Quán này nằm ở Tsukishima. Là một trong những quán nướng monjayaki* trong khu này. Mao nhòm vào trong quán qua một ô cửa kính đã thấy Hoshino Yuuya mặc chiếc áo phông lửng tay, ngồi ở bàn cạnh tường. Đầu hơi cúi như thể đang làm gì đó. Có lẽ đang chăm chú nghịch cái điện thoại thôi.
Cô nhìn đồng hồ, kém vài phút nữa là 7 giờ rồi. Yuuya đến sớm hơn so với giờ hẹn cũng chẳng phải chuyện gì kỳ lạ. Chỉ có điều, cái điều bình thường đó đêm nay lại hiện lên trong mắt Mao thật lạ.
Cô mở cửa rồi bước vào trong quán, Yuuya ngẩng đầu lên, gật đầu với cô.
“Anh đợi lâu chưa?” Cô vừa hỏi vừa ngồi xuống ghế đối diện.
“Không, cũng vừa đến thôi.”
Cô nhân viên mang khăn lạnh đến. Cô ấy cũng hỏi hai người gọi đồ uống gì nên họ đã chọn gọi hai bia tươi, nhắm với chút đậu nành.
“Hôm nay nóng thật đấy.”
Yuuya gật đầu đồng tình với Mao. “Hình như cũng phải gần 30 độ. Đã nửa cuối tháng chín mà còn nóng thế.”
“Cứ nóng thế này, hay ta đi chỗ nào mát mẻ du lịch đi?”
Yuuya cười nhạt, “Ừ, nếu có thời gian.”
Ý cậu là giờ không có thời gian cho chuyện đó.
Bia đã lên, hai người cạn ly dù cũng chẳng có gì gọi là ăn mừng. Rồi họ gọi món monja kim chi thịt lợn. Bên trên rắc mì baby star như mọi khi.
Cũng phải tròn một tháng rồi cả hai mới được gặp nhau. Lý do chính là vì lịch của cả hai không trùng. Phía Mao thì còn có thể linh hoạt được nhưng vẫn không thể gặp nổi do Yuuya không có thời gian.
“Công việc của anh vẫn bận rộn vậy nhỉ?”
Nghe Mao nói, Yuuya chỉ biết nhún vai cười trừ.
“Biết làm sao. Nghiên cứu chưa từng có tiền lệ mà. Có bao nhiêu thời gian cũng chẳng đủ nổi.”
“Nghĩ cũng phải, anh cũng chẳng mấy khi điện cho em, cũng chẳng nhắn tin gì cả.”
“Em không cần để ý nhiều mấy việc đó. Nếu có chuyện gì, cứ gọi anh là được.”
Ừm, tuy gật đầu với cậu, Mao cũng không thể xóa đi cảm giác bất mãn. Người yêu của nhau, chẳng lẽ không có việc gì thì không được liên lạc với nhau hay sao.
Nguyên liệu cho món monjayaki đã được mang lên. Công việc nướng này luôn là của Yuuya. Cậu trộn bát nguyên liệu lên rồi trải ra bàn nướng, dùng hai cái phới trộn loại lớn, băm nguyên liệu thật nhỏ. Động tác cực kỳ thuần thục. Lần đầu tiên nhìn thấy, cô đã rất ngạc nhiên.
Công việc làm thêm thời đại học của anh mà - cậu đã cười sảng khoái và nói thế đấy.
Bây giờ cũng như khi ấy, Yuuya chế biến không một bước thừa, nướng thành món monjayaki ngon lành. Vẫn gương mặt đó, nhưng có gì đó khác, Mao cảm thấy điều đó. Yuuya đang hiện hữu ở đây không còn là Yuuya của ngày đó.
“Nào, xong rồi,” rắc thêm món mì baby star lên trên, Yuuya nói.
Mao lấy một cái thìa dẹt loại nhỏ gọi là hagashi* ra xắn một miếng cho vào miệng, “Ngon quá,” cô cảm thán. “Biết ngay mà, món monja Yuuya làm là số một.”
“Em không cần phải khen anh, lúc nào chẳng là anh nướng chứ.”
Vừa ăn monjayaki vừa uống bia tươi, hai người nói với nhau rất nhiều chuyện. Nhưng toàn là do Mao khơi ra cả. Chuyện công việc, những mối lo của hội bạn bè, xu hướng thời trang gần đây, giới showbiz. Đương nhiên, Yuuya chẳng tỏ ra chán chuyện gì cả. Cậu vẫn nghiêm túc đáp chuyện cô. Cô có kể chuyện thất bại, cậu cũng sẽ cười như cô mong đợi.
Nhưng, cậu lại chẳng kể cho cô bất cứ chuyện gì. Khác hẳn ngày trước. Cậu từng kể cho cô khá nhiều chuyện. Nhất là khi nhắc đến chuyện công việc, vẻ mặt cậu rất rạng rỡ. Tuy toàn là những vấn đề phức tạp Mao không hiểu nổi nhưng chỉ cần cậu mở miệng ra nói chuyện là được, chuyện cậu đam mê nghiên cứu đến thế nào, đâu phải chỉ một hay hai lần cậu thể hiện cho cô thấy đâu.
Lần đầu cô gặp Yuuya cũng vậy.
Cô tình cờ gặp gỡ với Yuuya trong buổi khai trương nhà hàng của một người quen chung. Trong bữa tiệc nhỏ gồm những người thân thiết với chủ quán, tình cờ thế nào Mao lại ngồi chung bàn với Yuuya.
Gương mặt gầy, đường nét cũng khá. Tuy anh chàng không hào hứng tham gia vào câu chuyện lắm nhưng cô không có ấn tượng người này tẻ nhạt chút nào. Cô nghĩ có lẽ anh ta thuộc loại thích nghe người khác nói chuyện.
Theo dòng câu chuyện, cũng đến lúc Mao có cơ hội kể về nghề nghiệp của mình. Khi cô nói mình làm trợ lý tại một bệnh viện thú y, cũng có khi phải tham gia vào một số ca phẫu thuật, Yuuya là người lắng nghe chăm chú nhất.
“Cô có tham gia vào ca phẫu thuật nào cho thú nuôi bị tổn thương cột sống chưa?” Đấy là câu hỏi chủ động đầu tiên từ cậu đối với Mao.
Khi Mao trả lời có, cả người cậu ta chồm về phía trước, quăng tới tấp câu hỏi về phía cô như loài động vật nào vậy, mức độ tổn thương ra sao, nội dung ca phẫu thuật như thế nào. Tuy bản thân Mao không thấy có điều gì khó chịu nhưng những vị khách ở chung quanh có vẻ choáng váng lắm. Dường như Yuuya cũng để ý thấy điều này, “Xin lỗi anh chị,” cậu nói với vẻ ngại ngùng rồi tiếp.
“Em đang nghiên cứu phát triển máy hỗ trợ cho những người bị tổn thương cột sống nên mới thế.”
Vừa nghe những lời đó, Mao đã có thiện cảm với anh chàng này.
Không phải chỉ vì làm một công việc rất tuyệt vời thôi đâu, riêng việc anh ta luôn nghĩ đến công việc của mình, lúc nào ăng-ten cũng sẵn sàng nắm bắt mọi gợi ý nhỏ nhất, khiến người ta cảm nhận được sự thành thật. Cô cho rằng anh ta có thể thấu hiểu được nỗi đau trong trái tim người khác.
Mao kể rằng cô có tham gia một buổi phẫu thuật một chú chó bị tai nạn dẫn đến tổn thương cột sống. Chú chó đó đã không thể cử động được chi sau nữa nhưng sau khi được gắn với một cái xe lăn cải tiến theo dạng ván trượt lên nửa thân sau, nó có thể di chuyển chi bằng chi trước. Yuuya chăm chú nghe cô kể chuyện, nửa chừng còn lôi cả sổ ra ghi chép lại. Ngày ấy, cậu tạo ra ấn tượng hơi khác người nhưng Mao lại thấy hay ho. Hai người trò chuyện cùng nhau rất vui vẻ.
Lúc nào đó lại gặp nhau nhé, Yuuya đã nói với cô như vậy. Thế là, hai người trao đổi thông tin liên lạc với nhau.
“Chắc anh có người yêu rồi?” Mao đã gắng hỏi câu này.
Yuuya cười lắc đầu. “Tôi chưa có. Còn cô Kawashima thì sao?”
“Em giờ cũng còn tự do.”
“Vậy sao. Thế thì tốt quá,” cậu nói thế rồi cười toe.
Sau vài lần hẹn hò, hai người cứ xuôi theo tự nhiên mà thành một cặp. Hai bên đều bận rộn nên thường cũng chỉ gặp mặt nhau được độ đôi, ba lần mỗi tháng. Họ cứ duy trì quan hệ như thế đến hơn hai năm liền.
Mao cũng sắp sửa ba mươi rồi. Bố mẹ ở nhà cũng thường xuyên liên lạc, hỏi han xem đã gặp được đối tượng tốt nào chưa? Cô cứ nói dối là chẳng có ai như vậy cả. Chỉ cần cô lỡ miệng kể về Yuuya, thể nào bố mẹ cô cũng đòi gặp mặt, có khi còn đòi đưa về nhà. Quê cô ở Gunma*, có thể đi về trong ngày mà.
Không phải cô không muốn để Yuuya gặp gia đình. Ngược lại, cô đã luôn chờ đợi cơ hội như thế. Nhưng cô thấy bản thân không nên đưa ra đề nghị kiểu này. Cậu chưa từng nói gì đến chuyện cưới hỏi. Hỏi cậu chuyện gặp bố mẹ có khác nào đi cầu hôn người ta chứ. Chưa kể, bản thân cô cũng chưa muốn gấp rút kết hôn làm gì.
Chỉ là, gần đây, cô bắt đầu có cảm giác hoang mang chẳng rõ mọi chuyện rồi sẽ ra sao. Điều này không liên quan gì tới tuổi tác. Cô thấy bất an do thái độ Yuuya đã có nhiều đổi khác.
Cô bắt đầu cảm nhận thấy sự thay đổi này vào khoảng nửa năm trước. Khoảng tháng Ba. Cô gửi tin nhắn, cậu cũng mãi chẳng phản hồi. Đã thế, lại chẳng bao giờ thèm đến tìm cô. Cô có mời cậu đi chơi, cậu cũng kiếm lý do từ chối.
Cô hiểu rõ nguyên nhân trực tiếp. Công việc ngày càng bận rộn. Chưa kể, công việc do giám đốc yêu cầu trực tiếp, cũng chỉ có mình Yuuya làm được. Cô hiểu cậu muốn cố gắng hết sức để đáp lại sự trông đợi kia. Thành thử, giai đoạn đầu cô cũng không quan tâm lắm. Cô chỉ lo cậu cứ cố gắng quá rồi hủy hoại sức khỏe mà thôi.
Nhưng rồi, không chỉ là bận rộn nữa, Mao có cảm giác cảm xúc của cậu dành cho cô cũng ngày càng nhạt dần. Cô nhận thấy nhờ một điểm, Yuuya cũng không còn nói gì về mình nữa. Nhất là chuyện công việc. Ngày trước, chỉ cần cô hỏi nhất định cậu sẽ kể. Nhưng giờ thì khác rồi.
“Này, này, con tinh tinh đó, giờ sao rồi?” Vừa xúc thìa hagashi ăn món monja nhân phô mai, bánh giầy và trứng cá ớt, Mao vừa vui miệng hỏi.
“Oliver hả?”
“Đúng, đúng, nhóc Oliver ấy. Đứa oắt bị tổn thương cột sống, tay chân không cử động được nữa ấy. Nhưng Yuuya đã chế tạo ra một cỗ máy giúp nó cử động được cánh tay còn gì. Giờ đã có tiến triển gì chưa?”
Lần đầu cô nghe kể về chuyện này đã là khoảng một năm trước rồi. Ánh mắt Yuuya lấp lánh, tỏ ra rất hào hứng.
Nhưng Yuuya của đêm nay không còn cho cô thấy những nét mặt như ngày đó nữa.
“Vụ đó đã giao cho một tiền bối phụ trách rồi, giờ anh cũng không nắm rõ lắm. Nhưng có vẻ cũng chẳng khả quan hơn là bao,” cậu lắc đầu với một vẻ mặt lạnh tanh.
“Vậy ư? Em đã nghĩ nghiên cứu đó tuyệt vời là thế.”
“Cảm ơn em.”
“Đợt trước, bệnh viện bên em có nhận vẻ một bé mèo bị ảnh hưởng của chứng nhồi máu não nên nửa thân dưới không còn có thể cử động bén nhạy như trước nữa. Em đã nghĩ nếu có cỗ máy đó chắc sẽ cứu chữa được cho nó cơ.”
“Chẳng rõ nữa. Điều quan trọng là não bộ sẽ đưa ra những tín hiệu thế nào thôi. Bị nhồi máu não nên không thể cử động được nữa có nghĩa là bản thân những tín hiệu đó không được phát ra tốt như trước nữa.”
Yuuya ngừng bàn tay với lấy món monjayaki.
“Ta đừng nói đến chuyện công việc nữa đi. Lâu lắm mới hẹn với nhau được một buổi mà.”
“À, em xin lỗi. Đúng rồi. Thế thì anh không thể thư giãn được. Nhưng ngày trước anh cũng hay kể chuyện công việc cho em nghe mà…” Cô ngước lên nhìn cậu.
“Tình hình giờ khác xưa rồi.”
“Khác sao cơ?”
“Khác sao ư…?” Yuuya đặt cái thìa hagashi lên đĩa, thẳng lưng lên nhìn thẳng vào Mao. “Có lẽ anh chưa nói với em. Đây là một công việc có tính bảo mật cao. Thông tin chi tiết ngoài giám đốc ra, không ai được biết. Vậy nên, mong Mao hiểu giùm anh.”
“Em cũng có nghe rồi, nhưng một chút thôi cũng không được sao?”
“Anh đã được dặn không được cung cấp thông tin cho cả người trong gia đình.”
“Vậy à… Em hiểu rồi,” Mao rũ đầu xuống. Cô có cảm giác Yuuya đang gián tiếp nói với mình, em là một người có quan hệ xa cách còn thua cả gia đình anh kia.
Tuy cảm xúc đã chùng xuống lắm rồi, nhưng cô cố gắng giữ vẻ tươi vui không thể hiện nỗi buồn ra nét mặt. Vậy là, Mao lại là người gợi chuyện, cũng là cô cố gắng duy trì câu chuyện. Nhưng một góc nào đó trong thâm tâm, cô cảm giác mọi thứ đã đổi khác rất nhiều. Không phải chỉ vì nghiên cứu mật nên không thể nói ra. Cũng có thể là như thế, nhưng cô cảm giác có điều gì đó khác nữa. Có thể nói, thứ đó đối với Yuuya là một thế giới cậu muốn bảo vệ. Nơi đó, anh không cho kẻ khác xâm nhập vào - cô có thể cảm thấy điều đó.
Lúc rời khỏi cửa hàng cũng đã gần 9 giờ. Mao cảm giác mình đã độc thoại suốt hai tiếng đồng hồ. Cô ăn cũng khá nhiều nhưng cô cũng chẳng còn nhớ đến giữa bữa mình đã gọi thêm món gì nữa.
“No quá,” Mao vừa dạo bước vừa nói.
“Ừm, lâu lắm mới được ăn thế này.”
“Giờ tính sao đây? Đi Monnaka* chứ. Vào quán bar mình vẫn thường đi đi.”
Ở Monzennakachou có quán bar quen của hai người.
Nhưng Yuuya dừng lại ngó đồng hồ đeo tay, gương mặt cậu trông có vẻ khó khăn rồi lắc đầu.
“Không, tối nay ta về thôi. Từ giờ đến sáng mai, anh có việc muốn làm.”
Mao đứng khựng lại, mắt mở to.
“Ơ, gì thế. Lại là công việc sao?”
“Ừm… xin lỗi em nhé.”
Thật sự anh đang làm loại công việc gì, cô muốn hỏi vậy mà nghẹn lời. “Lâu lắm ta mới gặp được nhau vậy mà.”
Vai khoác túi chéo, Yuuya chắp tay lại với nhau.
“Thành thật xin lỗi em nhé. Lúc nào đó anh sẽ đền cho em. Hãy thông cảm cho anh.”
“Được rồi. Em gọi taxi về ngay cũng được. Cũng chưa muộn lắm.”
“Vậy, ta cùng nhau đi đến chỗ nào bắt được taxi nhé.”
Hai người vừa dợm bước tiếp, đã thấy một cái taxi đề biển trống khách tiến tới. Sao mà cái taxi mắc dịch lại đến nhanh được thế này, Mao nổi cáu. Cô còn có chuyện muốn nói với cậu cơ mà.
Yuuya giơ tay vẫy xe taxi, “Mao, em lên đi.”
“Yuuya đi trước đi. Em đi hướng ngược lại mà, nên sẽ qua mé bên kia đón xe”.
Con đường hai người đang đứng là đường ngược chiều.
Yuuya cũng chẳng khách sáo gì, gật đầu đồng ý ngay.
“Hiểu rồi. Anh sẽ gọi em sau. Ngủ ngon nhé.”
“Chúc anh ngủ ngon.”
Nhìn theo bóng chiếc taxi Yuuya ngồi lên đi xa dần, Mao lại bước đi. Những suy nghĩ không thể nào dứt cứ xoắn xít trong lòng cô.
Khi cô đi đến ngã tư tiếp theo, cô lại thấy một chiếc taxi trống từ đằng trước chạy lại.
Nếu lên chiếc xe đó, cô sẽ đi ngược chiều nhưng một ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu cô. Mao xoay người lại, chiếc taxi Yuuya đang ngồi hiện vẫn còn đợi đèn đỏ. Nhìn thấy thế, cô quyết tâm rồi. Cô vẫy chiếc taxi kia.
Chiếc taxi dừng lại, cửa sau mở ra. Mao leo vào xe, “Hãy theo dấu chiếc taxi kia giùm cháu,” cô chỉ đằng trước.
“Theo dấu? Nó sẽ đi đâu?” Người tài xế tóc bạc hỏi cô với vẻ nghi ngờ.
“Cháu không rõ. Thế nên cháu mới nhờ chú bám theo chứ.”
“Hơ,” giọng người lái xe có vẻ phật ý. “Tôi không thích làm mấy trò này đâu nhé.”
“Xin chú đấy. A, chú không nhanh thì mất dấu giờ.”
Chiếc taxi của Yuuya đã đi tiếp mất rồi.
“Thật là,” người tài xế vừa nói vừa bắt đầu khởi động máy. “Để người ta phát hiện cũng không hay đâu. Khó thật đấy. Nếu có làm mất dấu thì cô tha thứ cho tôi nhé.”
“Không sao đâu chú. Xin lỗi, đã ép chú phải làm thế này.”
“Cô không phải cảnh sát đó chứ? Nếu người trong xe kia là tay nào ghê gớm lắm, họ mà nhận ra rồi ép uổng gì cô thì xin lỗi nhé.”
“Không sao đâu. Người ta cũng là người bình thường thôi,” cô thêm vào. “Bạn trai cháu.”
“Bạn trai? Theo dấu bạn trai ư? Ai chà…” Người tài xế gật gù như thể đã ngộ ra điều gì. “Có khi nào cô nghi ngờ cậu ta ngoại tình. Cô cho rằng giờ cậu ta sẽ đến chỗ người đàn bà khác?”
“Dạ, mà… đại khái là thế ạ.”
“Vậy à, biết ngay. Đúng là thằng bạn trai mất dạy. Nếu vậy, tôi sẽ cố giúp cô,” bác tài cũng đã có chút nhiệt tình hơn. Có lẽ bị kích thích bởi sự tò mò.
Nghi ngờ ngoại tình ư - có phải là thế không nhỉ? Chỉ là, đây chính là điều gần nhất với tâm lý của Mao hiện tại.
Cậu có bận công việc đến mấy, cũng chẳng bao giờ về sớm đến thế. Trước kia, cũng có giai đoạn rất bận rộn, có thời gian ngủ là tốt rồi nhưng cậu vẫn đi cùng với cô tới lúc đêm muộn.
Cứ nghĩ như vậy. Cô lại có cảm giác cậu sẽ đến một chỗ nào đó. Nơi đó có điều đã làm trái tim Yuuya thay đổi, có phải đó chính là thế giới cậu đang bảo vệ không?
Đã gần tới khu tháp Tokyo. Mao có thể phần nào xác nhận được trực giác của mình rồi. Cung đường này hoàn toàn khác với đường về nhà Yuuya.
“Không rõ cậu ta định đi tới đâu. Có lẽ là Ebisu hay Meguro chăng…” Bác tài lẩm bẩm.
Bác tài xe cậu vẫn chưa nhận thấy gì. Xe cô vẫn cứ thi thoảng luồn lách qua mấy xe gần đó, để bám theo chiếc taxi của Yuuya. May mà đường phố cũng chẳng tắc mấy.
“Quý khách này, tìm ra ổ ngoại tình của cậu bạn trai rồi, cô tính làm gì?” Bác tài hỏi với vẻ hứng thú ra mặt. “Định phá ư?”
“… Cháu cũng chưa rõ.”
“Cô làm gì là tự do của cô, nhưng hãy giữ cho mình một cái đầu tỉnh táo. Nếu có chuyện gì, đôi bên đều phải chịu hậu quả cả.”
“Cảm ơn chú,” cô đáp lời trong khi còn chẳng hiểu tại sao mình lại cần cảm ơn.
Tìm ra rồi sẽ tính sao? Cô còn chưa nghĩ đến. Nên làm gì đây?
Đột nhiên, trái tim cô đập rộn lên. Mồ hôi túa ra đầy tay. Bản thân mình muốn làm gì đây? Nếu moi ra được bí mật của cậu rồi, cô sẽ làm gì?
“Có vẻ sắp đến điểm cuối rồi đấy,” bác tài nói vậy, tốc độ cũng chậm dần.
Giờ cô mới để ý xe đã vào khu dân cư. Đường không rộng rãi lắm. Nếu tốc độ tài xế giảm xuống, tiếp cận gần quá thật không ổn. Theo biển báo, đây là khu Hiroo rồi.
“Biết ngay. Có vẻ đã dừng lại rồi đấy.”
Tiếng động cơ của chiếc taxi đằng trước đã nhỏ dần.
“Thôi, ta cứ đi qua nhé. Nếu dừng lại ở đây thì đáng nghi quá.”
“Vâng,” cô đáp lời, Mao núp mình thật sâu vào lớp đệm. Để Yuuya nhìn thấy thì không ổn.
Sau khi đi lòng vòng, bác taxi dừng lại. Mao bật dậy từ đằng sau. Yuuya đã xuống khỏi taxi, đứng trước một tòa nhà. Có vẻ cậu chẳng để ý gì đến đằng này.
Thế rồi, cậu bước vào trong căn biệt thự đó.
“Có vẻ là căn nhà đó rồi”, bác tài nói, “tuy chỉ lướt qua thôi nhưng căn nhà khá là bề thế đấy. Tình nhân của cậu ta ở trong một căn nhà như thế sao?”
Chà, lúc lắc đầu rồi Mao lấy ví ra. Cô nhìn mức tiền rồi rút ra vài tờ 1.000 yên.
“Chào, cố lên nhé. Tuy tôi nói mấy lần rồi nhưng hãy cố giữ cho mình cái đầu lạnh nhé,” vừa trả lại tiền thừa, bác tài vừa nói. Một ông bác có gương mặt hiền.
Rời khỏi taxi, cô chậm rãi lại gần căn nhà. Nếu Yuuya bước ra khỏi đó thì sẽ ra sao? Cô không thể giải thích được với cậu lý do tại sao mình lại ở nơi này.
Cuối cùng, cô cũng đã đứng trước căn nhà đó. Đúng như bác tài nói, một căn nhà bề thế. Bên kia cánh cổng sắt trang trí cầu kỳ là một con đường dài.
Mắt cô chạm phải biển tên, Mao hít vào một hơi. Đó là cái tên Harima. Cô biết đấy là họ của giám đốc Harima Text. Yuuya đến đây đúng là vì lý do công việc sao? Công việc do giám đốc trực tiếp giao phó nên sẽ tiến hành tại nhà riêng của giám đốc ư? Vậy thì, không chỉ đêm nay, mấy lần cậu lỡ hẹn với cô đều do phải đi gặp giám đốc sao?
Căn nhà phong cách Âu ở cuối lối đi kia, bao bọc bởi một vườn cây cối, tạo cảm giác huyễn tưởng. Cô chợt nhận ra chắc là vì phần lớn các ô cửa sổ đều không thắp đèn. Giờ này, người trong nhà chưa thể đi ngủ được. Còn có Yuuya làm khách cơ mà. Những người trong ngôi nhà này đang làm gì thế nhỉ.
Cô chợt thấy, ánh đèn phát ra từ một ô cửa số nơi tầng một, căn phòng ở ngay gần hàng hiên.
Mao nghi hoặc nhìn ô cửa sổ đó. Cô có cảm giác nơi đó có thế giới Yuuya muốn bảo vệ.