Ngôi Nhà Của Người Cá Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

❊ ❊ ❊

Sau khi kết thúc lễ cầu siêu đêm trong nội bộ gia đình, tiễn người thân về, Kazumasa quay lại hội trường đặt linh cữu con gái. Khoảng bốn mươi cái ghế xếp sẵn ở đó. Một căn phòng nhỏ. Nếu Mizuho có bạn bè cùng học thì chỗ này chắc sẽ hơi hẹp.

Cả lễ cầu siêu lẫn lễ tang đều do một tay Kaoruko chuẩn bị. Công ty tổ chức cũng do cô ấy lựa chọn. Người ra chỉ thị xếp thú bông thay thế bạn bè Mizuho hình như cũng là cô ấy.

Anh ngồi xuống trước mặt quan tài, nhìn lên di ảnh. Bức ảnh Mizuho vẫn là đôi mắt khép lại đẹp đẽ đến thế, con bé đeo một cái băng đô hồng. Quần áo cũng khá là trang nhã.

“Ảnh đẹp đúng không,” Kaoruko lại gần, ngồi xuống cạnh anh.

“Anh cũng đang nghĩ thế. Bận chào hỏi khách quá, anh chẳng có thời ngắm cho kĩ nữa. Bức ảnh này chụp lúc nào thế?”

“Tháng Một năm nay. Em cho con bé ăn mặc thật đẹp, chụp cũng khá nhiều. Đến khi em thấy vừa lòng thì thôi,” nhìn lên di ảnh, cô ấy đáp lời. “Hàng năm đều thế.”

“Hàng năm?”, Kazumasa hỏi, nhìn sang gương mặt vợ.

“Đúng. Tháng Một năm nào cũng thế. Kể từ khi bắt đầu chăm sóc con bé tại nhà.”

“Để làm gì?”

Kaoruko nhìn anh, cô khẽ cười nhạt.

“Anh tưởng em nghĩ rằng những ngày như thế sẽ kéo dài mãi mãi ư?”

Anh giật mình. Hàng năm, cô đều chụp ảnh làm ảnh thờ sao?

Kazumasa nhướng mày, “Anh thua em đấy. Đúng là em vẫn chẳng thay đổi gì cả.”

“Đến giờ anh mới hiểu sao? Muộn quá đấy.”

Đúng là thế thật, anh nhìn gương mặt đang tươi cười rồi lại thu về vẻ nghiêm túc của vợ. “Em cũng đã vất vả rồi.”

Kaoruko chậm rãi lắc đầu.

“Em không nghĩ mình vất vả gì cả. Em hạnh phúc lắm. Khi chăm lo cho Mizuho, em có cảm giác mình đang bảo bọc sinh mệnh chính mình đã sinh ra, em hạnh phúc lắm. Người ngoài có thể thấy em là một bà mẹ tham lam nhưng mà…”

“Tham lam ư, làm gì đến mức…”

“Nhưng mà…” Kaoruko nói vậy khi ngẩng đầu lên nhìn di ảnh. “Thế gian này có những thứ tham lam mấy cũng không thể bảo vệ nổi. Và tham lam vì con cái của mình thì chỉ có thể là người làm mẹ.” Kazumasa đáp lại ánh nhìn của vợ. Một ánh nhìn dữ dội kỳ lạ. “Nếu Ikuto cũng thành ra như thế, em chắc chắn sẽ lại tham lam như vậy.”

Cô nói với giọng nhẹ nhàng nhưng mang đầy áp lực. Anh chỉ còn biết đáp lại ánh nhìn từ cô mà thôi.

Kaoruko chợt gãi má. “Đương nhiên, dẫu có vứt bỏ sinh mạng này em cũng sẽ bảo vệ cho bằng được.”

“Anh cũng thế.”

“Không sao. Anh cứ an tâm.”

Có tiếng động, ánh mắt Kaoruko hướng tới hội trường sau lưng anh. Kazumasa cũng quay nhìn về phía đó, người đứng đó quả nằm ngoài dự đoán. Bác sĩ Shindou. Lần đầu tiên thấy bác sĩ không mặc áo blu trắng. Ông cất tiếng chào vợ chồng Kazumasa.

“Xin lỗi vì đã đến muộn. Tôi có một ca mổ gấp. Có thể cho tôi vào thắp một nén hương không?”

“Mời bác sĩ,” Kaoruko đáp lời. Rồi cô cũng đứng dậy.

“Để em đi xem tình hình Ikuto thế nào. Mấy cái chăn lạ mùi, thằng bé sẽ đạp tung ra ngay lập tức.”

“Hiểu rồi.”

Kaoruko rời ghế, cô cúi chào bác sĩ Shindou rồi bước ra khỏi hội trường.

Trong bộ vest, bác sĩ Shindou lại gần chỗ lư hương. Sau khi nhìn lên di ảnh và vái một lần, ông đốt lấy một nén hương. Rồi ông chắp hai tay lại, lùi một bước, vái thêm cái nữa. Tay ông không đeo theo tràng hạt. Chắc ông đi thẳng từ bệnh viện đến. Trong khi ông thắp hương, Kazumasa đứng tiếp.

Bác sĩ Shindou rời bàn thờ, quay sang phía Kazumasa. “Thôi, anh cứ ngồi.”

“Mong bác sĩ cũng cứ thong thả. Nếu như không chuyện gì cần đi gấp.”

“Vâng,” bác sĩ Shindou đáp vậy rồi ngồi xuống cái ghế cạnh đó, Kazumasa cũng ngồi xuống.

“Lúc nào bác sĩ cũng đến tham dự lễ cầu siêu và tang lễ của bệnh nhân mình phụ trách sao?”

“À không,” bác sĩ Shindou lắc đầu. “Tôi cũng muốn thế lắm nhưng hầu như tôi không ra mặt. Nếu tham dự tất cả thì phân mấy cái thân ra cũng không đủ.”

Đúng là thế thật, Kazumasa gật đầu. “Vậy Mizuho là ngoại lệ?”

“Vâng, trường hợp đặc biệt,” bác sĩ Shindou nhìn chăm chăm lên bàn thờ.

“Tôi chưa thấy hối tiếc với di thể nào như thế.”

“Hối tiếc… ư? Với bác sĩ, đây vĩnh viễn là bí ẩn nhỉ?”

“Đúng, đúng như anh nói,” trong lời nói của vị bác sĩ ngoại khoa thần kinh không hề có ý đùa.

Ngay sau hôm ra kết quả thẩm định chết não, người ta đã lấy nội tạng khỏi cơ thể Mizuho. Theo kết quả kiểm nghiệm, nội tạng hoàn toàn đủ tiêu chuẩn để cấy ghép. Thật đáng ngạc nhiên, họ đã nói lại với anh như vậy.

Thật ra, bác sĩ Shindou đã nói muốn mổ khám nghiệm não bộ của con bé sau khi tiến hành lấy nội tạng ra khỏi cơ thể.

Não bộ của Mizuho thực sự đã ra sao, chắc ông cũng muốn kiểm tra thử.

Kazumasa đã bàn bạc thử với Kaoruko. “Nhất quyết từ chối,” đó là câu trả lời của cô. Bác sĩ Shindou đã rất thất vọng.

Ngày mai, di thể của Mizuho sẽ được đưa đi hỏa thiêu. Mọi thứ sẽ kết thúc, sẽ mãi mãi là một dấu hỏi. Não bộ con bé đang ở trong tình trạng thế nào, ta vĩnh viễn không thể biết được.

“Từ trần ngày 31 tháng Ba nhỉ?” Bác sĩ Shindou nhìn góc bàn thờ. Một cái bảng viết như vậy đặt ở đó. Thường người ta không dùng những thứ như thế để trang trí. Đây lại là một điểm bướng bỉnh khác ở Kaoruko.

“Vợ tôi cứ không chịu. Cô ấy khăng khăng Mizuho đã ra đi vào lúc ấy.”

Hình như báo tang với nhà sư như thế. Thành ra, lúc đọc kinh cầu siêu cũng khấn theo vậy luôn. Trừ những phần liên quan đến thủ tục chính thức thì vẫn phải chiếu theo biên bản tử vong, mọi thứ khác đều tuân theo ngày tử là hôm 31 tháng Ba.

Kazumasa không nói năng gì. Anh không nghĩ mình có quyền nói động vào chuyện đó.

“Anh nghĩ sao về vụ này,” bác sĩ Shindou hỏi. “Anh nghĩ con gái mình đã mất từ thời điểm nào?”

Kazumasa nhìn gương mặt vị bác sĩ. “Một câu hỏi nhạy cảm đấy.”

“Đúng là như vậy. Nhưng tôi có chút hứng thú.”

“Theo biên bản tử vong, một giờ ngày mùng 1 tháng Tư.”

“Anh chấp nhận như thế sao?”

“Chà,” anh khoanh tay lại. “Nếu nói lời thật tâm thì không phải vậy. Xét trường hợp khi tôi đồng ý hiến tạng con bé, tiến hành thẩm định chết não, xác nhận sẽ xếp vào diện tử vong. Nếu không đồng ý, không thể tiến hành thẩm định, đương nhiên không thể xem xét là đã tử vong, xét theo kiểu gì đây cũng là một điều luật kỳ dị. Nếu xếp người chết não vào dạng tử vong, thì Mizuho đã chết kể từ ngày hè xảy ra tai nạn năm đó rồi.”

“Vậy, đối với anh đó là ngày mất của con bé?”

“Không,” Kazumasa lắc đầu. “Tôi vẫn có do dự riêng. Ngày hôm đó, tôi thực sự cảm nhận Mizuho vẫn còn sống.”

“Vậy là, anh tôn trọng suy nghĩ của vợ mình.”

“Vâng,” anh gật đầu, tay day day phần thái dương. “Đúng vậy. Tôi muốn suy nghĩ một cách thận trọng. Chết não không có nghĩa là chết. Cái chết của Mizuho chính là lúc nội tạng bị lấy khỏi người con bé vào ngày mùng hai tháng Tư chăng?”

“Thận trọng là sao?”

“Ý tôi là, thời điểm tim con bé ngừng đập.”

Bác sĩ Shindou mím môi trong khi Kazumasa nở nụ cười.

“Vậy nghĩa là, đối với anh, con gái anh vẫn sống. Bởi trái tim con bé vẫn đang đập ở đâu đó trên thế giới này.”

“À… tôi hiểu rồi.”

Anh hiểu ý nghĩa trong những từ bác sĩ Shindou nói. Anh nghe nói người ta đã lấy trái tim khỏi cơ thể Mizuho, cấy ghép cho một đứa trẻ nào đó.

Ở đâu đó trên thế giới này ư?

Cách nghĩ đó cũng không tệ, Kazumasa nghĩ vậy.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.