Ngôi Nhà Của Người Cá Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Trước khi tháo giày chỗ hiên nhà, Hoshino cúi chào phu nhân một lần nữa. “Em thật xin lỗi vì đã đến muộn thế này.” Phu nhân mỉm cười, xua tay.

“Không sao đâu. Cậu Hoshino không sao chứ? Không phải là đi uống cùng công ty sao? Cậu cứ thoải mái vui chơi thêm chút nữa cũng được mà. Ta có thể tập luyện vào ngày mai.”

“Không được, nếu nghỉ thêm hôm nay nữa thì thành ra trống ba buổi mất rồi. Mà người em có mùi rượu không ạ? Em đã cố tránh không uống nhiều rồi.”

“Không sao đâu. Tôi mang cho cậu ít nước nhé?”

“Dạ, không cần đâu.”

“Em xin phép làm phiền nhé”, Hoshino tháo giày, xỏ chân vào đôi dép đi trong nhà phu nhân đã xếp sẵn ra cho mình.

“Hôm nay bà đâu vậy chị?”

Phu nhân cười, chỉ lên trên tầng.

“Sau khi ru con trai tôi ngủ, bà cũng đi ngủ rồi. Hôm nay trường mầm non có chuyến dã ngoại, bà phải theo cháu nên chắc cũng mệt mỏi rồi.”

“Ra vậy. Thế thì cũng vất vả thật.”

“Vâng, chăm Mizuho có khi lại nhẹ nhàng hơn,” phu nhân nói thế, khẽ nhăn mũi.

Vẫn như mọi khi, phu nhân kéo cánh cửa ngay bên cạnh, “Mời cậu.”

Sau khi có lời chào, Hoshino bước vào trong phòng. Cậu cảm thấy có mùi hương liệu thơm thoang thoảng. Bắt đầu từ hồi hè này. Phu nhân bảo, để bản thân ngủ ngon giấc hơn. Có lẽ cô cũng ngủ luôn ở đây.

Mizuho nằm trên giường. Cô bé mặc áo thể dục trắng, quần thể dục màu xanh đậm, đi tất trắng. Phu nhân đã khăng khăng rằng phải mặc đồng phục thể dục kiểu này những lúc tập từ hồi tháng Năm. Ảnh hưởng từ chuyện Mizuho nhập học tiểu học chăng, Hoshino thầm nhận định như vậy.

“Mặc kiểu này nhưng nhiệt độ của con bé cũng không giảm là mấy đâu. Bác sĩ ở bệnh viện cũng ngạc nhiên lắm đấy.”

Phu nhân vui vẻ như vậy cũng là đương nhiên. Thường sẽ không có chuyện như thế này diễn ra với những người bị chết não, hay mọi cơ năng của não đã ngừng hoạt động. Tuy các bác sĩ không nói ra, nhưng trong lòng chắc cũng thầm cho rằng một phần nào đó của não bộ Mizuho vẫn còn hoạt động.

Hoshino ngồi xuống trước máy vận hành, cắm điện từng cái một. Rồi, cậu lấy máy tính ra khỏi cái túi mang bèn người, kết nối với máy vận hành, liên kết với một loạt chương trình. Cài đặt các chương trình này tốn rất nhiều thời gian, cậu phải đến đây từ chiều không thì không xong được. Lúc cậu cài xong thì cũng đã quá 6 giờ, gần đến giờ hẹn với Mao.

Sau khi lắp đặt xong mọi thứ, cậu quay lại nói với phu nhân, “Chị đã gắn thiết bị rồi phải không?”

“Vâng, tôi đã gắn cả rồi.”

Hoshino gật đầu, ngắm nhìn cô bé Mizuho.

Cô bé này đã bị tuyên bố là rơi vào tình trạng chết não khoảng một năm trước đây. Vẫn còn giữ được vẻ mặt tươi tỉnh, hô hấp kéo dài được đến giờ này quả thật cũng cần phải mạnh mẽ lắm. Da dẻ săn chắc, qua lớp áo quần cũng có thể thấy được vẫn có bắp tay, bắp chân. Như thể ngay bây giờ cô bé sẽ mở mắt, ngáp một cái thật dài, rồi duỗi tay duỗi chân vậy.

Nếu mở mắt được, chắc cũng chẳng cần phải tiếp dinh dưỡng đâu. Bởi nửa năm nay, thật ngạc nhiên là thể trạng của cô bé vẫn không có gì thay đổi to lớn.

Một vài chỗ trên bắp tay cô bé có gắn điện cực.

“Vậy thì ta bắt đầu vận động tay nhé. Đầu tiên, các động tác tự do,” Hoshino bắt đầu lướt tay trên bàn phím máy chủ.

Trong khi hai người quan sát, tay Mizuho chậm rãi gập lại. Gập tay áp đến sát ngực thì duỗi thẳng ra. Tay hướng thẳng ra khoảng không. Khi cánh tay duỗi ra thế, cùi chỏ lại một lần nữa gập lại, quay về vị trí ban đầu. Lặp đi lặp lại đến khoảng năm lần như thế.

Hoshino gật gù, cậu nhìn phu nhân. “Hoàn hảo.”

“Vận động hẳn hoi rồi đấy.”

“Như nhìn lầm vậy. Bây giờ áp đặt sức nặng. Nhờ chị nhé.”

“Được,” phu nhân đáp rồi đứng về phía Mizuho. “Chuẩn bị, ok.”

“Bắt đầu nào,” Hoshino nói vậy rồi lại bắt đầu thao tác. Cánh tay Mizuho bắt đầu cử động. Đầu tiên là cùi chỏ gập lại, rồi với cùng một mức độ, nắm đấm vung thẳng ra.

Đúng lúc đó, phu nhân chặn nắm tay của Mizuho. Chị ấy ngăn cánh tay Mizuho vung ra. Hoshino nhìn màn hình điện cơ. Cậu thấy được phần cánh tay của Mizuho đang phải chịu ba phần lực lớn.

Sau khi tiến hành động tác đó sáu lần, họ ngừng lại. Không thể làm Mizuho mệt được. Nếu không theo dõi màn hình đo lực cơ mà để cô bé vận động quá sức, cơ bắp sẽ bị đau nhức.

“Ta nghỉ thôi nào. Cô bé đã vận động như người thường luyện cơ tay rồi.”

“Vậy, chị pha cho cậu cốc trà nhé,” phu nhân rời khỏi giường. Nhưng khi đang đi ra phía cửa, cô chợt ngừng chân nhìn bàn tay mình.

“Có chuyện gì vậy ạ?” Hoshino lên tiếng hỏi.

Phu nhân ngẩng đầu lên. Đôi mắt đó đỏ hoe.

“Con bé khỏe thật đấy. Tuy chỉ nhẹ nhàng chặn lại thôi nhưng chị có cảm giác nó có thể đơn giản hất tay chị ra như vậy. Đã đến ngày Mizuho có thể làm được điều này rồi…” sau khi hắng giọng, cô hít vào thở ra như lấy lại hơi. “Xin lỗi nhé, để chị pha trà cho cậu,” cô nói thế rồi bước ra khỏi phòng.

Hoshino quay lại nhìn Mizuho. Gương mặt cô bé có chút đỏ hơn so với lúc nãy. Vận động khiến khí huyết lưu thông hơn chăng. Với một người não bộ đã hoàn toàn ngừng hoạt động, hẳn sẽ không xảy ra được chuyện này.

Hắn là não bộ của Mizuho có dấu hiệu phục hồi chăng? Hay là, bản thân bộ não đó vẫn luôn có phần còn sống, hay là một sự thức tỉnh nào chăng? Ngoài ra, có một điều khiến cậu phải suy nghĩ. Có khả năng là do kích thích của ANC đã kích hoạt tủy sống của cô bé. Khả năng thích nghi của cơ thể con người vốn còn rất nhiều bí ẩn. Nếu là một cột sống hoạt động bình thường, có thể nó vẫn có khả năng thích nghi.

Nhưng với Yuuya mà nói, đây không phải là điều gì quan trọng lắm. Điều quan trọng với anh là, nhờ vào công nghệ của mình, dù chỉ là biểu hiện bên ngoài đi nữa thì cơ thể của Mizuho đang trở nên khỏe mạnh, và sự thật là phu nhân đã vui mừng đến rơi nước mắt.

Hiện tại, thời gian trải qua trong căn phòng này là tâm điểm trong đời sống sinh hoạt của Hoshino. Giám đốc Harima đã cho phép cậu được làm việc chính tại đây. Hoshino thực sự bị thu hút bởi những thực nghiệm cho thấy khả năng kích thích của từ tính lên cột sống có thể tạo ra những cử động đến mức nào.

Nhưng lý do cậu muốn ở trong căn phòng này trong mọi khoảng thời gian cho phép lại không chỉ có thế.

Mỗi lần Mizuho cho thấy một cử động mới, mỗi lần cô bé làm ra được một động tác mà trước nay chưa từng có, phu nhân lại mừng đến ứa nước mắt, lại nói những lời cảm tạ đối với Hoshino. Những lời của cô khi đó thật ấm áp, như thể cô tin cậu là vị cứu tinh đối với con gái cô.

Để đáp lại những tình cảm đó, Hoshino lại lao đầu vào những vấn đề tiếp theo. Cậu muốn phu nhân nặng nghĩa với mình, muốn cô cảm động đến tuôn nước mắt nhiều hơn nữa. Dáng vẻ hạnh phúc của cô là nguồn động lực của cậu.

Đương nhiên, Hoshino cũng nhận ra đây là một loại tình yêu. Thật sự, lần đầu tiên được mời về căn nhà này, giới thiệu với phu nhân, cậu đã bị cô thu hút. Cảm xúc khi đó còn mơ hồ lắm, nhưng sau mỗi lần đến nơi đây, nó ngày một thành hình trong cậu.

Cậu hiểu rằng mình không được phép để lộ nó ra. Người ta đã có chồng. Chồng cô ấy lại là cấp trên của Hoshino, người đã tạo cơ hội cho cậu nắm bắt được mọi thứ trong hiện tại. Một khi cậu phản bội lại, mọi thứ sẽ mất trắng. Tuy vợ chồng họ đã ly thân, nhưng vẫn là điều không thể tha thứ được.

Có điều, Hoshino thấy hiện tại đã quá đủ để hài lòng rồi. Cậu cũng không dám nghĩ mình sẽ trở thành thứ gì đó đối với phu nhân. Có thể cùng cô chăm lo cho Mizuho, cùng chia sẻ niềm vui với cô, thế đã là tốt lắm rồi.

Chợt thấy có tin nhắn đến chiếc điện thoại, cậu xem thử thì đúng là từ Mao. Tuy có chút bối rối, cậu vẫn mở ra xem thử. “Anh chắc vẫn đang làm việc hả? Bận rộn như thế mà vẫn gắng gặp em, cảm ơn nhé. Đừng cố quá. Chúc anh ngủ ngon.”

Hoshino ngẫm nghĩ một chút rồi nhắn tin đáp lại. “Cảm ơn em đã lo lắng cho anh. Ngủ ngon nhé.”

Cậu ngắt nguồn điện thoại, thở dài một hơi.

Cậu đã hẹn hò với Kawashima Mao được khoảng hai năm rồi. Trong số những người phụ nữ từng hẹn hò, cô ấy là người hợp với cậu nhất. Nhân cách tốt, đầu óc cũng không hề kém cỏi. Lúc nào cậu cũng cảm thấy vui vẻ khi nghe cô kể những chuyện xảy ra với công việc trợ lý tại bệnh viện thú y.

Đúng là chẳng thể chê Mao ở điểm nào. Một cô gái rất tốt. Người đàn ông nào lấy được cô ấy hẳn sẽ rất hạnh phúc.

Đến tận gần đây, Hoshino vẫn đinh ninh kẻ đó có thể là mình. Kể từ khi vào công ty, cậu luôn đặt công việc lên hàng đầu nhưng không hề có suy nghĩ không lập gia đình cũng được. Cậu đã tưởng tượng đến thời điểm nào đó, mình sẽ kết hôn, sinh con đẻ cái. Cậu còn nghĩ Mao sẽ là đối tượng thích hợp của mình.

Cậu chưa từng nói ý định đó với Mao, vì chẳng có cơ hội. Hoshino cũng chẳng có lý do gì để vội kết hôn, bản thân Mao cũng chẳng tỏ vẻ gì nôn nóng. Cậu đã đơn giản nghĩ, đến khi một trong hai bên cần phải đề cập đến vấn đề này thì tính tiếp thôi.

Thế nhưng, mọi thứ lại tiến triển theo một chiều hướng cậu chưa từng ngờ tới. Cuộc gặp gỡ với phu nhân Harima và Mizuho đã xóa trắng tấm bản đồ tương lai Hoshino từng mơ đến.

Bây giờ, cậu cũng chẳng ghét bỏ gì Mao. Cậu vẫn có thể kể ra bao nhiêu điểm quyến rũ của cô. Chỉ là, cậu không còn có thể tưởng tượng được hình ảnh của mình trong việc xây dựng gia đình với cô nữa.

Cũng bởi vì ưu tiên hàng đầu của Hoshino bây giờ chính là khoảng thời gian trong căn phòng này. Nên kết hôn hay có gia đình vào lúc này là chuyện không thể.

Hơn nữa, người phụ nữ cậu yêu thương nhất thế gian lại chẳng còn là Mao.

Cậu cảm thấy có lỗi. Cảm thấy mình đã ích kỷ. Nhưng cậu chẳng thể dối trái tim mình.

Vậy nên, thật sự là cậu phải nhanh chóng dứt khoát với Mao. Đêm nay cũng thế, cậu đã nghĩ bao lần chuyện đó. Nhưng rốt cuộc, cậu lại chẳng thể nói ra. Cũng một phần là do cậu chẳng đủ dũng khí, cậu cũng chẳng có tự tin để nói rõ ràng khi cô đòi hỏi một lý do. Bởi cậu muốn tránh nói về ngôi nhà này.

Về Mizuho hay về phu nhân? Cậu cũng chẳng rõ tại sao nữa.

Cậu có thể nói là đã yêu người khác nhưng nếu bị hỏi dồn là yêu người ở đâu, là người như thế nào, cậu chẳng thể ứng phó nổi. Bình thường, cậu vốn không giỏi nói dối.

Gần đây, cậu có suy nghĩ có khi nào Mao sẽ buông lời chia tay trước. Cô ấy là người thông minh. Hẳn là phải nhận ra Hoshino đang có vấn đề.

Trong khi còn đang nghĩ về chuyện đó, cậu nghe thấy tiếng gõ cửa. “Cậu mở giùm tôi được chứ?”

Hoshino đứng dậy, cậu mở cửa ra. Phu nhân bước vào, hai tay còn bận bưng khay trà. Bên trên để sẵn hai tách trà và đĩa bánh quy.

“À, cái này, chị lại nướng nữa à?”

Nghe câu hỏi của Hoshino, phu nhân cười gật đầu.

“Hôm trước, cậu Hoshino có khen ngon còn gì. Vậy nên, hôm qua, tranh thủ lúc mẹ tôi chăm Mizuho, tôi đã làm đấy.”

“Vậy sao? Vậy thì em phải thưởng thức thôi.” Hoshino nhón lấy miếng bánh. Hương vị thơm ngon vừa độ, hương chanh lan ra trong vòm họng.

“Cậu thấy sao?”

“Ngon lắm ạ. Em ăn bao nhiêu cũng được.”

“Hay quá. vẫn còn nhiều lắm, cậu đừng ngại. Tôi làm cho cậu Hoshino mà.” Phu nhân nói vậy rồi đưa ly trà lên miệng.

“Cảm ơn chị.”

Hoshino cũng nhấp tách hồng trà, trìu mến nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của phu nhân. Mọi ánh nhìn của cô đều dồn về phía Mizuho.

Có lẽ cậu chẳng bao giờ có thể thổ lộ ra được tình cảm của mình với người phụ nữ ấy. Nhưng gần đây Hoshino bắt đầu cảm giác hình như mình không đi trên con đường một chiều. Rằng dẫu không nói gì, giữa hai người vẫn có một mối duyên mạnh mẽ ràng buộc lẫn nhau.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.