường như có chút run rẩy. Anh tưởng tượng ra hình ảnh một Kanzaki Makiko đang dao động nhưng vẫn lướt tay trên cái máy tính bảng yêu quý của mình.
“Thế cũng được. Anh không có ý định tắt nguồn điện thoại nhưng nếu có chuyện gì cần thiết anh sẽ liên lạc trước với em.”
“Em hiểu rồi. Vấn đề là lịch làm việc từ ngày kia trở đi, ta nên làm thế nào đây? Em sẽ cố gắng hủy những cái có thể nhưng thứ Tư ta có buổi giới thiệu sản phẩm mới.”
Đúng rồi. Sản phẩm anh đã mất nhiều năm đầu tư nghiên cứu. Anh tự tin vào nó. Đây chính là bước nhảy vọt của Harima Text mà anh đã tự hào trả lời trên bài phỏng vấn cho tạp chí doanh nhân.
Rốt cuộc, mình vẫn là con người của công việc, Kazumasa nghĩ ngợi. Vùi đầu vào công việc phù hợp với tính cách của anh hơn, có lẽ mong muốn xây dựng một mái nhà yên ấm, hạnh phúc có gì đó hơi lệch với con người anh.
“Giám đốc,” Kanzaki Makiko gọi anh.
“À… xin lỗi em. Anh hơi lơ đãng một chút, về sự kiện này, em hãy sắp xếp để anh xuất hiện sát chương trình nhé.”
“Em hiểu rồi. Vậy em sẽ lập hai kế hoạch, trường hợp anh tham gia được và trường hợp lỡ anh chẳng thể xuất hiện. Nếu anh không thể xuất hiện, em sẽ nhờ phó giám đốc đại diện thay anh nhé.”
“Thế cũng được. À, còn nữa…” bàn tay Kazumasa siết chặt điện thoại trong tay. “Mong em hãy giữ kín chuyện này. Nếu có ai hỏi… đúng rồi, em cứ nói là gia đình có chuyện buồn, đáp vậy giúp anh nhé.”
“Em rõ rồi ạ.”
“Nhờ cả vào em đấy. Xin lỗi, Chủ nhật thế này…”
“Anh không cần phải để tâm. Chuyện quan trọng hơn là…” có vẻ như cô đang điều hòa hơi thở. “Thật sự không còn cách nào sao ạ? Không còn chút xíu hi vọng nào vào kỳ tích sẽ xảy ra sao?”
Kazumasa nghiến lợi. Nếu anh lỡ lời, chắc cô ấy sẽ khóc mất.
“Sóng não, không còn nữa.”
Kanzaki Makiko im lặng. Có lẽ cô cũng chẳng biết đáp sao nữa.
“Điều đó có nghĩa là gì, một người có ít nhiều kiến thức về BMI như em chắc hiểu chứ?”
“… Vâng.”
“Vậy, nhờ em nhé.”
“Em hiểu rồi. Giám đốc cũng nên giữ gìn sức khỏe. Cả phu nhân nữa.”
“Cảm ơn em.”
Anh ngắt máy, đôi mắt khẽ chớp trước tia nắng mạnh mẽ luồn qua rèm cửa.
Kỳ tích ư…?
Trong cuộc nói chuyện giữa anh và Kaoruko, từ này đã xuất hiện không biết bao nhiêu lần nhỉ. Nếu kỳ tích xuất hiện thật, phải trả giá thế nào anh cũng bất chấp, bản thân trở nên thế nào cũng chẳng sao. Nhưng thực chất, mỗi lần buông ra từ ấy, anh lại càng cảm thấy nó giả tạo. Bởi vì là thứ không xuất hiện nên mới gọi là kỳ tích còn gì.
Anh đi tắm, thay đồ. Bụng không thấy đói nhưng vẫn lấy gói thực phẩm dinh dưỡng dạng thạch trong tủ lạnh ra tống vào dạ dày rồi mới rời khỏi nhà. Anh biết hôm nay sẽ là một ngày dài.
Khi anh đến bệnh viện, đã thấy Kaoruko ở đó rồi. Bố mẹ cô ấy và Ikuto, cả Miharu và bé Wakaba cũng đã đến nơi. Bà Chizuko và Miharu khóc đến sưng bọng mắt. Bố vợ anh - ông Shigehiko, hai tay chụm trên đầu gối, cúi thấp đầu trước mặt Kazumasa.
“Xin lỗi con. Bố thật sự không còn mặt mũi nào để xin con tha thứ. Tội của mẹ cũng là tội của bố. Con có mắng có chửi, có làm gì bố cũng xin chịu,” ông cố nói ra những lời như tiếng rên rỉ.
“Xin bố đừng nói thế. Con biết đó không phải là lỗi của mẹ.”
Nhưng mặt ông Shigehiko nhăn nhúm cả lại, ông cứ lắc đầu đầy sầu não.
Kazumasa ra đứng trước mặt bà Chizuko và Miharu.
“Ta nhất định phải tìm hiểu nguyên nhân tai nạn. Nhưng dù có thế nào, xin hai người cũng đừng tự trách mình.”
Từ khóe mi nhắm chặt, nước mắt bà Chizuko tràn ra. Miharu úp mặt vào hai tay.
Không lâu sau, ông Tatsurou cũng xuất hiện. Ông mặc một bộ vest nâu, còn thắt cả cà vạt. Sau khi ông Tatsurou lên tiếng chào Kaoruko, ông cũng cùng với ông bà Shigehiko bắt đầu than vãn về nỗi đau mất đi đứa cháu gái.
Y tá đến gọi gia đình Kazumasa. Bác sĩ Shindou dường như đang có thời gian.
Khi anh cùng Kaoruko đến căn phòng hôm qua, bác sĩ Shindou đã đợi sẵn.
“Giờ tôi sẽ giải thích cho quý vị nghe tình hình,” hai người vừa ngồi xuống, vị bác sĩ đã nói. “Đầu tiên, mời anh chị theo dõi màn hình này,” ông chỉ vào màn hình máy tính.
Thứ hiển thị trên màn hình có vẻ như là não bộ của Mizuho. Toàn bộ đã chuyển sang màu xanh, vẫn còn sót vài chỗ, rất ít thôi là màu vàng trộn lẫn với màu đỏ.
“Nó hiển thị hoạt động của não. Những nơi màu xanh là không còn hoạt động nữa, những khu vực màu vàng và chút màu đỏ kia vẫn còn chút hoạt động. Nhưng khoảng não không còn hoạt động nữa đã trải ra đến mức này, như vậy kết luận khả năng não đã mất đi chức năng của mình là rất cao cũng hợp lý thôi.”
Kazumasa im lặng gật đầu. Kaoruko cũng không có vẻ sẽ lại gào lên đau khổ. Kỳ tích sẽ không xảy ra đâu, họ đã nói với chính mình như thế.
“Anh chị đã bàn bạc với nhau chưa?” Bác sĩ Shindou hỏi.
“Rồi,” Kazumasa đáp lại. “Chỉ là, trước khi ra quyết định, có vài điều chúng tôi muốn xác nhận lại cho chắc chắn.”
“Chuyện gì vậy?”
“Đầu tiên về thẩm định chết não, trong trường hợp xác nhận được nạn nhân không bị chết não thì sao, con bé sẽ không chịu đau đớn gì chứ?”
Bác sĩ Shindou gật gù như thấu hiểu. Như có ý muốn nói, ông cũng thường gặp câu hỏi này lắm rồi.
“Đại não không còn hoạt động nên cũng không có ý thức, con bé sẽ không cảm thấy đau đớn đâu. Nhưng các bộ phận khác của não có thể vẫn còn phản ứng. Khi đó, chúng tôi sẽ ngưng ngay thẩm định. Bệnh nhân không bị chết não, chúng tôi sẽ đưa trở về trị liệu.”
“Nhưng tôi đọc được trên mạng là quá trình thẩm định não chết này tạo gánh nặng rất lớn lên bệnh nhân.”
“Ý anh là bài kiểm tra thở phải không? Đúng như người ta nói. Chúng tôi sẽ rút ống thở nhân tạo ra trong một khoảng thời gian ấn định, xác định xem người này có thể tự thở được không. Nếu không thể tự thở thì trong khoảng thời gian đó, cơ thể không thể tổng hợp được oxy nên sẽ tạo gánh nặng rất lớn. Nhưng bài kiểm tra này sẽ tiến hành cuối cùng.”
“Liệu nó có thể trở thành nguyên nhân làm tình hình xấu đi không?”
“Cũng có nguy cơ đó. Trong trường hợp có thể xảy ra ảnh hưởng tiêu cực, chúng tôi sẽ dừng thẩm định, rồi đánh giá chết não từ điểm đó. Chuỗi kiểm tra này sẽ tiến hành hai lần, đến lần thứ hai vẫn xác định là chết não thì cũng là lúc chính thức tuyên bố ngày giờ tử vong của người đó.”
Giải thích của bác sĩ Shindou rất hợp lý và dễ hiểu. Bị thuyết phục, anh lẩm bẩm, “Vậy sao?”
“Thẩm định chết não tiến hành không phải vì bệnh nhân. Hãy hiểu rằng đây là một khâu trong quá trình cấy ghép nội tạng. Nhiều người còn nói không thể chấp nhận theo khía cạnh sinh học hay nói trắng ra là từ chối.”
Cũng có thế thật, Kazumasa ngẫm nghĩ. Đêm qua, lúc nói chuyện với Kaoruko, anh đã tra cứu khá nhiều về thẩm định chết não ở trên mạng. Anh không rõ chi tiết về từng xét nghiệm một nhưng hai người rất quan tâm đến bài kiểm tra tháo ống thở nhân tạo. Đúng theo nghĩa đen, đây là hành động “ngưng cho thở”.
“Tiến hành không phải vì bệnh nhân” Nghe vậy thì anh hiểu ý nghĩa của việc thẩm định này.
“Còn gì nữa không?” Bác sĩ Shindou hỏi.
Kazumasa nhìn Kaoruko rồi quay sang nhìn bác sĩ.
“Nếu chúng tôi chấp nhận hiến tạng, những bộ phận đó sẽ được đem đi cấy ghép cho người như thế nào?”
Bác sĩ Shindou chẳng có gì bất ngờ trước câu hỏi này.
“Vấn đề này, tôi chẳng thể trả lời được gì. Theo những kiến thức cơ bản, toàn quốc có khoảng ba nghìn bệnh nhân đăng ký lọc máu, phần nhiều trong số đó có nguyện vọng cấy ghép thận, thông thường luôn có chừng vài chục ca nhi đợi cấy ghép tim, với chừng đó thông tin thôi, ta không thể biết được ai sẽ tiếp nhận nội tạng của cháu. Nếu hai vị muốn nghe thông tin chi tiết, tôi sẽ liên hệ với điều phối viên cấy ghép. Đương nhiên, anh chị có thể từ chối sau khi nghe điều phối viên giải thích. Anh chị thấy sao?”
Kazumasa lại nhìn Kaoruko lần nữa, sau khi nhận được cái gật đầu của cô. “Nhờ bác sĩ giúp cho,” anh nói với bác sĩ Shindou.
“Tôi hiểu rồi, mời anh chị đợi cho một chút,” nói thế rồi bác sĩ Shindou rời phòng.
Chỉ còn lại hai người, Kaoruko lấy cái khăn tay từ trong túi xách ra. Cô dùng nó chấm quanh khóe mắt, thầm thì, “Không hỏi chuyện đó xem chừng lại tốt hơn.”
“Chuyện gì cơ?”
“Đêm qua, ta đã nói rồi còn gì. Lúc phẫu thuật… lúc phẫu thuật lấy nội tạng ra, liệu Mizuho có thấy đau không ấy.”
“À, à,” Kazumasa nhẹ giọng nói. “Em có nghe nói rồi còn gì. Đại não đã không còn hoạt động nên sẽ không cảm thấy đau nữa.”
“Nhưng mà, trên mạng cũng nói ở nước ngoài họ vẫn dùng thuốc gây mê còn gì. Giây phút dao mổ cứa vào thân thể lấy nội tạng ra, huyết áp bệnh nhân tăng cao, bệnh nhân cũng bắt đầu có dấu hiệu quằn quại còn gì. Chính vì vậy, họ mới dùng đến thuốc gây mê.”
“Chuyện đó liệu có thực không đây. Những chuyện trên mạng cũng có cái đúng cái sai mà.”
“Nếu là thật thì sao? Con bé phải chịu đau đớn thì đáng thương lắm.”
“Đáng thương ư…?”
Chết não rồi, còn cần phải lo lắng gì đến chuyện đau đớn nữa. Tuy nghĩ thế nhưng chẳng câu từ nào thoát nổi ra miệng. Bản thân Kaoruko có lẽ cũng hiểu những điều mình đang nói kỳ lạ đến mức nào.
“Ta cứ hỏi điều phối viên bên cấy tạng xem sao,” anh trả lời cô vậy.
Cánh cửa mở, bác sĩ Shindou đã quay lại.
“Tôi đã liên lạc với điều phối viên cấy ghép tạng. Khoảng một tiếng nữa họ sẽ đến.”
Kazumasa nhìn đồng hồ đeo tay. Đúng 11 giờ trưa.
“Bố tôi và bố mẹ vợ cũng có đến. Mọi người muốn được gặp Mizuho lần cuối.”
“Đương nhiên là được rồi,” nói thế nhưng gương mặt bác sĩ Shindou có một chút bối rối, rồi như thể đã quyết ý, ông nhìn hai vợ chồng Kazumasa. “Có một chuyện, tôi muốn hỏi.”
“Có chuyện gì vậy?”
“Tôi tò mò về lý do hai vị xem xét chuyện cấy ghép nội tạng. Đương nhiên, nếu anh chị không muốn trả lời cũng không sao cả.”
Kazumasa gật đầu, “Ta nói được không em?” Anh hỏi Kaoruko. “Được,” cô chớp mắt.
Anh quay sang nhìn bác sĩ Shindou.
“Tôi đã cân nhắc Mizuho sẽ mong muốn điều gì. Lúc ấy, vợ tôi đã kể cho tôi một chuyện.”
Kazumasa kể lại chuyện cỏ bốn lá với bác sĩ Shindou.
“Khi nghe chuyện đó, tôi nghĩ nếu có thể xác định được ý muốn của Mizuho, con bé sẽ muốn đánh đổi sinh mệnh chỉ còn chút xíu của mình để giúp đỡ cho người khác đang phải chịu đau khổ - Con bé chắc sẽ chấp nhận như thế.”
Lồng ngực bác sĩ Shindou phập phồng, hít vào một hơi khá lớn, rồi thở phào ra một cái. Sau khi ông nhìn một lượt Kazumasa và Kaoruko, ông cúi đầu. “Tôi sẽ ghi nhớ điều này trong tim mình.”
Nhìn vị bác sĩ như thế, Kazumasa cảm thấy tuy kết quả thật đau khổ nhưng thật may bác sĩ phụ trách lại là người này.
Họ gọi ông bà đang đợi trong phòng đợi gia đình, mọi người cùng đi gặp Mizuho.
Trên chiếc giường cấp cứu, Mizuho vẫn ngủ yên trong tình trạng bị treo giằng với cả đống ống nghiệm như hôm qua. Nhìn gương mặt bình yên say ngủ đó, dẫu trong lý trí đã thấu hiểu nhưng thật khó chấp nhận rằng linh hồn cô bé đã chẳng còn đây nữa.
Bà Chizuko và Miharu bắt đầu khóc. Tuy ông Shigehiko và ông Tatsurou không rơi nước mắt nhưng lại cắn môi đầy vẻ đau lòng. Wakaba bám chặt lấy mẹ, chỉ có Ikuto như không hiểu rõ mọi sự gì đang xảy ra, lơ đãng nhìn người lớn.
Mọi người lần lượt chạm vào cơ thể Mizuho. Chẳng phải để xác định con bé có thực chết não mà giống như đang chia tay lưu biệt trong tang lễ. Đầu tiên là ông Shigehiko và bà Chizuko, tiếp theo đến ông Tatsurou, tiếp nữa là Miharu và Wakaba, chạm vào mặt vào tay Mizuho và trò chuyện với con bé. Phòng cấp cứu ngập tiếng khóc.
Cuối cùng là vợ chồng Kazumasa. Anh cùng Kaoruko và Ikuto lại bên giường.
Nhìn hàng mi nhắm nghiền của Mizuho, bao kỷ niệm trồi lên trong anh. Tuy một năm này chẳng mấy lúc được gặp con nhưng Kazumasa nhận ra cuốn album của trái tim vẫn khắc ghi, tái hiện trong anh vô số hình ảnh. Bản thân anh vốn không mặn mà gì với gia đình còn như vậy. Người ở bên lũ trẻ ngày đêm như Kaoruko thì những ký ức đó còn đau đớn đến mức nào, chỉ tưởng tượng ra thôi cũng đủ thấy choáng váng rồi.
Kaoruko ghé môi lại gần má Mizuho. Và rồi, cô thầm thì nói lời nói tạm biệt đứa con yêu. “Hãy hạnh phúc trên thiên đường…” nước mắt tắc nghẹn mọi câu từ.
Kazumasa nắm lấy tay trái của Mizuho, đặt vào lòng bàn tay mình. Nhỏ bé, nhẹ bẫng, một bàn tay mềm mại. Và, rất ấm. Xúc giác cho anh thấy những mạch máu vẫn đang nhộn nhịp vận động nơi đó.
Kaoruko đặt lòng bàn tay lên đó. Bàn tay con gái nằm giữa đôi tay bố mẹ.
Ikuto rướn người, nhìn nghiêng gương mặt chị. Trong mắt thằng bé, chị nó chỉ đang ngủ thôi.
“Chị ơi”, Ikuto cất tiếng gọi nho nhỏ.
Đúng giây phút đó. Bàn tay Mizuho như giật mình động đậy trong nắm tay của Kazumasa. Chỉ là chút cảm giác thoáng qua thôi, anh thấy con bé có cử động, tuy không thể thực sự tin tưởng. Với lại, chạm vào tay anh không chỉ có mỗi bàn tay Mizuho. Trên đó còn có tay Kaoruko nữa. Có thể chỉ là tác động truyền từ cử động bàn tay cô mà thôi.
Kazumasa nhìn Kaoruko. Anh chợt thấy gương mặt ngạc nhiên của cô cũng đang nhìn mình.
Lúc nãy là gì vậy? Như thể cô muốn hỏi anh câu đó. Em có cảm giác bàn tay Mizuho đang cử động, nhưng chắc là do anh hả? Không có chuyện bàn tay Mizuho cử động đâu, đúng vậy không?
Ảo giác rồi. Kazumasa nhủ lòng. Ikuto đột ngột gọi như thế, cảm giác của anh đã bị rối loạn rồi chăng. Hay có lẽ anh đã vô thức cử động.
Mizuho đã chết rồi. Làm gì có chuyện cơ thể cử động.
“Ikuto”, Kazumasa gọi con trai. “Con nắm tay chị đi.”
Cậu con trai nhỏ lại gần anh. Anh cầm bàn tay phải của nó, đan vào tay Mizuho.
“Nói tạm biệt đi con.”
“… Tạm biệt.”
Kazumasa chuyển ánh nhìn từ Ikuto sang Kaoruko. Anh mới nhận thấy cô vẫn đang nhìn mình. Như thể cô đang muốn hỏi anh điều gì đó.
Đúng lúc ấy, cánh cửa mở ra.
“Điều phối viên ghép tạng đã tới rồi.”
Vào sau bác sĩ Shindou là một người đàn ông có gương mặt hiền hậu. Tuy tóc đã lốm đốm hoa râm nhưng dáng vẻ vẫn vô cùng vững chãi.
Người đàn ông lại gần gia đình Kazumasa, rút từ trong túi ngực ra danh thiếp của mình.
“Tôi là Iwamura. Chuyện lần này, tôi rất lấy làm tiếc. Vì gia đình muốn hỏi về chuyện thẩm định hiến tạng nên tôi đến đây. Nếu còn điểm nào chưa hiểu, hãy cứ hỏi tôi.”
Kazumasa chìa tay phải ra định nhận lấy tấm danh thiếp đang giơ ra nhưng từ bên cạnh, cánh tay Kaoruko chợt giơ ra nắm lấy cổ tay anh.
Sao thế, anh muốn hỏi vậy nhưng gương mặt vợ làm anh giật mình. Đôi mắt cô mở to, vằn cả tia máu. Chắc chắn không phải là sung huyết do khóc nhiều.
“Con gái tôi,” Kaoruko nói. “Vẫn còn sống. Nó chưa chết.”
“Kaoruko…”
Cô xoay mặt về phía Kazumasa.
“Anh cũng biết mà. Mizuho vẫn sống. Chắc chắn vẫn còn sống.”
Hai người nhìn nhau. Anh thực lòng muốn đồng tình với thứ ánh sáng bừng lên trong mắt cô. Vợ chồng có thể đồng lòng nhất trí thế này, đã bao năm rồi mới lại có được.
Anh không thể lờ đi suy nghĩ quật cường đó của cô. Kẻ có thể ngăn lại ý nghĩ đó của người vợ chỉ có thể là chồng.
Kazumasa nhìn người mang tên Iwamura.
“Xin lỗi ngài, mời ngài giữ lại danh thiếp, chúng tôi từ chối hiến tạng.”
Người đàn ông biểu lộ vẻ hoang mang nhưng biểu cảm đó không lưu lại lâu. Ông thản nhiên gật đầu với vẻ chuyện này cũng thường xảy ra rồi quay sang phía bác sĩ Shindou. Bác sĩ Shindou cũng nhẹ gật đầu.
Người đàn ông tên Iwamura cứ thế im lặng rời phòng cấp cứu. Sau khi tiễn ông, bác sĩ Shindou quay sang nhìn người nhà Kazumasa. “Chúng tôi sẽ tiếp tục trị liệu.”
“Mong bác sĩ giúp đỡ cho,” Kazumasa cúi đầu.
Ikuto lại gọi, “Chị ơi, chị ơi!”
Nếu Mizuho trả lời thì đúng là kỳ tích, nhưng chuyện đó lại không xảy ra.