Tại câu lạc bộ, bữa ăn tối đang kết thúc.
Bữa ăn của họ đặt ở đầu hàng hiên, giữa hai cây cột, và người ta đã cuốn mành mành cho hơi đêm lọt vào. Dưới các chùm đèn điện, đồ pha lê ánh lên màu ngũ sắc, lại có một lối đi đầy hoa phong lan và bông bụt. Những tấm quạt kéo chuyển động không khí trên đầu đám khách ăn; khí trời khá mát mẻ, và mặc dù, qua các cửa ra vào mở toang, thấy phòng ăn đầy ắp người ồn ĩ, ở chỗ góc hàng hiên này, có cảm giác thích thú nửa hiu quạnh nửa như tĩnh tâm.
Bữa ăn sắp xong. Các anh bồi An Nam, cử chỉ êm nhẹ, mang tới những giỏ mây các trái cây châu Á mà phương Tây không hề biết: những quả chuối lốm đốm như da báo, quả xoài màu hung như của Vernise, quả chôm chôm ánh màu bạc, quả măng cụt trắng tuyết đượm vị mật ong, và quả hồng đỏ mọng như máu.
Họ hầu như không nói trong khi ăn: cả ba đều không hay chuyện. Nhưng lúc này, rượu bắt đầu ngấm nơi đầu lưỡi, thế rồi Fierce kể về chuyến đi của mình. Hai anh bạn kia vừa nhìn vừa lắng nghe, với vẻ hiếu kỳ đối với kẻ đến từ xa và vắng mặt thời gian lâu.
Anh ta nói từng câu nhát gừng, thường hay ngừng lại nghĩ ngợi. Kiểu suy tư dường như là thói quen tiêu khiển của anh. Anh khá trẻ - hăm lăm hăm sáu tuổi – nhưng nom có vẻ trang nghiêm chua chát hơn nhiều ông già. Thế nhưng anh có cặp mắt đen tuyệt đẹp, khuôn mặt khá đều đặn, mái tóc mịn, nước da nâu sẫm, hàm răng đều đặn, vóc dáng cao ráo cân xứng, bàn tay dài, trán dô, cổ tay thanh mảnh, đủ tất cả mọi cái để làm thành một con người không có gì hằn học với cuộc đời. Thế nhưng anh có đấy. Anh là một thằng bạn kỳ quặc, đầy mâu thuẫn; người ta thấy anh trong cùng một lúc nghiêm chỉnh, hời hợt, diễu cợt, cau có, ngoan cố, buồn rầu, uể oải, kiên quyết, hay đổi ý – thế nhưng lại chân thật trong mỗi lời anh nói và không bao giờ thèm dối trá. Hai cậu bạn bỏ qua cho anh cái tính khí sặc sỡ, thường là đen tối hơn là xám nhờ nhờ, vì rằng ngoài những trò lầm lỡ, Fierce vẫn có một đầu óc minh mẫn. Lý trí sống thoải mái trong bộ não của anh sạch sẽ rạch ròi, được quét sạch mọi thứ bụi bặm do di truyền; các thành kiến và ước lệ không hề dựng thành trì trong ấy, và cái lô gích dữ dằn nhất luôn tìm thấy trong đó một con đường đi thân thuộc, kéo dài nghiệt ngã tới vô tận.
Anh ta kết luận:
- Thế đấy, vì sao bọn tớ một lần nữa đã đánh đổi cái mùa đông nơi ấy lấy cái mùa hè ở đây. Xê xích nhau ba mươi độ. Tớ biết có những người phụ nữ sẽ chết vì cái trò phiêu lưu này.
- Những phụ nữ nào? Mévil hỏi.
- Những phụ nữ si tình và bị bỏ rơi, lúc này ở nơi ấy khóc ròng tiếc các trò hôn hít đã tiêu tan của chúng tớ. Buồn thật đấy.
- Cậu có một mousmé[1] ở Nagasaki hả?
- Tớ có tất cả các mousmé của Marouyama. Khi Marouyama, nói rõ cho cậu nào chưa biết, là cái xóm yên hoa của Nagasaki. Đó là một khu phố đứng đắn và đoan trang, như tất thảy mọi sự vật. Nhật Bản là vậy, nơi nhiều cô gái ăn mặc đỏm dáng đứng sau bức dậu tre mỉm cười với khách qua đường. Người ta có thể nhìn và sờ mó: mắt nhìn chẳng tốn kém gì, và sờ mó cũng không có gì đáng kể. Mọi chuyện đều ít tốn kém, mát mẻ và hầu dễ chịu.
- Cái nước Nhật chẳng thay đổi gì sất.
- Có chứ, rất nhiều, Fierce đáp. Phong tục, quần áo, cả thiên nhiên nữa, đều bắt chước theo mốt phương Tây. Nhưng giống nòi không hề chịu sự tạp giao, và bộ não Nhật vẫn còn giữ nguyên vẹn. Cái cơ chế cân não vẫn hoạt động y như cũ, và những ý tưởng mới nẩy sinh từ đó vẫn giữ nguyên hình dáng cái ý tưởng xưa cũ. Người Nhật Bản nghiệm thấy rằng nghề mại dâm của họ không giống như kiểu mại dâm châu Âu; nhưng họ chẳng quan tâm làm theo cho giống, vì phụ nữ của họ duy trì và sẽ còn duy trì lâu dài kiểu e lệ riêng của giống nòi họ, và chối từ hợp lý cái cung cách giấu sau những cánh cửa con kín mít điều họ vẫn cho là hợp pháp và đáng tôn kính. Phải nói là họ nghĩ đúng.
- Tất nhiên, Torral tỏ ý đồng tình.
- Vậy nên tớ đã sắp đặt nếp sống của tớ theo những khả năng của địa phương, dĩ nhiên là không hào hứng, nhưng dù sao, lúc phải bỏ đi, kiểu đột ngột, hùng bạo – như bao giờ bỏ đi cũng vậy – điều này khiến tớ trái ý và gần như sầu não.
- Nhạy cảm quá đấy, Mévil nói.
- Quá trẻ, Torral nói.
- Vâng, Fierce công nhận. Tớ vốn mắc cái thói tật này. Tớ chẳng ưa những cuộc ra đi: cứ như bị rứt da rứt thịt tí chút vậy. Mà thôi! chúng ta đang ở Sài Gòn, vậy thì cứ sống trên đất Sài Gòn.
- Ở đây chẳng có chốn yên hoa kiểu Nhật đâu nhá, Mévil nói. Cậu phải có một cô nhân tình, đó là thú tiêu khiển duy nhất vào những giờ nghỉ trưa. Nếu cậu có thời gian, thì có thể tha hồ chọn nhưng với một khách du lịch thoắt đi như cậu, thế giới là một cái nhà thổ quá bừa bộn, khéo mà chờ đợi chọn lựa mấy vẫn không vừa ý. Cũng còn có bọn gái điếm chuyên nghiệp. Các cô da trắng quá đắt, lại cũng luống tuổi. Tớ chẳng khuyên cậu chuyện này. Trái lại cũng còn một lô xinh xẻo gái An Nam lai Nhật Bản và cả Trung Quốc; tất cả đều còn trẻ và tươi tắn, nếu không phải là xinh đẹp.
- Tớ sẽ cho chọn một cô An Nam, Fierce nói. Tớ đã nghiệm thấy không nên lạm dụng các sản phẩm xuất khẩu. Tớ sẽ chọn một cô An Nam, hoặc nhiều cô. Vả chăng chúng mình sẽ có dịp bàn thêm chuyện này, và tớ sẽ hỏi ý kiến cả hai cậu.
- Tớ thì không có ý kiến đâu nhé. Vấn đề phụ nữ nằm ngoài thẩm quyền của tớ.
- Thật vậy ư! Cậu không còn ở đấy à, tại cái khu phố dễ thương ở đường…?
- Đường Némésis[2] Tớ không sợ nhắc cái tên này, cả khi đang ngồi ở nơi sang trọng tại đây. Némésis, vốn xưa kia gọi là đường Ba mươi, kiểu như tượng trưng vậy. Ừ, thế nhưng tớ đã từ bỏ Satan rồi. Tớ đã nhận được ân huệ của Chúa!
Fierce ngạc nhiên nhìn anh ta. Mévil cười khẽ, mắt xảo trá, như anh ta thường cười với phụ nữ trong khi kể cho họ nghe những chuyện sỗ sàng. Torral giải thích giọng rành rọt:
- Tớ đã xén bớt hệ số ái tình khỏi phương trình của tớ rồi, vì nó cứ mỗi lúc lại làm rối loạn cái hài hòa của phép tính; các số hạng mà nó nhân lên tự dưng phình to quá đỗi, và toàn bộ cuộc sống đâm ra méo mó. Mặt khác, thật khó khăn lạ lùng, ngay cả với con người văn minh hơn cả, khi muốn xén bớt ái tình mà vẫn giữ lại con đàn bà! Đơn giản hơn cả là loại bỏ cả cái này lẫn cái kia. Tớ đã làm như vậy đó.
- Cậu nghiền ma túy hả?
- Không, tớ vẫn hút nhưng dùng thứ khác.
- Loại gì đấy?
- Ôi ông bạn thân yêu, Mévil nói bằng giọng rất dịu dàng, chớ nên thô lỗ mà hỏi vặn vẹo quá ư cặn kẽ. Các vị chắc hiểu rằng chúng ta hiện đang ở cái xứ Sodome[3] chứ?
Fierce, không hề nhíu mày, chọn một điếu xì gà, châm lửa và nhả khói thành từng vòng rất chi là thản nhiên. Thói trụy lạc đáng tởm của Sài Gòn không khiến anh phẫn nộ.
- Cũng là một phương tiện, anh nói. Nhưng tớ không thể nhá mãi cái thứ bánh mì ấy trong một bữa ăn. Thỉnh thoảng như món ăn thêm thì còn được.
- Người ta đều ăn thêm như thế ở đây.
- Tớ thì không đâu, Mévil lầm bầm. Tớ đã thử rồi; cái lý thuyết toán học của Torral đúng đấy; phụ nữ làm vướng víu cuộc sống – vướng víu cuộc sống của tớ, nhưng tớ không thể… tớ không thể không cần đến đàn bà…
Torral đứng dậy. Anh ta nói:
- Cả hai cậu vẫn chưa đạt tới cái điểm đỉnh của đường cong. Các cậu văn minh đấy, nhưng chưa tới mức: chẳng bằng tớ. Chà! được như các cậu cũng đã là khó rồi.
Cả ba cùng đi ra.
❀ ❀ ❀
[1] Mousmé (tiếng Nhật): Cô gái trẻ.
[2] Némésis: Tên một vị thần linh Hy Lạp. Bị thần Zeus đeo đuổi nàng biến thành con ngỗng cái, nhưng Zeus biến thành con ngỗng đực để giao cấu với nàng.
[3] Sodome: Theo Kinh thánh, một thành phố bị Chúa Trời hủy diệt để trừng phạt về đồi phong bại tục.