Tiệm hút của Torral tối sầm, vì các ô trổ trên mái bị rui mè to bản ngăn ánh mặt trời. Chỉ có chiếc đèn dầu chiếu ánh sáng vàng vọt lên trần, những ngọn khói nâu nặng nề lăn tròn trong không khí đẫm ma túy. Tiếng dọc tẩu ro ro khe khẽ xen kẽ với cái im lặng. Torral hút, các chủ trại ngủ thiu thiu dưới chân.
Giờ nóng nực khiến giấc ngủ trưa tê động không mộng mị. Sài Gòn ngủ, và ánh mặt trời tàn khốc ngự trị trên các phố vắng. Chỉ có các con nghiện tiếp tục sống trong những tiệm hút đóng kín, và dòng ý nghĩ của họ, được thuốc phiện luyện cho thuần đi một cách kì diệu, vươn lên trên thế giới loài người, mở rộng đến những miền bác ái và minh triết của Khổng Tử xưa kia từng muốn khai tâm cho các đệ tử.
Nằm nghiêng bên trái, bàn tay phải lăn chiếc kim lên ngọn đèn, Torral chuẩn bị mồi thuốc thứ sáu. Anh đã lót các nệm rơm Cao Miên xuống dưới người; bộ quần áo ngủ xộc xệch để lộ nửa thân hình trên màu nâu, quá gầy gò so với cái đầu to kềnh; một thân hình vừa tráng kiện vừa còi cọc, thân hình một con người văn minh luôn luôn lo bồi dưỡng đầu óc cho tinh tế và ném vung bất cần cơ thể vào trò trụy lạc. Torral hút điếu thứ sáu.
Anh nuốt luôn một hơi tất cả làn khó đen, chịu nghẹn tức chứ không nhả khói. Đầu ngần ngật rơi xuống gối, anh cứng đờ người đầy khoái trá, tất thảy mọi giác quan rung lên bần bật như dây cung.
Hai lỗ mũi đầy mùi a phiến, và ngọn đèn bốc khói dốc men say vào hai tròng mắt cứng đờ; hơi thở nhẹ của mấy chú trai đang ngủ thoảng bên tai như một tiếng đàn vĩ cầm du dương rền rĩ.
Phía ngoài kia, rất xa trong đường phố lặng lẽ như sa mạc Sahara, một tiếng bước chân vang lên – và không ai ngoài dân nghiện có thể nghe thấy. Torral tò mò lắng nghe người đang đi tới – một người đàn ông, vì là tiếng bước chân soãi rộng và không vội vàng. Người kia đứng dừng rồi lại bước tới; nghe tiếng gót chân va vào vỉa hè, Torral đoán anh ta đang do dự vì phải rời bóng mát để đi xuyên qua đường. Tiếng bước chân dừng trước cửa, và qua tiếng gõ khẽ bằng một ngón tay, Torral nhận ra là Fierce, tuy anh này chưa hề ra đường vào những giờ nóng nực cao điểm.
Torral đưa chân đạp vào cái mớ thịt màu nâu đang say giấc. Các chú trai bỏ ôm nhau, vươn vai. Nom chúng như những bức tượng đồng đen nằm. Thằng Sao ngồi dậy, thuốc phiện khiến mắt hắn đỏ kè sưng húp. Hắn vơ chiếc áo cánh bằng vải cát bá trắng lúc ngủ ném ở góc. Torral nổi nóng lấy chân đạp lần nữa. Chú trai trần truồng chạy đi mở cửa, chỉ kịp vén mớ tóc dài vào trong khăn chít đen.
Fierce bước vào, ném chiếc mũ cứng và lặng lẽ ngồi xuống.
- Thế nào? Torral cất tiếng hỏi.
- Chẳng có gì cả.
Fierce nằm dài bên phải ngọn đèn. Torral vê một điếu chìa cho anh ta.
Fierce lắc đầu từ chối. Torral hút một mình và sau đó hai người ngủ thiếp. Các chú trai đã ngủ lại.
Trên tường, làn khói đen bắt đầu che mờ các chiếc chiếu; các phương trình trên bảng đá đen ánh lên qua các cuộn khói hầu như mờ mịt; và anh chàng nghiện thuốc muốn đọc thấy trong đó những lời châu ngọc của một thiên phúc âm bất hủ.
Đúng bốn giờ, Torral ngồi dậy, mặt và tay đen nhẻm muội thuốc; anh rửa bằng nước hoa Cologne và trao bình cho Fierce.
- Mười điếu, và hai tiếng đồng hồ nghỉ ngơi sau điếu thứ mười. Đừng nên thái quá ở bất cứ cái gì.
Anh cởi bộ đồ ngủ và mặc quần áo. Fierce đã châm một điếu thuốc. Torral ngồi dạng chân trên chiếc ghế xếp độc nhất.
- Sao cậu lại đến làm giấc ngủ trưa ở đây hả?
- Tớ bị đuổi khỏi nhà.
- Ai?
- Liseron.
Torral chờ đợi một lời giải thích. Fierce đưa điếu thuốc lá lên khay bàn đèn.
- Chuyện đơn giản thôi. Lâu lâu tớ đến ve vãn cô gái do Mévil bao là chủ yếu. Mévil tất nhiên không hề biết.
- Không can hệ.
- Thế rồi, mọi sự phải đi đến kết thúc mới là hay, những ngày này tớ muốn thanh toán Liseron. Chợt xẩy ra một số khó khăn.
- Để ly dị cần phải có hai người.
- Tớ chỉ là một. Mụ ta cứ bám riết: mụ thích lừa dối Mévil với tớ. Tớ ít lui tới: mụ ta bèn đến tận nhà; tớ tìm cách tránh mặt: mụ ta đứng chờ ở cửa. Chiều qua, nản quá rồi, tớ viết thư cho mụ ta.
- Lời lẽ minh bạch chứ?
- Không minh bạch lắm. Tớ yêu cầu mụ ta đừng đến nữa, thế nhưng hồi nãy, đang ngủ trưa, mụ xông vào nhà tớ.
- Như chủ nghĩa xã hội xông vào phe tư sản chứ gì.
- Chẳng có gì hay ho; tớ đang giấc, mặc quần áo ngủ, đành phải ra mở cửa.
- Mệt thật.
- Mụ bước vào. Ngay tức thì tớ nhận được ba trăm bạc vào giữa mặt – khoản tiền tớ găm vào bức thư hôm qua; thế rồi chẳng cần chuyển hồi, một phụ nữ trần truồng trong tay tớ: Mụ đến chỉ mang độc chiếc áo choàng tắm.
- Rồi cậu phàn nàn hả?
- Tớ ghê tởm trò hiếp dâm. Tớ gắng hết sức vùng ra; tớ khoác vội chiếc vét tông và đến đây. Mụ hét toáng lên; nhưng mọi chuyện sẽ qua, tớ bảo với mụ thế.
Anh mỉm cười, không hề tỏ ý bực giận.
- Dễ đổ vỡ chứ, đồ đạc của cậu?
- Chỉ có một cái giường sắt thôi.
Fierce châm điếu thuốc. Các bụm khói tản bay lên trần, hoàn toàn bình thản.
- Cậu cư xử như thế thật là thô lỗ, Torral nhận xét vẻ khoan dung – thuốc phiện vẫn còn thấm trong máu và làm dịu bớt bản tính gay gắt của anh.
- Mình quả là thô lỗ, Fierce thừa nhận.
Anh bước đến nhìn các công thức trên bảng đen, Torral xoay người trên ghế để theo dõi bạn. Chợt anh nói:
- Mười hôm nay chẳng thấy cậu đâu cả.
Fierce đỏ mặt:
- Mệt.
- Thế nhưng cậu vẫn tươi tỉnh!
Quả thật anh bạn nom rất tươi, gương mặt sáng loáng, mắt tỉnh táo; chẳng hề thoa phấn. Torral chớm mỉm cười.
- Cậu định thay Liseron bằng ai vậy.
- Chẳng ai cả. Tớ định đi ra nơi thoáng đãng nghỉ một thời gian.
- Rất tốt. Tối nay tớ đi ăn cơm tiệm ở Chợ Lớn. Cũng hợp với chế độ của cậu. Đến chứ. Mình thực tâm mời cậu đấy.
Fierce càng đỏ mặt thêm.
- Không được. Tớ đã nhận lời ăn cơm khách trong phố.
- Trong phố hả?
- Ở nhà ông bà Malais.
Torral làm ra vẻ hết sức kinh ngạc.
- Ông bà Malais? Cậu hay đến chơi các nhà sang trọng hả?
Anh bật cười to và khoanh tay.
- Cậu thân mến ạ! Hóa ra là đúng. Người ta có nói với tớ, tớ không tin. Cậu, một anh lính trong đội tiền phong chúng mình, lại trở thành cái điều lố bịch: một con người lịch thiệp! Thế là giờ đây cậu đi đàn đúm bám theo váy đàn bà, cậu tự trói buộc vào những trò lịch sự, lễ độ, đua đòi học làm sang! Những cái váy thậm chí cũng chẳng có được cái lý do là để vén; những cái cúi lạy chẳng mang lại cho cậu cái gì hơn là những trò cúi lạy lẫn nhau: hàng giả, tiền giả. Và để đánh đổi lấy cái màu mè man rợ và nguy hại của món hổ lốn, những trò giả dối, cậu đã khạc nhổ lên cái kiểu sống hợp lý và thẳng thắn của chúng ta – kiểu toán học! Đã mười hôm nay cậu quay lưng lại với chúng tớ; mười hôm nay cậu từ bỏ cái lý tưởng đúng đắn làm người của chúng ta; cậu đang theo đuổi cái ảo tưởng, cái trò ngu ngốc nào thế? Cậu đang sa lầy trong cái vũng bùn dối trá nào, cậu,cái con người trung thực? Cậu điên hoặc cậu là tên phản bội.
- Cậu cứ hay phóng đại! Fierce nói.
Anh đã bình tĩnh chịu đựng lời quở trách. Đối mặt với nhà triết lý mà anh không thể bắt bẻ, anh cảm thấy ngượng nghịu và xấu hổ. Nhưng cuộc sống mới mà anh đang được nếm trải từ mười hôm nay gắn bó với anh bằng biết bao êm dịu nên anh không thể chấp nhận từ bỏ nó ngay được. Anh biện hộ:
- Tớ sống theo công thức của cậu đấy. Tớ đã dễ dàng tìm thấy những thú vui hợp với sở thích; tớ chộp lấy. Tớ sống như tớ thích, chẳng lo nghĩ điều gì và về ai sất. Chính cậu đã mách cho tớ cái chương trình ấy!
- Đồ ngu!
Torral chửi rủa bạn mà không tức giận, chỉ nhăn mặt thương hại.
- Cậu là đồ ngu! Thôi đừng cãi vã. Cậu đang si tình hả? Hỏi thế không phải để có một câu xin lỗi, mà chỉ để hiểu thêm thôi.
Fierce chợt bừng lên giận dữ. Tất thảy mọi lời mắng mỏ, mọi lời chế giễu, anh cúi đầu chấp nhận. Nhưng cái tên của Sélysette Sylva bị đem ra bêu rếu ở đây ư? Không bao giờ. À này, anh chợt nghĩ, sao mình lại nổi cáu nhỉ? Ai nói đến Sélysette đâu? Mình có si tình đâu, chẳng với cô ta mà cũng chẳng với bất cứ người đàn bà nào khác trên đời. Anh bật cười.
- Si tình hả? Thế còn cậu?
Torral nhìn bạn với con mắt soi mói. Nhưng Fierce không nói dối, sự thành thực tỏa sáng tươi cười trên khắp khuôn mặt. Torral chẳng cố nài thêm.
- Tớ đến nhà Mévil đây, anh vừa nói vừa lấy bộ quần áo cởi lúc nãy để ngủ trưa. Cậu có đi với tớ không?
Fierce nhìn đồng hồ tay.
- Được. Tớ đang có thời gian.
- Thời gian hả? Có chuyện gì vậy?
- Một cuộc chơi quần vợt.
- Ở đâu?
- Nhà ông bà Malais.
Fierce không đỏ mặt; anh không si tình; cái điểm này được bày tỏ minh bạch khiến lòng anh thư thái và bình tĩnh lại. Anh nhún vai khi nghe Torral bướng bỉnh nói:
- Tình yêu, khi không còn là chuyện động cỡn, mà là một chứng thiếu máu về tinh thần.
Cả hai đi bộ đến nhà Mévil. Đường phố Nenéesis tỏa những mùi vị bản xứ. Họ ra đến đầu đường Espagne, mười lăm phút sau thì đến nơi. Cửa hàng rào nhà viên thầy thuốc để mở, trong khoảng sân trồng những cây phượng lớn, chiếc xe tay sơn then nạm bạc đang đợi ông chủ.
- Nhà đẹp đấy, Fierce nói trước khi bước vào.
- Ngon lành và kín đáo: một cái bẫy phụ nữ.
Torral đánh giá theo kiểu họa sĩ hoặc nhà đại sứ, đầu cúi, mắt liếc nghiêng. Nhà của Mévil nấp sau hàng rào cây, và mỗi tầng chìa ra phía trước một mái hiên che bằng nhánh nho rừng nom như chiếc khiên. Đẩy cửa hàng rào vào, lối đi liền quật về phía bậc thềm xê xế, nên khách vừa đặt chân vào không thể có ai nom thấy.
- Ngôi đền của tình yêu động cỡn, Torral lại nói. Trong này có các chiếc ghế dài vừa cỡ mọi phụ nữ: các bà mà hàng ngày cậu vẫn đến tỏ lòng kính trọng tại nhà,nhà ông Malais hoặc nơi khác, từng nằm trên đó, hoặc sẽ nằm.
- Có thể, Fierce nói cụt lủn.
Hai người bước vào.
Mévil đang ngồi một mình, bệnh nhân cuối cùng đã đi ra. Phòng khám của anh rộng thênh mặc dù vậy cũng gây được cảm giác thân mật nhờ có bóng ngày nhập nhoạng và cái im lặng như lót bông. Cái cửa ra vào chéo nhau có vẻ bó hẹp, buông những tấm màn tuyn gió thoải qua cũng không lay động, các bức tường bị vùi lấp trong lần mu xơ lin tím hoa cà quá dài và quá rộng, chờm ra tứ phía thành những nếp lòng thòng; cũng thứ mu xơ lin ấy bọc các ghế hai người ngồi và các ghế đệm dài bằng mây, và buộc nút lỏng lẻo như tấm ri đô treo ở hai cánh cửa luôn luôn đóng kín; thế nên ngần ấy vải vóc mềm mại che bớt ánh sáng trong phòng tạo một không khí an toàn và kín đáo. Những điều được nói, được làm giữa các bức tường mịn mượt không lộ ra ngoài; cử chỉ và lời nói bị chôn vùi trong cái rì rào tòng phạm của những màn trướng buông rủ.
Và rất nhiều phụ nữ đến cái phòng xưng tội này thú thực và xin chữa thứ bệnh hoa liễu vướng víu mà hầu như cả Sài Gòn đành cam chịu – và rất nhiều bệnh nhân đã lành lặn hoặc khỏi bệnh, chấp nhận hoặc yêu cầu những kiểu chăm sóc khác, trên các ghế đệm dài luôn kê sẵn trong phòng.
Một phòng xưng tội; không phải phòng khám – một phòng tường lót bông để nghe xưng tội lỗi rất đỗi trần tục. Không sách vở, không giấy tờ, không hộp dụng cụ; chỉ có những đồ mỹ nghệ, những lọ nước hoa, và thức ăn uống thông thường gồm rượu mùi và mứt.
Mévil nằm lọt trong chiếc ghế dài, nhìn điếu thuốc lụi dần trong chiếc gạt tàn. Trên các tấm thảm êm cô “con gái” bước lon ton, con gái An Nam nửa người hầu nửa vợ, để bổ sung một cách đầy đủ đồ đạc trong nhà của một dân châu Âu ở Đông Dương; mười bốn tuổi, con mắt đen mượt, miệng rộng khêu gợi và đôi bàn tay dài loằng ngoằng thành thạo mọi việc. Nom cô bé khá xinh so với cái giống nòi không thuần chủng – một kiểu hợp kim đáng buồn đồng đen Ấn Độ lẫn hổ phách Trung Hoa, chẳng tương hợp tý nào.
- Các cậu đấy à? Mévil nói, vẫn không ngồi dậy.
Torral và Fierce bước vào nhà.
Cô “con gái” dịu dàng nép mình cạnh ông chủ, mỉm cười với các vị khách bạn bè, cười nhăn nhở và liếc mắt đưa tình.
Ba anh bạn gặp nhau không hề có cảnh biểu lộ tình cảm dào dạt. Tình bạn giữa họ chỉ là sự phù hợp quan điểm và trí tuệ, sự kết hợp giữa những tính cách vị kỷ tương đồng, được ký kết lạnh lùng để cùng đeo đuổi dễ dàng hơn các trò hưởng thụ tối đa. Cần gì những cái bắt tay trơ trẽn dối trá:
- Bức tranh gia đình, Torral nói giễu nhìn cô “con gái”.
Họ trò chuyện linh tinh. Fierce kể các tin thời sự chính trị: chẳng vui vẻ gì, theo ý kiến ông già d’ Orvillers người vẫn tiếp tục tiên đoán những chuyện chiến tranh chết chóc. Các cuộc tập trận các kiểu khác nhau diễn ra liên tục tên tàu Bayard, và tất cả hạm đội sôi sục lên trong không khí náo động sặc mùi chiến đấu.
- Sôi sục kiểu tuổi già hả? Torral hỏi.
Fierce bĩu môi vẻ phân vân.
- Lúc đầu mình tưởng thế. Bây giờ thì chẳng biết nữa…
Những tin tức hãi hùng cứ dai dẳng khiến anh ngạc nhiên, càng ngạc nhiên hơn về tin tức hạm đội Anh tập trung ở tất cả các biển. Anh kết luận:
- Suy cho cùng, bọn Anh âm mưu ra một đòn hiểm thì điều này cũng chẳng có gì là bất ngờ.
- Ái dà dà! Torral kêu lên.
Anh ta nghĩ tới những chuyện động viên có thể có về cái pháo đội đang đợi các anh tại các vách đá ở Vũng Tàu, đối mặt với cuộc oanh tạc của địch… Anh nói sang một điều lo ngại khác, vụ dân bản xứ nổi loạn có thể dự kiến trong trường hợp Malais đòi thu đủ thuế một cách tàn bạo.
Nghe nhắc tên Malais, Mévil chợt giật mình.
- À này, viên kĩ sư nói tạt ngang, có gì mới đối với cậu ở nhà này?
- Chẳng có gì cả, Mévil lẩm bẩm.
Torral nhìn chằm chằm vào cặp mắt thâm quầng, môi nhợt nhạt và má hõm sâu của anh ta.
- Ốm hử?
- Không.
Fierce can thiệp.
- Ít ra cũng là mệt nhọc. Theo mình, cậu hãy hãm máy một thời gian.
Mévil mỉm cười chua chát.
- Đã tám hôm rồi tớ cứ muốn thách thức cái ông thần Chết thôi – tám hôm!
Torral nhăn mặt:
- Ôi trời! Cậu cứ kẹt mãi thế à?
- Vẫn thế.
- Cái gì vậy? Fierce hỏi.
Torral cười nhạo:
- Việc này chẳng phụ thuộc thẩm quyền của cậu đâu, hỡi anh chàng lịch thiệp! Cái anh Mévil này đang si tình. Nhưng tình yêu hắn ta, tuy bền bỉ, chẳng lạc lõng vào cái thứ chủ nghĩa ái tình thuần khiết, cái hắn ước mơ duy nhất là đặt đối tượng mong ước lên giường của hắn. Quá đơn giản hơn đối với tâm lý của cậu.
Fierce bực bội nhún vai. Anh sắp đối đáp thì anh bồi vào nói gì với chủ. Mévil gật đầu cho anh ta ra, bảo:
- Là Liseron thôi, chả là hôm nay là ngày hẹn của cô ta. Con bé tội nghiệp, cô ta làm thế là sai.
Torral hy vọng chứng kiến một tấn hài kịch. Theo thói làm dáng bản năng, Mévil vuốt vuốt lại chiếc áo vét tông bằng đũi. Còn Fierce thì chỉ nhớ đến cuộc chơi quần vợt nên cứ lo chậm giờ.
Liseron bước vào, tươi cười: Fierce chắc chắn chẳng còn lưu lại trong trí nhớ cô ta; hoặc giả cô đến tìm anh để gây sự trả thù theo bản năng người đàn bà bị lừa dối. Nhưng chính anh là người Liseron nom thấy đầu tiên, và tất cả nỗi giận dữ suýt quên lại ứ lên tận cổ. Cô ta dừng phắt lại. Fierce nhìn cô ta bằng con mắt dửng dưng.
Cô ta, một tiếng đồng hồ trước đây bị xúc phạm trong mối kiêu hãnh đàn bà, tiếp nhận thái độ dửng dưng ấy như một làn roi quất vào mặt. Cô tái mặt, lao tới, túm cánh tay lôi anh ra khỏi ghế và đặt anh ta đối mặt với Mévil đang ngạc nhiên.
- Này, ông biết không, tôi đã ngủ với cái anh này đấy!
Rồi đắc thắng vì đã trả được mối thù, dữ tợn, sẽ chờ đợi một thảm họa. Đầu óc đơn giản của cô hình dung ra cơn thịnh nộ của người đàn ông bị lừa dối là bi đát và không tránh khỏi. Thế nhưng, nền văn minh truyền thống đã nhổ tận gốc ở Mévil cái thứ thú tính là thói ghen tuông: anh thản nhiên như không và mỉm cười. Liseron bỏ cánh tay Fierce ra, kinh ngạc đến mức lặng người trong cơn điên giận bị kìm nén; Fierce, bình tĩnh, ngồi xuống lại.
- Chuyện này tuyệt đối đúng, anh nói.
Anh muốn kiếm một câu hài hước hợp với tình thế, nhưng không tìm ra. Mévil rướn cao đôi lông mày vì cảnh tượng này kích thích sự tò mò của anh như một trò đố chữ. Fierce giải thích:
- Bi kịch diễn mới của lịch sử Ai Cập: Putiphar hoặc chiếc măng tô bị giật xé.
Mévil tỏ ý thương hại:
- Cô bé tội nghiệp. Dễ thường cô là người thuộc thế kỉ trước hay sao!
Cả hai anh cười vào mũi cô – cả ba. Cô như phát điên; cứ lặp đi lặp lại: “Tôi đã ngủ với… tôi đã ngủ…” Đột nhiên, cô lại nổi cơn giận dữ, lần này pha thêm phẫn khích. Cô quát lên:
- Đồ hèn nhát! Các anh cóc cần biết là vợ các anh ngủ với bất cứ con lợn nào mò đến! Này này, tôi là một con điếm, tôi sẽ nói toạc cho các anh biết các anh là cái thứ gì: các anh là đồ nhu nhược, đồ bất tài, đồ thối nát. Người ta có tát vào mặt các anh thì các anh cũng chẳng thấy nhục. Vì trong người các anh không phải là máu, mà là…
Cái từ thô lỗ trơn tuột đi trên thái độ mỉa mai của mọi người. Nhất là Torral, anh thưởng thức những lời chửi bới kia như một biểu hiện man rợ của lòng cảm phục đối với tính ưu việt của mình – quả là một thích thú kiểu nhà triết học khi có dịp ngắm nghía cái bản năng trần trụi được tự do buông thả. Mévil, kém dày dạn hơn chút ít, điềm tĩnh nghe cho đến cuối, rồi đứng phắt dậy tống cổ người đàn bà ra ngoài – chẳng phải vì cảm thấy bị xúc phạm mà anh vốn không hề có; nhưng anh cho là vô lễ với một cô nhân tình lại dám nói với anh khác hơn là với giọng hèn hạ. Liseron, kẻ nô lệ nổi loạn suýt gào lên chống lại: nhưng cô nhìn thấy cặp mắt của người tình – một cặp mắt dữ dằn buộc cô phải vâng lời, và cô bỏ chạy, va mạnh bả vai vào cánh cửa. Mévil quay vào chỗ ghế dài và ngáp.
Riêng Fierce đã đỏ mặt. Anh không thốt một lời và không hề giơ một ngón tay. Nhưng một cơn hổ thẹn kì lạ dâng lên mặt. Anh không tìm thấy ở mình cái khả năng coi thường một lời chửi rủa đến từ thấp; anh như bị lời lẽ ấy cắn vào như một chất a xít, như một sự thực – anh không chắc rằng đấy không phải là sự thực.
Cô “con gái”, nép sau chiếc ghế dài, đã lặng câm sợ hãi suốt lúc Liseron nói. Sau đó, cô cười ré lên và bị Mévil đét một phát ngăn lại. Lời bình luận cho sự việc xảy ra tóm lại chỉ có thế thôi. Torral không hề bối rối, nói tiếp câu chuyện bị cắt ngang. Anh bảo Mévil:
- Cậu không phản ứng lại với nỗi ám ảnh của cậu là không đúng. Tối nay tớ vào Chợ Lớn ăn tiệm; tớ mời Fierce nhưng cậu này từchối, vì lo do thiếu máu về trí tuệ; vậy chẳng cái gì ngăn chúng mình trác táng như thường lệ, một cách điều độ. Tám ngày kiêng cữ là một sự thái quá đấy.
- Cậu ấy mê ai vậy? Mévil hỏi.
- Bà Malais, Torral nói và nhìn thẳng vào anh.
Fierce không nhúc nhích.
- Cả cô Abel nữa.
Fierce giễu:
- Cậu có thể gọi tên cả và thiên hạ…
Thế nhưng anh rất sợ một cái tên khác. Anh cũng không dám thú nhận điều ấy với chính mình. Anh nói:
- Năm giờ rồi. Tạm biệt.
- Cậu đi đâu? Mévil hỏi.
- Chơi quần vợt.
Mévil đứng lên.
- Tớ đi với.
- A, không được đâu.
Anh chẳng thể nói vì sao, nhưng Mévil quả là kẻ sau chót trong ý nghĩ khả dĩ giới thiệu được với những người anh sắp gặp.
- Sao lại không được? Torral nói. Hai cậu cứ đi cùng với nhau. Cậu Mévil quen tất cả Sài Gòn, chẳng phải giới thiệu đâu. Cậu ấy đến đấy là điều hay cho hắn, và cho cậu nếu hắn cùng đến.
Fierce lắc đầu. Torral thuyết phục bạn bằng một câu dẫn châm biếm:
- Ghen tuông ư, thưa ngài? Thoạt đầu là một tiếng khẽ khàng.
- Đồ ngu! Fierce nói và đồng ý. Mévil mặc quần áo nhanh hơn thường lệ. Torral đi theo hai người đến đầu đường Espagne.
- Ở đây đường chúng ta rẽ đôi.
Anh nhìn Fierce.
- Rẽ đôi hơn ta tưởng ấy! Ngả kia, đường dại dột – ngả này đường lý trí.
Anh rẽ vào đường lý trí.
- Mình chẳng biết đi ngả nào đây, Mévil lưỡng lự nói đùa.
Tuy thế anh vẫn đi theo Fierce vào đường dại dột.