Ngôi Nhà Của Người Cá Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

Thường thì quyên tiền ở các khu thương xá lớn hay thu về khá hơn. Không chỉ bởi vì nơi này luôn có đông người tụ tập. Những người đến đây với mục đích mua sắm là chính nên ai cũng đều ít nhiều rủng rỉnh tiền trong túi. Không cần biết bao nhiêu phần trăm trong họ có nhiều tiền, chỉ cần vào thùng quyên góp là ổn.

Hôm nay, một tốp ba mươi bé học sinh tiểu học tại ngôi trường trong khu Etou sinh sống cũng tham gia. Chỉ cần các bé xếp hàng đứng đó, lên giọng “Xin các chú các cô”, “Một yên thôi cũng được”, “Mong giúp đỡ em Yukino sắp vào trường đi học cùng chúng cháu” thì chẳng có người bình thường nào lại nỡ lòng bước qua nổi. Nhìn những người qua lại với vẻ mặt chịu thua rút ví ra như thế, anh cảm thấy một áp lực đè lên mình nhưng không thể nào nói được theo kiểu cách ngọt ngào như thế, Kadowaki tự nói với mình như vậy. Thời hạn đặt cọc tiền đã sắp tới rồi.

Anh nhìn đồng hồ thì cũng sắp 3 giờ. Kadowaki bước lại gần người giáo viên đến trông coi lũ trẻ. “Cảm ơn anh nhiều. Cũng sắp sửa hết giờ rồi đó.”

“A, vậy sao?”

Sau khi người thầy giáo đó kiểm tra lại giờ, anh ta tiến về phía trước một bước, hướng về phía những đứa trẻ đang sắp thành hàng.

“Nào, các em đã vất vả rồi. Mọi người đều đã cố gắng rất nhiều. Hôm nay đến đây thôi nhé. Hãy chuyển các thùng quyên góp cho các cô chú đi nào.”

“Vâng ạ,” các cháu bé đáp lại vui vẻ rồi bắt đầu trao các thùng quyên góp cho nhân viên. Chỉ nhìn hoạt động đó thôi, anh đã cảm thấy sức nặng của từng cái hộp rồi. Liệu có được đến 500 nghìn yên không nhỉ, Kadowaki tự tính nhẩm trong đầu. Gần đây, anh đã dần có khả năng nhẩm tính số tiền từ trước khi mở hộp quyên góp ra rồi.

Các cháu nhỏ tập trung lại chỗ thầy phụ trách của mình nên Kadowaki quay về phía các cháu.

“Các bạn nhỏ, hôm nay cảm ơn mọi người rất nhiều. Từng đồng tiền đáng quý các cháu đã gom góp lại, chú sẽ gửi vào quỹ ‘Yukino’. Chú xin thay mặt cha mẹ Yukino, cảm ơn các cháu rất nhiều,” anh cúi đầu thật thấp.

Thầy giáo cứ đẩy đẩy, một cậu bé mới đến trước mặt Kadowaki. Cậu bé chìa ra một phong thư.

“Đây là số tiền bọn cháu tự quyên góp được. Mong nó sẽ giúp được gì.”

Một điều không ngờ tới, Kadowaki nhìn cậu bé đầy ngạc nhiên. Chàng ta đang ngại ngùng. Thầy phụ trách thì gật đầu với vẻ mãn nguyện.

“Cảm ơn cháu,” Kadowaki thấp giọng. “Thật vô cùng cảm ơn. Chú cũng sẽ kể lại chuyện này cho bố mẹ Yukino nghe.”

Kadowaki quay lại chỗ các thành viên khác, chuẩn bị ra về. Anh giao cho Matsumoto Keiko phong bì nhận được từ đám trẻ. Xúc động thật, cô ấy tỏ vẻ cảm động sâu sắc.

“Ơ, còn thiếu một hộp quyên góp.” Kadowaki nhìn những cái hộp xếp hàng nơi đó.

“Hả?” Matsumoto Keiko ngẩng đầu lên thì nghe đằng sau có tiếng nói “Mong mọi người giúp đỡ cho”. Quay lại thì thấy một mình Shinshou Fusako vẫn đang kêu gọi những người qua đường.

“Xin giúp đỡ giùm. Hãy quyên góp tiền cho chúng tôi. Hãy giúp cháu Etou Yukino có tiền phẫu thuật cấy ghép tim.”

Kadowaki kiểm tra lại giờ giấc rồi lại gần cô ta. “Chị Shinshou,” anh gọi, nhưng dường như chẳng có lời nào lọt vào tai, cũng chẳng có phản ứng gì. Anh phải vỗ vai từ phía sau thì mới thấy cô ta quay đầu lại.

“Hôm nay đến đây thôi.”

“Nhưng chỉ một chút thôi.”

Kadowaki chỉ vào đồng hồ.

“Sắp 3 giờ mất rồi. Ta đã hứa là chỉ hoạt động đến 3 giờ thì bên phía khu thương xá mới cho phép đấy. Quy tắc của hoạt động quyên góp là tuân thủ giờ giấc. Chúng ta không được phép làm phiền các cửa hàng khác nữa.”

Shinshou Fusako như nhận ra điều gì đó, ánh mắt đanh lại và biểu cảm cũng lắng dần.

“Đúng rồi. Xin lỗi, tôi đã không để ý đến điều đó…”

Kadowaki cười với cô ta.

“Chị không cần xin lỗi đâu. Tôi hiểu chị nhiệt tình đến thế nào mà.”

Nhưng cô ta vẫn lí nhí đáp lại, “Xin lỗi nhé”.

Hai người quay lại chỗ nhóm nhân viên. Các nhân viên tình nguyện đã tản về gần hết nhưng Kadowaki cần phải về văn phòng cùng đội Matsumoto Keiko. Họ còn phải tính toán số tiền thu được nữa.

“Anh này,” Shinshou Fusako nói. “Tôi cũng tham gia với mọi người được chứ?”

“Ý chị là về văn phòng?”

“Vâng. Nếu không phiền mọi người.”

Kadowaki và Matsumoto Keiko nhìn nhau rồi gật đầu với Shinshou Fusako.

“Chúng tôi nào có từ chối ai đến… ngược lại còn cực kỳ hoan nghênh đó chứ. Chúng tôi cũng mong có tình nguyện viên để có thể xác nhận giùm việc quản lý tiền nong đã được thực hiện cẩn trọng ra sao.”

“Dạ không, tôi không có ý nghi ngờ hay xác nhận điều gì cả…”

“Tôi hiểu. Đây đơn giản chỉ là vấn đề cảm xúc phía tôi mà thôi.”

Shinshou Fusako giữ vẻ mặt vô cảm, đôi mắt ẩn sau lớp kính chỉ chớp có vài lần trước những lời Kadowaki nói.

Người phụ nữ này tham gia hoạt động quyên góp lần đầu tiên vào ngày Chủ nhật hai tuần trước. Địa điểm là một công viên đang có sự kiện bán hàng ngoài trời. Lúc đầu, giọng cô ta lào khào chẳng thành tiếng nhưng dường như cũng dần quen, đến cuối cùng cũng hô to không kém bất kỳ ai.

Cô ta cũng tham gia buổi biểu diễn từ thiện tổ chức Chủ nhật tuần trước. Vậy nên, hôm nay là lần thứ ba rồi. Chỉ riêng việc lên tiếng mong muốn tham gia đã thấy con người này nhiệt thành đến thế nào.

Cô ta là người như thế nào, Kadowaki có chút lưu tâm. Ngoài chuyện là giáo viên ra, cô ta không hề nói gì về bản thân mình. Anh không rõ người này tham gia hoạt động có phải đơn giản chỉ vì bản thân thấy đồng cảm với mục tiêu của nó hay không.

Có vẻ như Matsumoto Keiko cũng có cùng mối lo với cậu, cô ấy cũng có mấy lần nói kiểu “Nhiệt tình thì cũng tốt nhưng dường như có cái gì đó là lạ.”

Kadowaki chợt nghĩ, nếu đưa Shinshou Fusako về văn phòng, có lẽ sẽ biết được điều gì về cô ta.

Văn phòng là một căn hộ mượn được ở khu Nishiarai. Nơi này đầy thùng các tông đựng các loại máy móc phục vụ công việc và tài liệu nên riêng các thành viên chính thức ngồi thôi cũng khó khăn. Có điều, hôm nay thêm Shinshou Fusako nữa cũng chỉ được năm người nên cũng không gặp vấn đề gì về chỗ ngồi.

Mọi người mở hộp quyên góp trên chiếc bàn họp rồi bắt đầu tính dưới sự chỉ đạo của Matsumoto Keiko. Cô ấy là bạn cùng lớp thời cấp ba của anh đồng thời là quản lý đội bóng chày. Chồng cô cũng là một đàn anh trên hai năm trong đội bóng. Cô ấy có cả bằng kế toán nữa nên cũng khá giỏi mấy vụ tiền nong. Khi tìm người phụ trách kế toán cho quỹ hỗ trợ lần này, tên của Matsumoto Keiko hiện lên đầu tiên.

Họ tính đi tính lại vài lần. Xác nhận một số tiền lớn đúng như Kadowaki dự đoán.

Két để sẵn trong văn phòng. Trước con mắt chứng kiến của mọi người, toàn bộ số tiền đã thu được cho tất vào trong đó. Nếu có thể chuyển ngay vào tài khoản của quỹ thì tốt quá nhưng hôm nay là Chủ nhật nên chỉ còn cách này mà thôi. Nếu chuyển tiền qua ATM thì số tiền xu lại quá lớn.

Số tiền thu được ngày hôm nay ngay lập tức được cập nhật lên trang chủ. Với những hoạt động kiểu này, sự minh bạch là điều kiện cần.

Sau khi xác định lịch trình các hoạt động tiếp theo, mọi người giải tán. Chỉ còn lại Kadowaki, Matsumoto Keiko và Shinshou Fusako. Lúc kiểm tiền và sắp xếp lịch trình sắp tới, Shinshou Fusako chẳng nói năng gì. Có lẽ cô ta nghĩ mình không được phép làm phiền chăng.

“Chị thấy thế nào?” Vừa ráp máy pha cà phê, Kadowaki vừa hỏi Shinshou Fusako. “Mọi việc rất rõ ràng đúng không?”

“Rõ ràng ư, cái này… Thực sự là vô cùng nghiêm túc. Mọi người, thật là giỏi. Công việc rồi gia đình, có đến chừng ấy thứ phải lo lắng vậy mà chẳng hề ngơi tay,” Shinshou Fusako lặng lẽ nói.

“Thu được tiền về rồi mà lại ngơi tay, ta sẽ chẳng biết được điều gì rồi sẽ xảy ra. Chỉ cần chút vô ý là bị vu khống liền. Giờ mạng Internet tiện lợi, những lời đồn thổi lan truyền trong nháy mắt.”

“Vu khống là như thế nào ạ? Tôi vẫn chưa hình dung ra được. Đây rõ ràng là một hoạt động tuyệt vời đến thế.”

Kadowaki nhìn Matsumoto Keiko vẫn còn đang chăm chú trước máy tính, cười đau khổ rồi quay lại nhìn Shinshou Fusako.

“Có nhiều thứ lắm, đầu tiên là những kẻ có suy nghĩ xấu. Tôi sẽ không đi vào chi tiết, nhưng số tiền thu được trong hoạt động ủng hộ có thực sự chỉ dùng cho hoạt động chữa trị, phẫu thuật cấy ghép tim thôi hay không chẳng hạn, sẽ có người đặt ra nghi vấn đó. Người nhà bệnh nhân hay người trong hội quyên góp sẽ dùng tiền đó để ăn chơi phung phí chẳng hạn. Cũng nhiều ý kiến cho rằng trước khi bắt đầu hoạt động quyên góp, đầu tiên bố mẹ phải thống kê toàn bộ tài sản hay phải bán nhà đi. Chính vì lẽ đó, trên trang chủ, chúng tôi cần phải giới thiệu cả khoản chi phí gia đình Etou phải chịu hay chuyện gia đình còn khá nhiều nợ nần là vì thế.”

“Tôi có đọc rồi. Tôi nghĩ rằng thế đã đủ sáng tỏ lắm rồi, vậy mà…”

Kadowaki lắc đầu.

“Thế giới có nhiều loại người lắm. Không thiếu người thấy ngần ngại trước cái ý tưởng quyên góp đến hai trăm bao nhiêu triệu yên như thế. Chưa kể ai sẽ là người thu tiền về cũng là điểm dễ gây hiểu lầm. Nhóm thành viên trong ‘Quỹ hỗ trợ Yukino’ phải không có liên quan gì đến gia đình Etou. Đương nhiên, tài khoản ngân hàng cũng phải tách riêng ra. ‘Quỹ hỗ trợ’ không được đưa tiền cho gia đình Etou. Khi cần đến tiền phục vụ việc chữa trị, ‘quỹ hỗ trợ’ sẽ thay mặt gia đình Etou trực tiếp chi trả cho từng bên và từng khoản một. Đầu tiên là khoản tiền ứng trước cần chi trả cho bệnh viện ở Mỹ, số tiền đó cũng sẽ từ tài khoản của ‘Quỹ hỗ trợ’ chuyển vào tài khoản của phía bên kia. Ngay cả chuyện này nếu không giải thích kĩ cũng dễ bị người ta vu oan giá họa đấy. Anh Etou có ô tô, lỡ có kẻ nào đâm thọc cho lên trên mạng rồi thắc mắc tại sao không nhanh chóng bán đi hay tiền xăng xe từ đâu vào chẳng hạn, chuyện gì họ cũng viết được. Rồi đồ cũ nên bán đi, tam sao thất bản kiểu gì cũng được dẫu tiền xăng xe chẳng phải lấy từ tiền quyên góp.”

Shinshou Fusako nhăn mày, “Liên quan đến tiền nong đúng là phiền phức thật đấy.”

Kadowaki tháo cái bình cà phê ra, rót cà phê vào ba cái tách xếp hàng đó. Cả cái máy pha cà phê lẫn cốc tách đều không phải đồ mới mua mà do mọi người mang tới. Bột cà phê là tiền túi của Kadowaki. Nếu nói mạnh ra thì tiền điện nước lấy từ “quỹ ủng hộ” cũng có thể nói là dùng tiền bất minh.

“Số tiền quá lớn nên ấn tượng vốn đã chẳng tốt đẹp gì rồi. Kiểu gì thì hình ảnh dùng tiền mua mạng sống vẫn quá mạnh.”

“Mua mạng sống ư?” Shinshou Fusako có vẻ suy nghĩ lung lắm.

“Nghe có vẻ kỳ lạ đúng không?” Matsumoto Keiko nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên lên tiếng. “Bị bệnh thì đi chữa trị. Ta phải trả tiền cho chuyện đó. Đó là điều ai ai cũng làm. Để có thể cứu mạng một đứa trẻ đang không thể cứu chữa được, bậc cha mẹ nào cũng sẵn sàng đổ tiền ra mua. Tôi không hiểu điều này thì có gì không phải.”

“Vậy nên, vấn đề nằm ở số tiền”, Kadowaki đặt một tách cà phê trước mặt Shinshou Fusako và một tách trước mặt Matsumoto Keiko. “Nếu số tiền không phải là 260 triệu mà chỉ là 260 nghìn yên thì người ta có tự chi trả cũng chẳng ai thèm quan tâm. Họ cũng không nói đến chuyện mua mạng sống. Tuy có vẻ hơi tốn kém nhưng chỉ cần khỏe hơn thì tốt thôi.”

“Tôi cũng nghĩ vậy. Nếu có than phiền thì có thể nói thích thì sang Mỹ mà khám đi. Tôi sợ phải nhìn xuống chân mình và cam chịu một cái giá cắt cổ lắm.” Nói vậy rồi Matsumoto Keiko uống luôn tách cà phê đen.

Shinshou Fusako cũng giơ tay lấy tách cà phê. Nhưng ngừng lại giữa chừng, “Nhưng mà,” cô ta mở miệng.

“Có đổ dồn trách nhiệm lên bệnh viện Mỹ cũng đâu phải điều hợp lý.”

“Ý chị là sao?”, Kadowaki hỏi.

Shinshou Fusako xoay người về phía anh. Đôi mắt kính như lóe lên ánh sáng.

“Anh có biết đến Hiệp ước Istanbul chứ?”

“Istanbul? Không, chưa từng nghe qua - Cậu biết không?” Kadowaki như muốn ra ý hỏi Matsumoto Keiko nhưng cô ấy im lặng lắc đầu.

“Hiệp ước được Hội đồng Cấy ghép nội tạng Quốc tế đã tuyên bố vào năm 2008. Nội dung Hiệp ước này thắt chặt hơn quy định về việc đi sang nước khác nhận cấy ghép và khuyến khích tự cung tự cấp nội tạng cho việc cấy ghép tạng. Cả Nhật Bản cũng đồng thuận với Hiệp ước đó. Nhưng nó chỉ mang tính hướng dẫn, không có bất cứ tác dụng ràng buộc hay quy định xử phạt gì cả. Nhưng các quốc gia đã thừa nhận Hiệp ước này như Úc hay Đức, những quốc gia chấp nhận dân Nhật nhập cư căn bản cũng không chấp nhận cho người Nhật phẫu thuật ghép tạng.”

Nghe những lời Shinshou Fusako nói, Kadowaki lắc đầu.

“Nếu là chuyện nhiều quốc gia cấm người từ nước khác đến phẫu thuật ghép tạng thì tôi có nghe từ Etou. Vậy nên, hiện ta chỉ có thể dựa vào Mỹ.”

“Mỹ là một trong số ít quốc gia người Nhật có thể đăng ký phẫu thuật ghép tạng. Nhưng không có nghĩa nó không có giới hạn.”

“Tôi cũng có nghe về chuyện đó. Ta có luật 5% còn gì. Luật quy định hàng năm tiếp nhận 5% người ngoại quốc ghép tạng.”

“Tận dụng điểm này, ngày trước những phú hào các tiểu Vương quốc Ả Rập cũng tìm đến Mỹ. Nhưng mấy năm gần đây, tỷ lệ 5% đó phần lớn là người Nhật. Hơn nữa, những bệnh nhân Nhật Bản sang đó cấy ghép thường hay được xếp thứ tự ưu tiên tương đối cao trong danh sách bệnh nhân chờ.

“Anh chị hiểu tại sao chứ?”

Kadowaki mím chặt môi, nhún vai.

“Có thể nói là do trả nhiều tiền còn gì? Thiếu gì chỉ trích gay gắt về vấn đề này đâu. Đồng tiền có sức mạnh sắp đặt thứ tự mà. Nhưng theo những gì tôi được nghe kể thì không có chuyện đó đâu. Người ta xem xét sắp xếp thứ tự tùy theo tình trạng bệnh lý của bệnh nhân đấy chứ.”

“Vâng, tôi cũng có nghe vậy. Bệnh nhân Nhật Bản hay được ưu tiên hơn cũng là do tỷ lệ bệnh nặng cao hơn. Nghĩ đi nghĩ lại thì cũng hiển nhiên thôi, chỉ có những ca nghiêm trọng bắt buộc phải ghép tạng chúng ta mới chuyển qua đó làm phẫu thuật mà. Nhưng chỉ riêng chuyện đó cũng đã là sự thật đủ để xếp những bệnh nhân người Mỹ chưa đến mức cấp cứu xuống dưới hàng ưu tiên rồi. Đem chuyện đó làm đối tượng phán xét cũng chẳng quá đáng đâu. Vậy nên, phía bệnh viện đòi hỏi mức đặt cọc cao cũng để giới hạn số lượng bệnh nhân Nhật ghép tạng qua Mỹ. Cả những bệnh nhân Mỹ đang chờ đợi kia cũng đành chấp nhận khi nghe nói phía Nhật Bản đã chi trả một khoản tiền lớn như thế. Nói tóm lại, sức mạnh đồng tiền cũng là thực tế.”

Quan sát gương mặt không hề thay đổi biểu cảm của Shinshou Fusako khi nói những lời đó, Kadowaki cảm nhận sâu sắc vì sao Matsumoto Keiko nói chị ta kỳ dị. Lúc nghe nói muốn về văn phòng, anh chỉ cho rằng cô ta muốn biết thêm về nội dung hoạt động nhưng có vẻ mục tiêu không nằm ở đó. Từ lúc nào, vai trò hội thoại trong nhóm Kadowaki đã xoay vòng.

“Vậy thì, ý chị là sao?” Matsumoto Keiko nói với giọng ra vẻ khó chịu. “Không nhất thiết phải sang đó ghép tạng. Hoạt động gây quỹ cũng có điểm khiên cưỡng?”

Shinshou Fusako thu ánh mắt lại suy nghĩ một lúc, “Vâng,” cô ta nói. “Đúng thế. Quả thật tôi cũng thấy kỳ lạ.”

“Nếu thế chị rút ra cũng được. Tự chị muốn giúp đỡ rồi đu theo hoạt động của bên này đấy chứ, chị có ý gì?” Matsumoto Keiko bắt đầu khẩu chiến, đôi mắt vằn lên.

“Nào, nào”, Kadowaki cố xoa dịu tình hình, rồi xoay sang Shinshou Fusako.

“Tôi biết có những tranh cãi xung quanh việc cấy ghép nội tạng kiểu này. Nhưng chúng tôi không phải chính trị gia, cũng chẳng có vai trò gì liên quan. Vì đó là cách duy nhất để cứu con của bạn mình, chỉ cần không sai luật thì đây là con đường duy nhất của chúng tôi, bất chấp ai nói kỳ lạ cũng mặc.”

Nghe anh nói thế, Shinshou Fusako thoáng nở một nụ cười hiếm có.

“Tôi nói kỳ lạ không có ý chỉ hoạt động của anh chị. Tôi chỉ thấy kỳ lạ với tình cảnh các anh chị bị đặt vào mà thôi.”

Vẫn không hiểu cô ta thực ra có ý gì, Kadowaki cũng giả bộ gật gù.

“Như đã nói lúc nãy, Nhật Bản cũng đồng ý với Hiệp ước Istanbul. Xuôi theo đó, cấy ghép tạng cần phải tự cung tự cấp hóa, nghĩa là phải định hướng tiến hành trong phạm vi mỗi nước. Luật ghép tạng sửa đổi năm 2009 cũng vì lẽ đó. Theo như sửa đổi ấy, trường hợp những bệnh nhân đã bị chết não không có khả năng đưa ra ý kiến chính thức của mình có thể tiến hành hiến tạng nếu gia đình họ chấp thuận. Chưa kể, ngày trước luật cấm trẻ dưới 15 tuổi hiến tạng, giờ cũng được cho phép nếu có sự đồng ý của bố mẹ. Nhưng kể cả sau khi đã sửa đổi, hiến tạng trẻ em vẫn hầu như vẫn chưa có. Không phải vì không có những trẻ bị chết não. Là do bố mẹ từ chối. Dẫn đến hậu quả là những đứa trẻ như Yukino không thể cấy ghép nội tạng trong nước mà chỉ còn cách đi sang Mỹ. Mà nếu có thể đăng ký phẫu thuật trong nước thì bảo hiểm cũng chỉ có thể đỡ cho vài chục triệu, vẫn phải tiêu tốn đến hơn hai trăm triệu yên. Tôi chỉ muốn nói là tình cảnh này kỳ lạ quá.”

Nhìn gương mặt Shinshou Fusako nói chuyện như vậy, Kadowaki nhận định được cô ta muốn tham gia hoạt động lấy tư tưởng cải thiện vấn đề này làm chủ chốt. Cô ta đang đặt ra câu hỏi với tình trạng cấy ghép nội tạng hiện nay tại Nhật Bản.

Kadowaki thở hắt, khẽ xua tay.

“Có thể nói là kỳ lạ. Nhưng ta cũng nên hiểu cho tâm lý những bậc cha mẹ đã từ chối việc hiến tạng. Tôi chưa kết hôn, chưa có con nhưng nghĩ đến chuyện rạch nát thân thể bọn trẻ lấy nội tạng ra cũng thấy thương lắm rồi.”

“Không hề rạch nát đâu. Sau khi lấy nội tạng ra, bác sĩ sẽ khâu lại đàng hoàng, trả thi thể sạch đẹp về cho gia đình cơ mà.”

“Ừm, có thể vấn đề nằm đó,” Kadowaki khoanh tay gật gù.

“Tôi có đứa con trai lên mười,” Matsumoto Keiko nói. “Ta không thể dám chắc sẽ không có chuyện như vậy xảy đến. Một khi đã không thể cứu chữa nổi thì đằng nào cũng được. Nếu ai đó nói có thể hiến trái tim để cứu được một đứa trẻ thì tôi nghĩ mình có thể chấp nhận.”

“Chuyện đơn giản thế thôi sao?” Kadowaki nhìn một lượt gương mặt hai người phụ nữ.

“Thì ta không thể dám chắc sẽ không có chuyện như vậy xảy đến mà. Nếu bị tai nạn, đầu với mặt hỏng cả rồi, người ta nói là sẽ không cứu chữa nổi nữa, cậu vẫn không có ý định hiến tạng của chúng đi hay sao?”

“Nếu đã rơi vào tình trạng đó,” Shinshou Fusako nói tiếp với giọng lạnh lùng, “lúc đưa đến bệnh viện, tỷ lệ tim còn đập thấp lắm.”

“Vậy, ta phải hình dung ra hoàn cảnh thế nào đây,” Matsumoto Keiko bắt đầu châm chích.

“Ví như,” Shinshou Fusako nói, “tai nạn đuối nước chẳng hạn?”

“Tai nạn đuối nước?”

“Ca hiến tạng đầu tiên của Nhật Bản là cậu bé bị chết vì đuối nước. Nếu con trai cô Matsumoto cũng bị chết đuối, rơi vào tình trạng hôn mê như vậy. Người ta sẽ bắt đầu cho cháu nó thở bằng máy thở nhân tạo, gắn tỉ thứ máy móc lên người nó. Nhưng không có vết thương ngoài da đáng kể nào. Mắt nó chỉ mãi nhắm và rơi vào tình trạng ngủ say. Bác sĩ nói thằng bé đã bị chết não, nếu quý vị chấp thuận hiến tạng chúng tôi sẽ tiến hành thẩm định chết não. Tình cảnh như thế thì sao?”, Shinshou Fusako nói rành mạch như thể đã từng trải qua chuyện như thế.

Matsumoto Keiko chống cằm trước máy tính.

“Biết sao đây… Nếu không tiến hành thẩm định thì sao?”

“Cứ thế thôi. Nếu đã chết não, họ cũng sẽ ngừng trợ tim, để bệnh nhân đợi cái chết bình thường.”

“Tiến hành thẩm định cũng sẽ có trường hợp không phải là chết não đúng không?”

“Đương nhiên. Đó là cuộc kiểm tra xác nhận điều này mà. Nếu nắm được không phải là chết não, họ sẽ ngừng thẩm định ngay lập tức. Thẩm định được tiến hành hai lần, nếu lần thứ hai cũng xác định là chết não thì chính thức báo tử vong. Nếu thế ta có tiến hành cấy ghép tạng cũng không thay đổi điều gì. Người đã tử vong không còn có thể điều trị được nữa.”

Matsumoto Keiko lắc đầu thật mạnh. Đôi mắt nhắm lên trần. Như thể đang tưởng tượng con trai mình trong tình cảnh đó.

“Khó thật đấy,” cô ấy lẩm bẩm. “Nếu vẫn còn hi vọng cứu được, chắc tôi chẳng thể suy nghĩ đến chuyện hiến tạng đâu.”

“Bác sĩ sẽ không nói những điều như vậy nếu còn hi vọng. Một khi họ đã nói đến thẩm định não chết tức là họ không còn nghĩ ra được cách chữa trị khả quan nào rồi, chỉ còn nước chờ chết thôi.” Giọng nói của Shinshou Fusako mang một sức dội hiếm thấy.

“Nhưng nếu không có bất cứ vết thương đặc biệt nào bên ngoài, trông như đang ngủ, tôi không dám nghĩ đến chuyện rút bình thở. Chắc đây cũng là tâm lý chung của bậc làm cha mẹ thôi.”

Ngồi nghe bên cạnh, Kadowaki cũng gật gù. Anh hiểu cảm xúc của cô.

“Vậy thì,” Shinshou Fusako lên tiếng. Nhìn gương mặt đó, Kadowaki giật mình. Một cảm giác lạnh lùng chưa từng thấy vẩn vương nơi đó. Như thể đã bỏ đi cái mặt nạ vô cảm để đeo vào một vẻ mặt khác triệt tiêu mọi loại cảm xúc đen trần trụi.

Cô ta tiếp tục, “Giả sử, nếu không rút hơi thở của đứa trẻ ngay thì sẽ thành thế nào?”

“Không rút ngay?” Matsumoto Keiko hỏi.

“Lúc nãy, tôi có nói nếu không chấp nhận chết não thì sẽ để bệnh nhân chết bình thường nhưng ta không thể biết được sẽ kéo dài bao lâu. Nếu là trẻ con, có thể sẽ mất một thời gian dài. Có những ca kéo dài vài tháng, thậm chí vài năm,” nói thế rồi Shinshou Fusako lắc đầu. “Nên nói là được cho sống thì hơn. Bởi bản thân bệnh nhân đâu còn ý thức nữa. Nhưng nếu con cô rơi vào tình trạng như vậy, cô sẽ làm gì?”

Matsumoto Keiko nhìn Kadowaki với vẻ mặt ngạc nhiên tột độ. Như thể cô ấy muốn hỏi người đàn bà này sao lại có thể lôi ra những lý luận kiểu đó.

“Nếu là thế, nếu thế… chà, chắc tôi chỉ biết ứng xử tùy theo tình huống thôi,” cô khó nhọc đáp lời.

Shinshou Fusako nhìn đăm đăm vào cô.

“Không còn ý thức, đương nhiên cũng không có khả năng giao tiếp. Cô muốn mãi chăm lo cho một đứa trẻ phải duy trì sinh mạng bằng máy móc không? Vừa tốn rất nhiều tiền bạc, không chỉ khổ cho mình mà còn phiền cho nhiều người khác. Điều đó có thể mang lại hạnh phúc cho ai đây. Cô không nghĩ đấy chỉ là để bố mẹ chúng thỏa mãn cái tôi thôi hay sao?”

Matsumoto Keiko nhăn mặt, khép mắt lại, tay phải gãi gãi má. Sau một khoảng dài lặng im, “Xin lỗi,” cô nói. “Xin lỗi nhé nhưng tôi chưa nghĩ sâu xa được đến thế. Cũng không muốn tưởng tượng đến một lúc nào con trai mình sẽ thành ra như thế. Vậy nên, đúng là không vào trong hoàn cảnh thực thì không thể hiểu được. Có lẽ với chị Shinshou, đây chỉ là câu trả lời của một người phụ nữ ngu ngốc.”

“Ngu ngốc ư, chuyện đó…” đôi mắt Shinshou Fusako ngấn nước, cô ta bỗng trở nên bối rối. Lần đầu tiên cô ta mất bình tĩnh đến vậy. “Xin lỗi. Chính tôi cũng đã nói quá.”

“Chị Shinshou,” Kadowaki lên tiếng.

“Có khi nào chị muốn làm điều gì đó liên quan đến việc cấy ghép nội tạng nên mới tham gia hoạt động cùng chúng tôi? Nếu là như thế, chị cứ thành thật nói. Có thể những điều chị mong mỏi rất tuyệt vời nhưng phía chúng tôi đã xác định tránh mọi tư tưởng mang tính chính trị.”

Sau khi Shinshou Fusako lầm bầm trong miệng từ “tư tưởng mang tính chính trị”, cô ta lắc đầu.

“Không phải. Tôi không có ý đó. Tôi chỉ muốn nghe ý kiến của hai người mà thôi. Chỉ là, anh chị không thấy lạ sao? Tôi hiểu tâm lý của bậc làm cha mẹ khi không muốn công nhận con mình đã chết và ngần ngại trước việc hiến tạng. Nhưng một số quốc gia khác, khi người ta đã xác nhận là chết não họ sẽ dừng mọi trị liệu. Phụ huynh nơi đó tin rằng linh hồn của những đứa con mình sẽ lại được sinh ra trong một hình hài khác. Họ muốn thể xác của con cái họ có thể giúp ích phần nào cho những đứa trẻ đang chịu khổ sở, chờ mong nội tạng khỏe mạnh. Từ những tư tưởng này, chúng ta mới có những người hiến tạng đáng quý ấy. Vậy mà, những nội tạng đó lại bị những bệnh nhân từ Nhật Bản tới, đánh cướp bằng một khoản tiền khổng lồ. Có lẽ nhờ đó, một sinh mạng trẻ con của Nhật Bản được cứu sống. Nhưng thay vào đó, một đứa trẻ bản xứ lại mất đi một cơ hội được cứu. Ta phải chịu chỉ trích từ quốc tế là đương nhiên. Anh chị không cho rằng Nhật Bản… những bậc cha mẹ người Nhật cũng phải cấp tiến hơn sao? Theo tiêu chuẩn hiện tại, chưa từng có bệnh nhân chết não nào trên toàn thế giới phục hồi được ý thức. Kéo dài tình trạng chết não vốn không có nghĩa lý gì. Số tiền phải đổ vào cực kỳ lớn chỉ để duy trì sự tồn tại mà thôi… Đó là cái tôi của bố mẹ, cái tôi của người Nhật. Nếu mọi người nhận thức được điều này, những trường hợp đáng thương như bé Yukino cũng sẽ giảm đi rất nhiều.”

Những lời đó như có lực hút khiến Kadowaki quên luôn cả tách cà phê, cứ nhìn đăm đăm vào miệng Shinshou Fusako. Một mặt anh thấy sốc khi con người này có thể trơn tru nói ra những điều như thế và những điều cô ta nói đang cho mình tầm nhìn để cải tiến hoạt động của chính họ. Nguyên nhân chính là do cái tôi Nhật Bản sao?

“Xin lỗi,” cô ta cúi đầu. “Một mình tôi cứ nói dài nói mãi… Đây chắc cũng không phải vấn đề gì lớn với hai người. Tôi không nói đến chuyện cứu Yukino, tôi chỉ mong sao có thể cứu giúp những đứa trẻ khác cần cấy ghép nội tạng, không cần phải đi nước ngoài.”

Kadowaki thở ra một hơi thật lớn, anh gãi gãi đầu.

“Đúng là suy nghĩ của chị khác hoàn toàn hoạt động của chúng tôi. Từ giờ trở đi, có lẽ chúng tôi sẽ ủng hộ cả việc gia tăng số lượng hiến tạng nữa.”

“Nhưng những lời đó cũng không cứu được Yukino,” Matsumoto Keiko nói vậy rồi nhìn Shinshou. “Chị có cho rằng chúng tôi chỉ xem trọng người quen, tôi cũng chẳng cãi.”

Shinshou Fusako vẫn cứ nhìn xuống, rồi chậm rãi lắc đầu.

“Tôi hiểu rõ tâm trạng của mọi người. Nếu đứng trên lập trường đó, chắc tôi cũng sẽ nghĩ vậy. Chính vì lẽ đó, tôi mới mong có thể giúp đỡ gì cho mọi người.”

Không khí có chút gì chùng xuống. Ba người cùng nhấm vị cà phê.

“Chị Shinshou,” Matsumoto Keiko nói.

“Có khi nào, chị cũng có người quen nào đó đợi cấy ghép nội tạng. Nhưng rồi không có nguồn cung và đã xảy ra chuyện đáng buồn gì chăng…?”

Shinshou Fusako đặt cái tách xuống, mím môi.

“Không hẳn, tôi chỉ thấy thương thôi… Nhìn tình cảnh của bao nhiêu bậc làm cha mẹ như thế, tôi thấy ngực mình nhói đau.”

Đây có lẽ là lời nói dối, Kadowaki cảm thấy điều đó. Hẳn là cô ta cũng đang ôm trong lòng nỗi đau riêng. Điều đó đã khiến trái tim không thể bình yên.

Anh chợt nhớ ra điều gì.

“Chị Shinshou, chị có muốn đi thăm cháu không?” Những lời của Kadowaki khiến Shinshou Fusako giật mình đảo mắt. Anh nói tiếp, “Đi thăm bé Yukino. Thật ra, khoản tiền quyên góp cũng sắp sửa đủ để trả khoản tiền đặt cọc cho bệnh viện ở Mỹ rồi. Tôi muốn báo cho gia đình chuyện này, cũng có ý thăm hỏi tình hình Yukino. Chị thấy sao, ta cùng đi nhé?”

“Tôi cũng đi được sao? Tôi chỉ là người ngoài thôi mà.”

“Chị không phải người ngoài,” Kadowaki nói. “Nghe chuyện của chị, tôi cảm thấy có chút ngượng ngùng. Tầm nhìn của chúng tôi còn thấp kém quá. Vậy nên, tôi cũng muốn chị đem chuyện này nói với vợ chồng Etou.”

Shinshou Fusako nhìn xuống, ngẫm nghĩ một lúc lâu. Kadowaki cũng không tưởng tượng được trong đầu cô ta đang vẩn vơ với những suy nghĩ thế nào nhưng đấy chắc chắn là những ý nghĩ nghiêm túc.

“Nếu được, tôi cũng muốn đi thăm cháu.”

“Vậy ta quyết ngày thôi.” Kadowaki rút điện thoại ra.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.