Ngôi Nhà Của Người Cá Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Cuộc phẫu thuật AIBS diễn ra ở bệnh viện trực thuộc Đại học Yoshiaki sau khi tháng Mười hai bắt đầu được ít ngày. Kazumasa cùng với Kaoruko và bà Chizuko đợi trong phòng chờ. Theo như lời dặn trước, phẫu thuật sẽ mất khoảng ba tiếng đồng hồ.

Ba người chẳng nói năng gì với nhau, chỉ lặng lẽ tiếp tục đợi chờ. Bà Chizuko chụm tay trước mặt, mi mắt nhắm nghiền. Phải chăng bà đang cầu nguyện cho ca phẫu thuật thành công?

Nhưng thành công ở đây là cái gì mới được?

Đương nhiên, AIBS hoạt động bình thường cũng là thành công rồi. Nhưng nếu không ổn, ta có thể phẫu thuật mở khí quản lắp máy hô hấp nhân tạo vào cơ mà, cũng chẳng có vấn đề gì cả. Tình hình Mizuho dạo này ổn định, sau khi thẩm định là con bé hoàn toàn có khả năng chịu được ca phẫu thuật, họ mới tiến hành. Chỉ cần không xảy ra bất cứ biến cố lớn nào, Mizuho chắc chắn sẽ sống sót rời khỏi phòng phẫu thuật.

Sống sót…

Khi nghe hỏi về việc phẫu thuật, ai ai từ bác sĩ phụ trách trở đi cũng có cùng một câu hỏi. Làm thế để làm gì?

Máy hô hấp nhân tạo đã thừa đủ rồi cơ mà.

Khả năng cô bé có thể tự hô hấp trở lại cũng còn chưa đến một phần vạn.

Chẳng biết cô bé có thể sống thêm được bao nhiêu ngày tháng nữa.

Mỗi lần như thế, họ đều đáp, “Để bố mẹ con bé thấy thỏa mãn”.

Thế là, mọi người đều không nói gì nữa. Bắt ép con bé tiếp tục sống trong tình trạng đó cũng là để bố mẹ nó thấy thỏa mãn.

Nhưng phản ứng của đội bác sĩ phẫu thuật bên trường Yoshiaki lại khác. Họ mong chờ ca phẫu thuật này sẽ tạo ra động thái tích cực gì đó nơi Mizuho. Chưa kể, đây còn là một thực nghiệm có thể tha thứ được nếu lỡ thất bại. Kazumasa và Kaoruko đã ký bản cam kết sẽ không bắt các bác sĩ phải chịu trách nhiệm nếu lỡ có bất kỳ ảnh hưởng gì lên cơ thể của Mizuho.

“Anh chị Harima”, nghe có tiếng gọi, họ ngẩng đầu lên. Bác sĩ Asagishi đứng đó trong bộ đồ phẫu thuật màu xanh. Ông là người đội trưởng đầy thực lực của đội nghiên cứu. Thân người nhỏ thó nhưng rắn chắc.

Kazumasa đứng dậy khỏi ghế. “Đã xong rồi ạ?”

Asagishi gật đầu, sau khi nhìn mẹ con Kaoruko, ông quay lại nhìn Kazumasa.

“Đã phẫu thuật xong, chúng tôi đang xem xét tình hình hiện tại của cháu bé.”

“Tình hình ra sao ạ?”

“Máy đã hoạt động.”

“Máy, thế nghĩa là…”

“AIBS.”

Kazumasa hít vào một hơi, anh quay lại nhìn Kaoruko rồi lại nhìn gương mặt bác sĩ.

“Vậy là thành công rồi ạ?”

“Hiện tại thì không có dấu hiệu gì bất thường. Các vị có muốn vào thăm không?”

“Có thể gặp được Mizuho sao?”

“Đương nhiên. Mời theo lối này.”

Với những bước chân thoăn thoắt, bác sĩ Asagishi đi dọc hành lang, sau đó là Kazumasa cùng Kaoruko và bà Chizuko cũng rảo bước theo sau. Hai người họ nắm lấy tay nhau.

Mizuho nằm ngủ yên trên giường trong căn phòng họ được dẫn đến. Bên cạnh có hai vị bác sĩ, họ đang quan sát một máy đo có vẻ khá phức tạp.

“Anh, miệng Mizuho…” Kaoruko thì thầm.

“Ừ,” Kazusama đáp lời cô. Anh hiểu ý cô muốn nói gì.

Chiếc ống lúc nào cũng nhét vào miệng Mizuho kể từ ngày tai nạn, giờ đã biến mất. Da con bé đã bị hăm lại bởi đám băng dính cố định ống hô hấp nhưng đúng là lâu lắm rồi mới thấy miệng con bé như vậy. Giờ cũng đã rút ống truyền dinh dưỡng ra khỏi mũi rồi, gương mặt ngủ say chẳng khác nào Mizuho những ngày còn khỏe mạnh.

Nếu để ý kĩ hơn, lồng ngực nhỏ kia đang phập phồng. Mizuho đang hít thở đấy.

Sau khi bàn luận gì đó với mấy vị bác sĩ đang nhìn cái máy đo, bác sĩ Asagishi quay lại chỗ gia đình Kazumasa.

“Cơ vận hành tốt, hiện chưa thấy có vấn đề gì. Có điều vì cơ thể không tự thở nên cơ bắp cũng yếu đi nhiều. Khả năng hít vào của bé không tốt lắm. Đến khi cô bé phục hồi cơ lực, ta phải dùng phương pháp chụp ống thở để bổ sung oxy.”

“Con bé thở không khổ sở chứ ạ?”

Bác sĩ Asagishi lấy làm lạ với câu hỏi của Kaoruko. “Ý cô là sao?”

“Chỉ là…”

“Thế là được rồi, em không cần phải lo về chuyện đó”, Kazumasa quay sang nhìn vợ. Rồi anh lập tức nhìn sang bác sĩ Asagishi. “Từ giờ, ta nên làm sao?”

“Đầu tiên, chúng tôi sẽ theo dõi tình hình. Khi chỗ phẫu thuật đã lành miệng, xác nhận được tình hình hô hấp ổn định, chúng tôi sẽ chuyển cháu về lại bệnh viện bên kia. Thường sẽ mất khoảng bảy ngày, nhưng có thể sẽ mất thêm chút thời gian nữa.”

“Tôi hiểu rồi. Vậy nhờ anh giúp đỡ cho.” Kazumasa cúi đầu.

Kaoruko ghé mặt lại gần khuôn miệng Mizuho. “Em nghe thấy tiếng ngáy này…” nước mắt nuốt nghẹn lời thốt ra.

Nhìn con bé, Kazumasa cảm thấy may mắn vì đã tiến hành phẫu thuật. Kể cả khi vị bác sĩ trực tiếp mổ cho con bé cũng nghĩ rằng bệnh nhân này đã không còn ý thức, chẳng thể cảm nhận được cảm giác khó thở đi chăng nữa, thì chỉ cần vợ anh cảm nhận được sinh mệnh con gái mình đã đủ để khiến anh mãn nguyện lắm rồi. Thế chẳng phải đã là quá đủ sao? Kaoruko không có vẻ gì muốn rời xa Mizuho. Có vẻ như cô vẫn còn muốn nghe tiếng ngáy ngủ của con bé. Vị bác sĩ trẻ đang cầm ống thở trên tay đứng im tỏ vẻ bối rối.

“Kaoruko,” Kazumasa lên tiếng gọi cô. “Đi thôi. Sẽ phiền cho việc trị liệu đấy.”

Anh nói thế cô mới để ý thấy bác sĩ. Cô nói lời xin lỗi.

Khi vừa rời khỏi căn phòng, đi dọc theo hành lang, Kaoruko chợt nói, “Phải mua ít kem thôi.”

“Kem?”

“Anh thấy miệng Mizuho rồi đấy. Mấy chỗ dán băng hăm lại cả rồi, đáng thương quá.”

“Vậy à…”

“À, đúng rồi. Từ giờ”, Kaoruko dừng chân, khoanh tay trước ngực, “cũng phải mua ít áo chui đầu thôi.”

“Áo chui đầu?”

“Vâng. Trước giờ không thể tháo ống thở ra nên em chỉ có thể mua cho con áo có cúc thôi. Từ giờ, con bé có thể mặc cả các loại áo chui đầu rồi. Cả áo len hay áo phông, đồ thể dục nữa.” Ánh mắt Kaoruko long lanh.

Kazumasa gật gù, “Em có thể cho con mặc bao nhiêu loại quần áo cũng được. Con bé hợp với mọi loại trang phục mà”.

“Vậy sao? Thứ gì cũng hợp à? Ngày mai, em phải ghé luôn qua trung tâm thương mại thôi,” có vẻ cô đang tưởng tượng đến chuyện cho con gái mình mặc nhiều thứ đồ khác nhau hay sao đó, ánh mắt của Kaoruko cứ bay bổng đâu đó trong không gian. Như thể chợt nhớ ra điều gì đó, cô chợt nghiêm mặt lại, “Anh,” cô nhìn Kazumasa với một ánh mắt chân thành. “Cảm ơn. Em thật sự cảm ơn.”

Kazumasa lắc đầu.

“Không cần em cảm ơn đâu. Thế là tốt rồi,” giọng anh đã có chút khàn khàn.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.