Ngôi Nhà Của Người Cá Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Vừa nhét hết đồ đạc trên ghế vào trong cặp của mình, chiếc điện thoại để trên bàn báo có cuộc gọi đến. Màn hình cho Hoshino biết là Mao gọi. Cậu đứng nguyên đấy, nhấc máy. “Vâng.’’

“A lô, Yuuya hả? Em Mao đây, giờ ta nói chuyện được chứ?”

“Được chứ. Có chuyện gì vậy?” Vừa nói cậu vừa nhìn đồng hồ đeo tay. Giờ đã quá ba rưỡi rồi.

“Chủ nhật này anh có dự định gì chưa?”

“Chủ nhật ư…” Hoshino ôm lấy cặp, một tay vẫn còn cầm điện thoại, cậu bắt đầu bước đi. “Chủ nhật có vụ gì à?”

“Ừ, hội Miki định rủ đi ăn BBQ đấy. Được không?”

“BBQ ư? Ừm…”

“Sao? Không ổn hả?” Giọng Mao vút lên sắc lẻm, mang chút khó chịu.

“Không phải là không ổn, do có công chuyện mất rồi.”

“Ơ, tuần trước anh cũng nói y như vậy. Này, ba tuần nay ta chưa được gặp nhau rồi đấy.”

“Biết là thế nhưng anh đang bận rộn không tránh được.”

“Công việc này do đích thân giám đốc giao phó đúng không? Thật là, anh làm việc quái gì thế? Không thể giao cho người khác được sao?”

“Có nói Mao cũng chẳng hiểu đâu. Đây là công việc chỉ mình anh làm được nên giám đốc mới phải lên tiếng nhờ chứ.”

Một tiếng thở ra đánh phì nghe rõ qua điện thoại.

“Hiểu rồi. Nếu đã như thế, em đầu hàng. Mình em đi ăn BBQ vậy. Nhưng mà này, anh cũng nên giữ gìn. Ngày nghỉ còn làm việc suốt như thế, cơ thể không trụ nổi đâu.”

“Anh biết rồi, cảm ơn nhé. Em cũng thế, đi ăn BBQ đừng uống quá nhiều rượu đấy.”

“Em có làm thế bao giờ đâu. Thôi em cúp máy nhé,” nghe giọng nói có vẻ Mao cũng vui vẻ hơn rồi.

Cậu cho điện thoại vào túi, khi đang đợi thang máy, chợt nghe có tiếng hỏi “Đi công tác hả?” bên cạnh. Cậu quay sang mới thấy đó là một anh ở bên đội BMI số 1. Đó là một đàn anh vào trước Hoshino một năm, thuộc đội nghiên cứu hệ thống thị giác nhân tạo để hỗ trợ những người bị khiếm thị. Nếu đeo một cái kính đặc biệt và cố định lại bằng mũ bảo hiểm, họ có thể đi lại trên cung đường mê lộ đầy những chướng ngại vật, quả là đáng ngạc nhiên.

Anh ta hỏi cậu đi công tác là vì Hoshino ở trong công ty nhưng không đeo bảng tên làm việc, cầm cặp táp trong khi chưa đến giờ tan ca.

“Em không đi công tác đâu. Chỉ là làm việc ngoài công ty thôi.”

Nghe câu trả lời của Hoshino, anh ta tỏ ra hơi bối rối nhưng rồi bắt đầu gục gặc đầu thấu hiểu.

“Đến nhà giám đốc hả? Tôi có nghe nói rồi. Cậu sử dụng ANC để vận động cơ thể tiểu thư chết não đó hả? Nó vốn là do đề nghị của phu nhân, nhưng giám đốc cũng chịu khó tuân lời vợ nhỉ?”

ANC là bí danh loại máy Hoshino đang nghiên cứu. Tên gọi chính thức là “kỹ thuật truyền tín hiệu thần kinh nhân tạo”.

“Giám đốc có suy nghĩ này là vì muốn cố gắng hoàn thành mong mỏi của vợ mà thôi.”

Dẫu có nói thế, cánh cửa thang máy mở ra khi đàn anh kia vừa mới nói đến đó. Giá có ai ở sẵn trong đấy thì tốt quá, nhưng thang lại trống không. Thành thử, khi hai người bước vào trong, đàn anh kia lại tiếp tục câu chuyện.

“Chết não xừ nó rồi còn gì nữa. Không có ý thức thì coi như chỉ đang chờ chết mà thôi. Có vận động chân tay cho người như thế cũng chẳng có ý nghĩa gì. Chẳng khác gì ném tiền qua cửa sổ.”

“Chi phí là do tiền riêng của giám đốc mà.”

“Tôi biết chứ. Nhưng này, lương cho cậu thì sao? Có là giám đốc đi nữa thì cũng không thể biến nhà nghiên cứu thành vật sở hữu riêng như vậy chứ.”

“Đúng là giờ em đang định qua nhà giám đốc đây, nhưng em không nghĩ mình đang bị biến thành vật sở hữu riêng của kẻ khác. Em cho đây là một cơ hội quan trọng để có thể nghiên cứu. Cột sống của một bệnh nhân không nhận chỉ thị vận động nào từ não bộ, ta phải kích thích như thế nào và sẽ nhận được phản hồi ra sao, đây là một cơ hội cho em thẩm định được điều này, chắc cũng chẳng có cơ hội thứ hai như thế nữa.”

Người đàn anh kia nhún vai, lắc đầu, “Tôi thì chịu thôi.”

“Chịu gì ạ?”

“Chịu không thể làm theo cái kiểu đó. Tôi chỉ muốn giúp những người đang bị tật nguyền nên mới tiếp tục công việc này. Tôi có nguyện vọng và lòng kiêu hãnh của mình. Nhưng trong trường hợp đối phương là một bệnh nhân đã chết não thì sao? Họ đâu còn ý thức nữa? Họ cũng sẽ chẳng quay lại còn gì? Dùng máy tính hay máy kích thích điện từ để cho chân tay họ vận động để làm gì? Không khác gì đang cố ý tạo ra một Frankenstein* vậy.”

Hoshino chẳng thèm nhìn vào mặt người kia, “Chắc chắn Frankenstein được xây dựng có ý thức đấy.”

“Vậy thì, còn thua cả Franken đi. Sử dụng thân thể một người đã không còn ý thức để tự thỏa mãn mình. Chủ mưu là phu nhân giám đốc nên ta chẳng thể nói xấu gì. Nhưng tôi thấy cậu nên sớm rút ra là hơn. Tôi nói vì cậu cả thôi. Mà cũng có gì khó đâu nhỉ? Cậu cứ tiến hành nhiều thực nghiệm vào rồi nói là không được đâu, không thể cử động chân tay con chị được đâu, thế là xong xuôi.”

Hoshino mong thang máy dừng lại giữa chừng, có ai đó bước vào thì tốt nhưng lại chẳng được như cậu mong muốn, thang đi thẳng xuống tầng một. Khoảng thời gian đó, bầu không khí im lặng một cách khó chịu.

“Em không thể nói rõ ràng với anh được,” khi đã rời thang máy, Hoshino nói với người tiền bối kia. “Đúng là công việc chúng ta làm có liên quan đến những tín hiệu xuất ra từ não bộ nhưng lại không rõ vấn đề của trái tim. Về điều này, không có học giả nào trên thế giới này nắm được cả. Vậy thì, đừng động chạm gì đến vấn đề này, hãy chỉ nghĩ đến những điều mình cần thực hiện để đáp ứng yêu cầu thôi có được không ạ?”

Người đàn anh đó nhìn chằm chặp vào Hoshino, “Cậu khá đấy.”

“Vậy ạ?”

“Tuy pháp luật vẫn còn mơ hồ về điều này nhưng về mặt thực tế, những người chết não bị cho là đã chết. Thế nghĩa là cậu đang chăm lo cho một xác chết đó. Thực nghiệm trên xác chết, tôi đây không dám. Nghĩ thôi đã muốn sởn da gà rồi.”

Nén cơn giận dữ giật giật đôi gò má, Hoshino ép ra một nụ cười.

“Tiểu thư chưa trải qua thẩm định chết não.”

“Vậy là tình trạng thực vật.”

“Em cũng không biết. Em không đủ năng lực thẩm định vấn đề này.”

Người đàn anh kia đờ mặt ra rồi quay phắt. “Mà thôi. Tôi đã nói đến thế rồi, cậu thích làm gì là việc của cậu. Nhưng tôi chỉ nói câu này thôi. Cậu có nghiên cứu cách giúp người đã chết não cử động được cũng chẳng giúp được gì cho ai đâu.”

“Em sẽ nhớ điều này.”

“Chào, cố gắng nhé,” người đàn anh kia giơ một tay chào, đi theo hướng ngược lại với cửa ra.

Nhìn theo bóng lưng đó, Hoshino lẩm nhẩm trong lòng.

“Không giúp được gì cho ai ư? Nói gì vậy chứ. Đã có ích rồi mà.”

Khi cậu đến ngôi nhà của gia đình Harima ở Hiroo, đã quá 4 giờ chiều. Cậu bấm chuông gắn trước cổng, nghe thấy tiếng phu nhân Kaoruko đáp lại.

“Em Hoshino đây.”

“Vâng,” cùng với câu đáp đó, khóa cửa mở đánh cách.

Cậu vừa đi lướt theo khu vườn, đã thấy phu nhân mở cửa sẵn, đứng đợi ở hàng hiên. Da trắng, cằm nhỏ, đôi mắt sắc dài một đường, khiến ta có cảm giác người phụ nữ này rất thích hợp mặc trang phục truyền thống. Phu nhân đã ba mươi sáu tuổi, hơn Hoshino tận bốn tuổi nhưng nhìn làn da vẫn còn căng mịn đó, không ai nghĩ là chị ấy đã lớn tuổi đến thế.

“Chào chị,” cậu cúi đầu chào.

“Cậu đã vất vả rồi. Lại làm phiền cậu nhé.”

Những lời nhẹ nhàng của phu nhân khiến cậu thấy đẹp lòng. Cậu có cảm giác đây không phải là cách cư xử với cấp dưới của chồng mà là cách cư xử với ân nhân của con gái mình.

Bước chân vào căn phòng mọi khi, Mizuho đang ngồi trên xe lăn. Cô bé mặc một cái váy kẻ, chân mang quần tất.

“Hôm nay, bà ngoại cháu không có nhà ạ?”

“Vâng. Bà đem con trai tôi về bên ngoại rồi. Chắc phải đến tối mới về.”

“Vậy à.”

Có nghĩa là, hôm nay chỉ có cậu và phu nhân. Ngay khi nghĩ rằng mọi chuyện sẽ hay ho đây, cậu chợt nhận ra còn có sự tồn tại của Mizuho nữa nên len lén đính chính lại suy nghĩ của mình.

“Tôi đã gắn sẵn dây dẫn rồi,” phu nhân nói.

“Vậy ạ. - Chào cháu, Mizuho. Xin lỗi cháu chút nhé,” Hoshino hơi nâng phần thân trên của Mizuho lên, lấy tay giữ lưng cô bé. “Vâng, vị trí này không có vấn đề gì cả.”

“Tôi thấy thế là vừa rồi. Chắc đặt chỗ đó sẽ không làm Mizuho thấy đau đâu nhỉ?”

“Nếu thế thì tốt quá.”

Dây dẫn ở đây chính là thiết bị kích thích từ tính để gửi tín hiệu đến cột sống. Bên trong cái hộp đã thiết kế khớp với hình dạng cột sống của Mizuho là một hệ thống dây dẫn lằng nhằng phức tạp. Nhưng hình dạng cái hộp mãi vẫn không khớp được với cột sống cô bé, nên cậu đã phải điều chỉnh khá nhiều lần.

Cỗ máy vận hành đặt bên cạnh xe lăn có để hai khí cụ. Một cái là máy cung cấp tín hiệu nối với thiết bị kích thích từ tính, nó là tháp điều khiển từng dây dẫn sẽ phát ra loại tín hiệu gì. Tuy vẫn chưa hoàn toàn chuẩn nhưng mỗi lần Hoshino đến thăm là công năng của nó lại có một phần cải tiến. Một cỗ máy khác là thiết bị quan sát hoạt động cơ dưới dạng điện tử.

“Vậy thì, hôm nay ta sẽ lại bắt đầu từ vận động chân nhé. Nhờ chị phụ trách thiết bị điện cực giùm.”

“Vâng,” phu nhân đáp vậy rồi ngồi xuống trước mặt con gái, cởi chiếc quần tất ra. Cuộn dây Hoshino đưa ra có gắn điện cực được dính bằng thạch cao vào chân Mizuho. Cô đã quen với việc này.

“Vậy ta bắt đầu nhé.”

Hoshino bắt đầu lướt trên bàn phím phát tín hiệu. Sau khi điều chỉnh phạm vi vận động, tốc độ và số lần, cậu ấn vào nút bắt đầu.

Cẳng chân phải của Mizuho hơi nâng lên một chút rồi ngay lập tức về tư thế cũ. Tiếp theo, cẳng chân trái cũng vận động y hệt. Rồi lần lượt vận động một chặp ba lần như thế, mọi cử động dừng lại. Có nghĩa là, cô bé lại về tư thế ngồi trên xe lăn, hai chân thõng xuống.

Cậu nhìn màn hình kiểm tra cơ bắp. Cơ bắp trái phải vận động đều nhau, không hề quá sức.

“Được rồi nhỉ? Quá ổn.”

Nghe những lời của cậu, phu nhân khoanh tay trước ngực, nhìn gương mặt Mizuho.

“Con nghe thấy chưa? Quá ổn rồi đấy. Thật tốt quá.”

Đáng tiếc là cô bé hoàn toàn không có phản ứng gì trước những lời mẹ nói. Những lúc như thế này, nếu cậu có thể nhanh tay làm thao tác nào đó, để Mizuho có thể gật một cái thì tốt quá, Hoshino tuy có tưởng tượng đến cảnh đó nhưng vẫn chưa thể lên đến giai đoạn ấy được. Mọi thứ vẫn còn phải vận hành bằng tay.

“Vậy thì, ta cứ để chân dang ra như thế, làm lại cùng một vận động nhé.”

“Vâng,” đáp lời như vậy rồi phu nhân nắm lấy cả hai đùi Mizuho và mở rộng ra hai bên. “chị khoan đã,” lời Hoshino nói đã muộn. Có tiếng chuông cảnh báo trên màn hình.

“Không được rồi…” Phu nhân vội nhanh chóng thu chân Mizuho về vị trí ban đầu.

Hoshino vội vàng thao tác trên màn hình, tắt tiếng còi báo động.

“Lần trước em cũng có nói rồi, tuy Mizuho đã ngừng vận động nhưng không có nghĩa là tín hiệu từ cơ bắp cháu không phát ra nữa. Nếu cứ giữ nguyên một dáng ngồi, cũng sẽ có tín hiệu cho tư thế đó được phát ra. Nếu có một ngoại lực mạnh tác động vào tình trạng đó, máy tính sẽ phân tích là vị trí cơ thể khác so với tín hiệu truyền ra, nó sẽ réo chuông cảnh báo.”

“Là vậy nhỉ? Xin lỗi cậu. Tôi bất cẩn quá…”

“Chị không cần phải xin lỗi. Hiện giờ thì chưa có vấn đề gì nhưng về sau sẽ gắn vào cơ của cháu bé, nên có nguy cơ sẽ làm đau cơ của cháu đấy, chị chú ý giùm nhé.”

“Tôi hiểu rồi. Xin lỗi cậu.”

“Em đã bảo chị không cần xin lỗi mà.”

Hoshino vừa cười vừa nói vậy, vẻ mặt phu nhân mới dãn ra.

Sau đó, mất khoảng một giờ, cậu giúp Mizuho cử động chân và cánh tay. Tuy vẫn chỉ là những loại hình vận động cơ bản nhất nhưng qua ngày ngày vận động, cậu cũng nhận thấy mọi thứ cũng trở nên mượt mà hơn. Có lẽ các khớp cũng hoạt động thuần thục hơn nhiều rồi.

Khi tạm nghỉ một chút, phu nhân pha chút hồng trà mời cậu.

“Em đã từng kể về vị bác sĩ trị liệu bằng phương pháp xoa bóp đó. Chị còn nhớ chứ?”

Phu nhân vui vẻ nghe cậu kể chuyện, có vẻ đây cũng không phải một câu chuyện tồi, Hoshino thầm nghĩ.

“Vị bác sĩ đã xác nhận giùm cậu trường hợp thực vật như bé Mizuho thì nên vận động ở mức nào là hợp lý phải không. Vâng, tôi vẫn còn nhớ.”

“Vị bác sĩ đó, hôm qua có kiểm tra lại tình trạng của Mizuho. Tuy mới chút xíu thôi nhưng có vẻ như cơ bắp của con bé đã săn chắc hơn rồi. Những chỗ rạn xương cũng có dấu hiệu phục hồi lại.”

“Thật sao ạ? Thế thì tốt rồi.”

“Tôi có xem lịch, cũng mới được khoảng một tháng thôi. Đúng là, cơ thể trẻ nhỏ tuyệt vời thật”, phu nhân nhìn về phía con gái, đôi mắt nheo lại vẻ mãn nguyện.

“Từ giờ, ta sẽ tiếp tục rèn cơ cho cháu nó. Cả các chỗ khác nữa.”

“Thế thì tôi mừng lắm đấy. Cảm ơn cậu Hoshino nhiều. Cảm ơn cậu.”

Phu nhân thẳng thắn nhìn mình như vậy khiến Hoshino ngây ra.

“Không, đâu có…” tay cậu với lấy tách hồng trà, cơn run nhẹ lan khắp cơ thể.

Đúng rồi, đã một tháng rồi…

Thời gian trôi nhanh thật, Hoshino ngẫm nghĩ.

Khoảng hai tháng trước, giám đốc Harima đã nói với cậu rằng có một chuyện quan trọng cần bàn. Cậu đã ngạc nhiên thế nào khi nghe câu chuyện muốn vận động cơ cho đứa con gái đang ngủ mê, không còn ý thức nữa.

Như thể có điềm báo. Cậu có nghe kể chuyện cô bé đã tự thở được nhờ hệ thống điều khiển hô hấp nhân tạo. Người giới thiệu công nghệ này cho giám đốc Harima cũng là Hoshino, giám đốc Harima cũng biết cậu đang nghiên cứu dự án ANC - kỹ thuật truyền tín hiệu thần kinh nhân tạo. Nếu nghĩ đến chuyện vận động cơ, hẳn tên của Hoshino sẽ hiện ra ngay.

Điều ngạc nhiên nằm ở chỗ cậu không cho đó là chuyện viển vông. Ngược lại, cậu còn muốn làm thử. Một nghiên cứu chưa từng có người nào trên thế giới làm qua.

Cậu bắt tay vào làm ngay. Đầu tiên, cậu truyền xung điện yếu vào từng phần trên tủy sống, bắt đầu nghiên cứu xem cơ thể Mizuho sẽ có phản ứng thế nào. Theo đúng thứ tự, cậu bắt đầu chế tạo ra thiết bị kích thích điện từ, thiết bị phát tín hiệu, màn hình kiểm tra sóng cơ. Khi các thiết bị đã hoàn thành là có thể bắt đầu công việc rèn luyện cơ, nhưng đã là chuyện của một tháng trước. Kể từ đó, cứ hai ngày, cậu lại ghé nơi này một lần. Cách ra một ngày, để cơ bắp có thể phục hồi.

Nhìn vào tình hình hiện tại, cậu hiểu được điểm khó của thử nghiệm này. Chỉ cần hơi thay đổi tín hiệu hay kích thích chệch khu vực, cơ thể sẽ có những vận động hoàn toàn khác. Cậu muốn cử động cánh tay thì lại chẳng động đậy gì, thay vào đó cả người dựng lên, kích phản ứng lên lưng cô bé.

Cơ thể con người khác máy móc, thời gian đã dạy cậu điều này. Hoshino hiểu rằng để có thể hoàn toàn điều khiển được, sẽ cần rất nhiều ngày tháng, mà không, có khi là cả năm tháng nữa.

Nhưng thế cũng không sao. Chỉ cần như thế, cậu đã thấy nghiên cứu này có giá trị rồi, cậu luôn thèm nhớ cảm giác thỏa mãn mỗi ngày này.

“À, đúng rồi. Tôi có thứ này muốn cho cậu Hoshino xem.”

Phu nhân chắp tay vào nhau rồi đứng dậy, lại gần chỗ tủ. Cô lấy ra một bộ đồ tây màu xanh thẫm treo trên mắc áo.

Ồ, Hoshino buột ra tiếng khen. “Đây là đồng phục ạ?”

Phu nhân tủm tỉm gật đầu. “Thứ Hai tuần sau là lễ khai giảng rồi. Khai giảng tiểu học đó.”

“Vậy sao. Đã tuần sau rồi. Chắc sẽ vui lắm.”

Cậu có nghe chuyện cô bé được nhận vào một trường tiểu học đặc biệt. Chỉ là cô bé sẽ không đi học, giáo viên sẽ đến nhà một vài buổi trong tuần. Một đứa trẻ cứ mãi say ngủ thế sẽ giáo dục theo kiểu gì đây, cậu rất tò mò nhưng chẳng dám mở lời ra hỏi.

“Vậy nên, thứ Hai tuần sau, cậu cho con bé nghỉ tập nhé. Mizuho không quen ra ngoài nên chắc sẽ mệt đấy,” phu nhân nói vậy khi cất lại bộ đồng phục vào trong tủ.

“Vậy ạ. Em hiểu rồi.”

“Nhưng đợi đến tận thứ Ba liệu có lâu quá không?” phu nhân trông có vẻ trầm ngâm. Hôm nay là thứ Năm, cô muốn tránh luyện tập liên tục. Luôn tiện, Harima Text nghỉ thứ Bảy, Chủ nhật.

“Vậy thì, thứ Bảy em qua nhé. Tuy là đi làm ngày nghỉ, nhưng em không thấy có vấn đề gì.”

Cậu nói thế, đôi mày phu nhân chùng xuống ngại ngần.

“Cậu nói thế tôi thấy cảm ơn lắm… Nhưng cậu không có việc gì sao? Hẹn hò chẳng hạn?”

Má Hoshino ửng đỏ, cậu lắc đầu.

“Không sao. Kể cả có việc, em cũng sẽ cố gắng sắp xếp.”

Trông phu nhân như thể vừa được cứu vớt, cô lấy hai tay ôm ngực.

“Vậy sao? Cậu giúp tôi nhiều quá. Cảm ơn cậu.”

“Không có gì ạ.”

Hoshino đưa ly trà lên miệng. Vừa thưởng thức hương vị hồng trà, những lời vị tiền bối kia đã nói, “Cậu có nghiên cứu cách giúp người đã chết não cử động cũng chẳng giúp được gì cho ai đâu”, và những lời phu nhân nói như xoắn lại trong suy nghĩ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.