Từ trên tàu phóng ngư lôi hầu như chìm ngập, Fierce, đầy kích động, uống cuộc phục thù.
Chiếc King-Edward đang hấp hối. Thoạt đầu, người ta không phân biệt ra gì hết, ngoài quang cảnh hết sức nhốn nháo trên tàu – những tiếng la hét, những tiếng còi, những mệnh lệnh, một âm thanh huyên náo kinh hoàng mà ngọn gió biển mang tới tai người chiến thắng như một bản nhạc tuyệt vời. Rồi chiếc vỏ tàu khổng lồ đột nhiên rung lên ghê gớm. Các đèn chiếu, đã bất động im lìm tất thảy sau tiếng nổ và in lên đây đó, trên biển hoặc trong mây, những khoanh tròn sáng trắng, lại bắt đầu từ từ cùng chuyển động, cứ như thể con tàu, trên mặt biển lặng này, bị một cơn tròng trành đáng ngại. Đúng vậy, chiếc King-Edward đang chìm. Từng chùm người xuất hiện trên các bờ thành tàu, leo qua lan can nhảy xuống biển. Chiếc tàu bọc thép nghiêng về mạn phải, thấp, rất thấp, càng thấp hơn nữa mà chẳng hề lật lại. Vành đai quanh boong chìm dần.
Trong một giây, mặt boong phơi ra toàn bộ: chiếc tàu đã lật nghiêng về một bên; tiếp ngay đó boong chìm xuống, lòng tàu bày ra, các đai mạn thuyền, vỏ tàu, chong chóng vẫn tiếp tục quay trên mặt nước. Chiếc King-Edward còn nổi úp sấp bập bềnh một phút, rồi mất thăng bằng ngả ra sau, lái đột nhiên chìm, mũi chổng lên như để dọa ông trời. Rồi thẳng đứng như người nhào xuống nước chân xuống đầu tiên, chiếc King-Edward biến trong lòng biển.
Chiếc tàu phóng ngư lôi cũng chìm. Fierce, sung sướng mỉm cười, nổi bồng bềnh tí chút trên chiếc cầu ngang sóng vỗ dập dờn. Anh không đau, vì đã quá yếu. Chẳng còn hạt máu nào trong mạch máu. Và anh ngủ thiếp trong lòng biển ru đưa, giữ trên môi, như một lời nguyện đồng tâm đồng điệu, tên của Sélysette.
… Cũng trong lúc này, ở Sài Gòn, quỳ trước tượng Chúa trong phòng riêng, cô Sylva khoan dung độ lượng, cầu nguyện cho “những người đang trên biển”.