Mẹ chẳng nói năng gì khi bước nhanh dọc con đường nhỏ từ cửa nhà Harima ra đến cổng. Vừa bám theo bước mẹ, bé Wakaba vừa nghĩ chắc mẹ giận lắm. Chỉ vì bản thân đã nói ra điều kỳ lạ nên bác Kaoruko mới giận đến vậy. Dẫu mẹ đã nhắc nhở rất nhiều lần, lưu ý bé rất nhiều lần.
Mẹ đã dặn không được nói trước mặt bác Kaoruko chuyện như thế rồi.
Chắc lát sẽ bị mắng mất, bé đã chuẩn bị sẵn tâm lý.
Nhưng khi ra khỏi cổng nhà Harima, mẹ chỉ nói với Wakaba, “Con không cần phải để tâm”. Cách nói cũng dịu dàng lắm.
“Ikuchan nói những lời như thế khiến bác Kaoruko bị sốc nên mới giận cá chém thớt mẹ con mình thôi. À, mà con có hiểu giận cá chém thớt là gì không?”
“Là bực mình đúng không ạ?”
“Ừ, đúng. Nổi giận với ai cũng được. Chỉ cần biết là giận thôi. Không sao, một thời gian nữa bác ấy sẽ nguôi ngoai. Vậy nên Wakaba không cần phải để tâm. Con hiểu chứ?”
“Vâng,” Wakaba gật đầu.
Mẹ ngồi sụp xuống, ghé sát mặt lại gần, “Giữ bí mật chuyện hôm nay với bố nhé. Nhất định không được nói.”
Wakaba im lặng, chậm rãi gật đầu lần nữa. Vốn bé cũng chẳng có ý nói cho bố biết.
“Nào, về thôi. Vẫn còn chút thời gian, hay ta đi mua bánh nhé,” mẹ vui vẻ nói.
Wakaba cũng cố gắng cười lên, mạnh giọng đáp “vâng”.
Mẹ bắt đầu bước đi. Wakaba nối gót, vừa cố ngoái lại nhìn lên nhà Harima lần nữa. Bé đã đến đây không biết bao lần từ thuở nhỏ.
Nhưng, chắc còn lâu mới có dịp được quay lại.
Bố Wakaba là doanh nhân. Nói vậy thôi, bé cũng không rõ đó là nghề gì, công việc ra sao. Bé chỉ biết bố hay phải đi công tác lắm. Khi Mizuho gặp tai nạn ở bể bơi, bố cũng đang phải phụ trách công việc ở nước ngoài. Vậy nên, mọi sự đau đớn đến thế nào, Mizuho được đưa về nhà khi mắt vẫn nhắm nghiền trong cơn ngủ triền miên ra sao, cả chuyện bác Kaoruko và bà đã phải vất vả chăm sóc thế nào, bố không hề biết rõ.
Hồi trước, Wakaba cứ ngỡ bố biết rõ cơ nhưng thực ra không phải. Bố chỉ biết khi mẹ kể chuyện nhà bác Kaoruko muốn đưa chị về thế thôi.
Mấy tháng bố mới về nước một tuần. Mỗi lần chỉ ở lại Nhật tầm một tuần.
Với Wakaba, đó là niềm vui rất lớn. Trong khoảng thời gian đó, bé được đi chơi nhiều nơi lắm. Wakaba cực kỳ yêu người bố hiểu biết rộng và dịu dàng của mình. Vậy nên, mỗi lần phải ra sân bay Haneda tiễn bố đi, bé đều khóc suốt trong ô tô.
Bố chỉ ở nhà một khoảng thời gian ngắn nên hầu như chẳng bao giờ kể đến chuyện nhà Harima. Lâu lắm mới gặp mà, nói chuyện mình đã đủ mệt. Mà đâu có thiếu gì chuyện để nói. Đương nhiên, chẳng bao giờ nhắc đến chuyện thăm hỏi Mizuho.
Bố hết hạn công việc ở nước ngoài vào tháng Hai năm nay. Chỗ làm mới ở Tokyo nên gia đình ba người lại về bên nhau. Có lẽ bố sẽ không thay đổi chỗ làm nữa, người lớn nói thế đấy.
Khi gia đình ổn định được một thời gian, mẹ hỏi bố có cùng đi thăm Mizuho không.
“Không đi không được sao?” Bố hẳn là cũng không mặn mà gì lắm.
“Chuyện anh về nước chị em cũng biết rồi, không đến chơi sao được. Chắc chị ấy sẽ thắc mắc sao lại không qua nhà chơi đấy. Cả nhà họ hàng khác nữa, cũng phải ghé qua một lần chứ.”
“Nhưng con bé đó cứ ngủ mãi có tỉnh đâu? Đi thăm thì cũng có chút…”
“Vậy mới bảo không phải thăm Mizuho, cái chính là thăm chị gái em và mẹ cũng không được sao?”
“Để em không bị bẽ mặt với chị hả?”
“Anh thích nghĩ thế cũng được.”
Bố thở dài, “Thế thì đành chịu” rồi nặng nề đứng lên.
Tháng Ba, khi cái lạnh vẫn còn vẩn vương, cả nhà ba người đến thăm nhà Harima. Bác Kaoruko rất chào đón mọi người. Hình như bố đi cùng cũng khiến bác vui hơn. Bác nói cảm ơn nhiều lắm.
Khi bố gặp Mizuho, bố nói nhiều lời quan tâm. “Trông khỏe mạnh quá, nhìn chẳng có vẻ gì bệnh tật cả, có khi mở mắt ngay giờ đấy” - những câu cảm khái như nhiều người khác. Nghe thế, Wakaba cũng thấy vui. Bé đã nghĩ bố cũng giống mình, vẫn thương Mizuho dù chị có ngủ yên mãi như vậy.
Nhưng khi về nhà, bố lại nói những lời hoàn toàn ngược lại với tâm trạng của Wakaba. Bố cộc cằn bảo mẹ, anh không đến thăm nữa đâu.
“Anh kém mấy khoản này lắm. Cũng chẳng thể đồng tình. Hoàn toàn là để thỏa mãn cái tôi của chị mà thôi. Bác sĩ đã chẩn đoán là chết não còn gì? Ở nước ngoài á, một khi đã chết não thì hủy mọi chữa trị là chuyện bình thường. Bỏ ra cả đống tiền để duy trì tính mạng như thế… chỉ có thể nói là bất thường.”
Bố nói nhanh quá nên Wakaba không hiểu rõ lắm. Nhưng bé hiểu là bố đang chỉ trích bác Kaoruko.
“Nhật Bản và nước ngoài có quy định khác nhau,” mẹ nói.
“Chỉ là lật lại cái luật đó, không chấp nhận chết não rồi coi đó là sống ư? Thích thế thì tự ôm lấy một mình đi. Đừng có cuốn thêm cả người khác vào nữa. Nói thẳng ra là phiền hà.”
“Anh, Wakaba đang nghe kìa…”
“Anh không nghĩ điều này tốt cho Wakaba đâu. Phải cho con bé hiểu rõ tình hình - Wakaba”, bố đột ngột nhìn bé. Đôi mắt thật đáng sợ. “Trả lời bố thành thật. Wakaba nghĩ là bao giờ Mizuho mới mở mắt ra?”
Những lời đay nghiến của bố khiến trái tim Wakaba thót lại. Bé nhìn mẹ như cố tìm kiếm sự giúp đỡ.
“Giờ đâu phải lúc cho anh hỏi con những điều như thế…” mẹ nói.
“Chuyện quan trọng. Phải làm cho rõ. Wakaba, trả lời đi. Thế nào? Con nghĩ bao giờ Mizuho chữa khỏi bệnh đây?”
“Không biết ạ,” Wakaba đáp lại. Bé chỉ có thể nói vậy thôi. Thế rồi, bố dùng cả hai tay chộp lấy vai bé.
“Này, con nghe cho rõ đây. Mizuho sẽ mãi mãi không mở mắt ra nữa. Cứ mãi như thế thôi. Bề ngoài trông như đang ngủ nhưng không phải thế đâu. Trong đầu con bé đó không còn gì nữa cả. Không nghĩ gì nữa cả, Wakaba có trò chuyện đến mức nào nó cũng không nghe thấy giọng con đâu, có chạm vào bao lần chăng nữa nó cũng không cảm thấy gì nữa đâu. Đứa con gái ở đó không còn là Mizuho của trước kia nữa. Chỉ còn là một cái vỏ rỗng. Con hiểu linh hồn là gì chứ? Thứ đó đã bị rút đi mất rồi. Mizuho mà Wakaba từng biết rõ đã lên Thiên đường rồi. Muốn nói chuyện thì ngửa cổ lên trời mà nói. Vậy nên, con không cần đến ngôi nhà đấy nữa cũng được. Con hiểu chứ?”
Bé không biết phải đáp lại như nào nữa. Wakaba lại nhìn mẹ. Mong được cứu giúp.
Nhưng bố đã nói trước cả mẹ. “Mẹ con đã hiểu rõ rồi.”
“Ơ!” Wakaba nhìn mẹ.
Bố bé tiếp tục, “Mẹ cũng nghĩ Mizuho đã chết như bố thôi. Chỉ giả vờ như thế trước mặt bác con thôi. Đang diễn đấy thôi.”
“Anh đừng nói cái kiểu đó,” mẹ nói với giọng giận dữ.
“Vậy, anh nên nói kiểu gì đây? Tươi cười bắt chuyện với một đứa trẻ chết não, không còn ý thức nữa thì có khác nào đóng kịch đâu chứ? Nếu đã thế anh muốn hỏi, khi em ở một mình với Mizuho, em có bắt chuyện với con bé không? Có nói chuyện không? Khi không có mặt chị Kaoruko, em chắc không làm chuyện đó. Thế nào? Thành thật trả lời anh đi.”
Những lời của bố thật quá đáng. Nhưng Wakaba thấy cũng có cái đúng. Khi không có bác Kaoruko, mẹ có nói chuyện với Mizuho không ta? Bé nhớ là chưa từng có.
Như thể xác nhận những lời đó, mẹ chẳng nói năng gì.
“Con hiểu rồi chứ, Wakaba?” Bố lấy lại giọng nhẹ nhàng. “Mọi người chỉ diễn trước mặt bác con thôi. Chắc chỉ trừ bà con ra. Tất cả chỉ là đóng kịch. Trước mặt bác con khi nãy, bố cũng có diễn một chút. Tuy bố không thích đâu, nhưng chẳng còn cách nào khác. Cái này gọi là lựa chuyện để nói đó. Nhưng bố không muốn ép Wakaba phải làm như thế. Vậy nên, con nên hạn chế lại gần ngôi nhà đó. Con hiểu chứ?”
Bé chẳng biết nên đáp sao cho phải. Chỉ có thể đáp “hiểu rồi” như vậy thôi. Bé gật đầu như cố thuyết phục bố mình.
Lúc sau được ở riêng với mẹ, Wakaba thử hỏi, “Ta sẽ không đến chỗ chị Mizuho nữa ạ?”
“Đâu thể không đi được chứ. Họ hàng nhà ta mà. Bố cũng chỉ nói là ‘hạn chế’ mà thôi. Sẽ có lúc buộc phải đi mà.”
“Lúc đó ta sẽ làm gì? Đóng kịch sao?”
Như chạm phải miệng vết thương, mẹ nhăn mặt lại. Rồi mẹ nói, “Cứ như từ trước đến giờ thôi.”
Thế rồi, mẹ còn nói thêm, “Nhưng những chuyện thế này không được nói trước mặt bác Kaoruko nhé.”
“Vâng!” Wakaba đáp lại. Tại sao không thể nói, khỏi cần phải hỏi bé cũng có thể hiểu đại khái được lý do. Chỉ là không thể nói ra cho rành rọt thôi.
Kể từ đó, họ chẳng đến nhà Harima nữa. Nhưng rồi hôm nay cũng đã đến lúc. Khi rời khỏi nhà, mẹ đã nhắc nhở.
“Nhớ chưa? Cứ như trước giờ. Trước mặt bác Kaoruko, cứ hành xử như từ trước đến giờ thôi.”
“Con hiểu rồi”, Wakaba đã nói vậy. Với lại, nếu không giống từ trước đến giờ thì sẽ phải làm thế nào, bé thấy thế còn khó hơn.
Vậy nên, lâu ngày mới gặp bác Kaoruko, bé hành xử như trước kia. Nghĩa là, đầu tiên sẽ vào thăm Mizuho, cả lúc mẹ và bác vào trong phòng khách ăn bánh, bé cũng đáp là sẽ ở đây. Thái độ của Wakaba khiến bác vui lắm.
Khi còn lại một mình trong phòng Mizuho, bé nghĩ đến rất nhiều thứ. Chuyện bố nói với mẹ, “Khi em ở một mình với Mizuho, em có bắt chuyện với con bé không?” cũng nằm trong số đó.
Bé đã sốc khi mẹ mình không đáp nổi một câu gì vào lúc đó. Đồng thời cũng nhận ra một điều.
Bản thân mình hình như cũng thế.
Khi không có bác Kaoruko, bản thân Wakaba cũng không nói gì nhiều với Mizuho, cũng chẳng chạm vào chị mình. Cô bé không thể giải thích rõ ràng lý do nhưng không nghĩ đó là “diễn kịch” như bố nói. Nếu nói là không vì ánh mắt của bác Kaoruko thì là nói dối, nhưng bé bắt chuyện với người chị họ say ngủ hoàn toàn không như bố nói. Bởi bé thật tâm cầu cho tiếng nói của mình sẽ tới được với chị ấy. Chắc mẹ cũng thế chăng. Không chỉ có mình mẹ. Phần lớn những người nói chuyện với Mizuho chắc đều nghĩ thế. Nó khác với thứ “diễn xuất” bố nói.
Nếu lỡ có ai hỏi là thứ gì thì bé lại chẳng giải thích nổi.
Trong khi mải mê nghĩ tới những điều đó, Ikuto bước vào trong phòng. Lâu lắm rồi, bé mới gặp cậu anh họ kém hai tuổi này. Cậu nhóc đang cầm một máy chơi điện tử cầm tay. Rồi đột ngột rủ bé chơi chung.
Ikuto đã lên tiểu học, cậu bé cũng đã chững chạc hơn nhiều trong mắt Wakaba. Nhưng cảm giác khác lạ này lại không chỉ có thế. Bé chợt nhận ra.
Cậu anh họ này không hề nhìn tới chị gái mình. Khi Wakaba hỏi, cậu bé bảo, “Chuyện đó, không cần đâu”. Gương mặt có vẻ khó chịu.
“Không cần là sao?”
Ikuta rũ đầu trước câu hỏi của Wakaba, “Chị anh đã…” rồi lầm bầm, “đã… chết rồi còn đâu.”
Câu trả lời đó làm Wakaba cảm thấy sốc. Anh họ bé đang nói gì vậy? Cả anh ấy cũng từ bỏ giấc mơ chị gái mình sẽ mở mắt tỉnh dậy rồi sao? Cũng định đóng kịch tin tưởng trước mặt mẹ mình sao?
Wakaba im lặng. “Không phải vậy đâu”, bé không thể nào vặn lại như vậy. Một đứa nhóc con bị giật ra khỏi giấc mơ thì có nói gì cũng vô ích.
“Ra đằng kia chơi đi,” Ikuto nói. “Anh không kích ở trong căn phòng này.”
Thế là hai đứa đi ra phòng khách chỗ mẹ và bác Kaoruko ngồi, dẫn đến chuyện khi nãy. Wakaba đã lo sợ Ikuto sẽ nói điều gì không tốt. Chính vì vậy, khi thằng bé nói ra những câu đó, con bé đã buột miệng, “Không được nói chuyện đó”.
Kết quả là, bác Kaoruko nổi giận.
Wakaba bị bủa vây bởi những suy nghĩ u ám. Từ giờ, bé nên làm sao đây?
Mẹ đã nói rằng rồi bác sẽ nguôi ngoai, nhưng liệu có thật thế không? Wakaba chẳng thể nào ép mình tin điều đó. Bác chắc chắn sẽ không quên chuyện hôm nay, dẫu Wakaba có cố gắng bắt chuyện với Mizuho đến mấy, có lẽ bác cũng không cho bé gặp chị mình nữa.
Cảm giác một điều quan trọng đã vỡ vụn, không có cách nào lành lại được nữa loang ra trong lòng Wakaba. Phải làm thế nào, bé không thể nào biết nổi.
Bé chỉ quyết tâm dẫu ai có nói điều gì đi chăng nữa, nhất định sẽ ủng hộ Mizuho đến tận cùng. Bản thân bé có nhiều lý do, nhưng lý do lớn nhất là biết đâu Mizuho đã thế mạng cho bé rơi vào tình trạng này.
Bé nhớ lại buổi đi bơi hôm đó.
Tuy không còn nhớ chi tiết vụ tai nạn vì khi nghe nói Mizuho đã bị chết đuối, đầu óc bé như ù đi, chẳng còn biết chuyện gì với chuyện gì nữa.
Nhưng trong những mảnh rạn vỡ của ký ức vẫn có những điều cô bé nhớ rất rõ.
Mùa hè năm ấy, Wakaba đeo nhẫn. Một chiếc nhẫn làm từ hạt cườm. Trước kỳ nghỉ hè, bạn thân của bé ở trường mầm non đã cho bé nên bé thích cái nhẫn đó lắm.
Lúc đi chơi bể bơi, bé cũng vẫn đeo theo. Khi Mizuho nhìn thấy cái nhẫn đó, chị cũng khen nó dễ thương.
Hai đứa thỏa sức đùa nghịch. Còn đua nhau xem ai nhịn thở được lâu hơn nữa.
Trong lúc đó, chiếc nhẫn đã rơi ra mất. Bé còn chẳng nhớ nổi tại sao. Trong khi bé đang nổi trên mặt nước, tõm, nó rơi vào giữa lòng hồ.
Kêu lên một tiếng, Wakaba vội hụp xuống. Mizuho bên cạnh cũng hụp xuống theo. Chắc chị ấy cũng nhìn thấy cái nhẫn bị rơi ra.
Chiếc nhẫn rơi ngay bên trên một cái lưới dưới đáy hồ. Wakaba vội vàng định quơ lấy nó mà không bắt được. Cái nhẫn đã bị mắc lại trong mắt lưới. Bé định lôi nó ra nhưng bị mắc rịt lại nên mãi không lấy nổi. Mizuho cũng giúp đỡ nhưng không được. Càng lúc càng khó thở, Wakaba đành ngoi lên mặt nước. Lúc đó, một lượng lớn nước đã chui vào mũi bé. Không thể chịu được cảm giác khó chịu đó, bé di chuyển ra chỗ rìa bể bơi để vuốt nước khỏi mũi.
Bé đã nghĩ là không còn cách nào khác. Đành bỏ cái nhẫn đi thôi. Chỉ cần xin lỗi bạn mình là được.
Bình tĩnh hơn đôi chút, cô bé mới nhìn quanh. Không thấy Mizuho đâu.
Bé còn đang thấy kỳ lạ thì đúng lúc mẹ vừa chạy tới. Lúc đó, mọi người cũng hỏi Mizuho đâu. Không thể giải thích rõ tình hình, bé chỉ nói là đột ngột biến mất mà thôi.
Những người lớn chung quanh bắt đầu loạn lên. Chẳng bao lâu, ai đó nói đứa bé bị chìm ở đây, và cơ thể Mizuho được đưa lên.
Ký ức từ lúc đó trở nên mơ hồ. Nhưng sau đó, cô bé vẫn nhớ mình đã thất kinh ra sao khi nghe nói Mizuho bị kẹt tay ở cái lưới dưới đáy bể bơi. Lúc Wakaba cảm thấy khó thở trồi lên mặt nước, chắc Mizuho cũng thấy thế. Nhưng chị không thể rút ngón tay ra để trồi lên mặt nước. Không biết lúc đó chị ấy đã khốn khổ đến thế nào.
Nếu lúc bé lên tới mặt nước mà biết lo cho Mizuho ngay thì… Nếu nói cho ai đó chung quanh biết chuyện liền lúc đó thì…
Khi gặp lại Mizuho trong bệnh viện, cô bé như thấy mình rơi xuống một lỗ sâu thẳm. Một phút vô ý, bé đã cướp mất những ngày tháng hạnh phúc của người chị họ.
Đó là bí mật cô bé chưa dám nói với ai, cho đến tận bây giờ.