Ngôi Nhà Của Người Cá Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Miharu đưa Wakaba đến chơi vào một ngày đầu tháng Tám. Hôm đó là thứ Bảy, không có y tá đến thăm bệnh cũng không có cô giáo đến dạy học.

Chuông cửa reo đúng lúc Kaoruko rời khỏi phòng Mizuho, cô vừa đọc cho con bé nghe xong cuốn sách mượn được từ Shinshou Fusako. Truyện kể về nhân vật chính sống qua nhiều lần biến hóa thành nhiều loài sinh vật, ví như từng sống một đời xương rồng nơi sa mạc nhưng vẫn thấu hiểu được niềm vui được sống như thế nào, lần nào đọc cô cũng thấy rạo rực trong lồng ngực. Vậy nên, khi ra ngoài cửa đón mẹ con Miharu, cô em gái đã lo lắng hỏi “có chuyện gì sao?”. Chắc là do mắt cô đã hơi đỏ lên. Kaoruko cười khổ, chữa ngượng là chẳng có gì. Nghe cô bảo là đọc sách rồi thấy cảm động quá mà thôi, Miharu chẳng nói gì, chỉ cười khó hiểu.

Khoảng mùa hè năm ngoái, Chủ nhật tuần nào Miharu cũng ghé qua. Lúc bấy giờ, Kaoruko đã mạo danh Shinshou Fusako để tham gia các hoạt động quyên góp. Đương nhiên là cô không kể thật cho Miharu biết. Cô chỉ giải thích là đi tham dự buổi hội thảo về cách chăm sóc trẻ hôn mê mà thôi.

“Mẹ đâu?” Miharu hỏi.

“Đi mua đồ rồi. Nhân tiện ghé về xem tình hình nhà cửa thế nào”, Kaoruko nhìn sang Wakaba. “Chào cháu, cháu khỏe chứ?”

“Chào bác”, Wakaba lên tiếng chào cô. Đứa cháu gái cùng tuổi Mizuho giờ đã lớn nhiều rồi, không còn lưu giữ dáng vóc của một đứa bé con nữa. Một cô bé lớp Ba tiểu học. Một đứa trẻ được đi học hẳn hoi, một cô bé lớp Ba tiểu học danh chính ngôn thuận. Cô nghe bà Chizuko kể là con bé rất giỏi thổi sáo. Lại còn thuộc bảng cửu chương làu làu. Có lẽ con bé cũng có nhiều bạn bè trên trường, có thể cười đùa trò chuyện và chơi thật nhiều trò. Đương nhiên thế nào cũng sẽ có tranh cãi, có nói xấu nhau. Nhưng mà, đây là cách trẻ con ứng xử trong các mối quan hệ của chúng nó.

Nếu như không có tai nạn đó, chắc Mizuho cũng… cô không thể ngăn mình có những suy nghĩ như thế. Mỗi lần gặp Wakaba, cô lại nhận ra phần nào đó trong mình đang sập cửa lại, cũng thấy bực bội chẳng biết phải làm sao để điều khiển cảm xúc này.

“Bác ơi, cháu gặp Mizuho được chứ?” Wakaba hỏi.

“Ừ, được chứ. Cháu cứ gặp nó đi.”

Wakaba cởi giày ra rồi thành thạo mở cửa phòng Mizuho. Miharu cũng theo con đi vào. Từ đằng sau, Kaoruko theo dõi tình hình.

Cô vừa đọc sách cho con bé nghe lúc nãy nên Mizuho vẫn còn đang ngồi trên xe lăn.

“Chào, Mizuho. Hôm nay, mẹ cột tóc hai bên cho con hả, hợp lắm đấy.” Đầu tiên, Miharu lên tiếng bắt chuyện với con bé. Do tóc Mizuho được cột lên thành hai túm xinh xinh trái phải.

Wakaba nắm lấy tay Mizuho.

“Chào chị, Wakaba đây. Hôm nay, em có mang dâu tây đến. Hôm trước, cả nhà đi đến tận Nagano hái về làm quà đấy,” con bé nói lí nhí như thể tự nói chuyện với chính mình. Có chút gì đó như là giữ kẽ.

Miharu lấy từ trong cái túi vải to tướng mang theo một cái hộp vuông. Trong đó đựng đầy dâu tây đỏ mọng. Wakaba nhận lấy cái hộp rồi đưa lại gần mặt Mizuho.

“Đây này, dâu tây đấy. Mùi rất thơm, Mizuho cảm nhận được thì tốt quá.”

Một lúc lâu sau đó, Wakaba rời khỏi Mizuho, con bé nói “dạ đây” rồi chìa cái hộp cho Kaoruko.

“Cảm ơn cháu. Mùi rất thơm, chắc Mizuho vui lắm,” Kaoruko nhận lấy cái hộp, cười với cô cháu gái.

“Vâng,” Wakaba đáp lại. Ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt ấy sao mà trong trẻo.

“Ikuchan đi đâu rồi chị?”, Miharu hỏi.

“Đang trên tầng hai. Chị có bảo mẹ con em tới chơi nhưng chắc nó vẫn còn mải game. Chị phải đi gọi nó.”

“Thôi, cũng chẳng có gì. Ikuchan chắc cũng chẳng có hứng thú gặp mẹ con em đâu.”

“Đấy không phải là vấn đề, phải chào hỏi cho hẳn hoi chứ. Mà em có uống trà không? Có bịch bánh ngon lắm, đồ người ta cho.”

“Vâng, vậy em xin phép. Wakaba thì sao? Ăn bánh với mẹ và bác nhé?”

“Không,” Wakaba lắc đầu. “Lát Wakaba ăn. Con muốn bên Mizuho thêm lúc nữa cơ.”

“Hiểu rồi,” Miharu đáp vậy rồi nói với Kaoruko, “Thế đấy!” Kaoruko gật gật đầu.

Lần nào đến nhà, hầu như Wakaba đều ở bên Mizuho. Có lẽ với con bé, Mizuho vẫn là người chị họ đồng tuổi thân thiết của ngày xưa. Có lẽ nó vẫn tin rằng tuy giờ chìm sâu trong giấc ngủ nhưng sẽ có ngày chị nó mở mắt ra và chơi với nó như ngày xưa. Có khi nào, nhờ một thứ năng lực tinh thần đặc biệt chỉ có ở trẻ con đã giúp con bé hiểu được Mizuho chăng.

Rời khỏi phòng Mizuho, đi nửa chừng về phía phòng khách, cô đứng lại ở lối lên cầu thang và gọi vọng lên, “Ikuto. Mẹ Mi và Wakaba đến chơi kìa. Xuống chào đi chứ.”

Rồi đợi thằng bé đáp nhưng chẳng có động thái gì. Phải gào lên một lần nữa, thằng bé mới đáp trả bằng một giọng khó chịu, “Con nghe thấy rồi.”

“Chị đừng ép thằng bé quá. Chắc nó cũng thấy phiền đó,” Miharu hiểu ý, khuyên.

“Dạo này nó bước vào giai đoạn nổi loạn hay sao đó. Cứ nhốt mình mãi trong phòng chẳng chịu ra. Khi hỏi về chuyện trên trường, cũng chẳng chịu đáp cho tử tế.”

“Ikuchan cũng lớn rồi còn gì.”

“Gì cơ. Lớp Một tiểu học á?”

“Đối với bọn trẻ con mà nói, từ mầm non lên tiểu học đã là một bước chuyển lớn lắm rồi.”

“Có lẽ là thế.”

Tháng Tư này, Ikuto vào tiểu học. Nhìn con trai đeo cặp sách trên lưng, cô đã vô cùng cảm động. Cùng lúc, cô lại thấy đau buồn vì chẳng thể nhìn Mizuho trong dáng vẻ đó. Cô cầu mong Ikuto có một cuộc sống học đường vui vẻ thay cả phần chị gái mình. Thằng bé đi học rồi nhưng cũng chưa thấy vấn đề nào nảy sinh đáng để cô phải lưu tâm cả.

Đúng lúc Kaoruko đang rót ra hai tách trà, Ikuto thò mặt vào phòng. Thấy Miharu, thằng bé cúi đầu, “Chào mẹ Mi.”

“Chào Ikuchan, trường học vui chứ?”

Khi Miharu hỏi vậy, thằng bé gật đầu nói “Vâng”. Vẻ mặt nó không tỏ ra chút gì phụng phịu hờn dỗi cả.

“Con thích môn gì? Toán? Quốc ngữ?”

Ikuto có vẻ ngượng ngùng, nó cứ vặn vẹo mãi rồi mới đáp, “Thể dục.” Là môn Thể dục.

“Môn Thể dục à? Cũng phải thôi. Được vận động nọ kia chắc vui lắm.”

Nghe Miharu nói thế, Ikuto có vẻ rất vui. Như thể thằng bé đang được người khác công nhận vậy.

“Nếu con định tìm Wakaba, thì con bé đang trong phòng chị đó,” Kaoruko nói vậy.

“Vâng,” Ikuto đáp lại. Nhưng vẻ mặt thằng bé như có chút xịu xuống. Cũng chẳng có ý chạy ra đó ngay.

“Sao thế? Con không muốn gặp Wakaba hả?”

Ikuto lắc đầu. “Không phải.”

“Vậy thì ra gặp em đi chứ?”

Thằng nhóc mới sắp sửa lên bảy tỏ chút vẻ bối rối, nó nhìn một lượt Kaoruko và Miharu nói, “Con đi gặp em” rồi rời khỏi phòng.

“Giai đoạn nổi loạn ở chỗ nào cơ?” Miharu hỏi nhỏ. “Nó vẫn ngoan như trước giờ mà. Người lớn hỏi gì cũng đáp hẳn hoi.”

“Chắc hôm nay nó đang vui vẻ. Nếu không vui thì cũng đang cố tỏ vẻ đấy. Hôm khai giảng cũng thế, nó còn phải tự giới thiệu với bao nhiêu người. Toàn những người xa lạ.”

“Hơ, giỏi quá đó chứ. Chuyện như thế nào vậy?”

“Đầu tiên là tự giới thiệu bản thân. Chào mọi người, em là Harima Ikuto lớp 1-3, mong mọi người giúp đỡ cho. Nói vậy rồi cúi đầu thật thấp.”

“Giỏi quá. Thế thì, mọi người sẽ nhớ ngay được tên thằng bé đấy.”

“Thấy chưa? Rồi sau đó, nó bảo đây là chị gái mình rồi giới thiệu cả Mizuho nữa đó.”

“Ơ”, đôi mắt Miharu mở lớn. “Đây là chị gái mình… chị đưa cả Mizuho đến cả buổi lễ khai giảng của Ikuchan hả?”

“Ừ, đương nhiên rồi. Đó là ngày trọng đại của em trai mà, đương nhiên phải đưa đến chứ. Chị còn mua cho con bé quần áo mới mặc ngày hôm đó. Ikuto cũng nói muốn đưa chị đến tham dự mà.”

“Hừm,” Miharu nhìn xa xăm.

“Sao? Có gì lạ ư?”

“Không, có gì đâu” Miharu vội vội vàng vàng lắc đầu. “Em chỉ lo mọi người sẽ thấy ngạc nhiên thôi. Thế không ai nói gì ạ?”

“Chuyện đó thì có chứ. Có người còn kêu chắc cô vất vả lắm. Nhưng ai ai cũng tỏ ra quan tâm hết. Trông con bé không có gì là bị chấn thương nặng mà. Có vẻ như nó có thể mở mắt ra và chào hỏi với mình ngay ấy. Cho nên chị mới nói với họ. Chẳng vất vả gì đâu, dẫu đứa trẻ có nghịch ngợm đến mức nào thì lúc nó ngủ cũng dễ dàng chăm sóc hơn mà, và nhà tôi lúc nào cũng thế nên chẳng ai nói gì nữa. Cũng vui phết.”

Miharu chỉ nói “Thế hả?” rồi chẳng hỏi han thêm gì về lễ khai giảng nữa.

Cũng lâu không gặp, hai chị em có rất nhiều chuyện để nói với nhau. Miharu lại bắt đầu cằn nhằn về chồng mình. Chồng cô ấy là doanh nhân, người thuộc dạng chủ nghĩa duy lý điển hình. Với tư tưởng đó, anh ta chỉ trích từng li từng tí mọi hành động của vợ khiến cô cảm thấy chán nản mà lại chẳng thể tranh cãi lại.

“Với những người như thế, đôi khi cũng cần phải biết nói dối một chút. Cái gì cũng thành thật khai báo sẽ càng làm hư cái bản tính khó chiều đó đấy. Biết làm lơ đi vừa phải, đôi khi cũng vờ quên một số điều nhỏ nhặt.”

“Chắc em cũng phải làm thế thật.”

“Lại chẳng. Nếu khai tuốt tuồn tuột với những kẻ như vậy, nhất định người ta sẽ nghĩ ra điều gì để phủ định em.”

Trong khi hai người đang nói đến chuyện đó, chợt có tiếng động từ hành lang. Cửa mở ra, Ikuto và Wakaba đi vào.

“Ơ kìa, có chuyện gì thế?”

Chẳng đứa nào chịu trả lời câu hỏi của Kaoruko. Trông Wakaba có vẻ khó chịu.

Ikuto đã lôi từ đâu ra bộ lắp ghép dạo gần đây nó thích. Chắc nó định cho Wakaba chơi cùng đây.

Vừa để mắt trông coi hai đứa chơi, Kaoruko tiếp tục câu chuyện với Miharu nhưng dường như cô không thể nào bỏ qua chuyện đó. “Này!” Cô hỏi Ikuto. “Tại sao hai đứa lại qua đây? Thường các con vẫn chơi trong phòng chị con mà. Hôm nay cũng chơi trong đó được mà.”

Hai đứa vẫn im bặt. Nhưng Wabaka dường như có điều gì muốn nói. Vậy nên Kaoruko xoay về phía con bé hỏi:

“Wakaba đến thăm Mizuho mà. Cháu chơi trong đó thì hay hơn chứ?”

Cô vừa hỏi vậy, Wakaba lập tức có tín hiệu hồi đáp như cô mong chờ. Con bé nhấp nhổm, ánh mắt ra ý nói Ikuto bảo ra đây chơi. Nhưng phản ứng của Ikuto lại không như cô muốn.

“Nói dối đấy!” Thằng bé nói vậy. Khi nói ra những lời đó, nó không hề nhìn Kaoruko.

“Gì cơ?” Kaoruko hỏi. “Nói dối gì cơ?”

Nhưng Ikuto không đáp. Nó cứ im lặng lắp ghép đồ chơi.

“Ikuto!”, Kaoruko gào lên. “Con nói cho rõ ràng đi. Nói dối gì cơ?”

Thằng bé lớp Một run lên như thể cả cơ thể đang phải oằn mình chịu đựng điều gì đó, rồi nó nhìn thẳng mặt đối mặt với Kaoruko. Vẻ mặt đó vằn lên sự thù địch và phảng phất nỗi buồn, chưa bao giờ cô thấy.

“Mẹ nói dối là chị vẫn sống còn gì?”

“Ơ…”

“Thật ra chị đã chết từ lâu rồi nhưng mẹ vẫn cố giữ chị sống mà thôi,” thằng bé như rên lên trong tuyệt vọng.

Trong một khoảnh khắc, đầu óc Kaoruko như trống rỗng. Cô không hiểu con trai mình đang nói gì nữa. Cô hiểu rõ ý nghĩa từng lời, từng lời một. Nhưng dẫu hiểu được chúng trên bề mặt ngôn từ, bản năng lại như đang phản kháng lại. Cô không muốn chấp nhận sự thật những lời đó thoát ra từ miệng con trai mình.

Nhưng khoảng trống đó không kéo dài lâu. Những lời cô không muốn nghe đó đích thực không phải là ảo giác cũng chẳng phải nghe nhầm gì.

Cú sốc làm Kaoruko xây xẩm. Cô gắng gượng để bản thân mình không ngất đi. Nếu thật là thế, cô có thể mắng nó sao con lại nghĩ đến chuyện ngu ngốc đó rồi thẳng tay tát nó một cái cho đúng mục đích giáo dục con. Nhưng, Kaoruko không thể làm thế. Sức lực như rời bỏ nửa thân dưới, khiến cô chẳng thể nào đứng dậy khỏi ghế.

Người lên tiếng lại là Wakaba, “Ikuchan, không được nói chuyện đó.”

“Wakaba!”, Miharu lên tiếng mắng át con mình. Nhưng Kaoruko chẳng còn hiểu nổi tại sao em gái mình lại phải mắng thế. Đầu óc cô chỉ còn vang vọng những lời Ikuto đã nói ra mà thôi. Mọi lời kẻ khác nói giờ chẳng còn chút ý nghĩa nào nữa.

“Con nói gì vậy?” Kaoruko trừng mắt nhìn khuôn mặt trắng trẻo của con trai. “Gì mà nói dối chứ? Chị Mizuho vẫn còn sống mà. Chị cứ ngủ vậy thôi nhưng vẫn ăn, vẫn đi vệ sinh, vẫn ngồi dậy được mà.”

Nhưng con trai cô lại càng gào lên.

“Người ta nói mấy cái đó không phải là sống. Dùng máy móc để giả sống thôi, thực ra là đã chết rồi. Họ ghét đưa người chết đến dự lễ khai giảng, không muốn nhìn. Nói là kinh dị lắm.”

“Ai nói vậy?”

“Người ta nói. Những người biết về chị đều nói vậy. Con bảo không phải vậy, chị chỉ ngủ thôi thì họ lại nói, vậy bao giờ mới tỉnh? Nếu mãi không mở mắt thì có khác gì chết đâu.”

Ánh mắt ngang ngược hằn lên vệt máu, Kaoruko nhìn biểu hiện đó của thằng bé. Lồng ngực cô như bị bóp nghẹn.

Ikuto hẳn không nghĩ rằng bản thân lại bị chính mẹ mình lừa. Chắc nó vẫn luôn mong mỏi người chị vẫn mãi nhắm mắt ngủ kia sẽ có ngày trở lại như xưa, không thì cũng đã chấp nhận mọi thứ cứ vĩnh viễn như thế này rồi. Nhưng những kẻ thứ ba chẳng liên quan nào đó đã nhảy vào, khoét cho nó một vết thương sâu hoắm.

Cô nhớ lại tình trạng của Ikuto gần đây và dần thấu hiểu. Dạo trước, nó chơi suốt trong phòng Mizuho cũng được nhưng gần đây hầu như không bén mảng. Khi Kaoruko dẫn vào trong phòng Mizuho, nó thôi không vui vẻ hỏi chuyện như trước nữa, cũng nhanh tỏ ra chán chường.

Cú sốc quá lớn khiến Kaoruko không biết nên nói sao. Không thể im lặng như thế mãi được, lòng cô cứ thôi thúc phải nói gì đó với con trai nhưng chẳng lời nào hiện ra trong đầu.

Ikuto bỗng đứng phắt dậy, bỏ lại bộ lắp ghép trên sàn. Rồi thằng bé lao bắn ra khỏi phòng, chạy rầm rập dọc lối hành lang, lên thẳng trên tầng.

Kaoruko như bị đông cứng tại chỗ, không hề cử động. Những lời con trai cô nói, cứ tua đi tua lại trong đầu.

“Chị ơi!” Miharu lên tiếng hỏi với giọng lo lắng. Cô nghe thấy nhưng chẳng thể đáp lời. Lần này, cô em gái thộp lấy vai cô lắc mạnh. “Chị ơi!”

Đến lúc đó, cơ thể cô mới có phản ứng. Cô đáp lại ánh nhìn đầy bất an của đứa em gái. “À,” cô thở hắt ra một hơi, tay chống cằm. “Xin lỗi em nhé…”

“Không sao chứ? Mặt chị tái xanh cả rồi.”

“Ừ, không sao. Chị chỉ sốc chút thôi.”

“Chị đừng mắng mỏ gì Ikuchan. Chắc Ikuchan cũng chịu khổ sở nhiều.”

“Chị hiểu. Vậy nên chị mới thấy sốc. Thằng bé lại bị nói những điều như vậy ở trường.”

“Biết làm sao. Làm trẻ con cũng khổ mà. Với lại, không phải là ai cũng nói thế. Chắc cũng có đứa cảm thông cho Ikuchan.”

Cô thấy cảm động trước những lời an ủi đó, nhưng câu chữ cuối cùng lại khiến cô để tâm. “Cảm thông ư?” Kaoruko nhíu mày.

Như thể em gái cô cũng nhận ra mình đã lỡ lời. Cô ấy khẽ xua tay.

“A, dùng từ cảm thông có lẽ hơi lạ, nhưng hẳn cũng sẽ có nhiều bé hiểu cho Ikuchan.”

Nhìn gương mặt đang cố chống chế của Miharu, cô dần tỉnh táo trở lại. Kaoruko ngẫm nghĩ lại những lời Ikuto nói, cô chợt nhận ra điều gì đó. Cô nhìn Wakaba. Cháu gái cô vẫn cứ im lặng, mân mê đám đồ chơi xếp hình Ikuto ném lại.

“Wakaba!” Kaoruko gọi.

“Lúc nãy, khi Ikuto nói thế, cháu bảo ‘Không được nói chuyện đó’ là nghĩa làm sao?”

Như không hiểu ý nghĩa câu hỏi, Wakaba chớp đôi mắt to.

“Không phải là ‘không có chuyện đó, không được phép nói thế, tại sao lại là ‘không được nói chuyện đó’? ‘Chuyện đó’ là sao? Là chuyện Mizuho đã chết ư? Wakaba cũng nghĩ vậy sao? Tuy nghĩ vậy nhưng trong căn nhà này thì không được nói kiểu đó sao?”

Bị ném vào hàng loạt câu hỏi, Wakaba chẳng thể đáp lời, nhìn Miharu với gương mặt như sắp mếu.

“Chị ơi, sao thế chị?”

Miharu hỏi với vẻ ngạc nhiên, Kaoruko lập tức đăm đăm nhìn em.

“Cả em cũng lạ nhỉ. Khi Wakaba nói câu ‘không được nói chuyện đó’, em lại mắng át Wakaba. Sao em lại phải làm thế?”

“Chuyện đó thì có gì…”

Nhìn đứa em gái đang không biết đáp sao, Kaoruko càng lấn tới.

“Có khi nào, bình thường các người đều nói như thế ư? Mizuho đã chết rồi nhưng nếu đến nhà Harima thì vẫn phải cho là con bé đang sống.”

Đôi mày Miharu chùng xuống với vẻ đau thương. “Làm gì có chuyện đó đâu”, nhưng câu chống đối đó quá yếu ớt.

“Vậy, sao Wakaba lại nói vậy? Tại sao em lại mắng nó thế? Không kỳ lạ sao?”

“Chuyện đó… không có ý gì sâu xa cả đâu… Wakaba chỉ muốn nhắc Ikuchan thôi nhỉ?” Miharu hỏi con gái. Wakaba im lặng gật đầu.

Kaoruko lắc đầu, “Thôi đủ rồi.”

“Chị ơi…”

Đúng lúc Miharu bất lực như thế, có tiếng mở cửa chính. Rồi có tiếng đi bộ dọc hành lang, bà Chizuko bước vào, khệ nệ với túi giấy và túi ni lon.

“Xin lỗi nhé. Lâu lắm mẹ mới dọn nhà được một buổi thành ra về muộn quá. Bố con chẳng chịu dọn sạch phòng tắm gì cả…” bà Chizuko mới nói được đến thế thì chợt nhận ra bầu không khí khác thường trong phòng nên im bặt, nhìn một lượt gương mặt hai đứa con và đứa cháu gái rồi mới hỏi, “Sao thế?”

“Chẳng có gì đâu ạ,” Kaoruko nói, lấy tay chống cằm. Miharu như đã quyết ý, cô đứng dậy. “Về thôi, Wakaba.”

Wakaba nhanh chóng đứng dậy, lại gần bên mẹ.

“Gì thế? Đã về rồi sao? Con đã nói trên điện thoại là có thể ở lại chơi lâu cơ mà?” Bà Chizuko ngạc nhiên hỏi.

“Xin lỗi mẹ. Con có việc gấp. Để lần sau ạ. - Nào, Wakaba, ta qua chào Mizuho rồi về.”

“Vâng!” Wakaba gật đầu nhưng, Kaoruko nhấm nhẳn, “Không cần chào” với cả hai. “Mà phải, đừng làm gì. Cũng đừng có bước vào trong đó.”

Miharu chẳng đáp gì, bước ra khỏi phòng. Cô thong thả đi dọc hành lang, còn bước vào phòng Mizuho. Wakaba cũng ngần ngại bước theo. Bà Chizuko ngờ vực quay sang nhìn Kaoruko, “Sao thế con?”

Kaoruko không nói năng gì, cứ mãi nhìn nơi cuối hành lang.

Rồi thì hai mẹ con cũng bước ra khỏi phòng. Thấy thế, bà Chizuko gấp gáp bước ra. Kaoruko quay đi chỗ khác.

“Chào mẹ, hẹn lúc khác nhé.” Cô nghe tiếng Miharu cứng nhắc nói vậy.

Hình như Wakaba cũng nói gì đó. “Lần sau lại tới nhé”, bà Chizuko đáp lại.

Vừa nghe tiếng cửa đóng chưa lâu, cô đã thấy bà Chizuko quay lại rồi.

“Thật ra, đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Có gì đâu!”, Kaoruko đáp có thế rồi đứng lên. “Con phải cho Mizuho ăn đây.”

“À, phải. Cũng đã đến giờ này rồi. Phải chuẩn bị đi thôi,” bà Chizuko nhìn cái đồng hồ treo tường rồi dợm chân đi về phía bếp. Đằng sau lưng bà, Kaoruko gọi mẹ.

“Nếu thấy vất vả quá, mẹ cũng không cần giúp con nữa đâu. Mình con cũng chăm Mizuho được mà.”

Gương mặt bà Chizuko như khựng lại, “Con nói gì vậy? Miharu đã nói gì con sao?”

“Không, con chỉ lo mẹ thấy vất vả mà thôi.”

“Làm gì có chuyện đó. Con đừng nói kỳ lạ thế,” trong giọng nói của bà đã ẩn chút cáu bẳn.

Kaoruko bất lực gật đầu. Cô muốn tin người mẹ này vẫn còn ủng hộ cô. Mà không tin cũng không được. Cô đành lẩm bẩm câu xin lỗi rồi đi về phía phòng Mizuho.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.