Ngôi Nhà Của Người Cá Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Người phụ nữ mang số bảy, năm nay ba mươi tuổi theo thông tin ghi trong hồ sơ. Cô ta mặc một cái váy liền màu vàng, nhìn qua gấu váy, thấy cổ chân khá gầy guộc. Chân đi đôi giày thể thao màu trắng trông chẳng ăn rơ gì với chiếc váy, nhưng nó không phải là đồ cá nhân, mà là giày do phòng nghiên cứu chuẩn bị sẵn. Đôi giày cao gót cô ta đi đến đây cũng thấp thôi, trông cũng có vẻ khá an toàn nhưng đôi giày thể thao khi làm thực nghiệm là quy định rồi.

Nhân viên nghiên cứu bắt đầu dẫn người phụ nữ số bảy ra đến điểm xuất phát. Tay cô ta không hề cầm gậy trắng. Nhằm đảm bảo khi đi lại, cô không nắm được bất cứ thông tin gì. Chiếc gậy trắng đối với những người bị khiếm thị như con mắt nhìn đường của họ, có lẽ cô đang dần cảm thấy bất an trong lòng.

Harima Kazumasa nhìn một vòng quanh khu thực nghiệm. Diện tích là hai mươi mét vuông, trong đó đã xếp sẵn các chướng ngại là thùng các tông và các khối trụ tròn bằng xốp. Mọi thứ sắp xếp chẳng theo bất cứ quy luật gì, có cả những khoảng vô cùng chật hẹp.

Người phụ nữ đã đến điểm xuất phát. Tại đó, người ta giao cho cô hai vật. Một thứ khá giống kính râm, nhưng chức năng hoàn toàn khác. Phần mắt kính thay bằng một cái máy quay cỡ nhỏ. Đội nghiên cứu gọi là kính bơi. Một thứ nữa là mũ bảo hiểm. Nhìn thoáng qua trông không có vẻ gì kỳ lạ, nhưng bên trong gắn điện cực. Người phụ nữ nhận lấy nó mà mặt không hề đổi sắc, chắc cô đã tham gia thực nghiệm này nhiều lần. Có lẽ cô biết rõ những gì sẽ xảy ra sau đó. Cô đội mũ bảo hiểm và đeo mắt kính vào một cách thành thục.

“Chị chuẩn bị xong chưa?” Nhân viên hỏi người phụ nữ số bảy.

“Vâng,” người đó đáp lại nho nhỏ.

“Vậy thì, bắt đầu. Chuẩn bị, bắt đầu!” Vừa nói nhân viên nghiên cứu vừa lùi xa khỏi cô ấy.

Người phụ nữ số bảy xoay gương mặt đã đeo kính quét khắp lượt trái phải rồi mới bắt đầu bước đi.

Kazumasa mở tập tài liệu trong tay. Hình như cô ta làm cho một cơ sở y tế trong thành phố, đi làm hàng ngày bằng tàu điện vào lúc 8 giờ sáng. Tuy gần như chẳng nhìn thấy gì, nhưng chắc rất quen với chuyện đi lại trong thành phố.

Đã đến gần chướng ngại vật đầu tiên. Chiếc thùng các tông chặn ngay lối đi của cô ta. Người phụ nữ đứng lại trước đó một khoảng.

Thật sự, riêng điều này đã khá vất vả rồi.

Mắt không nhìn thấy đường, nhưng cô ta có thể cảm nhận thấy trước mặt có thứ nguy hiểm dù không có gậy trắng trong tay. Bí mật nằm ở chiếc máy quay dạng kính bơi và chiếc mũ bảo hiểm có gắn điện cực kia. Những hình ảnh máy quay thu thập về sẽ được máy tính xử lý thành tín hiệu điện, thông qua điện cực, kích thích vào não. Đương nhiên, không đồng nghĩa với việc cô ta sẽ nhận được hình ảnh chính xác của những điều đó. Chỉ như đứng giữa một màn sương mù, ta phát hiện có thứ gì đó đang lơ lửng mà thôi. Nhưng đối với người khiếm thị mà nói, đây đã là những thông tin cực kỳ hữu ích rồi.

Người phụ nữ lại bắt đầu bước đi. Với những bước chân thận trọng, cô đi chếch sang bên phải hộp các tông. Một nhân viên nghiên cứu giơ nắm tay tỏ ý vui mừng. Kazumasa trừng mắt tỏ ý đừng vui mừng quá sớm nhưng người đó có vẻ không nhận thấy ánh mắt của anh.

Đúng là tuy có hơi tốn thời gian, nhưng người phụ nữ đã lần lượt tránh được hết những hộp các tông và cột bằng xốp, đi hết cung đường quanh co. Nhưng gần đến đích rồi, cô ấy lại dừng bước. Trước mặt người phụ nữ giờ là ba quả bóng đá xếp chếch nhau. Khoảng cách cũng không hẹp lắm.

Sau khi dừng lại một lúc khá lâu, người phụ nữ lắc đầu.

“Tôi không hiểu.”

Có tiếng ai đó thở dài nghe thấy rõ.

Nhân viên nghiên cứu lại gần, sau khi gỡ cả kính và mũ, đưa cho cô ấy chiếc gậy chỉ đường.

“Anh thấy sao?” Người đàn ông cùng Kazumasa theo dõi buổi thực nghiệm quay lại. Gương mặt đó xen lẫn cả sự tự tin và mối bất an. Anh ta là người phụ trách nghiên cứu này. “Tuy không hoàn thành được thử thách cuối nhưng thành tích so với lần trước là tốt hơn nhiều rồi.”

“Tàm tạm thôi. Người phụ nữ này được huấn luyện bao lâu rồi?”

“Mỗi ngày một tiếng, cũng được ba tháng rồi. Thực nghiệm đi bộ qua những chướng ngại vật kiểu này đã đến lần thứ tư.” Người phụ trách giơ lên bốn ngón tay. Như thể anh ta muốn nói có hiệu quả đến mức đó.

“Khá đấy, một người gần như mù hoàn toàn mà đi vòng quanh không cần gậy thế đã tốt lắm rồi. Nhưng tôi cho rằng người này là một học sinh ưu tú. Vấn đề nằm ở chỗ, đối với những người ít đi lại nó sẽ có hiệu quả ra sao.”

“Đúng như lời anh nói, nhưng nếu tính đến buổi lắng nghe ý kiến ở Sở Lao động tuần tới, tôi nghĩ thế này cũng khá ổn rồi.”

“Này, này, anh nghĩ ta nghiên cứu cái này chỉ để làm vừa lòng giới quan chức thôi sao? Nhảm rồi. Nếu anh không đặt mục tiêu cao hơn thì sẽ phiền đấy. Nói thẳng ra, thế này thì khả năng áp dụng ứng dụng vào thực tế vẫn còn xa vời lắm.”

“À, vâng, đương nhiên, tôi hiểu rồi.”

“Hôm nay tôi coi là đạt, hãy nhắc đội trưởng tập hợp lại những điểm cần lưu ý rồi gửi báo cáo lên chỗ tôi.”

Trước khi kịp nghe câu ‘tôi hiểu rồi’ từ người phụ trách, Kazumasa đã quay gót bỏ đi. Anh cũng bỏ lại tập tài liệu cầm trên tay lên một chiếc ghế xếp gần đó rồi đi ra phía cửa.

Sau khi rời khu thực nghiệm, anh quay về khu văn phòng chính nơi đặt phòng giám đốc. Khi anh đang ở một mình trong cầu thang máy, một cậu nhân viên bước vào từ một tầng khác. Người đó thấy Kazumasa thì có vẻ ngạc nhiên nhưng sau đó lấy lại vẻ bình tĩnh và cúi mặt xuống.

“Cậu là Hoshino nhỉ?”

“Vâng, em là Hoshino Yuuya, thuộc đội ba nhóm BMI.”

“Tôi có nghe bài phát biểu hôm trước của cậu. Nghiên cứu khá độc đáo đấy.”

“Cảm ơn anh nhiều ạ.”

“Tôi thấy có hứng thú với việc cậu chú trọng cơ thể con người. Đối với những bệnh nhân bị liệt do tổn thương não và đốt sống cổ, những tín hiệu từ não có thể giúp kích hoạt chuyển động từ những cơ quan hỗ trợ như cánh tay rô-bốt, đó là khái niệm chung về giao diện máy não. Tuy nhiên, cậu lại xem xét đến khía cạnh tín hiệu từ bộ não sẽ truyền qua máy móc đến tủy sống, khiến bệnh nhân cử động được chân tay. Sao cậu lại nghĩ đến điều đó?”

Hoshino vẫn đứng nghiêm, ưỡn ngực.

“Lý do đơn giản lắm ạ. Ai cũng muốn không cần đến rô-bốt, có thể tự dùng tay để ăn uống, dùng chân để đi lại mà.”

Ra là thế, Kazumasa gật gù.

“Cậu nói cũng có ý đúng. Có nguyên nhân nào khiến cậu suy nghĩ như vậy chăng?”

“Có ạ. Thật ra, ông em bị xuất huyết não, thành ra liệt toàn bộ thân bên phải, em đã chứng kiến ông khổ sở đến mức nào. Dẫu đã cố gắng hết sức tập luyện nhưng rồi ông vẫn qua đời với cơ thể không hoạt động được.”

“Là vậy á. Ý tưởng của cậu rất hay. Nhưng tôi có cảm giác hướng đi này không hề dễ phát triển đâu.”

Cậu nhân viên nghiên cứu trẻ tuổi nghiêm túc gật đầu trước câu nói của Kazumasa.

“Rất khó ạ. Hệ thống tín hiệu của dây thần kinh vận động trong cơ bắp người phức tạp gấp vài trăm lần so với rô-bốt.”

“Đúng vậy. Nhưng đừng nản chí. Tôi không ghét những kẻ có suy nghĩ khác người.”

“Cảm ơn anh, anh đã khuyến khích em rất nhiều.” Hoshino lại cúi chào lần nữa.

Hoshino rời thang máy trước. Kazumasa lên đến tầng trên cùng. Phòng giám đốc nằm ở nơi đó.

Khi anh vừa ngồi xuống ghế, điện thoại báo có tin nhắn đến. Anh mở ra xem với một dự cảm không hay, đúng là từ Kaoruko. Tiêu đề là ‘chuyện phỏng vấn’. Cảm giác chán nản bỗng tăng lên.

“Lần trước, em cũng có báo với anh rồi. Thứ Bảy tuần tới có buổi phỏng vấn thử. Em đã nhờ mẹ trông lũ trẻ. Bắt đầu từ lúc 13 giờ. Địa điểm như em đã báo. Đừng có đến muộn.”

Anh thở dài, ném chiếc điện thoại lên bàn. Miệng trở nên đắng ngắt.

Anh xoay chiếc ghế bành, hướng ra phía cửa sổ. Hình ảnh vịnh Tokyo rộng lớn hiện ra ngay trước mắt. Những chiếc thuyền chở hàng lặng lẽ di chuyển.

Công ty cổ phần Harima Text là công ty sản xuất máy móc văn phòng do ông anh thành lập. Danh tiếng công ty đi cùng các loại máy móc dán nhãn hiệu Harima. Người thừa kế tiếp theo, bố anh - ông Tatsurou đã hướng nó theo ngành IT. Khi máy tính xách tay dần cũng trở thành vật dụng quen thuộc trong gia đình, đây là một chiến lược đúng đắn. Tuy là một doanh nghiệp bậc trung, nhưng công ty luôn có chỗ đứng trong giới.

Tuy nhiên, công ty đâu thể mãi thuận buồm xuôi gió đi lên được. Thời đại điện thoại thông minh ập đến, Harima Text gặp phải cơn gió dữ ngược chiều khiến nó chao đảo. Cũng như phần nhiều các doanh nghiệp khác, bước phản ứng chậm trễ ban đầu đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng, các doanh nghiệp ngoại quốc đã chém vào một nhát dao cực lớn. Ông Tatsurou đã phải thải loại bớt và chuyển dịch cơ cấu các mảng kinh doanh không thu lại lợi nhuận, mới may mắn vượt qua cuộc khủng hoảng này.

Năm năm trước đây, Kazumasa kế nhiệm vị trí giám đốc, anh cảm thấy công ty đang đón một thời kỳ chuyển dịch lớn. Anh tỉnh táo phân tích được rằng công ty không thể thắng được trong cuộc cạnh tranh sinh tồn khốc liệt này nếu vẫn giữ nguyên tình trạng cũ. Để có thể trụ lại, công ty cần một con át chủ bài.

Thứ đầu tiên anh trông chờ vào chính là BMI (Brain Machine Interface - Giao diện máy não), thứ anh đã dồn nhân lực vào nghiên cứu từ thời còn là trưởng phòng kỹ thuật. Anh tin tưởng chắc chắn rằng thử nghiệm liên kết tín hiệu giữa não bộ và máy móc sẽ tạo nên cuộc cách mạng lớn trong đời sống con người, nhất định sẽ trở thành mặt hàng chủ lực trong tương lai.

Về mặt cơ bản, BMI có thể áp dụng cho mọi đối tượng, nhưng hiệu quả của nó có thể biểu hiện dễ dàng trong hệ thống máy móc hỗ trợ người khuyết tật. Chính vì lý do đó, anh đang đặc biệt đầu tư vào lĩnh vực này. Thử nghiệm lúc nãy là một trong những nghiên cứu về mắt nhân tạo. Nhiều doanh nghiệp và trường đại học cũng đang nghiên cứu về mảng này, nhưng Harima Text đang tiến trước họ một bước. Cũng nhờ vậy, công ty đã thành công khi giành được khoản hỗ trợ từ phía Sở Lao động. Mọi thứ xuôi chèo mát mái vậy là tốt.

Đúng, trong vai trò của một doanh nhân, Harima Kazumasa đang theo đà đi lên.

Nhưng, với vai trò một người đàn ông trong gia đình thì sao?

Kazumasa cầm điện thoại lên, kiểm tra lịch phải làm tuần này. Nhìn dòng chữ ‘phỏng vấn thử’ ghi chú sẵn vào lúc 13 giờ ngày thứ Bảy, khóe miệng anh khẽ cong lên. Một kiểu viết vừa đầy cái tôi vừa thiếu trưởng thành. Diễn tập phỏng vấn, Kaoruko hẳn cũng chẳng muốn làm. Chỉ để diễn một cặp vợ chồng kiểu mẫu với Kazumasa, nghĩ đến thôi đã thấy nặng nề.

Kazumasa kết hôn với Kaoruko tám năm trước, sau khoảng gần hai năm kể từ duyên quen biết do tuyển cô về làm phiên dịch. Khi hai người kết hôn, Kazumasa chuyển khỏi căn hộ anh đã sống nhiều năm, xây một tòa nhà riêng ở Hiroo. Một ngôi nhà xây theo kiểu Âu, vườn trồng rất nhiều cây bóng mát.

Lấy nhau sang năm thứ hai, đứa con đầu lòng chào đời. Một bé gái. Đứa trẻ được đặt cái tên Mizuho, khỏe mạnh lớn lên. Bé thích bể bơi, đàn dương cầm và thích được làm công chúa. Mùa hè này, hẳn con bé cũng thường đi bơi.

Đứa thứ hai kém cô con gái đầu lòng hai tuổi. Lần này là một bé trai. Anh mong chờ nó sẽ trở thành một người có ý chí sinh tồn mạnh mẽ nên đặt cho con cái tên Ikuto. Làn da mướt, đôi mắt to dễ để lại ấn tượng, dẫu mặc đồ con trai hẳn hoi mà đến tận năm hai tuổi vẫn bị nhầm là con gái.

Nhưng Kazumasa cũng không nắm rõ tình hình dạo này của hai đứa. Vì anh không gặp chúng nhiều. Hai vợ chồng đã ly thân từ một năm trước, Kazumasa đã rời khỏi nhà. Hiện tại, anh đang sống một mình trong căn hộ ở Aoyama.

Lý do cũng khá phổ biến. Trong giai đoạn Kaoruko mang thai đứa con thứ hai, Kazumasa có tình nhân bên ngoài. Đấy không phải lần đầu tiên anh ngoại tình nhưng đó là vụ đầu tiên bị phát hiện. Thường thì anh cũng chẳng có ý kéo dài quan hệ với cùng một đối tượng, nhưng lần này lại bị kéo lê lâu hơn anh tưởng. Không phải vì người phụ nữ kia có gì đặc biệt. Nói trắng ra là, công việc quá bận rộn, anh chẳng đủ rảnh rỗi để giãy hoàn toàn ra khỏi mối quan hệ đó.

Anh vốn đã có ý định tránh những người đàn bà kém thông minh, đáng tiếc là cô tình nhân này lại không phải dạng khôn ngoan như anh nghĩ. Cô ta tán vung chuyện mình có quan hệ tình cảm với giám đốc của Harima Text với bạn bè. Tuy chỉ là ‘nói riêng ở đây thôi’ nhưng giờ đâu phải cái thời đại được riêng tư như thế. Thông qua mạng xã hội, thông tin bị phát tán khắp nơi, cuối cùng cũng bị Kaoruko phát hiện.

Đương nhiên, Kazumasa chối bay. Nhưng những thông tin Kaoruko nắm được lại vô cùng cụ thể. Ví dụ như hôm đi suối nước nóng với cô nhân tình. Ngày hôm đó, Kazumasa nói là đi chơi golf nhưng Kaoruko đã xác nhận được là anh nói dối.

“Em không muốn bới tung mọi chuyện lên,” Kaoruko đã nói vậy. “Nhưng em ghét phải chung sống với nhau trong nghi kỵ thế này. Nếu đó là sự thật, hi vọng anh hãy thành thật với em.”

Kazumasa biết rõ hơn ai hết vợ mình là một người khéo ăn khéo nói đến thế nào. Dù anh tiếp tục phủ nhận, cũng chẳng thể thuyết phục được cô. Ngoài mặt tuy bình lặng lắm, nhưng cô ấy sẽ không bao giờ nguôi đi ngọn lửa nghi kỵ đó.

Chưa kể, Kazumasa còn là một người khá nóng tính. Chỉ vì chuyện cỏn con như thế này mà tốn bao nhiêu thời gian của anh, cứ để cảm xúc bị vần vò mệt mỏi thế này thật là phí phạm đời người. Không thể phủ nhận những câu hỏi nhằng nhằng của Kaoruko khiến anh cảm thấy phiền, hay cảm giác bản thân mình cũng có chút hững hờ nữa.

Kazumasa xác nhận chuyện mình có nhân tình. Anh không muốn biện hộ làm gì cho mất mặt nên cũng chẳng giải thích rằng đó chỉ là chút chơi bời hay mây gió qua đường.

Kaoruko không hề tỏ ra quẫn trí. Gương mặt như tê liệt mọi cảm xúc, cô im lặng một lúc lâu, nhìn thẳng vào mắt Kazumasa.

“Em đã bất mãn với anh từ lâu rồi. Điều tối quan trọng là việc nuôi dạy con cái anh đã chẳng hề giúp gì cho em. Nhưng điều này vốn quá khó nên em cũng đành từ bỏ. Em biết là anh chẳng có thời gian, với lại em nghĩ việc cho chúng thấy bố chúng đã hết mình với công việc như thế nào cũng không phải chuyện gì xấu. Nhưng em không thể để chúng tiễn một người bố bội bạc với gia đình đi làm.”

“Anh phải làm sao?” Kazumasa đã hỏi vậy. “Em không biết,” cô ấy đã đáp lại như thế.

“Em không muốn cho lũ trẻ thấy những điều không nên. Hiện tại, em chỉ cảm thấy vậy thôi. Cả Ikuto lẫn Mizuho đều đang trong thời gian bắt đầu hiểu về nhiều thứ rồi. Bố mẹ lại có thái độ lãnh đạm với nhau như vậy, chúng rồi sẽ sớm nhận ra. Nhận ra rồi thì chịu tổn thương.”

Kazumasa gật đầu. Những lời của vợ anh có sức thuyết phục rất lớn.

“Hay chúng ta tách ra ở riêng một thời gian.”

“Tạm thời đó là cách tốt đấy,” Kaoruko đã trả lời thế với lời đề nghị của anh.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.