Ngôi Nhà Của Người Cá Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

Bác sĩ Shindou báo có chuyện muốn nói với hai người. Khi họ quay lại căn phòng lúc trước, Kazumasa và Kaoruko lại một lần nữa đối diện với vị bác sĩ.

“Tôi nghĩ chắc hai vị cũng đã hiểu, tình trạng cô bé cực kỳ hiểm nghèo. Đương nhiên, chúng tôi vẫn tiếp tục công việc trị liệu, nhưng chúng tôi không hi vọng cháu gái có thể phục hồi, chỉ có thể kéo dài sự sống của cháu thôi.”

Bên cạnh anh, Kaoruko lấy tay che miệng. Buông ra một tiếng nấc nghẹn.

“Nghĩa là con bé sẽ chết sao?” Kazumasa lên tiếng hỏi.

“Vâng,” bác sĩ gật đầu. “Chuyện đó sẽ diễn ra lúc nào, tôi không thể trả lời câu hỏi này được. Chính bản thân tôi cũng không rõ nữa. Trong các trường hợp như của cháu, thường chỉ vài ngày sau tim sẽ ngừng đập. Nhưng trẻ con lại là một chuyện khác. Có trường hợp, các bé có thể kéo dài sự sống đến vài tháng trời. Chỉ là, không có cơ hội phục hồi. Điều này tôi có thể khẳng định. Có kéo dài cũng chỉ là sống tạm mà thôi.”

Từng lời của bác sĩ, như tắc lại đâu đó trong dạ dày. “Thôi được rồi, tôi hiểu rồi,” anh chỉ muốn quát lên như vậy.

“Chắc anh chị đã nắm được vấn đề rồi chứ?”

Với câu hỏi có phần như thúc ép từ đối phương, họ chỉ có thể lặng lẽ nói vâng.

“Vậy thì,” bác sĩ Shindou thẳng lưng lên, điều chỉnh lại dáng ngồi, “từ giờ, không phải là vai trò bác sĩ nữa, tôi sẽ nói chuyện với anh chị trong vai trò nhân viên điều phối cấy ghép nội tạng của bệnh viện.”

“Sao?”

Kazumasa nhướng mày. Anh đã không thể tiên liệu trước những lời này. Kaoruko ngồi bên cạnh anh cũng ngừng cử động. Có lẽ cô ấy cũng có chung suy nghĩ với anh. Vị bác sĩ này đang nói gì vậy.

“Anh chị thấy bối rối cũng không lạ. Nhưng với tình trạng của cháu, tôi thấy cần nói về vấn đề này với anh chị. Xét về một nghĩa nào đó, đây là quyền lợi của cháu và của cả anh chị Harima nữa.”

“Quyền lợi…”

Những lời nói đó khiến Kazumasa hơi khó chịu. Đây không phải những lời anh nghĩ mình sẽ phải nghe trong hoàn cảnh này.

“Tôi nghĩ hỏi điều này khá thừa thãi nhưng anh chị đã đăng ký hiến tạng của con gái chưa? Hay anh chị từng nói chuyện về hoạt động cấy ghép nội tạng và hiến tạng cho cháu trước đây chưa?”

Kazumasa nhìn gương mặt bác sĩ Shindou nói những lời nghiêm túc kia, anh lắc đầu.

“Con bé làm gì biết những thứ đó. Cũng chẳng có lý do nào lại nói đến chuyện đó cả. Anh xem, nó mới sáu tuổi thôi mà.”

“Cũng đúng,” bác sĩ Shindou gật đầu. “Vậy thì, tôi muốn hỏi hai vị phụ huynh, nếu cháu bị xác nhận là chết não, hai người có đồng ý hiến tạng không?”

Kazumasa hơi bật ngửa người ra sau. Anh không thể lập tức có câu trả lời cho câu hỏi của bác sĩ. Đem nội tạng của Mizuho hiến cho một ai khác? Anh chưa từng nghĩ đến những chuyện thế này cho đến tận hôm nay.

Kaoruko ngẩng đầu lên với vẻ phật ý.

“Bác sĩ định cấy ghép nội tạng của Mizuho sao?”

“Không phải thế. Tôi không có ý đó,” bác sĩ Shindou vội vàng xua tay. “Tôi chỉ muốn xác định nguyện vọng của anh chị thôi. Đây là một thủ tục trong các ca bị nghi chết não. Nếu anh chị từ chối cũng không sao. Xin thứ lỗi nhưng tôi chỉ làm đúng bổn phận một điều phối viên trong bệnh viện, tôi không có bất cứ liên quan gì đến phẫu thuật cấy ghép nội tạng. Kể cả gia đình có đồng ý hiến tạng thì cũng sẽ do điều phối viên bên ngoài tiếp nhận việc này. Tôi chỉ có nhiệm vụ xác nhận ý kiến của gia đình thôi. Tôi không hề có ý đòi hỏi anh chị phải hiến tạng.”

Kaoruko bối rối nhìn Kazumasa. Cô ấy vẫn đang sốc vì tình cảnh bất ngờ này, suy nghĩ còn chưa theo kịp.

“Nếu tôi từ chối thì sao?” Kazumasa hỏi.

“Cũng chẳng sao cả,” bác sĩ Shindou điềm tĩnh đáp. “Cứ tiếp tục tình trạng này thôi. Cô bé đang chờ chết nên ta chỉ có thể đợi đến lúc đó thôi.”

“Nếu chúng tôi đồng ý?”

“Nếu là thế,” bác sĩ Shindou hít vào một hơi thật sâu, “chúng tôi sẽ tiến hành thẩm định chết não.”

“Chết não… à, ra thế,” Kazumasa đã bắt đầu nắm được tình hình. Anh nhớ ra lời bác sĩ Shindou lúc trước, “Theo nguyên tắc thì trong giai đoạn hiện tại, ta chưa thể sử dụng những câu đó được.”

“Nghĩa là sao?” Kaoruko hỏi. “Thẩm định chết não là gì vậy?”

“Đúng theo nghĩa đen của nó. Chúng tôi sẽ tiến hành thẩm định chính thức xem cháu bé có bị chết não hay không. Nếu cháu chưa chết não mà phẫu thuật lấy nội tạng của cháu là giết người còn gì.”

“Khoan đã nào. Tôi vẫn chưa hiểu. Có nghĩa là chưa chắc Mizuho đã bị chết não ư? Lúc nãy bác sĩ nói có thể con tôi sẽ ở trong tình trạng này đến vài tháng trời là ý này ư?”

“Không phải thế… cô ấy đã hiểu lầm đúng không?”, Kazumasa như muốn bác sĩ Shindou xác nhận lại.

“Đúng, hiểu lầm rồi”, bác sĩ Shindou chậm rãi thu cằm, xoay người về phía Kaoruko. “Kể cả có bị chết não, cô bé vẫn có thể tồn tại chừng ấy thời gian, đó mới là ý nghĩa chính xác.”

“Sao, nhưng, nếu thế thì…” mắt Kaoruko lại ậng nước. “Nếu thế, con bé có thể sống thêm nhiều tháng nữa, nhưng ta vẫn phải giết nó lấy nội tạng sao?”

“Cách nói giết người thì không đúng lắm nhưng…”

“Chẳng phải như thế ư? Nó vẫn còn đang sống sờ sờ ra đấy, lại cướp đi sinh mạng đó chẳng phải là giết người còn gì.”

Câu hỏi của Kaoruko quá hiển nhiên. Bác sĩ Shindou thoáng có chút như nghẹn lời, miệng cứ há ra.

“Nếu xác định là đã chết não, người này xem như đã chết, không thể gọi là giết người được. Dẫu trái tim vẫn đang đập, cũng chỉ là một xác chết. Khi kết quả thẩm định chết não chính thức được đưa ra cũng là ngày giờ tử vong của người đó.”

Kaoruko lắc đầu bất phục. “Có chết não hay không, mấy người biết được bằng cách nào? Với lại, tại sao mấy người không thẩm định luôn đi?”

“Bởi vì” Kazumasa nói. “Nếu ta không đồng ý hiến tạng, họ không thể tiến hành thẩm định chết não. Đó là nguyên tắc.”

“Tại sao?”

“Bởi vì… đó là những gì pháp luật đã quy định.”

“Pháp luật ư… em không hiểu.”

“Đây là một quy định khá khó hiểu,” bác sĩ Shindou nói. “Quy định này cũng khá đặc biệt trên thế giới. Nhiều quốc gia khác đã chấp nhận rằng chết não đồng nghĩa với cái chết. Một khi đã xác nhận là người này bị chết não, dẫu trái tim vẫn còn đang đập, họ cũng sẽ từ bỏ mọi chữa trị. Duy trì sinh mạng cũng chỉ nhằm phục vụ mục đích hiến tạng. Tuy nhiên, trong trường hợp của nước ta, người dân vẫn chưa chấp nhận vấn đề này, nên những ca không đồng ý hiến tạng, chết tim mới là chết. Nói đúng ra, đây là lựa chọn giữa hai cách chết. Lúc đầu, tôi có nói đến chữ ‘quyền lợi’, đó là quyền của hai vị muốn tiễn con gái mình theo cách nào, chết tim hay chết não, đó là quyền lựa chọn của các vị.”

Do lời giải thích của bác sĩ hay đã dần ngấm tình hình, anh cảm thấy sức lực đang rời khỏi bờ vai Kaoruko.

“Anh nghĩ sao?”

“Gì cơ?”

“Chết não. Chết não nghĩa là chết hẳn ư? Công ty của anh chẳng phải đang nghiên cứu về liên kết giữa não bộ với máy móc sao? Vậy thì, anh phải hiểu rõ vấn đề này chứ?”

“Bên anh nghiên cứu lấy tiền đề chính là bộ não đang còn sống cơ. Anh chưa bao giờ nghĩ đến trường hợp bộ não đã chết cả.”

Giây phút anh đáp lời cô như thế, một thứ gì đó như bật ra trong đầu Kazumasa. Nhưng trước khi kịp thành hình nó đã vội tan biến đi.

“Các trường hợp gia đình đồng ý hiến tạng thường do mọi người có nguyện vọng mạnh mẽ để một phần thân thể cháu bé được lưu lại trên thế giới này. Nhiều người cũng cho đây là việc giúp người.”

“Nhưng,” bác sĩ Shindou tiếp lời, “chúng tôi cũng chẳng gây khó khăn gì nếu quý vị không đồng ý. Tôi xin nhắc lại, đây là quyền lợi của hai vị. Chính vì vậy, hai người cũng không phải trả lời tôi ngay,” bác sĩ Shindou nhìn cả Kazumasa và Kaoruko một lần nữa. “Mong hai vị hãy từ từ suy nghĩ về chuyện này. Tôi nghĩ việc này cũng phải bàn bạc với những người khác nữa.”

“Chúng tôi có bao nhiêu thời gian?”

“Chuyện này thì…” bác sĩ Shindou nghiêng đầu trước câu hỏi của Kazumasa. “Tôi chẳng thể nói gì nhiều. Như tôi đã nói lúc nãy, từ khi chết não đến lúc tim ngừng đập chắc phải kéo dài đến vài ngày. Nhưng nếu trái tim cháu bé ngừng đập, phần lớn nội tạng cũng không thể cấy ghép được.”

Nếu chọn chết não thì nên đồng ý sớm, người đó có ý nói vậy chăng?

Kazumasa quay sang Kaoruko.

“Ta về nhà thôi, thử suy nghĩ một đêm xem sao.”

Kaoruko chớp mắt. “Để Mizuho lại như vậy sao?”

“Anh hiểu em muốn ở bên con bé. Anh cũng vậy. Nhưng anh có cảm giác nếu thế ta sẽ không thể bình tĩnh mà suy xét mọi thứ được.” Kazumasa nhìn sang bác sĩ Shindou, “Hãy để ngày mai chúng tôi trả lời bác sĩ có được không?”

“Thế cũng tốt,” bác sĩ Shindou đáp lời. “Dựa theo kinh nghiệm của tôi, ít ra cũng phải mất đôi ba ngày. Tôi không dám nói chắc, mong anh chị chuẩn bị tinh thần sẵn sàng. Nếu xảy ra bất cứ thay đổi gì, chúng tôi sẽ liên hệ với gia đình ngay lập tức, mong mọi người hãy luôn để điện thoại liên lạc được.”

Kazumasa gật đầu. “Có được không em?” Anh hỏi Kaoruko.

Nỗi sợ hãi lẩn trong đáy mắt, cô khẽ gật đầu. “Trước khi trở về, em muốn gặp Mizuho lần nữa.”

“Đúng rồi. Chúng tôi gặp con bé được chứ?”

“Đương nhiên,” bác sĩ Shindou trả lời.

Lúc về đến nhà ở Hiroo thì cũng đã quá 10 giờ. Khi bước qua cổng vào đến hàng hiên, Kazumasa bị giằng xé bởi đủ mọi loại cảm xúc phức tạp. Phải đến một năm rồi anh mới lại bước chân vào ngôi nhà. Anh thật không nghĩ mình lại trở về trong tình cảnh này.

Khi mở cánh cửa hiên, bộ phận cảm ứng ngay lập tức có phản ứng, đèn bật lên. Kaoruko đang cởi giày bất chợt ngừng lại nên anh nhìn cô và thấy ánh mắt cô đang nhìn nghiêng nghiêng xuống dưới.

Nơi đó có một đôi xăng đan nho nhỏ. Màu hồng với dải băng đô đỏ.

“Kaoruko,” Kazumasa gọi cô.

Lúc đó, gương mặt cô đã nhăn lại. Cô quăng phắt giày đi, lao lên trên cầu thang ngay gần đó.

Kazumasa cũng cởi giày ra. Khi anh đang chậm rãi đi lên cầu thang, bước chân chợt khựng lại.

Bởi anh nghe thấy tiếng gào khóc của Kaoruko. Tiếng khóc như gào thét kia như thế bộc phát ra từ đáy tối đen của tuyệt vọng, dội lại trong anh. Làn sóng đau khổ đầy áp bức đó khiến Kazumasa không dám bước thêm nữa.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.