Ngôi Nhà Của Người Cá Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Trong một cửa hàng đồ chơi nổi tiếng phố Ginza, Kazumasa thở dài lắc đầu. Anh chẳng biết nên chọn thứ gì trong đám đồ chơi đang bày đầy ra đấy. Độ ba tháng trước, khi mua quà cho Mizuho và Ikuto, anh đã phải viện đến lời khuyên của nhân viên bán hàng, chọn chọn lựa lựa đến đau cả đầu. Anh đã nghĩ chắc sẽ không lại phải chịu nỗi phiền hà này sớm đâu nhưng nó đã sớm đến hơn anh tưởng.

Nhưng anh không phủ nhận sự vô ý của bản thân. Nghĩ cho kĩ, chuyện như thế này cũng dễ hiểu thôi. Anh bận công bận việc đến độ quên khuấy cả thời gian.

Cuối tuần trước, Kaoruko đã nhắn cho anh báo thứ Bảy tuần sau làm tiệc sinh nhật cho Ikuto nên mong anh dành chút thời gian ghé qua. Sinh nhật thằng bé thực ra là vào thứ Hai tuần sau đó nhưng cô muốn mời cả bạn học của con nên đã tổ chức vào cuối tuần. Tổ chức vào buổi trưa cũng là vì thế.

Tổ chức tiệc sinh nhật với bạn bè ở trường tiểu học sao - nghĩ đến cảnh đó anh đã thấy ngán ngẩm, nhưng chỉ còn biết chuẩn bị tinh thần. Anh chẳng biết phải nói sao khi cô nói chỉ cần chào hỏi mấy đứa nhỏ, cho chúng thấy là ngày nghỉ có bố Ikuto ở nhà là được.

Với lại anh cũng có chút lưu ý đến Ikuto.

Anh vẫn như trước kia, tầm hai tuần mới ghé qua nhà một lần, nhưng rõ ràng dạo này Ikuto có hơi là lạ. Thường xuyên ở rịt trong phòng, giờ ăn cũng chẳng nói năng gì nhiều với Kazumasa. Tuy Kaoruko bảo chẳng có chuyện gì đâu nhưng anh vẫn thấy lo. Có khi nào nó đã lớn rồi, đã hiểu ra chuyện bố mẹ đang ly thân. Nếu là vậy, anh càng phải tỏ ra là một ông bố chuẩn mực.

Cứ ngắm hoài ngắm mãi đám đồ chơi cũng chẳng biết chọn thứ nào nên anh lại phải nhờ đến nhân viên cửa hàng như lần trước. Sau khi bị xoay như chong chóng, anh đã chọn được một bộ bàn cờ do Pháp sản xuất làm quà sinh nhật cho Ikuto. Do Kaoruko nói thằng bé thích chơi game nên anh mới quyết thế.

Xách theo cái túi giấy, anh gọi taxi đi về căn nhà ở Hiroo. Kiểm tra đồng hồ thì cũng đúng thời điểm.

Trong tin nhắn của Kaoruko, cô có ý mời cả bố nữa. Dẫu sao Ikuto cũng đã vào tiểu học rồi, có vẻ cô muốn làm một tiệc sinh nhật thật rôm rả vào năm nay.

Anh có gọi cho ông Tatsurou nhưng câu trả lời đúng như anh nghĩ, “Bố không đi được đâu”.

“Tiếc quá, hôm đó bố bận rồi. Thứ Bảy mà không có bố ở nhà thì không ổn nhưng không có ông nội chắc chẳng sao đâu. Bố cũng muốn mừng sinh nhật Ikuchan lắm nhưng đành gửi quà qua đường bưu điện sau thôi.”

Rõ ràng là bố anh chỉ không muốn nhìn mặt Kaoruko. Chắc bố vẫn chưa thể thoải mái với cô ấy được. Kazumasa chỉ đáp lại, “Vậy sao?”.

Khi đến gần căn nhà, anh nhìn thấy hai mẹ con Miharu đang đi bộ cùng hướng với anh. Kazumasa ra hiệu cho tài xế dừng lại, rồi bấm cửa sổ xuống. “Miharu!”, anh gọi.

Miharu quay lại, cô ấy mở miệng như thể nói “A!” rồi chào anh.

Kazumasa nhanh tay trả tiền rồi xuống xe.

“Mẹ con Miharu cũng được mời hả?” Anh vừa lại gần vừa hỏi.

Anh cho đó là điều hiển nhiên nhưng có vẻ không phải vậy.

“Em đã gọi cho chị hỏi sinh nhật Ikuchan chị định làm gì, mẹ con em muốn mang quà sang chơi. Năm nào cũng tổ chức tiệc mừng mà. Khi đó chị bảo là định tổ chức tiệc sinh nhật mời bạn bè cùng trường thằng bé đến chơi, em có thể mang quà sang chơi cũng được…” Chẳng hiểu sao cô em vợ của anh lại có vẻ khổ sở lắm.

Kỳ lạ thật, Kazumasa nghĩ. Vì muốn có một sinh nhật thật rầm rộ, cô ấy còn mời cả ông Tatsurou mà, sao lại không mời nhà Miharu nhỉ?

“Em chỉ định tặng quà cho Ikuchan, thăm Mizuho chút rồi về ngay”, như thấy vẻ nghi hoặc từ Kazumasa, Miharu cố giải thích.

“Sao lại nói thế, em cứ thong thả ở lại chơi. Chắc Ikuto cũng vui lắm.”

Nhưng Miharu chỉ khẽ cười khó hiểu. Wakaba cũng chẳng nhìn vào mắt anh, thái độ dường như có chút gì xa cách.

Khi anh đưa hai mẹ con đến chỗ hiên để vào nhà, Kaoruko từ trong hành lang đi ra. Thấy mẹ con Miharu, cô nhướng mày, “Hai bên có hẹn nhau hả?”

“Không, mới gặp nhau đằng kia thôi.”

“Hừm, thế hả?”

“Em chào chị,” Miharu lên tiếng chào. Vẻ mặt cô cứng đơ.

“Cảm ơn em đã có lòng đến chơi”, Kaoruko nhìn em gái.

Nhìn thái độ của hai chị em Kaoruko, Kazumasa đoán là đã xảy ra chuyện gì không hay rồi. Cân nhắc chuyện đang cần phải làm ở nơi này, anh cứ tạm bỏ qua vụ này đi đã. Hôm nay sẽ là một ngày dài. Anh không muốn có động thái sai ngay từ đầu.

Kaoruko nhìn xuống đứa cháu, góc miệng nhếch lên. Một biểu hiện đầy vẻ cố ý, “Cả Wakaba nữa, cảm ơn cháu đã đến vì Ikuto nhé.”

Wakaba khẽ gật đầu rồi nhìn lên Kazumasa.

“Bác ơi, cháu gặp Mizuho được không?”

“Đương nhiên rồi. Cháu cứ gặp đi.”

“Đúng không?” Anh tìm kiếm sự đồng tình từ Kaoruko nhưng chẳng hiểu sao phản ứng của cô ấy thật mơ hồ. Ánh nhìn cứ lang thang đâu đó.

Wakaba tháo giày ra, rồi đi thẳng tới phòng Mizuho. Nhưng trước khi con bé kịp mở cửa, Kaoruko nói, “Không có trong đó đâu.”

“Vậy ở đâu ạ?”

“Trong phòng khách. Tổ chức sinh nhật cho em trai thì đương nhiên phải ở đó rồi,” nói thế rồi Kaoruko đi vào trong.

Kazumasa cởi giày ra. Lúc đó, anh để ý thấy một đôi giày da của nam có chút quen thuộc đặt ngay gần đấy.

Cùng Miharu và Wakaba bước vào phòng khách, anh đã ngạc nhiên lắm. Căn phòng giăng đầy bóng bay và những dải dây đủ màu. “Ôi!” Wakaba thốt lên.

“Thật hoành tráng nha,” nhìn dải băng màu bạc in dòng chữ HAPPY BIRTHDAY treo trên tường, Kazumasa lẩm bẩm.

“Thấy ổn không?” Kaoruko đứng ở cạnh bên hỏi anh.

“Em tự làm đấy hả?”

“Mẹ có giúp một chút.”

“Giỏi thật.”

“Cảm ơn anh.”

Kazumasa nhìn ra chỗ cửa sổ. Hoshino đang đứng đó, mặc một chiếc áo phông lửng tay. Lần đầu tiên, anh thấy cậu ta mặc thường phục.

“Đã làm phiền gia đình rồi,” Cậu ta lễ phép cúi đầu.

“Cậu cũng được mời đến hả?”

“Vâng, chị nhà đã nói rất mong em tới chơi.”

“Cậu ấy đã giúp đỡ rất nhiều đấy,” Kaoruko ở bên cạnh lên tiếng. “Nếu chỉ có mình em thì hơi khó khăn.”

Kazumasa nhìn cái xe lăn bên cạnh Hoshino. Mizuho ngồi trên đó. Con bé mặc một chiếc váy hoa liền khá đẹp, anh chưa từng thấy. Có lẽ cô ấy đã đặc biệt mua cho ngày hôm nay. Sóng tóc thả dài hơi gợn quăn. Chắc chắn Kaoruko đã uốn cho con bé. Nhìn con bé với bờ mi dài nhắm nghiền dễ thương như búp bê.

Anh chợt để ý đằng sau cái xe lăn. Dường như có thứ gì đó giấu sau một cái giá nhỏ phủ khăn. Nếu để ý kĩ hơn thì thấy dây dẫn đó nối với phần sau lưng xe lăn.

“Em định làm gì vậy?”, Kazumasa hỏi Kaoruko.

Trong ánh mắt như lấp lánh ý đồ tinh quái gì đó, cô tươi cười, “Bí mật.”

Một dự cảm không lành xuất hiện trong lòng Kazumasa. Anh nhìn Hoshino nhưng cậu ta khổ sở tránh mặt đi.

Đúng lúc đó. “Ái chà, Wakaba. Cháu đến thật kìa,” bà Chizuko từ trong bếp ra với nụ cười mãn nguyện, lại gần đứa cháu gái.

“Cháu mang quà đến cho Ikuchan,” Wakaba chìa cái túi giấy ra. “Ikuchan đâu rồi ạ?”

“À thì, Ikuchan…” bà Chizuko nhìn Kaoruko như muốn tìm lời xác nhận.

“Chắc nó ở trong phòng trên tầng hai ấy,” Kaoruko đáp lời, rồi nhìn cái đồng hồ treo tường. “Nó đang làm gì vậy nhỉ? Sắp đến giờ bạn bè tới rồi cơ mà,” cô nhíu mày tỏ vẻ không vui rồi nhanh chân bước ra ngoài.

Kazumasa thở dài, nhìn lên trên bàn. Đĩa và cốc, thìa đều đã sắp hàng đâu ra đấy. Đếm được cả thảy bảy bộ. Chiếc ghế kê ở cạnh hẹp của bàn chắc chắn là dành cho Ikuto rồi.

Chắc sẽ có sáu đứa bạn đến tham dự, anh lửng lơ nghĩ vậy. Sinh nhật mời được chừng này bạn chắc đời sống học đường ở trường tiểu học của Ikuto cũng không đến nỗi nào.

Anh nghe thấy tiếng gào tức tối của Kaoruko ngay sau đó. Dội từ hành lang vào. Kazumasa và bà Chizuko đứng ngay bên cạnh nhìn nhau.

Lại nghe thấy có tiếng. Lần này là Ikuto. Nhưng mọi người không nghe được thằng bé nói gì.

Ngay khi Kazumasa bước ra đến hành lang, anh đã nghe thấy tiếng quát của Kaoruko, “Con đừng nói ngốc nghếch thế, nhanh xuống đây mau.”

“Không muốn. Con không đi.”

“Sao thế? Wakaba cũng đến đấy. Cả bố nữa. Lát bạn bè con cũng sẽ đến còn gì. Nào, nhanh lên.”

Ikuto đáp trả lời, “Không muốn, không muốn”.

Kazumasa đi ra chỗ mé cầu thang thì thấy Kaoruko và Ikuto đang giằng co ở bên trên.

“Này, có chuyện gì thế?”

Ikuto đang cố giằng tay ra khỏi mẹ, chợt ngưng bặt. Gương mặt nhăn nhúm như sắp khóc.

“Thật ra là sao thế?” Kazumasa hỏi.

“Không biết. Chỉ là đột nhiên không muốn tổ chức sinh nhật thôi.”

“Tại sao?”

Ikuto chẳng nói gì, ngồi xuống luôn ở đấy.

“Tóm lại là xuống phòng khách đi. Nếu con muốn gì thì xuống đó nói.”

Nghe Kazumasa nói thế, Ikuto chậm rãi đi xuống cầu thang.

Kaoruko đi theo với vẻ mặt nghiêm trọng. Kazumasa ghé tai cô hỏi, “Chuyện gì thế?”.

“Ai biết,” cô chỉ lắc đầu.

Ikuto vừa vào phòng khách, mẹ con Miharu đã tươi cười chào đón thằng bé. Wakaba lấy cái hộp từ trong túi giấy ra rồi lại gần thằng bé. Một dải nơ hồng đính trên cái hộp đó.

“Ikuchan, mừng sinh nhật.”

Ikuto nhận món quà với vẻ không vui, “Cảm ơn,” thằng bé nhỏ giọng đáp. Gương mặt chẳng có chút vui vẻ nào cả. Thậm chí còn mang vẻ khổ sở.

“Mở ra xem đi, Ikuchan,” Miharu nói.

Ikuto gật đầu rồi ngồi bệt xuống sàn, giật dải ruy băng ra.

“Khoan đã,” Kaoruko nói. “Chẳng phải bạn con sắp đến rồi sao? Hay ta mở ra sau đi?”

Ikuto ngừng tay. Nhưng nó cứ ôm nguyên hộp quà đó, không hề đứng dậy.

“Sao muộn vậy nhỉ?” Kaoruko nhíu mày, nhìn lên cái đồng hồ. “Đã đến giờ này rồi. Mẹ nghĩ là mọi người sẽ cùng đến, chắc có ai bị muộn chăng.”

“Có khi là thế. Hay là tàu điện đến trễ mất bến nào rồi,” bà Chizuko nói.

“Hay là thế thật. Có khi nào bị lạc đường không?”

Kaoruko tiến ra gần chỗ cửa sổ. Ikuto vẫn cúi đầu, nó lầm bầm với giọng nghẹn nghẹn, “Không đến đâu.”

“Ơ!” Kaoruko dừng bước quay lại. “Con vừa nói gì thế?”

Ikuto ngẩng đầu lên. Mắt đã sưng đỏ. Đôi mắt đó nhìn đăm đăm vào mẹ nó. “Không đến. Bạn bè con không đến.”

“Ơ? Thế là sao?”

Ikuto im lặng, nó cứ nằm xuống đất. Đôi vai bé nhỏ khẽ run lên.

Kaoruko trưng ra vẻ mặt như đang nuốt nghẹn, đuôi chân mày hếch lên. Cô sải những bước dài lại gần con trai.

“Sao thế? Con đã nói là sẽ đến cơ mà. Có sáu đứa. Bạn Yamashita, Tanaka, Ueno và những ai nữa nhỉ?”

Mặt Ikuto đã rúm ró cả lại, nó lắc đầu, “Không đến. Không ai đến.”

“Vậy nghĩa là sao chứ?”

“Bởi vì… con không mời ai cả. Con không nói với ai về tiệc sinh nhật,” từ khóe mắt Ikuto, nước mắt đã rơi.

Kaoruko ngồi thụp xuống trước mặt Ikuto, hai tay thô bạo nắm lấy vai thằng bé. “Chuyện đó là sao?”

“Kaoruko,” Kazumasa vội giảng hòa. “Em bình tĩnh lại chút đi!”

“Anh im đi,” cô nói, ánh mắt vẫn hằm hằm nhìn con trai. “Trả lời mẹ đi, chuyện này là sao? Mẹ đã nói là sẽ tổ chức sinh nhật, nhớ mời bạn bè cơ mà. Con lại không nói với ai cả là tại làm sao?”

Ikuto không nhìn mẹ. Đôi vai như co rúm lại. Kaoruko dùng tay nâng cằm con lên.

“Vậy chuyện sẽ có sáu đứa bạn đến là sao? Con nói dối ư?”

Ikuto không trả lời. Kaoruko vẫn cứ thộp vai con trai mà lắc.

“Con trả lời mẹ cho tử tế đi. Con nói dối sao? Bạn con sẽ không đến ư?”

Ikuto lắc đầu bất lực. “Không đến,” nó yếu ớt đáp.

“Tại sao? Tại sao con lại nói dối? Tại sao con không mời bạn đến?” Kaoruko hỏi dồn.

“Bởi vì, bởi vì…” Ikuto khóc nấc. “Có chị. Mẹ nói là muốn mọi người gặp chị.”

“Thế thì sao? Thế thì có gì không được?”

“Bởi vì… con đã nói là không còn mà.”

“Không còn? Nghĩa là sao?”

“Con đã nói với bạn bè rằng nhà không còn chị nữa. Nếu mọi người đến nhà thì sẽ bị lộ là nói dối.”

“Tại sao lại không còn? Vẫn còn đây còn gì. Tại sao con phải nói dối như vậy?”

“Nếu không nói thế, con sẽ bị bắt nạt. Khi con nói rằng không còn chị, bạn bè con cũng chẳng nói gì nữa.”

Miharu bên cạnh Kazumasa khẽ lấy tay bịt miệng, “A!” lên như thể đang bật ra điều gì đó trong đầu. Thế là anh hỏi nhỏ cô, “Chuyện gì vậy?”

“Chị có đưa Mizuho đến dự lễ khai giảng của Ikuchan. Bạn cùng lớp của thằng bé đã nói gì đó về chuyện này…” Miharu thì thào đáp lại.

Ra là thế, Kazumasa đã ráp được các mối ghép với nhau. Có vẻ như Mizuho là nguyên nhân khiến Ikuto bị bắt nạt. Thế giới con trẻ không biết nghĩ trước nghĩ sau, kiểu gì cũng sẽ xảy ra những chuyện như thế.

“Nếu chị không còn nữa thì đi đâu?”

Ikuto không đáp câu hỏi của Kaoruko. Nó chỉ rũ đầu xuống. Nhìn con trai mình thế, Kaoruko càng cáu lên bắt trả lời.

“… Bởi vì” Ikuto thầm thì.

“Gì cơ? Mẹ không nghe thấy gì cả. Con nói to lên.”

Bị Kaoruko mắng, Ikuto giật nảy mình. Rồi, “Đã chết rồi còn gì,” nó nói như thể tuyệt vọng. “Đã chết rồi.”

Mặt Kaoruko trong một thoáng như cắt không còn giọt máu. “Chuyện đó là sao…”

“Bởi vì đúng thế còn gì? Chị cũng như đã chết…”

Có tiếng chát. Kaoruko thẳng tay tát vào má Ikuto.

Ikuto khóc rống lên. Nhưng Kaoruko vẫn không dừng lại, cô chộp lấy người con.

“Xin lỗi đi. Xin lỗi chị con đi. Con không được nói những điều như thế,” chẳng đợi Ikuto có thể đứng lên, cô đã lôi xềnh xệch thằng bé ra chỗ xe lăn. Đôi mắt đó vằn lên vệt máu.

“Khoan đã, Kaoruko, em đừng quá đáng,” Kazumasa giật tay vợ ra khỏi cánh tay Ikuto.

“Anh đừng có chõ miệng vào.”

“Sao anh không thể nói? Anh vẫn là bố nó mà.”

“Bố kiểu gì? Bố nhưng anh đã làm được gì?”

“Đúng là như thế nhưng anh vẫn nghĩ cho lũ trẻ. Luôn nghĩ phải làm điều gì mới là tốt cho chúng nó.”

“Em cũng thế mà. Vậy nên, em mới tổ chức sinh nhật cho nó đấy. Gọi bạn bè Ikuto đến, cho chúng nó gặp Mizuho, sẽ không còn ai nói gì Ikuto được nữa.”

Kazumasa lắc đầu. “Dễ dàng thế thôi sao? Con bé chỉ nhắm nghiền mắt ngồi đấy thôi mà. Trẻ con cũng khổ lắm. Chúng chỉ nghĩ chắc người này đã chết thôi.”

Khi anh nói vậy, Kaoruko nheo mắt, môi hơi bĩu ra. Rồi nụ cười xuất hiện ngoài dự đoán. “Chỉ ngồi đấy thôi thì thế”, cách nói của cô thay đổi và khẩu ngữ cũng có phần bình tĩnh hơn, “Nhưng nó cử động thì sao?”

“Gì cơ?”

“Ví dụ, mỗi khi có ai chào hỏi Mizuho, con bé cử động thì sao? Hay khi Ikuto thổi nến, hai tay con bé động đậy thì sao. Thế có phải là chết không?”

Nghe những lời của vợ, Kazumasa nhìn sang Hoshino. Cô mời cậu ta đến vì lý do đó sao.

Có vẻ như cậu chàng đã nghe qua kế hoạch của Kaoruko, Hoshino khổ sở cúi đầu.

“Này, anh còn nhớ ngày hôm đó chứ? Ngày ta đã đến bệnh viện để chấp nhận hiến tạng. Khi chúng ta nắm tay Mizuho. Khi nghĩ rằng đã là lần cuối thì tay Mizuho cử động. Chắc anh không quên đâu. Lúc đó, chúng ta đã xác định Mizuho chưa chết mà.”

“Đương nhiên là anh không quên, nhưng chuyện đó với chuyện này khác nhau. Dùng máy móc để cho con bé cử động không có ý nghĩa gì cả.”

“Nếu ta không nói là dùng máy người ta sẽ không biết đâu.”

“Chuyện đó đơn thuần chỉ là trò dối trá. Em đang lừa mọi người mà thôi.”

“Em không lừa dối. Em chỉ muốn cho họ biết thôi. Em không để ai nói là Mizuho đã chết. - Ikuto, giờ con gọi ngay cho bạn bè đi. Nói với chúng hôm nay có tiệc sinh nhật nên mời các bạn đến chơi nhà. Mẹ đã chuẩn bị sẵn đồ ăn ngon đợi khách rồi. Nào, nhanh đi,” giọng nói đầy vẻ cáu bẳn, Kaoruko đẩy Ikuto đi.

Giây tiếp theo, bàn tay phải của Kazumasa đã giơ lên. Lần này, anh giáng thẳng cái tát vào mặt Kaoruko. Cô ôm lấy má, ngạc nhiên xen lẫn oán hận nhìn anh.

“Em thôi đi,” Kazumasa gầm lên. “Em có biết mình đang làm gì không đấy. Em đang cố áp đặt cách nghĩ của mình lên người khác đó.”

“Anh nói em áp đặt lúc nào?”

“Chẳng phải em đang làm thế hay sao? Chẳng phải em đang ép buộc mọi người đấy sao? Em nghe này, mỗi người đều có suy nghĩ riêng. Anh hiểu em không chấp nhận cái chết của Mizuho. Anh cực kỳ hiểu. Nhưng trên thế giới này, không thiếu kẻ chấp nhận những người trong tình trạng như thế này là đã chết.”

Kaoruko hít vào một hơi, đôi mắt mở lớn. “Anh… anh chấp nhận Mizuho đã chết sao?”

Mặt Kazumasa nhăn lại, anh lắc đầu.

“Thật lòng, anh cũng không rõ,” anh nói như rên rỉ. “Nhưng anh đang cố gắng hiểu tình hình thôi.”

“Hiểu như thế nào?”

“Khoảng hai tháng trước, anh đã gặp bác sĩ Shindou để hỏi chuyện. Vị bác sĩ đó dường như vẫn không thay đổi ý kiến là Mizuho vẫn đang trong tình trạng chết não. Ông ta cho rằng không có chút phục hồi nào, nếu kiểm tra thì có lẽ vẫn sẽ xác nhận là chết não thôi. Bác sĩ nói rằng con bé có ngồi thẳng lưng được cũng không liên quan gì cả. Vậy thì, Kaoruko, Mizuho vẫn còn sống có khi lại đơn giản chỉ vì ta không chấp nhận kiểm tra chăng. Đó là chuyện chúng ta buộc phải hiểu.”

Gương mặt đỏ phừng phừng của Kaoruko đã chuyển sang màu xám tái. “Thật ra Mizuho đã chết… anh muốn nói em hãy chấp nhận điều đó?”

“Anh không nói em hãy chấp nhận. Em nghĩ thế nào là tự do của em. Nhưng có những người nghĩ như thế. Vả lại không được đổ lỗi.”

“Chết ư…?”

Như thể chẳng còn sức lực nữa, Kaoruko khuỵu xuống sàn rồi cứ ngồi nguyên như vậy. Nhìn dáng cô gục đầu như thể, cảm tưởng nỗi thất vọng đang ngập tràn.

Đành phải để cô ấy chịu cú sốc đó thôi, Kazumasa nghĩ. Dẫu sao đây cũng là chuyện anh buộc phải nói ra vào một lúc nào đó. Anh đã luôn nghĩ vậy kể từ khi gặp bác sĩ Shindou. Chỉ là không thể nói ra thành lời nên cứ dây dưa kéo dài đến tận bây giờ thôi.

“Kaoruko,” đúng lúc anh dịu dàng gọi thì cô ngẩng phắt đầu lên. Nhìn đôi mắt đó, Kazumasa giật mình. Tuy ánh nhìn không tập trung vào điểm nào, nhưng lộ ra vẻ điên loạn bất thường.

“Sao thế em?” Anh hỏi cô nhưng không có lời đáp. Kaoruko nhanh chóng đứng dậy, lặng lẽ sải những bước dài đi vào trong bếp. Có chuyện gì thế nhỉ, Kazumasa nhìn theo thì đã thấy cô lập tức trở ra.

Nhìn thấy thứ trong tay cô, anh thất kinh. Một con dao.

“Em định làm gì?” Vừa giật lùi, Kazumasa vừa hỏi.

Kaoruko không đáp lại, bàn tay phải không cầm dao, chộp lấy điện thoại trên bàn. Rồi với vẻ mặt vô hồn, cô bắt đầu gọi đi đâu đó. Có vẻ như đầu dây bên kia đã nhấc máy, cô mở miệng.

“… A lô, cảnh sát phải không? Nhà tôi có người lên cơn, vung dao khắp nơi. Các vị có thể đến ngay được không? Địa chỉ là…”

Kazumasa ngạc nhiên. “Em làm gì vậy?”

“Chị ơi,” Miharu gọi cô nhưng Kaoruko vẫn cứ lờ đi, tiếp tục cuộc điện thoại.

“… là người trong nhà… Hiện thời vẫn ổn cả… Vâng, không có ai bị thương… Mong đừng để còi để tránh gây ảnh hưởng đến hàng xóm… Vâng, gọi chuông cũng được. Vậy thì nhờ các anh giúp cho”, Kaoruko ngắt điện thoại, để lại lên bàn rồi nhìn bà Chizuko. “Cảnh sát sắp cho người tới. Lúc đó, mẹ mở cửa cho họ nhé.”

“Kaoruko, con định làm gì…”

Nhưng Kaoruko đã chẳng còn nghe lọt tai lời mẹ mình nữa, cô xoay sang nhìn Hoshino đứng cạnh xe lăn.

“Cậu Hoshino, mời cậu tránh khỏi Mizuho giùm.”

“À vâng,” gương mặt Hoshino đã xanh lét, cậu vội bỏ ra chỗ Kazumasa.

Kaoruko đứng đối diện cái xe lăn, đổi thế cầm dao bằng cả hai tay. Cô hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhìn xiên lên trên. Chung quanh cô bao trùm một bầu không khí cách ly mạnh mẽ, chắc ai hỏi gì cũng sẽ không có phản hồi.

Đội cảnh sát đến đầu tiên từ một đồn cảnh sát gần đó. Khi nghe tin người cầm dao chính là vợ chủ nhà, người báo tin cũng chính là chị ta, họ đã ngạc nhiên cực độ.

Kaoruko đã hỏi rằng cảnh sát ở Cục liệu có đến không? Nghe bảo người thuộc phòng thanh tra của Cục Cảnh sát chắc cũng sẽ đến, cô nói, vậy ta sẽ đợi đến lúc đó thôi.

Không lâu sau, thanh tra cảnh sát của Cục cũng đến. Không rõ là bao nhiêu người. Chỉ có bốn người thuộc nhóm tiên phong mặc thường phục bước vào phòng. Sau khi nghe những người đến từ trước tường thuật lại tình hình, họ đánh giá mọi chuyện không ở mức nguy hiểm lắm.

Kaoruko nhìn họ rồi hỏi ai là người phụ trách. Một người đứng ra tự giới thiệu mình là Watanabe, người này tầm khoảng bốn mươi lăm, gương mặt cương nghị. Anh ta là tổ trưởng trực thuộc phòng hình sự.

“Vậy tôi hỏi tổ trưởng Watanabe nhé,” Kaoruko rành mạch ra lời. “Bên cạnh là con gái tôi. Mùa xuân này, nó vào lớp Ba tiểu học. Giờ, nếu tôi đâm vào ngực đứa trẻ này, tôi có bị truy tố hay không?”

“Hả?” Miệng Watanabe khẽ mở ra, nhìn cả nhà Kazumasa rồi quay lại nhìn Kaoruko. “Chuyện này là sao?”

“Hãy trả lời tôi đi”, Kaoruko kề con dao lại gần ngực Mizuho. “Sẽ bị truy tố chứ?”

“Chuyện… chuyện này,” Watanabe lắc đầu. “Đương nhiên rồi. Là có tội.”

“Tội gì cơ?”

“Thì là tội giết người. Nếu cướp đi một tính mạng thì không thể tránh khỏi tội giết người.”

“Tại sao lại thế?”

“Tại sao ư…?” Gương mặt Watanabe có vẻ khó chịu, anh ta như nghẹn lời trong một thoáng. “Giết người thì đương nhiên phải chịu tội rồi. Tóm lại, cô có ý gì?”

Kaoruko khẽ nhếch môi cười rồi quay sang phía cả nhà.

“Đối với những người này, con gái tôi đã chết. Chết từ ngày xưa rồi, chỉ có tôi không chịu chấp nhận điều đó mà thôi.”

Watanabe không hiểu chuyện gì đang xảy ra nên nhìn sang Kazumasa cầu hỗ trợ.

“Theo chẩn đoán của bác sĩ, con gái chúng tôi đã bị chết não”, Kazumasa nhanh miệng giải thích.

“Chết não…”, Watanabe nhỏ giọng lầm bầm rồi gật gù như đã hiểu ra tình hình, “Hiểu rồi, ra là thế.” Có vẻ như người này cũng có hiểu biết ít nhiều về Luật hiến tạng.

“Nếu tôi đâm một người đã chết…”, Kaoruko nói, “thế cũng là tội giết người phải không?”

“Không, nhưng, việc này…”. Watanabe nhìn cả Kaoruko lẫn Kazumasa. “Có phải chỉ chẩn đoán chết não thôi, chưa có thẩm định chết não không? Nếu là thế, ta lấy tiền đề là người này vẫn còn sống.”

“Nếu là thế, nếu tôi đâm dao vào ngực đứa trẻ này, khiến trái tim nó ngừng đập nghĩa là tôi đã giết con gái mình sao?”

“Tôi cho là như thế.”

“Vậy kẻ hại chết con gái tôi sẽ là tôi sao?”

“Đúng vậy.”

“Đúng rồi chứ? Không sai gì cả sao?”

Như thể những lời day dứt đó đã khiến tự tin của anh ta bị lung lay, Watanabe quay lại dò hỏi ý kiến đồng nghiệp. Nhưng có vẻ như cấp dưới của anh cũng không có được câu trả lời xác đáng hơn, họ chỉ mơ hồ gật đầu.

“Nếu như,” Kaoruko cao giọng, “nếu như chúng tôi chấp nhận hiến tạng, cho họ tiến hành thẩm định chết não thì có thể kết quả sẽ khẳng định con bé bị chết não. Theo luật pháp, não chết là tử vong. Vậy, kẻ hại chết con gái tôi cũng sẽ là tôi ư? Tuy tôi đã làm tim nó ngừng đập nhưng, tùy thuộc vào thái độ của chúng tôi, con bé có thể đã chết từ lâu rồi. Có thể nào thì người giết vẫn là tôi. Trong những trường hợp này, liệu chúng tôi có được phán quyết là vô tội?”

Khi chứng kiến Kaoruko nói ra những lời đó, Kazumasa chợt có một suy nghĩ không liên quan gì đến bối cảnh, người phụ nữ này sao lại thông minh đến vậy? Bề ngoài, trông cô ấy như đang mê sảng nhưng suy nghĩ lại cực kỳ tỉnh táo.

Người đại diện cảnh sát bị gọi đến hoàn toàn bị áp đảo. Gương mặt đó vừa có vẻ kinh ngạc vừa như thể bị ép vào hoảng loạn, mồ hôi rịn ra dưới trán.

“Chị muốn lý luận những điều này nên mới gọi chúng tôi đến sao?” Hỏi vậy nhưng vẻ mặt của Watanabe không hề bình tĩnh, y như một tên tội phạm bị dồn đến bước đường cùng.

“Tôi không lý luận, đấy là câu hỏi. Nào, ta hỏi lại nhé. Nếu bây giờ, tôi đâm con gái mình thì đây là tội giết người ư? Hay không phải? Trả lời tôi đi.” Watanabe lấy hai tay ôm đầu, khóe miệng nhăn nhúm, cổ cúi xuống.

“Thật tình, tôi cũng không rõ. Tôi không phải chuyên gia về Luật.”

“Vậy hãy hỏi ý kiến chuyên gia đi. Gọi ngay đi.”

Watanabe xua bàn tay to tướng, “Chị đừng nói những điều quá đáng như thế.”

“Thế nào là quá đáng chứ. Chắc người quen của anh không thiếu gì luật sư hay công tố viên.”

“Kể cả có như vậy, hỏi họ thế này cũng bằng thừa. Họ cũng trả lời như nhau thôi.”

“Trả lời thế nào cơ?”

“Không nắm được thông tin chi tiết nên không thể nói chắc chắn điều gì. Nhất định họ sẽ đáp như vậy.”

Kaoruko trút ra một hơi thở lớn. “Thật phiền phức quá nhỉ?”

“Họ lúc nào cũng vậy cả. Không đưa ra những kết luận vội vàng. Chỉ khi nào nắm được những thông tin xác đáng mà thôi.”

“Vậy sao?”

“Hay ta làm thế này. Hãy để tôi giới thiệu luật sư hay công tố cho chị. Chị hãy có thể thẳng thắn trình bày câu hỏi với họ. Thế có được không? Tóm lại, giờ hãy bỏ con dao xuống…”

Nhưng Kaoruko đã tảng lờ mọi lời của Watanabe, cô di chuyển ra sau xe lăn. “Không thể kết luận vội vàng sao? Vậy thì, cứ biến nó thành vụ án chắc sẽ được.” Nói thế rồi cô dùng cả hai tay vung lên quá đầu. “Hãy nhìn cho kĩ.”

“A!” Miharu gào lên.

“Dừng ngay, Kaoruko,” Kazumasa lao lên phía trước, anh dang bàn tay phải ra, “Em điên rồi sao?”

“Đừng cản em. Em thực sự muốn thế.”

“Đó là Mizuho đấy. Là con gái em đấy. Em hiểu không?”

“Vậy nên em mới phải làm,” Kaoruko nhìn anh với đôi mắt bi thương. “Hiện tại, Mizuho chỉ còn là cái xác sống. Em không thể để mặc nó trong tình trạng thảm thương này được. Là sống hay là chết, hãy để luật pháp… để đất nước này định lấy. Nếu Mizuho đã chết từ xưa thì em không mang tội giết người. Nhưng nếu còn sống sẽ là tội giết người. Dù thế nào em vẫn vui vẻ chấp nhận kết án. Mizuho mà em chăm sóc từ ngày xảy ra tai nạn đến tận hôm nay vẫn còn sống, ta có thể viết điều đó trên bia mộ của nó.”

Những lời ma xui quỷ khiến của cô làm trái tim Kazumasa quặn lại. Trong thoáng chốc, anh muốn lơi tay để cô có thể làm điều mình mong mỏi.

“Nhưng em chẳng thể gặp được Mizuho nữa đâu. Cũng chẳng thể chăm lo cho con bé nữa. Thế có được không?”

“Sao lại ngăn em? Anh cho rằng Mizuho đã chết rồi còn gì! Thế thì sao phải hỏi nữa. Người ta đâu có chết hai lần.”

“Anh cũng không rõ. Tóm lại, anh không muốn em làm điều đó. Không muốn em lấy dao đâm vào ngực đứa con gái yêu thương của mình…”

“Em cũng đâu muốn làm. Nhưng, em chỉ có thể làm thế thôi. Bởi chẳng có ai cho em câu trả lời cả.”

Có vẻ Kaoruko đã quyết ý, cô vung mạnh con dao. Ngay lúc đó “Dừng lại đi,” một giọng cao chói gào lên.

Kaoruko khựng lại, xoay về phía giọng nói đó.

Wakaba vừa run rẩy vừa chậm chạp tiến lên. Cô bé tiến đến trước mặt Kaoruko và dừng lại.

“Bác Kaoru… Đừng giết chị ấy. Đừng giết Mizuho.” Không phải là tiếng thét thất thanh lúc trước, mà là một giọng nhỏ bé, mong manh.

“Lùi lại, Wakaba. Nguy hiểm đó, máu sẽ bắn ra đấy,” Kaoruko nói bằng một giọng bình thản.

Nhưng Wakaba không lùi lại.

“Xin bác, đừng giết chị ấy. Wakaba luôn nghĩ là chị ấy vẫn sống mà. Bởi vì Mizuho vẫn sống. Cháu muốn chị ấy sống.”

“Chuyện đó… cháu không cần phải ép mình đâu.”

“Không phải thế. Cháu không ép mình nghĩ vậy đâu. Mizuho đã chịu thế thay Wakaba mà. Ngày hôm đó, vì tìm nhẫn cho Wakaba mà chị ấy thành ra như thế.”

“Nhẫn ư?”

“Cháu sợ lắm. Đến tận bây giờ vẫn chẳng dám nói cho ai. Là Wakaba hư. Đã mang nhẫn đến hồ bơi… Không cần đến nhẫn khi bơi vậy mà… Nhẫn thì lúc nào đeo cũng được vậy mà… Nếu lúc đó, đứa chết đuối là Wakaba thì hay rồi. Mọi chuyện đã không thành thế này. Bác Kaoru… Wakaba muốn Mizuho sống. Không muốn chị ấy chết đâu,” Wakaba vừa khóc vừa nói những lời đầy thương cảm.

Lần đầu tiên Kazumasa nghe được chuyện này. Nhìn gương mặt Kaoruko lẫn Miharu, anh nghĩ hai người kia cũng vậy.

“Bác ơi, cháu xin lỗi, cháu xin lỗi. Để Wakaba lớn hơn chút nữa, cháu sẽ giúp bác. Cháu sẽ giúp bác chăm sóc cho Mizuho. Vậy nên, đừng giết Mizuho. Xin bác.” Những giọt nước mắt của Wakaba rơi xuống sàn.

Một khoảng lặng trôi qua. Kazumasa cũng không nói gì. Chỉ nhìn đăm đăm vào tấm lưng nhỏ bé đang run rẩy kia.

Hừ - thở ra một hơi, Kaoruko lặng lẽ hạ tay, buông lỏng con dao. Cô áp tay trước ngực, nhắm mắt lại như để trấn tĩnh chính mình.

Rồi khi mở mắt ra, Kaoruko rời khỏi chiếc xe lăn. Cô đặt con dao lên bàn rồi lại gần Wakaba. Quỳ xuống sàn, cô vòng hai tay ôm lấy con bé. “Cảm ơn cháu.”

“Bác…” Wakaba nhẹ giọng đáp.

“Cảm ơn cháu!” Kaoruko lặp lại.

“Bác ơi, ta sẽ vui vẻ đợi ngày đó đến nhé.”

Những lời của con bé khiến chung quanh như có chút an tâm hơn. Kazumasa cũng là một trong số đó. Lúc đó anh mới nhận ra, lưng mình đẫm mồ hôi.

“Chị ơi!” Miharu lao lại chỗ hai người.

“Em nói chuyện với Mizuho không phải là diễn kịch đâu. Chị có nghĩ những tiếng thỉnh cầu của người tới cầu nguyện ở nhà thờ có phải là diễn kịch không?

Đến tận bây giờ, Mizuho vẫn là đứa cháu gái dễ thương của em mà.”

Kaoruko lơi lỏng cơ mặt, gật đầu, “Chị hiểu rồi mà.”

Cảm thấy mọi sức lực trong cơ thể dường như đã bị cạn kiệt, Kazumasa tựa vào tường. Anh chợt nhận thấy ánh mắt Watanabe ngay bên cạnh.

“Chúng tôi rút được rồi chứ?” Người tổ trưởng phòng hình sự nói.

“Không cần mang tôi đi sao?” Kaoruko vừa buông tay khỏi Wakaba vừa hỏi. “Tôi có hành vi cố sát còn gì?”

Watanabe nhăn mặt, xua tay. “Chị đừng có bắt nạt tôi,” rồi anh nhìn sang Kazumasa. “Tôi sẽ giải thích rõ ràng với cấp trên. Nếu xem đây là một vụ lục đục gia đình thì sẽ không có vấn đề gì chứ?”

“Xin nhờ anh vậy.”

“Vậy là xong vấn đề rồi nhé. Nhưng…” Watanabe nhún vai. “Cũng là một trải nghiệm hay.”

Kazumasa im lặng cúi đầu.

Khi tiễn cảnh sát ra tận cửa rồi quay vào phòng khách, Hoshino đã chuẩn bị ra về.

“Anh!” Kaoruko lại gần Kazumasa. “Em tiễn cậu Hoshino về. Cảm ơn cậu ấy từ trước đến nay,” cô chắp hai tay ra trước, cúi đầu.

Kazumasa nhìn Hoshino. “Vậy sao?”

Hoshino gật đầu, “Chị nhà bảo em không cần đến nữa. Chị ấy đòi bãi nhiệm em.”

“Mình em rèn luyện cơ thể cho Mizuho cũng được,” Kaoruko tiếp lời. “Chỉ là, giờ không thể cho ai thấy chuyện đó nữa.”

Kazumasa cũng chẳng biết nói gì hơn, anh chỉ đáp hiểu rồi.

“Rồi!” Kaoruko vui vẻ lên giọng nói.

“Mọi người ơi, hôm nay ta tụ họp vì lý do gì vậy? Hãy bắt đầu mừng sinh nhật chàng hoàng tử của nhà ta thôi nào.” Cô ấy nói thế rồi nhìn quanh một vòng, tìm thấy Ikuto đang cuộn mình trong góc, cô lại gần ôm lấy thằng bé. “Mẹ xin lỗi vì lỡ đánh con như thế. Tha thứ cho mẹ nhé.”

Ikuto cười tươi và hớn hở đáp “Vâng!”

“Con sẽ nói với mọi người. Chị vẫn chưa chết. Vẫn sống ở nhà mình.”

Kaoruko ôm lấy con, nhẹ lắc.

“Con không cần nói đâu. Chuyện về chị con, không cần nói trên trường nữa.”

“Được ạ?”

“Ừ, được chứ,” cô dồn mọi sức lực vào cánh tay đang ôm lấy đứa con trai của mình.

Kazumasa thở dài, anh vẩn vơ nhìn Mizuho. Đúng lúc đó…

Gò má của con bé khẽ động. Trông như một nụ cười buồn.

Nhưng chỉ trong một thoáng. Có lẽ chỉ là ảo giác mà thôi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.