Vừa ngồi xuống ghế, Hoshino kiểm tra đồng hồ thấy vẫn còn sớm hơn so với giờ hẹn là 6 giờ. Cậu liếc qua thực đơn nhân viên phục vụ đưa cho và gọi một cốc trà bạc hà đá.
Quán cà phê nằm ở tầng hai một tòa nhà hướng ra đại lộ trung tâm Ginza. Cậu có thể nhìn thấy luồng người đi lại. Phần nhiều là nam nữ ăn mặc theo phong cách công sở nhưng hình ảnh du khách nước ngoài lại nổi bật hơn cả.
Người ta đã mang cốc trà bạc hà ra. Lấy ống hút thử thứ nước đậm hương đó, Hoshino thầm nghĩ hương vị này khác nhiều so với thứ trà người đó vẫn thường pha cho cậu. Giờ ai hỏi hương vị bên nào ngon hơn, cậu cũng chẳng biết đáp sao.
Người đó hẳn nhiên là ý chỉ phu nhân Harima rồi.
Tuần trước, cậu mới lại có dịp ghé đến căn biệt thự của nhà Harima. Chỉ để gửi đồ bảo dưỡng cho bộ thiết bị kích thích từ tính. Cũng cần phải hướng dẫn cách sử dụng nữa. Lần trước nữa, đó là khi cô gọi cậu đến vào hôm sinh nhật con trai, chuyện cũng đã xảy ra khoảng một tháng trước rồi.
Phu nhân có vẻ khỏe mạnh. Từ lần cuối cùng gặp, gương mặt cô đã hồi lại nhiều sinh khí, có lẽ là do mọi thứ đã phần nào ổn định hơn, nhìn cô cũng có vẻ hồi xuân. Khi cậu nói vậy, cô chớp chớp mắt vài cái, nhìn Hoshino với vẻ cực kỳ hứng thú.
“Giờ tôi cũng đang định nói vậy đây. Cậu Hoshino, dường như cậu cũng đang trẻ ra vậy. Đang trở lại vẻ thiếu niên hồi đầu mới đến nhà tôi đấy.”
“Vậy sao?” Hoshino gãi gãi cằm. Cậu hiểu cô không có ý bảo cậu trẻ con nên cũng chẳng thấy khó chịu gì.
Theo lời phu nhân, việc rèn luyện thân thể Mizuho vẫn diễn ra đúng lịch.
Tuy chỉ làm một mình nhưng cô cũng không mất nhiều thời gian, đến giờ vẫn chưa thấy xảy ra tai nạn gì lớn.
“Cậu Hoshino, đã phiền cậu một thời gian rất dài rồi. Tôi muốn nói cảm ơn với cậu. Chân thành cảm ơn.”
“Có ích cho chị như vậy em cũng thấy vui mà,” Hoshino đã đáp lại như thế.
Khi cậu nói vậy, phu nhân lại xoáy cái nhìn vào mặt cậu.
“Có chuyện gì vậy ạ?”
Phu nhân khẽ tủm tỉm cười.
“Đúng là có điều khang khác nhé. Gương mặt cậu rạng rỡ không như thường lệ. Có thể cách nói của tôi hơi lạ, nhưng như thế cậu đã đuổi đi được thứ quỷ ma gì đó.”
“Không phải chị cũng thế sao?” Hoshino đã muốn nói vậy. Nhưng bầu không khí phu nhân mang lại đã hoàn toàn khác trước.
Những gì đã xảy ra hôm sinh nhật hiện về trong đầu. Và việc hôm đó là chuyện có thể cả đời sẽ chẳng thể quên nổi.
Hoshino cho rằng bên trong phu nhân đã có thứ gì đột ngột thay đổi từ lúc đó. Chính vì thế, cô cũng không cần đến cậu nữa, cũng quyết tâm không cho kẻ khác thấy con gái mình cử động tay chân nữa.
Tuy nhiên, từ vụ việc đó, bản thân Hoshino cũng không thể phủ nhận chuyện chính mình cũng đã có thay đổi. Nhìn sự đau khổ của phu nhân khi vung dao lên truy vấn thanh tra cảnh sát một câu hỏi khó đến thế, cậu nhận ra sự nông cạn và hời hợt trong mình.
Bản thân cậu thực sự đã nghĩ cho cô bé Harima Mizuho đến đâu? Cậu có thực lòng coi cô bé đó là “một con người đang sống” đấy không? Cậu có bao giờ thực sự suy nghĩ đến sự sống hay cái chết của cô bé đó chưa? Liệu có phải cậu chỉ nghĩ đến làm thế nào để phu nhân vui, làm thế nào để phu nhân quan tâm đến cậu không và chỉ lợi dụng cơ thể cô bé đó không?
Còn tồi tệ hơn, cậu tự cho mình cảm giác bề trên.
Cậu cho rằng bản thân là sự tồn tại không thể thiếu đối với những người trong ngôi nhà đó. Cậu cho mình là thánh, là đấng tối cao, là người cha thứ hai của cô bé ấy, cậu hiển nhiên coi mình là kẻ được tôn thờ. Cậu kiêu ngạo đến mức cho rằng không ai có thể cắt đứt mối liên quan giữa cậu và ngôi nhà ấy, dẫu người đó có là giám đốc.
Một hiểu lầm đáng xấu hổ.
Cậu đúng ra cũng chỉ là một công cụ của phu nhân mà thôi. Như cái khiên giúp cô ấy bảo vệ niềm tin của mình, hay như lưỡi kiếm giúp cô dọn đi một con đường trắc trở.
Nhưng có lẽ phu nhân đã mở ra được con đường của mình rồi. Từ giờ, cô ấy đã xác định được mối dây luẩn quẩn cũng như điều bản thân phải chiến đấu. Gương mặt phu nhân giờ đã tràn đầy sinh khí khi kể chuyện cho cậu nghe.
Cậu chỉ là một thứ công cụ đã không còn giá trị: Cậu chỉ còn cách quay trở về nơi cần đến bản thân mình. May là Hoshino vẫn còn nơi như thế.
Khi cậu chuyển nơi làm việc của mình từ tư gia Harima về lại phòng nghiên cứu ở Harima Text, đồng nghiệp đón chào cậu cực kỳ ấm áp. Không chỉ có thế. Những tư liệu thực nghiệm từ Harima Mizuho được đánh giá là một tài sản quý giá. Hoshino cảm thấy bản thân hạnh phúc khi có thể hòa nhập vào làn sóng mới kia.
Khi cậu bị bãi nhiệm công việc ở tư gia Harima, phu nhân đã nói là có một chuyện muốn giãi bày với cậu.
“Hoshino, cậu đã dối tôi một chuyện đúng không?”
Không rõ là chuyện gì, cậu đành im lặng nhưng cô cứ cười đầy ý nhị.
“Khi tôi hỏi cậu có người yêu không, Hoshino đã nói là không có người nào như vậy, nhưng thực ra là có phải không?”
Một câu hỏi bất ngờ. Và đánh đúng trọng điểm. Đó là chuyện từ gần hai năm về trước. Đúng là họ từng nói đến chuyện đó.
Chuyện xảy ra trước khi cậu chia tay với Kawashima Mao.
“Có đúng không?” Phu nhân hỏi.
Nhưng tại sao phu nhân lại biết về Mao? Khi cậu hỏi thế, cô nhún vai với vẻ hối lỗi.
“Thực ra, tôi cũng có nói dối Hoshino. Không, có lẽ cũng không hẳn là nói dối. Có lẽ nên nói là giấu cậu.”
Thế rồi, phu nhân kể với cậu một chuyện khó tưởng. Chuyện Kawashima Mao từng đến tư gia Harima. Không chỉ có thế, còn từng gặp cả Mizuho. Gặp cô bé, hình như còn chứng kiến tay con bé cử động nhờ thiết bị kích thích điện từ nữa.
“Tôi đã hứa với cô gái ấy, giữ im lặng đến tận bây giờ. Nếu chuyện ngày hôm đó là nguyên nhân khiến mối quan hệ giữa cậu và cô ấy không còn tốt đẹp nữa thì tôi rất lấy làm tiếc, nên mới có ý nói ra chuyện này.”
Là như thế sao, Hoshino đã chắp nối được mọi chuyện. Thật ra, suốt hai năm nay, cậu vẫn luôn nghi hoặc về điều này.
Tại sao lúc đó Mao lại quyết nói lời chia tay.
Đó là một đêm mùa thu. Cô ấy gọi cậu ra bảo là có chuyện quan trọng. Trước đó không lâu, hai người còn đi ăn monjayaki với nhau. Lúc đó, cậu đã cảm thấy có điều gì thay đổi nơi cô. Và rồi, cô ấy đã nói, “Em đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng chúng ta nên chia tay thôi”. Khi Hoshino hỏi lý do, “Chuyện đó, em không thể không nói sao?”, cô đáp lại như vậy. “Vậy thì, Yuuya không có ý chia tay ư? Anh nghĩ ta có thể tiếp tục hẹn hò như này rồi tiến đến hôn nhân sao?”
Hoshino không có lời gì phản bác lại. Cậu quá chú tâm vào công việc ở tư gia Harima rồi, đích thực cũng thấy mối quan hệ với Mao trở nên phiền hà. Thậm chí, cậu còn nghĩ giá cô lên tiếng đòi chia tay có phải tốt không cơ mà.
“Anh cũng đã quyết ý đúng không?” Nhìn Hoshino cứ lặng yên như thế, Mao mỉm cười khổ sở.
Phu nhân cứ nói đi nói lại câu xin lỗi.
“Cô ấy là một cô gái tốt. Tôi nghĩ chắc sẽ là một đối tượng phù hợp với cậu Hoshino. Có thể giờ đã là quá muộn, nhưng nếu vẫn còn tình cảm, cậu có thể thử tìm cách liên lạc với cô ấy một lần xem sao.”
Hoshino cười khổ, “Muộn rồi chị ạ”, cậu đáp vậy. Cũng có nghĩa là, vẫn còn tình cảm.
Chân vừa rời tư gia Harima chưa lâu, cậu đã lại nghĩ đến Mao. Thẳng thắn mà nói, cậu muốn gặp cô. Đó là 'cánh chim xanh*' của Chiruchiru và Michiru. Giờ cậu mới hiểu ra điều gì mới là điều quan trọng nhất đối với mình. Cùng lúc đó, cậu cũng ý thức rõ mình ích kỷ tới mức nào. Cậu đã từ bỏ vì cho rằng bản thân không đủ tư cách.
Nhưng cũng đúng như phu nhân nói, cảm giác kìm nén này cứ ngày ngày khiến cậu trở nên bực bội. Hay thử liên lạc xem sao. Không, giờ đây quá muộn rồi. Hai năm đã trôi qua. Chắc cô ấy đã kiếm được đối tượng khác rồi. Có khi còn kết hôn rồi ấy. Nhưng lỡ không phải thì sao. Từ đó đến nay, chắc cũng đã trải qua nhiều chuyện. Nhưng nếu cô ấy vẫn một mình. Nếu cô ấy vẫn chưa hẹn hò với ai khác.
Sau bao đấu tranh tư tưởng, Hoshino gửi tin nhắn đi. Nội dung là, “Anh có chuyện muốn nói với em, ta gặp nhau được không?”. Định trước giờ giấc và địa điểm, cậu thêm dòng, “Anh đợi em”.
Không có tin trả lời.
Chắc là “Không” rồi. Cậu chẳng thể oán trách gì cả. Kẻ có lỗi là cậu mà.
Cậu nhìn xuống bên dưới qua ô cửa sổ. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, bên ngoài đã tối hẳn. Như thể màn đêm đột ngột bao phủ phố phường.
Cậu chợt thấy xe lăn. Người ngồi trên đó là một chàng trai vẫn còn trẻ. Người đẩy xe là một phụ nữ có vẻ hơn cậu ta khá nhiều tuổi. Chắc là mẹ rồi.
Cậu nhớ đến người ông đã bị bán thân phải bất toại vì xuất huyết não của mình. Nhìn cách ông dùng tay trái cầm thìa ăn, cháo rớt ra lỏng tỏng, đã thở dài trong khổ sở ra sao. Ngày còn khỏe mạnh, ông làm nghề khắc kim loại. Bàn tay phải là cả gia tài của ông.
Ít ra cậu cũng mong mình có ích cho kẻ khác. Cậu muốn giúp đỡ những người đã gánh trên mình bất hạnh hay khuyết tật có được niềm vui và hạnh phúc. Cậu vào Harima Text cũng chính vì lẽ đó.
Khi Hoshino chạm tay vào cốc trà bạc hà đá với quyết tâm mới mẻ trong lòng, một cô gái xuất hiện từ cầu thang đi lên.
Nhanh chóng lướt quanh một lượt cửa hàng, khi đã nhìn ra Hoshino, cô ấy lại gần với vẻ thận trọng. So với hai năm trước, cô ấy có vẻ cũng gầy đi chút ít. Nhưng cảm giác hoạt bát, sôi nổi vẫn không khác trước.
Hoshino đứng dậy.
“Lâu không gặp,” cô nói vậy khi đến chỗ bàn cậu.
“Ừ,” gật đầu rồi Hoshino mời cô ngồi xuống ghế đối diện mình. Cô ấy kéo ghế, ngồi xuống.
Nữ phục vụ lại gần. Cô ấy nhìn cốc của Hoshino, rồi gọi, “Cho tôi loại đồ uống giống anh ấy.”
Sau khi phục vụ đi khuất, cô gái ngắm gương mặt Hoshino. Cậu thấy ngại ngùng, cúi gằm mặt xuống.
Cô ấy lầm bầm gì đó. Thế là, cậu ngẩng đầu lên.
“Anh trẻ hơn nhiều đấy. Trông dồi dào sức sống nữa.”
Kawashima Mao nói vậy. “Hơn nhiều so với hồi đó.”
Hoshino không nói năng gì, chỉ gật đầu.