Ngôi Nhà Của Người Cá Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Anh gặp Etou trong một quán rượu Izakaya* trong nội đô. Cũng đã năm năm nay rồi. Hôm trước Kadowaki gọi điện cho cậu ta, chỉ nói là có chuyện cần bàn. Kadowaki ngồi vào ghế, lớn giọng nói với Etou, “Chuyện là sao vậy?” rồi đập bàn cái rầm. Cô nhân viên ra nhận gọi món giật mình vội cảnh giác thoái lui.

“Lâu lắm mới gặp nhau mà lại thế,” gương mặt khắc khổ của Etou thoáng một nụ cười. Má cậu ta hóp lại, cằm nhọn ra. Hẳn nhiên là gầy gò hơn so với năm năm trước. Mà không, riêng cái biểu hiện đó đã không ổn rồi. Phải nói là tiều tụy mới đúng.

“Mày không mời dự đám cưới, tao cũng hiểu được. Cả chuyện không liên lạc gì với tao suốt năm năm ròng cũng xong. Nhưng không thể có chuyện này được. Cùng nhau đứng trên sân đấu suốt tám năm ròng là cái gì với mày chứ. Khi nghe Nakatani kể chuyện, tao đã rất buồn lòng. Có thể hỏi ý kiến một cậu cầu thủ dự bị kém một tuổi mà không thể kể cho tay bắt bóng đã chặn được cú ném forkball tầm thấp* của mày là sao?”

Những lời của Kadowaki khiến Etou nhăn mặt lại khổ sở.

“Thật ra, tao không có ý báo cho đồng đội trong đội bóng chày. Tao biết nếu làm thế, kiểu gì cũng lọt đến tai mày. Với lại, mọi người ai cũng bận rộn. Tao cũng chẳng muốn mọi người phải nặng lòng thêm vì những điều chẳng thể giúp nổi. Nhưng Nakatani vẫn thi thoảng liên lạc với tao, còn hỏi tình hình con gái nữa. Tao cảm thấy khổ sở vì phải nói dối nên mới kể tình hình cho nó hay,” rồi còn thêm một câu xin lỗi ngắn gọn.

Kadowaki như bị nuốt mất lưỡi, anh lắc đầu. Nghĩ đến tình cảnh Etou hiện nay, anh chẳng thể trách móc gì hơn. Hơn cả, anh cũng thấy ân hận vì đã chẳng liên hệ gì suốt năm năm nay.

Hai người từng thuộc đội bóng chày của công ty. Mối quan hệ giữa tay ném và tay bắt bóng chính. Đội của họ thậm chí từng lọt vào giải bóng chày thành phố. Có thời kỳ, Etou lọt cả vào mắt xanh của những ông bầu chuyên nghiệp. Vũ khí của cậu ta là những cú ném tốc độ và cú ném forkball tầm thấp.

Sau khi rút khỏi bóng chày, Etou chuyển sang phòng kinh doanh. Kadowaki nghỉ việc ở công ty, kế thừa công ty thực phẩm của gia đình có từ thời ông mình. Anh vốn đã hứa với ông sẽ kế thừa công ty. Nhưng bởi vì quá chú tâm vào bóng chày, anh đã chểnh mảng việc học về kinh doanh.

Những thay đổi về hoàn cảnh khiến anh cũng bớt qua lại với những đồng đội cũ. Nhất là giữa Kadowaki và Etou vốn cũng xảy ra vài chuyện nên cả hai có giữ khoảng cách với nhau. Đơn giản là vì người Kadowaki thương thầm nhiều năm đã kết hôn với Etou. Kadowaki không hề biết hai người đó đã bí mật hẹn hò với nhau. Bởi vì không biết, anh mới trút những tâm tư về người ấy cho Etou. Etou đã nghe những điều đó với tâm trạng ra sao nhỉ, suy nghĩ đó khiến anh không thể nào giáp mặt với cậu ta được.

Vậy mà đã năm năm. Kadowaki cũng không giữ thành kiến gì. Chỉ là chẳng có cơ hội nào để liên lạc với nhau thôi, để mọi thứ trôi qua đến tận bây giờ.

Thế rồi, cậu em kém một tuổi trong đội bóng chày, Nakatani đã liên lạc với anh. Câu chuyện cậu ta kể lại quá sức bất ngờ. Etou muốn đăng ký cho con gái đi ghép tim ở nước ngoài nhưng cần rất nhiều tiền, hiện đang nghĩ đến chuyện quyên góp ủng hộ nhưng không có ai đáng tin tưởng để nhờ cậy nên đang rất đau đầu. Chuyện là thế đấy.

Trong tim Kadowaki cồn lên những suy nghĩ. Anh không có bất cứ hoài nghi gì. Sau khi chia tay với Nakatani, anh gọi vào số điện thoại của Etou hỏi được từ cậu ta. Sau vài câu đưa chuyện, anh báo luôn là có điều muốn nói, hẹn mai gặp nhau.

“Yukari khỏe chứ?” Sau khi cụng ly bia tươi mừng lâu ngày gặp lại, Kadowaki hỏi. Yukari chính là tên người con gái Kadowaki từng yêu.

“À, nói sao nhỉ? Con gái đang thế kia thì chẳng thể nói là khỏe khoắn vui vẻ gì,” Etou trả lời, giọng chùng xuống.

“Con bé chắc cũng lên bốn rồi nhỉ. Tên gì thế?”

Etou cầm lấy xiên gà nướng, cậu ta chấm đầu sốt viết chữ Yukino. “Đọc là Yukino.”

“Tên hay đấy. Do ai nghĩ vậy?”

“Bà xã nhà tao. Mong nuôi lớn trưởng thành một cô con gái trắng trẻo. Suy nghĩ thật giản đơn.”

Nghe Etou nói ra miệng “bà xã nhà tao” tự nhiên như vậy khi nhắc tới Yukari, Kadowaki cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.

“Cho coi ảnh đi. Chắc trong máy mày lưu nhiều lắm phải không?”

Etou cho tay vào trong áo khoác ngoài, lấy điện thoại. Sau khi lướt lướt qua một lúc, cậu ta đặt máy trước mặt Kadowaki. Trên màn hình là một bé gái mặc áo phông màu hồng. Cô bé cầm vòi nước trên tay, cười toe toét. Trông vừa giống Yukari, lại có những nét đặc Etou.

“Dễ thương quá. Sắc da cũng khỏe mạnh đấy. Nhưng trắng thế này cần thêm chút rám nắng nữa”, anh vừa trả lại điện thoại cho Etou vừa nói vậy.

“Đây là ảnh từ thời con bé còn có thể ngày ngày ra ngoài chơi được,” Etou cho điện thoại vào túi áo trong. “Da nó bây giờ không gọi là trắng nữa, xám ngoét thì đúng hơn.”

Kadowaki thảy đậu vào trong miệng. “Tim có vấn đề hả?”

Etou nốc bia, gật đầu.

“Chứng dãn dây chằng tim. Biết về dây chằng tim chứ? Căn bệnh suy giảm chức năng dây chằng. Nó làm giảm khả năng bơm máu cho cơ thể. Không chắc chắn nguyên nhân, cũng có khả năng do di truyền. Vì vậy, bọn tao mới đành thôi không sinh thêm đứa thứ hai nữa.”

“Vậy là bệnh bẩm sinh sao…”

“Nhưng hồi đầu, bệnh cũng chẳng đến mức nặng lắm. Uống thuốc vào, hạn chế vận động quá sức, con bé cũng có thể đi học mẫu giáo như người khác. Nhưng đến khoảng năm ngoái, nó trở nên lười vận động, cơ thể đột ngột chuyển biến xấu đi. Rồi thì nôn mửa, không thể ăn uống được nữa. Cho nó vào viện và tiến hành nhiều kiểu trị liệu rồi nhưng không có dấu hiệu khả quan. Thế rồi, người ta thông báo rằng chỉ có cấy ghép tim mới cứu nổi.”

Kadowaki rên khẽ một tiếng, “Như vậy sao…”

“Nói cấy ghép tim thế thôi, đâu có dễ dàng đến thế. Nếu là người trưởng thành còn có khả năng được nhận hiến tạng ở trong nước, nhưng các trường hợp trẻ nhỏ thì không thể hi vọng gì. Luật ghép tạng mới sửa đổi đã cho phép trẻ em được hiến tạng nếu như có sự chấp thuận từ phía cha mẹ nhưng thực sự là gần như không có.”

“Vậy là phải sang Mỹ ư?”

“Theo Luật ghép tạng trước khi sửa đổi, cấm hiến tạng người chưa đủ 15 tuổi, nếu trẻ con ở Nhật đăng ký cấy ghép tạng thì chỉ có cách ra nước ngoài. Ta cứ theo đúng những bước đó. Tao cũng cứ theo đúng các thủ tục đó thôi nhưng khi biết mức chi phí thì mọi thứ tối sầm lại,” Etou chống cả hai tay lên bàn thở dài, lắc đầu.

Kadowaki vươn người lên trước. Anh hiểu bây giờ mới là vấn đề chính yếu.

“Chuyện đó thì hiểu nhưng sao lại lên tới mức đó. Nghe Nakatani bảo là đến hơn 200 triệu yêu. Thật thế sao?”

“À, đúng đấy. Chính xác thì cần đến 260 triệu.”

“Sao lại nhiều đến mức đấy… Hay mày bị lừa rồi?”

Etou với tay lấy cốc bia nhưng rồi lại ngừng lại, cười cay đắng, “Ai chả vậy.”

“Nhưng mà…”

Etou rút sổ từ cái cặp để cạnh đó rồi mở ra.

“Mọi chuyện không chỉ đơn giản là gia đình ba người đi máy bay loại thường sang Mỹ, phẫu thuật rồi trở về thôi đâu. Phải thuê máy bay riêng để đưa sang đấy. Loại máy bay có trang bị đầy đủ thiết bị y tế, đồ phục vụ, thuốc nước, nguồn điện và bình oxy. Đương nhiên, người thường đâu có thể lên máy bay đó, phải là những nhân viên có nghiệp vụ hẳn hoi đi cùng. Trong số nhân viên phải bao gồm cả bác sĩ và y tá. Khỏi cần phải nói, chi phí cho họ trong thời gian tại nước đó cũng do bên mình chi trả. Những nhân viên đó sẽ về ngay thôi nhưng chi phí sinh hoạt trong khi tìm được nội tạng thích hợp cũng còn tốn nhiều. Không chỉ tiền ở, còn tiền sinh hoạt phí. Hơn cả là viện phí cho con bé nữa. Vì không biết được chính xác lúc nào mới nhận được tạng nên cũng không thể ở ngoại trú được. Tình trạng này có thể kéo dài nhiều tháng. Trung bình thì là khoảng hai, ba tháng nhưng không có gì bảo đảm là chỉ mức đó,” Etou ngẩng mặt lên khỏi quyển sổ, cười héo hon bất lực. “Nghe thôi đã thấy khó rồi đúng không?”

Tuy đồng cảm với bạn nhưng Kadowaki không gật đầu. “Mất đến hơn 200 triệu thì thật…”

“Không chỉ có thế thôi đâu. Có bảo đảm được hết khoản kia thì cũng chỉ chưa đến một nửa tổng thể đâu.”

“Là sao?”

“Đúng là bệnh viện ở Mỹ có nhận các ca cấy ghép nội tạng cho người ngoại quốc nhưng khoản tiền ta tính tổng trước kia chỉ là khoản đặt cọc phải trả thôi. Còn chính thức là bao nhiêu thì còn tùy bệnh viện. Phía bệnh viện tao gửi hồ sơ đăng ký mất phí tương đương với khoảng 150 triệu yên.”

“Đến mức đó…” Anh như nín thở.

“Mà đấy còn là bệnh viện loại rẻ đó. Tùy theo tình hình từng bệnh viện nhưng nghe có ca đăng ký đến 400 triệu liền. Đây là sinh mạng nên cũng không thể nói đến chuyện đắt rẻ gì được nhưng là thế đấy.”

“Số tiền lớn thế, người thường sao có thể trả nổi.”

“Vậy nên mới phải quyên tiền. Như đã nói rồi, hiện tao đang lo tiến hành đăng ký cho ca phẫu thuật cấy ghép tạng ở nước ngoài. Cả vấn đề quyên tiền nữa. Đành phải cúi đầu trước thiên hạ, nhờ họ giúp đỡ cho thôi. Nhiều người cũng đã làm vậy. Chuyện nghe thì buồn nhưng cũng chỉ còn cách này. Sĩ diện hay tự trọng chẳng có chỗ ở đây. Chuyện tính mạng con gái mình mà,” đôi mắt buồn khổ của Etou như đang nuôi một thứ ánh sáng quyết tâm.

Kadowaki nắm dần tình hình. Anh còn bán tín bán nghi khi nghe Nakatani kể chuyện nhưng tình hình có vẻ thê thảm hơn cả tưởng tượng.

“Hiểu rồi,” anh nói.

“Để tao giúp mày. Tao có nghe Nakatani kể rồi nhưng có vẻ không có ai đứng ra chủ trì đúng không? Tao biết mày và Yukari không có thời gian. Để tao làm vậy. Ta phải gom về 260 triệu đúng không?”

“Nhưng mà, mày cũng có công việc của mày cơ mà?”

“Đúng là thế. Nhưng tao có thể sắp xếp thời gian. Tuy trông tao úi xùi vậy nhưng cũng là doanh nhân đấy.”

“Kadowaki,” Etou nghẹn lời. Môi mím chặt. Lần đầu tiên, nhìn thấy tia máu hằn lên trên đôi mắt ấy, lồng ngực của Kadowaki cũng nóng lên.

“Tao luôn hối hận,” Kadowaki nói. “Tại sao lúc ấy lại không thể nói nổi câu chúc mừng. Tao biết mày nhất định có thể mang lại hạnh phúc cho Yukari nhưng tao lại chẳng thể nói nổi. Đến tận giờ, tao vẫn không thể nào thôi bực mình. Bọn mày kết hôn nội bộ kiểu thế trong khi đáng ra có thể làm thật lớn, phải mời các đồng đội cũ trong đội bóng chày thì không có lý gì lại không mời tao được. Vậy nên, hãy để tao bù đắp cho bọn mày. Một tay ném đang trong thế túng thì chỉ có tay bắt bóng cứu nổi thôi còn gì.”

Etou nghe những lời Kadowaki nói với đôi mày xô lại, ngón tay cái và ngón trỏ bàn tay trái bóp bóp hai bên thái dương. Thế rồi, cậu ta ngẩng đầu lên, từ ngữ đã có thể sắp xếp thành lời.

“Khi nghĩ đến chuyện quyên tiền này, tao nghĩ đến mày đầu tiên. Thực ra, tao rất muốn hỏi ý kiến mày. Nhưng tao không dám. Chỉ riêng mày là tao không dám nhờ vả. Đến tận bây giờ, tao vẫn cảm thấy thế. Tao không thể nhờ mày.”

“Đợi đã nào. Tao nói là…”

“Nghe tao đi,” Etou giơ tay phải ra như có ý ngăn lại Kadowaki.

“Tao đã nghĩ là không thể nhờ đến mày nhưng khi suy nghĩ xem có thể nhờ vả ai hay không, thì tao chẳng nghĩ ra được ai khác cả. Hơn nữa, nếu xét xem phải nhờ ai thì đâu cứu giúp được Yukino. Tao chỉ có một con đường để chọn thôi.”

“Vậy…”

Etou nhìn thẳng vào Kadowaki. Hai tay đặt lên trên đùi, cậu ta cúi đầu thật thấp, “Cảm ơn mày. Xin nhờ mày đấy.”

Ngọn lửa trong lòng Kadowaki đã bắt đầu bùng lên, lan ra toàn cơ thể. Không tìm ra được lời nào để đáp lại, anh cứ im như thế. Im lặng rồi chìa bàn tay phải ra.

Etou đang cúi đầu cũng có vẻ nhận ra điều đó nên ngước lên. Khi ánh mắt hai người gặp nhau, Kadowaki khẽ vẫy bàn tay phải đang chìa ra kia.

Etou nắm lấy bàn tay ấy. Bàn tay đã từng ném những phát bóng cực nhanh ngày nào giờ đã mềm hơn nhiều rồi. Kadowaki nhìn vào mắt bạn, bóp một cái thật mạnh.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.