Mévil là người đặt chân đầu tiên lên bậc thềm; nhưng Fierce vội rảo bước để vượt lên tiền sảnh và chỉ đường. Anh không thích Mévil dưới mái nhà này lại làm ra vẻ thân thuộc.
Tiền sảnh trông ra hè nhà và hè nhà trông ra vườn. Sân quần vợt là một bãi cỏ có những khóm cây bao quanh. Mấy gốc cau mọc chụm làm thành một chiếc lều tự nhiên, dưới mái lều ấy một đám quây quần, váy màu sáng và quần màu trắng đang trò chuyện. Đó đây trên mặt đất là những chiếc vợt và quả bóng. Mọi người đang nghỉ ngơi.
Fierce và Mévil tiến ra. Bà Malais tới đón. Vẻ đẹp bà sáng chói lên rực rỡ; không khí thoáng đãng thích hợp với cái tạng mảnh dẻ của bà hầu tước tóc vàng; giữa bãi cỏ và các cây lớn, và mặc dù chiếc mũ cứng bằng bần có phần vướng víu, Fierce tưởng nom thấy một bức họa Watteau đang mỉm cười với mình. Anh hôn tay bà, nói đôi lời giới thiệu Mévil và để mặc anh ta bắt đầu trò tán tỉnh. Mắt anh đã nhận ra chiếc áo màu xanh da trời đang thu hút mình như thỏi nam châm.
Bà Malais cố tiếp đón Mévil như đã tiếp đón Fierce. Nhưng anh chàng bác sỹ hôn cổ tay bà thay vì ngón tay, khiến bà đâm lúng túng; vì quả thực bà sợ anh ta, một mối lo sợ kinh hoàng dễ thường cũng na ná như một thứ tình yêu vậy. Vô cùng đứng đắn và được ông chồng bảo vệ khéo léo khỏi chứng lây nhiễm đồi bại của Sài Gòn, bà đâm hoảng thấy người ta dám tấn công, và run sợ chuyện tạo điều kiện cho kẻ địch; ngoài ra, một mối hổ thẹn thầm kín khiến bà băn khoăn là không cảm thấy trong đáy lòng mình đủ độ phấn khích mãnh liệt để chống lại cái anh chàng táo bạo đang đeo đuổi mình.
Mévil tận dụng lợi thế, cái dáng vẻ bối rối ấy và nói với bà những điều mơn trớn vuốt ve. Trong lúc hai người đi theo Fierce tiến về rặng cau; bà càng thêm lúng túng. Nhưng anh ta đột nhiên im lặng: Marthe Abel đang tới gần. Anh tái mét mặt, nghiêng mình cúi chào, lắp bắp vài ba tiếng rồi vội rút lui; mọi cái đó trong nháy mắt. Vơi bớt nỗi sợ hãi, bà Malais nắm chặt bàn tay Marthe. Cô ngạc nhiên nhìn theo anh chàng đang trốn chạy.
Trong lúc ấy, Mévil trấn tĩnh lại, nổi cáu với chính mình. Anh tự kiềm chế, đến với cái đám đang trò chuyện và không nản lòng vì thất bại vừa rồi, anh nổi bật lên với cách ăn nói dí dỏm. Một lần nữa, cái tính phù phiếm nói năng trôi chảy lại giúp anh; tất cả các bà lắng nghe anh nói; Fierce lu mờ đi.
Do một mối ngượng ngịu âm thầm, Fierce, mặc dù tâm trí hướng về người phụ nữ anh vốn tìm – Sélysette Sylva, lúc đầu quay đi để tới chào mấy người lạ. Sau vài câu trao đổi và hôn vài bàn tay, anh như tình cờ chọn một chiếc ghế cạnh cô. Cô Sylva vẫn đang cầm chiếc vợt, hai má đỏ au, trán râm rấp mồ hôi; cô vui vẻ chìa bàn tay ấm nồng, trách:
- Bảo đến sớm là như thế đấy hả! Tôi thua một ván vì không có ông đấy.
Anh ngắm nhìn cô, say sưa với vẻ duyên dáng và sức mạnh trẻ trung. Anh mơ hồ cảm thấy một hố sâu ngăn cách giữa hai người – anh, con người văn minh đầy chua chát hoài nghi, cô, người con gái – với tâm hồn tươi tắn. Anh đâm buồn bã. Cô cười thoải mái với anh; nhưng khi anh thấy cô dừng lại để nghe một câu dí dỏm của Mévil, anh cảm thấy một niềm ghen tị đầy lo âu khiến cổ họng nghẹn tắc. Những lời châm biếm của Torral xuyên qua ý nghĩ: si tình phải không? Anh bối rối tự hỏi, và lúc đầu không đọc rõ được lòng mình.
Mọi người trở ra sân. Cô Sylva nhí nhảnh, lấy chiếc vợt đập lên lưới:
- Tôi thách là ông không nhảy qua được.
Anh quên khuấy Torral.
- Thế còn cô?
- Ông đừng có thách đố tôi.
Cô đã đưa tay tém váy; anh nảy ý trêu, gọi cô là con dê con khi nhìn đôi mắt cá chân cô gái. Cô rất bật cười xấu hổ. Có ai nhắc:
- Chúng ta chơi chứ.
Martha Abel đứng dậy; bà Malais vẫn ngồi yên. Mévil ngập ngừng. Nhưng bà hầu tước tóc vàng làm ra vẻ đang trò chuyện tâm tình với bà bên cạnh; Mévil bèn đi theo Marthe.
- Phải rút thăm thôi, cô Sylva đề nghị. Và nhanh lên, mặt trời xế rồi đấy.
Người ta bắt thăm người chơi, rồi các cặp Marthe và Mévil về một phe, phe kia là Fierce và Sélysette. Cô này vẻ thích thú, bắt tay anh bạn chơi trong lúc hai người đi qua sân để đến chỗ phía mình.
- Ông ấy chơi cừ chứ, cái ông Mévil của ông ấy?
- Rất cừ. Anh ấy chơi bất cứ sớm chiều với tất cả các bà lịch sự ở Sài Gòn.
- Khéo tôi đâm ra tiếc vì đã chơi cạnh ông, nếu ông để tôi thua.
- Cô nói ác thế.
Anh cười dẩu môi, nhưng niềm ganh tị lại trở lại.
Phía trước mặt, Mévil và Marthe đứng vào chỗ. Mévil nhìn cô bạn chơi, đánh bạo bắt chuyện.
- Thưa cô, tối nay tôi sẽ đặt lên bàn một viên cuội trắng; mới cách đây hai giờ tôi vẫn chưa hy vọng có may mắn cùng chơi với cô.
Anh đã chọn cái giọng quyến rũ nhất – nồng nàn, với những chuyển giọng vuốt ve mơn trớn. Nhưng cô Abel, mặc dù có cặp mắt đen và nước da trắng, thích phô bày một triết lý hoài nghi, và chẳng hề tha thiết với các lời lẽ nhã nhặn. Cô biểu thị một thái độ lịch sự hết sức lạnh lùng, và lơ đãng nhìn về phía bà Malais.
- Sẵn sàng! Sélysette kêu to.
Mévil giơ cao cây vợt để phát bóng. Bị vẻ lãnh đạm của cô bạn chơi kích thích, anh khao khát làm cô ta lóa mắt bằng một lối chơi thật tài tử. Đứng sừng sững trên sân cỏ giống như trên sân vận động, cánh tay vung cao tận bầu trời, anh nom tựa như một vị thần trẻ tuổi. Tất cả mọi con mắt dõi theo từng cử động của anh. Fierce trông thấy Sélysette tỏ vẻ chăm chú, ngưỡng mộ chăng? Anh run lên trong tất thảy đường gân thớ thịt: cái ánh mắt của cô hướng về kẻ địch dường như là đánh cắp của bản thân anh. Một cơn giận giữ dâng lên trong anh,và anh nắm chặt cây vợt bằng một bàn tay người đấu kiếm; anh sẽ chơi như người ta chiến đấu.
- Phát bóng! Mévil gọi to.
Đường bóng của anh bay vút như mũi tên, và cô Sylva không đón được. Nhưng Fierce đến lượt mình đề phòng; và quả thứ hai, mặc dù nhanh hơn quả trước, được đón bằng một cú rất chính xác khiến Mévil không đỡ nổi.
Tiếp đó là một cuộc đọ sức quyết liệt. Hai cô gái chỉ ghé tham gia ít nhiều, chưng hửng vì những cú đánh mạnh và dữ dội. Dưới rặng cau mọi người đã lặng im, tất cả dõi nhìn với những con mắt sửng sốt hầu như trang nghiêm; mỗi người mơ hồ đoán thấy có một bí mật, một sự tranh chấp ngầm mà trận đấu chỉ là cái che giấu bề ngoài. Cuộc chơi trong lúc ấy vẫn tiếp diễn trong im lặng; và vẻ chăm chú của mọi người trở thành một sự thắc thỏm, hầu như một niềm lo âu.
Các đường bóng vượt qua lưới với những cú nẩy đột ngột hoặc hiểm hóc. Mévil đánh chéo góc và chú tâm nhằm Sélysette, yếu hơn anh bạn chơi. Điều này tạo thành một lối chơi hiểm hóc giống tính người chơi. Lúc đầu Fierce không ứng phó được. Trung thực hơn và không thèm trả đũa lại về phía Marthe, anh thua mấy quả liên tiếp.
Nhưng anh không nản chí. Cạnh anh, cô Sylva chiến đấu bằng tất cả tâm hồn, giúp đỡ, bảo vệ, trợ lực anh với lòng trung thành hiếm có của chiến hữu. Họ là một ý chung trong hai con người. Anh cảm thấy cô hoàn toàn hướng về phía anh, và một niềm âu yếm si mê sưởi ấm lòng. Trong cái giây phút mãnh liệt của cơ bắp và lòng chân thành, anh nhận thấy một cách tuyệt vời là mình yêu cô bằng tình yêu lớn, và cuộc sống sẽ êm dịu bên cạnh cô. Anh hi vọng cô cũng sẽ yêu anh, cô cũng đang yêu. Một làn nghị lực tuôn chảy tràn trề trong mạch máu.
Anh càng gắng sứcLối chơi của anh càng đơn giản và cứng rắn khiến Mévil thấm mệt, còn anh không hề mệt. Các điểm thắng xen kẽ. Sélysette lúc này thích thú tán thưởng các cú đánh của anh. Anh tự hào, càng táo bạo thêm.
Phía trước mặt, Marthe Abel vẫn dửng dưng lãnh đạm, chẳng quan tâm gì đến chuyện thắng bại. Thấy mệt vì ván đánh kéo dài, cô chẳng giúp đỡ gì nhiều cho anh bạn chơi, và nhìn quả bóng bay qua mà không buồn với tay. Mévil cảm thấy vẻ uể oải ấy đè trĩu lên mình, nặng nề như một ý khinh miệt.
Anh ta đâm bớt nhanh nhẹn, bớt dẻo dang, bớt đẹp đẽ. Người ta cảm thấy anh đã thất bại. Cánh tay hầu như chẳng còn với tới cú đập lại, mồ hôi vã trên thái dương. Thế là đến hồi kết thúc. Anh ta chơi vội vã, toàn thua; quả bóng cuối cùng đập lên người mà anh không kịp đỡ. Anh đánh rơi chiếc vợt, và chuệch choạng khi cúi nhặt.
Các tiếng hoan hô chào đón Fierce. Anh không nghe thấy: Sélysette, cùng với tiếng kêu toàn thắng, chạy tới anh. Anh nom thấy cặp mắt thân yêu long lanh một niềm vui thơ trẻ, anh đón nhận bàn tay ấm nóng chìa thẳng thắn. Cô cảm ơn anh kiểu gần gụi thân tình, khoái chí:
- Ông đã giúp tôi thắng cuộc… Ông thật tử tế tuyệt vời!
Mévil đi qua bãi cỏ. Cô Abel, rất lễ phép, xin lỗi về sự vụng về của mình; không có cô, chắc chắn anh đã thắng. Anh không nghe thấy, nhìn Fierce và Sélysette tay trong tay. Một cái gì ớn lạnh rợn trong tim.
Fierce như say, say mối tình yêu lúc này đang tràn ngập buồng ngực như mặt hồ mà các ngọn suối âm ỉ đã tuôn nước chứa đầy tràn trề. Trong ánh mắt thân thiết của Sélysette, anh đọc thấy một lời hứa hẹn tình yêu đền đáp, và niềm vui bồng bột dâng lên trong anh như sóng. Hồi này, vì cô ép chặt tay anh, anh nẩy ý tôn thờ cô như một Đức mẹ Đồng Trinh. Anh cố kìm để khỏi quỳ xuống hôn váy áo cô.
Nơi chân trời hửng đỏ, ánh mặt trời chiếu rực cháy. Mặt đất đỏ rực lên như máu; các rãnh nước vỉa hè, các ô kính cửa, rọi khắp nơi ngàn vạn ánh phản chiếu tựa tia chớp. Con đường là một lối đi chiến thắng, nạm vàng và bọc nhung thắm đỏ.
Với Fierce đang choáng váng tình yêu, anh cảm thấy từ nay cuộc sống mở rộng giống như con đường chói lọi kia.