Ngôi Nhà Của Người Cá Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Có một chai Bunnahabhain trong phòng khách. Chai rượu uống dở dang từ một năm trước vẫn còn đấy. Anh vào trong bếp lấy ra một cái ly cao, bỏ ít đá lấy từ tủ lạnh vào. Ngồi xuống sofa trong phòng khách, anh rót Whisky vào ly, tiếng đá vỡ tanh tách. Sau mấy lần dùng đầu ngón tay gảy viên đá lăn tròn, anh làm một hơi. Thứ hương vị đặc trưng từ cổ họng xộc lên mũi.

Anh không còn nghe thấy tiếng khóc của Kaoruko nữa. Cô không có ý trốn khỏi nỗi buồn, có lẽ chỉ để củng cố sức mạnh cho mình. Anh mường tượng ra hình ảnh cô nằm úp mình trên giường, đầm đìa nước mắt.

Đặt ly trên bàn, Kazumasa nhìn quanh một lượt căn phòng. Đồ đạc vẫn chẳng khác gì so với một năm trước. Nhưng không khí đã khác nhiều. Tủ phòng khách vốn vẫn được trang trí bằng những cái đĩa tranh thật đẹp giờ xếp đầy ô tô đồ chơi. Trong góc phòng, một cái xe trượt dán hình nhân vật hoạt hình nổi tiếng, cả một ô tô chòi chân dành cho trẻ nhỏ để gọn đấy. Không chỉ có thế.

Búp bê, đồ xếp hình, rồi bóng - dấu tích của một cô bé sáu tuổi và một cậu bé bốn tuổi khỏe mạnh hiển hiện rõ ràng.

Chắc Kaoruko sắp xếp lại căn phòng cho lũ trẻ đây. Có lẽ cô cũng dành khá nhiều thời gian ở nơi này. Để tránh cho lũ trẻ mang cảm giác thiếu thốn vì không còn bố, cô hẳn đã tự tay làm nhiều thứ.

Có tiếng bước chân. Anh nhìn ra thì thấy Kaoruko đã đứng sẵn ở lối vào. Áo phông và váy dài, cô đã thay sang bộ đồ khác. Mái tóc rối bời, mắt sưng húp vì nước mắt. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, trông cô gầy xọp hẳn đi.

“Em cùng uống được chứ?” Kaoruko nhìn chai rượu trên bàn, nói với giọng yếu ớt.

“À, cũng được mà.”

Kaoruko vào bếp. Anh nghe thấy tiếng nhưng chẳng rõ cô đang làm gì. Một lúc lâu sau, cô quay lại với một cái khay, bên trên là cái ly, một chai nước khoáng nhỏ, và một cái đập đá.

Ngồi xuống góc giữa Kazumasa và cái bàn, Kaoruko im lặng bắt đầu đập nhỏ đá. Hình như cô không quen với chuyện này vì vốn cũng chẳng mấy khi uống rượu.

Đến khi thấy đá đã đập vừa độ, Kaoruko thở ra nhẹ nhõm.

“Cảm giác kỳ lạ thật nhỉ? Con gái đang trong tình trạng như thế, vợ chồng lại rủ nhau uống rượu. Đã thế còn là một cặp đang trong giai đoạn ly thân tiền ly hôn nữa chứ.”

Cô nói như độc thoại khiến anh không biết phải đáp lại kiểu gì, Kazumasa im lặng uống Whisky.

Khoảng lặng kéo dài thêm một lúc nữa. Cuối cùng, người phá vỡ nó chính là Kaoruko. “Không thể tin được,” cô lẩm bẩm.

“Mizuho đã không còn trên thế giới này nữa… Em vốn chẳng dám nghĩ đến những chuyện như thế.”

Anh cũng thế, câu nói lên đến miệng Kazumasa lại đành nuốt vào trong. Nghĩ đến số lần gặp mặt Mizuho trong suốt một năm ròng, anh có cảm giác mình không đủ tư cách nói ra điều này.

Nắm chặt ly rượu, Kaoruko lại bắt đầu nấc lên. Nước mắt tràn xuống má, nhỏ long tong xuống sàn. Cô với lấy hộp khăn giấy gần đấy, lau nước mắt của mình rồi lại lau mặt sàn.

“Này”, cô nói. “Ta làm sao đây anh?”

“Vụ hiến tạng ư?”

“Ừm. Ta về nhà để nói chuyện này còn gì.”

Kaoruko thở dài.

“Nếu cấy nội tạng của con bé vào cơ thể ai đó, một phần thân thể của Mizuho sẽ vẫn còn lại với thế giới này đúng không?”

“Còn tùy theo cách nghĩ. Dẫu tim hay gan của con bé vẫn còn không có nghĩa là linh hồn con bé vẫn còn trú ngụ trong đó. Đương nhiên, nếu nghĩ rằng sẽ giúp được những người cần cấy tạng thì sự ra đi của con bé cũng không phải là vô ích.”

Kaoruko gác tay lên trán.

“Nói thẳng ra, em cảm thấy cứu giúp những người mình chưa từng gặp hay không em cũng chẳng đáng để tâm. Chắc là do em ích kỷ.”

“Anh cũng chẳng hơn gì em. Giờ này, anh chẳng thể suy nghĩ cho người khác được. Với lại, họ có cấy nội tạng con bé vào cơ thể ai chắc cũng chẳng nói cho mình biết đâu.”

“Vậy sao?” Kaoruko mở to mắt với vẻ ngạc nhiên.

“Chắc chắn vậy rồi. Dẫu có đồng ý cho cấy ghép nội tạng, ta cũng không thể biết chúng sẽ bị đưa đến đâu. Tuy có thể họ sẽ báo cho ta biết ca phẫu thuật cấy ghép đó có diễn ra suôn sẻ hay không.”

“Hừm,” khịt mũi một tiếng, Kaoruko lại chìm vào suy nghĩ. Từ lúc đó, thời gian lại trôi trong thinh lặng.

“Nhưng mà,” lúc Kazumasa đã uống cạn ly thứ hai, cô lẩm bẩm, “ta có thể nghĩ vẫn tồn tại ở nơi nào đó.”

“… Ý em là sao?”

“Chỉ cần nghĩ là người đang giữ tim của con bé, người nhận được gan của con bé đang ở đâu đó trên thế giới này, ngày hôm nay vẫn đang sống khỏe mạnh là được, chỉ cần ta nghĩ như thế thôi… Anh thấy sao?”

“Chẳng biết nữa. Tất cả chỉ là có lẽ. Hơn nữa,” Kazumasa gục đầu xuống, “anh không thể nghĩ đến chuyện đem hiến tạng của Mizuho, cũng chẳng thể làm nổi.”

“Đúng nhỉ,” Kaoruko khẽ thầm thì rồi lại cho đá vào cốc, cô lúc lắc đầu. “Không được. Đến chuyện Mizuho đã chết em còn chẳng tin nổi, sao nghĩ đến những chuyện này được đây. Thật quá khổ sở.”

Kazumasa cũng đồng cảm với cô. Anh vẫn thấy lấn cấn chút gì là lạ. Tại sao chỉ có vợ chồng anh phải chịu thử thách quái ác này.

Nhưng lời của bác sĩ Shindou lại vọng về. “Tôi nghĩ ngoài ra cũng cần phải bàn bạc với người khác về chuyện này.”

“Hay ta thử hỏi ý kiến mọi người xem,” Kazumasa nói.

“Mọi người?”

“Hai bên nội, ngoại, anh chị em chẳng hạn?”

“À,” Kaoruko gật đầu với vẻ mệt mỏi. “Đúng rồi.”

“Ta không thể tập trung mọi người vào cái giờ này được. Hay gọi điện hỏi ý kiến xem sao?”

“Cũng được nhưng…” Kaoruko nhìn anh với ánh mắt trũng sâu. “Nhưng ta nên mở lời sao đây?”

“Chuyện đó,” Kazumasa liếm môi, “chỉ có cách nói sự thật thôi. Dẫu sao bố mẹ em cũng đã biết chuyện xảy ra rồi. Cứ nói với bố mẹ chuyện đã không thể cứu được con bé nữa, rồi hỏi ý kiến vụ hiến tạng là được.”

“Chẳng rõ em có thể giải thích rõ ràng vụ chết não kia không.”

“Nếu thấy khó khăn quá, anh sẽ giải thích thay em.”

“Vâng, cứ để em thử xem. Anh dùng điện thoại bàn không?”

“Thôi, để anh gọi di động. Em cứ dùng điện thoại nhà đi.”

“Vâng,” đáp thế rồi Kaoruko đứng dậy. “Em sẽ gọi điện trong phòng ngủ.”

“Hiểu rồi.”

Kaoruko bước những bước nặng nề ra phía cửa. Nhưng trước khi rời phòng, cô quay lại.

“Anh có thấy giận mẹ với Miharu không? Chính họ đã không trông nom Mizuho tử tế.”

Chắc cô định nói đến chuyện ở bể bơi. Kazumasa lắc đầu.

“Anh hiểu hai người đó. Họ không làm điều gì vô trách nhiệm đâu. Có lẽ, chính bản thân họ giờ cũng không biết phải làm sao nữa.”

“Anh nghĩ vậy ư? Thật lòng em muốn nổi cáu với hai người đó.”

Kazumasa cảm thấy hơi bối rối không rõ có nên đồng tình với cô không, anh xác nhận lại thái độ của mình một lần nữa. “Nếu có là em hay anh ở đó, có lẽ kết quả cũng như vậy thôi.”

Kaoruko chậm rãi chớp mắt nói cảm ơn rồi rời đi.

Kazumasa kéo cái áo đã cởi ra vứt bên cạnh lại gần, lấy điện thoại từ túi áo trong. Anh bật nguồn lên kiểm tra thì đã thấy có mấy tin nhắn. Nhưng có vẻ không có cái nào khẩn cấp cả.

Anh dò số của ông Tatsurou từ danh sách. Trước khi gọi điện, anh cân nhắc xem mình nên nói gì. Không giống như bố mẹ Kaoruko, bố Kazumasa chưa biết chuyện gì đã xảy ra với cháu gái mình. Lúc còn ở trong phòng đợi bệnh viện, anh đã suy nghĩ bao lần xem có nên gọi cho ông Tatsurou không nhưng đã quyết rằng đợi có kết quả rồi liên lạc sau.

Đúng mười năm trước, mẹ anh đã sang thế giới bên kia vì chứng ung thư thực quản. Đứa con trai duy nhất của bà mãi chẳng chịu kết hôn, bà đã ra đi trong hối tiếc vì chẳng có cơ hội nhìn được mặt cháu, nhưng giờ thế này có khi nào với bà lại là điều tốt. Với tính cách của bà, nếu biết được đứa cháu yêu quý lại ra đi đột ngột như thế, chắc bà chẳng thể nào chấp nhận nổi. Chắc bà sẽ ngủ vùi, hoặc phát điên lên và đổ mọi tội lỗi lên bà Chizuko và Miharu.

Sắp xếp lại ngôn từ trong đầu mình, Kazumasa nhấc máy gọi. Anh nhìn đồng hồ thấy mới qua 11 giờ đêm, nhưng với một người đã bước sang tuổi bảy mươi lăm như ông Tatsurou mà nói thì đã là khá muộn. Có lẽ bố anh vẫn còn thức. Ngay sau khi Kazumasa kết hôn và rời gia đình, ông đem bán căn biệt thự kiểu Nhật gia đình đã sống từ trước đến lúc bấy giờ, chuyển ra sống một mình trong một căn hộ cao cấp. Ông có dùng dịch vụ giúp việc nên cuộc sống cũng không có gì bất tiện.

Sau vài hồi chuông, đầu bên kia nhấc máy. “A lô”, tiếng bố anh trầm trầm vang lên.

“Con đây. Giờ ta nói chuyện được chứ ạ?”

“Ừ, sao thế?”

Kazumasa nuốt nước bọt đánh ực rồi mở miệng.

“Hôm nay, Mizuho gặp tai nạn ở bể bơi. Con bé bị đuối nước, xe cứu thương đã đưa đến bệnh viện,” anh tuôn một tràng.

Có cảm tưởng ông đang hít vào một hơi. “Ừm, rồi sao?”, sự điềm tĩnh đã rời bỏ giọng nói của ông.

“Con bé không tỉnh lại. Họ nói là đã không còn khả năng cứu chữa.”

Hực, anh nghe thấy một tiếng kêu bật ra. Như để điều hòa lại hơi thở, ông Tatsurou im lặng.

“A lô, a lô”, Kazumasa lên tiếng gọi bố.

Sau một tiếng thở mạnh ra, ông Tatsurou hỏi, “Giờ, tình hình con bé sao?” Giọng ông khàn khàn.

Kazumasa kể chuyện tiếp tục trị liệu hồi sức cấp cứu nhưng chỉ là kéo dài sự sống thôi chứ không có cơ hội phục hồi, anh kể cả vụ chết não nữa.

“Vậy là Mizuho đã… Thế là thế nào? Sao mọi chuyện lại thành ra như vậy?” Trong giọng nói có cả cảm giác sầu thảm lẫn phẫn nộ.

“Con bé chạm phải cái lưới chỗ ống thoát nước, ngón tay bị kẹt không thể rút ra được. Nguyên nhân, từ giờ con sẽ tìm hiểu. Nhưng giờ con không định nói đến vấn đề đó. Có chuyện này con buộc phải nghĩ đã. Chính vì vậy, con mới gọi điện cho bố.”

“Chuyện này ư? Là sao, con có ý gì?”

“Chuyện hiến tạng.”

“Hả?”

Mặc kệ ông Tatsurou vẫn chưa kịp tiếp thu nổi tình hình, Kazumasa bắt đầu kể chuyện có nên chấp thuận hiến tạng hay không, cả chuyện thẩm định chết não nữa. Đến đó thì ông Tatsurou bảo khoan đã, ngắt lời anh.

“Thằng này, con nói gì vậy hả? Giờ đâu phải lúc nói chuyện đó. Trong thời điểm sống chết của Mizuho như vậy.”

Những lời của bố khiến Kazumasa chợt bật ra, à, đúng rồi. Đây là phản ứng thông thường mà. Trong khi ta còn chưa thể chấp nhận chuyện một ai đó mình yêu thương đã chết rồi, chẳng ai có thể chấp nhận nổi vụ cấy ghép nội tạng cả.

“Không phải thế. Giờ đã qua cái thời điểm sống chết đó rồi. Mizuho đã chết rồi, con đang nói đến chuyện sau đó đấy.”

“Chết gì… Đó là chuyện sau khi thẩm định cơ mà.”

“Thường là như thế nhưng có lẽ con bé đã bị chết não rồi.”

Kazumasa phải giải thích thêm về luật pháp của Nhật Bản đối với vụ này. Có lẽ Kaoruko cũng phải chịu sự khổ sở tương tự. Kazumasa nắm được vấn đề nhưng anh không thể nói rõ ràng được.

May mà những lời kiên trì giải thích của anh đã giúp ông Tatsurou nắm bắt được mọi chuyện.

“Vậy sao? Nghĩa là, tuy trái tim vẫn còn đập nhưng Mizuho đã chết rồi. Không còn ở thế giới này nữa rồi, ý con là vậy sao?” Ông Tatsurou nói như thể đang nói với mình.

“Vâng ạ,” Kazumasa đáp lời.

“Aaa,” ông Tatsurou thở dài. “Sao lại thế? Nó còn bé như vậy cơ mà? Vẫn còn tương lai dài rộng như thế. Sao lại ra cơ sự này chứ? Nếu được, sao không để ông nó chết thay cho. Bố mày có thể hiến cả cái mạng già này.”

Những lời đó rất thật lòng. Sau khi Mizuho chào đời ít lâu, ông Tatsurou đã ôm đứa cháu đầu lòng, miệng nói câu “Vì đứa trẻ này bảo ông chết cũng được” đến thành quen.

“Vậy, bố nghĩ sao?” Đến khi bố anh ngừng lời, Kazumasa hỏi ông.

“… Chuyện hiến tạng ư?”

“Vâng. Dẫu sao, con cũng muốn nghe ý kiến của bố.”

Đầu bên kia, ông Tatsurou rên rỉ.

“Câu hỏi khó thật đấy. Nếu coi như đã chết, đem nội tạng đi cứu giúp người khác cũng coi như một hành động nhân đạo. Nhưng bố muốn chăm sóc nó đến tận phút cuối cùng.”

“Vậy ạ? Con hiểu chấp nhận hiến tạng là một cân nhắc lý trí, nhưng về mặt tình cảm vẫn còn phân vân nhiều lắm.”

“Nếu là nội tạng của chính mình thì dễ dàng hơn rồi. Không sao đâu, cứ dùng đi. Nhưng nội tạng của một lão già như bố có lẽ chẳng ai thèm đến.”

“Nếu là nội tạng của chính mình… ư?”

Đột nhiên, anh chợt nghĩ đến chuyện cảm xúc Mizuho ra sao. Đương nhiên, chuyện này vốn khó có thể có.

“Kazumasa!” Ông Tatsurou gọi con.

“Bố sẽ để mấy đứa tự quyết. Các con có lựa chọn ra sao bố cũng không phàn nàn. Bố thấy những chuyện này chỉ có thể để bố mẹ nó quyết định thôi. Con thấy sao?”

Kazumasa hít một hơi thật sâu rồi đáp, “Con hiểu rồi”. Trước khi gọi điện, anh đã lờ mờ dự đoán được bố anh sẽ nói như vậy.

“Bố muốn gặp Mizuho. Mai có được không con? Chẳng biết có còn gặp được không nữa.”

“À, con nghĩ chắc mai sẽ được đấy.”

“Vậy thì, bố sẽ đến thăm cháu nó. Mà không, từ thăm giờ cũng chẳng còn chuẩn xác nữa… Tóm lại bố sẽ đi. Bệnh viện ở đâu?”

Kazumasa cho ông biết tên bệnh viện và địa chỉ. “Các con cứ quyết lịch ngày mai rồi nhắn tin cho bố. Mà con phải nhớ chăm lo cho Kaoruko nhé,” nói thế rồi ông Tatsurou ngắt máy. Ông không hề biết chuyện vợ chồng con trai sắp sửa ly dị. Chắc ông cũng chỉ nghĩ căn hộ Kazumasa đang thuê ở là căn nhà thứ hai mà thôi.

Đặt điện thoại xuống, anh với lấy cái ly. Nhấp một ngụm mới thấy hương vị đã nhạt đi nhiều. Anh với lấy chai rượu, lại đổ Whisky ra.

Anh cầm điện thoại, bắt đầu gõ vài từ khóa tìm kiếm. Đó là từ “chết não” và “hiến tạng”.

Ngay lập tức, nhiều bài viết xuất hiện. Nhặt ra trong đó một số bài có vẻ có nội dung, anh lướt qua một lượt. Từ chúng, anh bắt đầu nắm bắt được lý do tại sao gia đình mình lại rơi vào tình cảnh lo nghĩ khổ sở như thế này.

Căn nguyên nằm ở việc sửa đổi Luật Cấy ghép nội tạng.

Trước kia, chỉ khi xác định được bản thân bệnh nhân có nguyện vọng hiến tạng, người ta mới chấp nhận chết não là chết. Thành thử, họ sửa đổi thành trong các trường hợp không thể xác định được ý nguyện của bệnh nhân thì có thể nhận sự đồng thuận từ phía gia đình. Kể từ đó, chúng cũng được áp dụng với các ca nhi như Mizuho, vốn không có kiến thức gì về cấy ghép nội tạng, đương nhiên cũng chẳng bao giờ nghĩ được đến những điều này. Thực chất, điều luật sửa đổi này cũng đồng thời xóa bỏ ranh giới tuổi tác của người hiến tạng.

Về chuyện chết não, cũng có tranh luận là nếu bản thân bệnh nhân đã có ý nguyện đó cũng dễ dàng thuyết phục gia đình họ hơn. Họ cần phải tôn trọng di nguyện của người bệnh. Nhưng những trường hợp khác, phải dồn ép sự lựa chọn lên gia đình bệnh nhân thì sao?

Càng nghĩ càng không biết vợ chồng mình nên làm gì, Kazumasa quăng điện thoại ra một chỗ, anh đứng dậy.

Rời khỏi phòng khách, đi dọc theo hành lang. Anh dừng lại ở đầu cầu thang, dỏng tai nghe ngóng. Không hề nghe thấy tiếng khóc lóc hay chuyện trò gì từ trên tầng hai vọng xuống.

Anh ngần ngại bước lên tầng. Lại gần căn phòng ngủ nằm cuối hành lang, anh thử gõ cửa. Nhưng không nghe thấy bất cứ phản ứng gì từ bên trong.

Có khi nào cô ấy tự tử rồi không, ý nghĩ u ám đó đột ngột lóe lên, Kazumasa mở cửa. Căn phòng tối đen, anh bật công tắc trên tường lên.

Nhưng Kaoruko không có trong phòng. Nhìn ba cái gối xếp thành hàng trên cái giường lớn, anh chợt nghĩ đến chuyện ba mẹ con cùng ngủ với nhau trên chiếc giường này. Một ý nghĩ chẳng liên quan đến tình hình.

Nếu cô ấy không có trong này thì đi đâu được cơ chứ? Kazumasa suy nghĩ, lại rời ra ngoài hành lang. Anh mở một cánh cửa đôi, bật đèn lên.

Đó là một căn phòng kiểu Nhật rộng cỡ 8 chiếu*. Giữa phòng, anh thấy dáng Kaoruko ngồi thu lu ở đó. Cô ấy ôm chặt một con gấu bông trong lòng. Nó là món quà sinh nhật bố mẹ Kaoruko tặng cháu gái dịp sinh nhật ba tuổi của Mizuho.

“Gần đây,” cô nói với một giọng đều đều, “nó hay chơi một mình trong căn phòng này. Con bé còn nói, mẹ ơi, mẹ không được vào đâu nhé.”

“… Vậy à?”

Kazumasa nhìn quanh căn phòng. Bên trong chẳng bày biện thứ gì, chỉ có hai cái thùng các-tông xếp cạnh mé tường. Anh thấy bên trong nào là búp bê, nhạc cụ đồ chơi hay những khối xếp hình. Bên cạnh thùng còn để vài cuốn sách tranh.

“Em định đợi Mizuho vào tiểu học sẽ dùng căn phòng này làm thành phòng học cho con bé.”

Kazumasa gật đầu, bước lại gần ô cửa sổ. Anh có thể nhìn xuống vườn từ đây. Khi xây dựng căn nhà này, anh đã mường tượng đến lúc mình đứng ở vườn nhìn lên thấy lũ trẻ vẫy tay với mình từ ô cửa sổ này.

“Em gọi cho bố mẹ chưa?”

“Rồi,” Kaoruko đáp vậy. “Ai cũng khóc. Tại mãi vẫn không thấy em liên lạc gì, mọi người có vẻ cũng đoán là không cứu nổi rồi. Mẹ cứ nói xin lỗi con, xin lỗi con bao lần như cầu mong em tha thứ vậy. Còn nói muốn chết để tạ tội.”

Nghĩ đến cảm giác của bố mẹ vợ, Kazumasa cũng thấy trái tim mình nhói lên.

“Vậy à? Còn chuyện hiến tạng, hai người nói sao?”

Kaoruko nhấc đầu khỏi con thú bông.

“Tùy chúng ta thôi. Bởi bố mẹ không thể quyết định được.”

Kazumasa dựa vào tường, rồi từ từ tụt xuống ngồi theo thế bằng tròn. “Nhà em cũng nói vậy à.”

“Bố cũng nói thế sao?”

“Ừ. Tại bố nghĩ chuyện thế này chỉ có chúng ta là người có quyền quyết định thôi.”

“Biết ngay mà, có lẽ là thế,” Kaoruko cho con thú nhồi bông vẫn ôm trên tay vào trong thùng. “Giá con bé xuất hiện trong giấc mơ thì tốt biết mấy.”

“Giấc mơ?”

“Vâng. Hiện ra trong giấc mơ, nói nó muốn chúng ta làm gì thì tốt. Bố mẹ hãy lặng lẽ rút hơi thở của con đi hay hãy để một phần thân thể của con được ở lại với thế giới này chẳng hạn. Nếu thế, ta sẽ làm theo đúng ý con bé. Em có cảm giác thế thì chúng ta sẽ chẳng có gì phải day dứt,” cô nói thế rồi lúc lắc đầu. “Nhưng mà không được. Chắc em chẳng thể ngủ nổi đêm nay.”

“Khi nói chuyện với bố, anh cũng có suy nghĩ giống em.

Nếu có cách nào biết được cảm giác của Mizuho thì hay rồi. Anh thì anh nghĩ thế nhưng không rõ nếu con bé lớn lên, rồi suy nghĩ về vấn đề này, nó sẽ quyết định ra sao đây?”

Kaoruko nhìn đăm đăm con gấu bông. “Mizuho lớn lên… ư?”

“Em nghĩ sao?”

Anh có hỏi em cũng biết đâu, Kazumasa dự đoán cô sẽ đáp lại như vậy. Nhưng Kaoruko chỉ gục đầu im lặng.

“Thực ra, lúc trước ở công viên,” cô nói, “mẹ con em đã tìm cỏ ba lá. Một nhánh cỏ có bốn lá. Là con bé tìm thấy đấy. ‘Mẹ ơi, chỉ có bông này có bốn lá thôi.’ Lúc đó, em đã nói, ‘Chà, giỏi quá, ai tìm được thứ này sẽ hạnh phúc lắm đấy, ta mang nó về nhé’. Lúc đó, anh biết con bé nói gì không?” Cô vừa hỏi vừa xoay sang nhìn Kazumasa.

“Không biết”, anh lắc đầu.

‘“Mizuho đã hạnh phúc rồi nên không cần đâu. Ta để lại nhánh cỏ này cho ai khác đi’, thế thôi. Con bé cầu mong hạnh phúc sẽ đến với một ai đó nó chưa từng gặp mặt.”

Như thể có thứ gì nghẹn ứ trong lồng ngực. Đột nhiên, nước mắt trào ra, ướt nhòe tầm mắt Kazumasa.

“Con bé thật ngoan,” giọng anh như tắc lại.

“Đúng, con bé thật ngoan.”

“Là nhờ có em,” Kazumasa lấy ngón tay gạt đi nước mắt.

“Cảm ơn em.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.