Cái Sài Gòn – Chức sắc đấy hả, Fierce nhìn các ghế lô trống một nửa, cất tiếng hỏi.
- Sài Gòn – Chức sắc đấy, Mévil đáp. Nhà hát này quá lớn đối với công chúng. Nhưng phải công nhận là khéo phối trí, đỡ nóng nực. Thường thì hầu như vắng khách. Nhưng đêm nay, họ đến dự buổi diễn đầu: một cô ca sĩ mới vào nghề, chắc hẳn hát tồi thôi như tất cả thường như vậy, nhưng cũng nên lịch sự đến xem mặt cô ta, nếu không phải là nghe hát.
Chẳng quan tâm đến màn vừa kéo lên và đến các diễn viên, Mévil ngả lưng trên phô tơi, nói: “Để tớ dẫn giải cho các cậu nghe nhá”, rồi đưa ngón tay chỉ về phía mỗi ghế lô một cách xấc xược, tiếp:
- Lô gần sân khấu phía bên phải, giữa những lá cờ tam tài là quan toàn quyền Đông Dương, - một công dân tầm thường bên mẫu quốc nhưng sang đây là vị quan đặc mệnh của nền Cộng hòa, và là phó vương. Vâng, cái lão già bé nhỏ có cái mõm như mõm cáo đấy. Ngồi cạnh là một ông cụ gương mặt thanh cao kiểu Tour de Nesles, tớ không biết là ai, đáng tiếc.
- Đấy là ông thủy sư đô đốc của tớ đấy, bố của d’Orvillier, Fierce nói.
- Mới đến hả, thế thì rõ. Tiếp tục nhá. Lô gần sân khấu, phía trái, đối diện với đám quan chức chính trị - quân sự là các vị quan chức kinh tế - tài chính, ổn định hơn; cái gã súc sinh đồ sộ, người vuông chằn chặn, có hàm răng chó sói và bàn tay nom khủng khiếp, là lão Malais, chủ thầu lúa gạo, chè và thuốc phiện, kẻ thù riêng của tớ đấy, bốn triệu bạc rủng rẻng chứ ít à, đều là của bớt xớ gian lận. Ngồi cạnh là bà vợ, chúng mình ngồi xa chứ thực ra nom cô ta tóc màu hung, nước da tươi hồng và thân hình mảnh dẻ, thế mà khốn thay, quá đắt với ví tiền của tớ; nếu không thì tớ đã bỏ quên ví tiền lên bàn uống nước dưới hiên cô ta rồi. Cho qua. Các lô trước mặt, nửa quan nửa dân; phía trái, cái mớ gấm lục, thêu lộng lẫy, và cái bàn tay màu nâu bé xíu mà người ta đoán bên trong ống áo loe, cô Jeanne Nguyễn Học, con gái một của ông Đốc Phủ Chợ Lớn, một con vật kỳ quặc chẳng rõ bề ngoài ra dáng Âu châu hơn hay thực chất có vẻ dân châu Á hơn. Phía bên phải là ông phó toàn quyền Abel, vị chúa tể đang ngự bảnh chọe giữa cô con gái đầu và bà vợ kế, nom như hai chị em, một xinh đẹp còn người kia xấu xí…
- Cô bé xinh ơi là xinh, Fierce nhận xét: một pho tượng nhân sư trắng muốt với hai con mắt như hai hạt ngọc đen huyền…
- Cô này còn bé quá, còn bà mẹ ghẻ thì hơi thiếu thẩm mỹ. Chả có gì hay. Cậu hãy dạo mắt xa hơn nữa, nếu muốn tìm những vẻ đẹp kinh điển: chiếc áo váy hoa cà và chiếc mũ xám màu ngọc trai, ngồi cạnh cái con người luật pháp màu vàng chanh… Bà Ariette, vợ tay trạng sư xảo quyệt, cô vợ cũng xảo quyệt không kém.
- Cậu Mévil đã được trả tiền để biết điều này, Torral nói mà không quay lại.
- Tớ không được trả tiền, viên bác sĩ cải chính: chính tớ đã trả tiền… và vẫn còn đang trả. Ôi chà! Con quỷ cái này quả là xinh, và tớ thích thú ngắm cái vẻ mặt trinh khiết của cô ta giữa chiếc gối của tớ. Tớ đã nói hồi nãy rồi: ở đây tất cả phụ nữ đều có biểu giá cả đấy. Phải thế không?
Anh ta quay lại nhìn ra phía sân khấu.
Cô ca sĩ mới, chắc khản giọng, vừa ngừng bặt. Xấu hổ và bực bội, cô đứng hai tay buông thõng, bị kẹt giữa vẻ mỉa mai thích chí của các bạn diễn và vẻ chờ đợi giễu cợt của khán giả. Đó là một cô gái đẹp đẫy đà với mái tóc hung và cặp mắt tươi cười.
Có tiếng huýt sáo, tiếng cười rộ. Không, cô ca sĩ không khản tiếng mà chẳng qua cô không có giọng, chẳng có tí giọng nào; cô có cái khác, cánh tay mập tròn và mông nở nang, và chắc hẳn cô ta đến Sài Gòn với hy vọng coi ngần ấy là đủ. Nói thực ra thì Sài Gòn theo thói thường chẳng đòi hỏi gì hơn. Nhưng hôm nay một con mòng âm nhạc đã chích cử tọa, và mọi người vẻ như đòi hỏi cô ta hát cơ.
Vẻ dửng dưng, cô ca sĩ đành cam chịu và đi ngang qua sân khấu kéo lết váy. Đối mặt với khán giả cô dừng bước và hát lại cái câu bất trị. Nhịp lại cao quá, cô bướng bỉnh đổi giọng, bất chấp dàn nhạc; nhưng lại quá thấp. Lại có tiếng huýt sáo. Cô ta ngừng lần nữa, hai tay chống nạnh, rồi vẻ cao đạo phớt đời, bằng giọng nhẹ nhàng len lọt vào mọi lỗ tai thù nghịch, thốt lên: “Cứt” và quay phắt lưng lại.
Mọi người lặng đi, sửng sốt. Nhưng ngay tức thì, một kẻ nào đó vỗ tay cuồng nhiệt và cô ca sĩ, kinh ngạc hơn ai hết, quay nhìn, miệng há hốc. Cô thấy một chàng trai trẻ ăn mặc lịch sự đang vừa nhìn mình đắm đuối vừa bứt chiếc găng tay lụa, thế rồi cô ta vui sướng cúi chào và ném một nụ hôn.
Mévil, bị cái hôn kia quất vào như một nhát roi, rứt mạnh bông hoa trên ve áo ném lên dưới chân cô gái. Rồi cả hai nhìn nhau mỉm cười, cứ như thể đã thỏa thuận ngủ với nhau vậy.
Dù sao, tấn hài kịch hai nhân vật này cũng đáng giá như bất kỳ vở kịch vui nào, và công chúng thấy hay hay bật lên cười rồi vỗ tay. Đám đàn ông mắt sáng lên, thúc khuỷu tay nhau, đám phụ nữ, khinh khỉnh và ghen tị, cũng tung hoa lên cô nhân vật chính để người ta không nhận thấy là mình ghen tị. Âu cũng là một kiểu thành công trên sân khấu mà hai kẻ si tình có thể cùng nhau chia sẻ.
Trong lúc đó, Mévil cất tiếng hỏi:
- Cô này là ai vậy? Tên gì?
Một khán giả vội trả lời, vẻ vinh được dự phần vào câu chuyện:
- Cô ta tên là Hélène Liseron, thưa ông. Ông có muốn tôi chuyển cho ông chương trình không ạ?
Liseron, Fierce nói. Thế thì tôi có biết. Năm ngoái, cô ta là nhân tình một anh bạn tôi ở Constantinopla, và khi có tin anh ấy chết trong cái vụ mưu sát nổi tiếng rùm beng ở Bungari thì cô ta không ngần ngừ tự bắn ba phát súng lục vào ngực, may sao không viên nào trúng. Người ta chăm sóc hai anh chị nằm cạnh nhau trong bệnh viện, và cả hai yêu nhau tha thiết tới mức người ta tiên đoán cặp này sẽ cưới nhau; các cô y tá thì cảm kích đến rơi nước mắt. Ba tuần sau hai anh chị mỗi người đi một nẻo, giận nhau đến chết, mà cũng chẳng ai rõ vì sao.
- Hay tuyệt, Torral nói.
Chẳng để tai, Mévil ngoáy bút trên một tấm danh thiếp, lẩm nhẩm đọc lại:
“Bác sĩ Raymond Mévil khẩn thiết mời cô Hélène Liseron tuyệt diệu vui lòng nhận lời đáp xe tôi để về nhà cô bằng con đường dài nhất”.
Anh nói:
- Giờ ta đi thôi. Mình mời các cậu, đặc biệt là Fierce: một đêm đầu tiên ở Sài Gòn, những con người như chúng ta có bao giờ lại ngủ nhỉ. Chúng mình kéo theo cô gái xinh đẹp này và trước hết vào Chợ Lớn, nơi thích hợp với cái kiểu vui chơi mà tớ trù tính. Sau Chợ Lớn thì đi đâu cũng được. Và theo gương những con người đức hạnh nhất, tớ muốn ngày mai chúng ta sẽ nom thấy bình minh.
Mọi người, đứng dậy. Fierce liếc mắt nhìn lại lần cuối các ghế lô – trạng sư Ariette, càng vàng hơn hồi nãy; bà vợ luôn luôn trinh khiết và thản nhiên một cách tuyệt vời sau vụ phụ bạc của anh chàng tình nhân mà mọi người đều rõ; gia đình Abel, vẻ lịch sự dõi trên sân khấu… Cô gái trẻ, nom như nhân sư, ngồi lặng phắc đến mức Fierce chợt nhớ lại bức tượng với cặp mắt đen huyền. Anh bảo Mévil đang sắp đi ra:
- Anh bạn thân mến ạ, cậu thật sai lầm đã coi thường cô bé kia. Cô ta xinh đẹp vượt hẳn các phụ nữ khác trong phòng.
- Con bé Abel hả? Mévil giễu. Cậu không đùa đấy chứ!
Vừa nói anh ta vừa liếc nhìn, vẻ coi thường.
Phải chăng anh ta chưa hề ngắm kỹ cô bé và bỗng kinh ngạc vì một vẻ đẹp hiếm có đập vào mắt? Hoặc giả, đúng hơn, như Mévil về sau giải thích, phải chăng anh bị lóa mắt đến sững sờ vì một ánh điện chợt lóe? Anh chàng như hóa đá. Toàn thân bất động. Bàn tay anh, mà Fierce nắm chặt, rũ xuống không cảm giác. Phải lay mạnh anh ta mới sực tỉnh.
Hai cậu bạn lo lắng nhìn Mévil. Anh cụp mắt ngơ ngác, nhòe lệ nhìn lại họ.
- Ngốc thật, Mévil thốt lên giọng thì thào.
Anh ta đưa tay vuốt trán và đi ra phía cửa không một lời.
Nhưng ra đến ngoài anh nói bằng giọng tự nhiên như không hề có gì xẩy ra.
- Ừ, đúng đấy. Con bé chẳng còn bé bỏng gì nữa. Nó sẽ thành một bà mệnh phụ rất xinh đẹp.