Những Kẻ Văn Minh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 21 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
22

❊ ❊ ❊

Nhiều hạm đội - Anh, Đức, Nga, Mỹ - tụ tập ở Hồng Kông; cái vũng tàu chiến, bộn những tàu bè, giống như một thành phố gồm dân tứ xứ, một Venise quốc tế, nơi tất thảy cờ hiệu đủ mọi nước phất phới trên một quần đảo, gồm toàn lâu đài sắt thép. Tàu bọc sắt và tàu tuần tra xếp hàng bên nhau thân thiện, chẳng quan tâm đến những chuyện cãi cọ cũ cũng như những cuộc chiến tranh sắp tới. Gió đang chỉ hướng hoà bình. Mọi người đang kết thân.

Ca nô, thuyền tuần tra, xuồng dài chạy tới chạy lui dọc ngang không dứt. Diễn ra những cuộc thăm viếng, chào hỏi, thông tin; dòng người sĩ quan tuỳ tùng kéo tới làm tắc nghẽn các cửa tàu; các phòng ăn sĩ quan là những phòng khách thượng lưu nơi rượu sâm banh tuôn không dứt, người ta nói tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Nga, cả tiếng Nhật Bản, như trong một cái Tháp Ba Hoa hiện đại.

Mọi chuyện ấy diễn ra suốt cả ngày và chiều đến lại tăng thêm không khí nhộn nhịp trong đoàn hải quân và trong thành phố đầy sôi động. Khi mặt trời lặn xuống mặt biển nhuộm hồng, các lá cờ hiệu long trọng kéo xuống từ cột cờ, trong tiếng kèn đồng, tiếng súng và tiếng trống oai phong; các bài quốc ca bay lan trong hoàng hôn, mỗi tàu cử quốc ca nước mình, tiếp đến của tất cả các nước khác, vì lịch sử. Một giai điệu nhằng nhịt rối rắm kết thúc như vậy có cảnh của cuộc sống ban ngày - cuộc sống chính thức.

Nhưng cảnh sống kia, cảnh ban đêm bây giờ mới bắt đầu. Bao nhiêu đèn pha, đèn hiệu, đèn lồng, cũng như các cửa sổ phố xá rực sáng. Các ngoại ô bao quanh vũng bằng những ánh điện. Đó đây, trên mặt nước đen, chạy ngang dọc những tia ánh sáng ca nô máy.

Và các hạm đội tung từng đám thủy thủ nhốn nháo lên bờ chơi, họ lao lên tấn công thành phố trên những ca nô đầy ắp.

Các bến cảng sáng rực, trắng toát dưới các cột đèn điện. Người ta bước lên qua những bậc thềm đá, nơi các ca nô cập bến ồn ào hỗn độn. Ở bậc cuối cùng, những đèn hiệu trắng, xanh, đỏ bập bềnh trên sóng như cuộc khiêu vũ bằng ánh sáng; phía trên kia, xe tay và cáng tranh khách vít cổ nhau xen lẫn tiếng chửi rủa, với những tiếng hét, tiếng còi, tiếng gọi - tất cả những tiếng ồn ấy chìm trong cái huyên náo bao la ầm ỹ Trung Quốc - khàn nàn, trầm bổng, bí ẩn.

Trong bóng đêm vằn vện tia sáng và bóng tối, tiếng bước chân thình thịch các phu xe và phu cáng chìm lỉm. Mọi người leo lên các đường phố dốc, các bậc thang vô tận, tới trung tâm thành phố không hề biết giấc ngủ. Các ngân hàng, câu lạc bộ, chi nhánh hãng buôn Âu châu xếp dọc một đường phố dài duy nhất chạy song song với bến cảng - đường Hoàng Hậu; con đường này có thể thuộc bất cứ thành phố thuộc địa nào của Anh Quốc, trừ một vài chi tiết mang màu sắc địa phương. Nhưng chỉ cần đi xa vài bước, cái Hồng Kông Trung Hoa bắt đầu - phi thường. Nó không phải chỉ là Trung Hoa, mà Phi Luật Tân, Bồ Đào Nha, Nhật Bản, lai. Nó lúc nhúc sôi sục dữ dội từ hoàng hôn tới bình minh, trong mạng đường quanh co nhằng nhịt; nó sôi sục lên với những đám tụ tập, những vụ xô xát, những vụ ẩu đả giữa cái hoà âm kinh khủng hàng chục vạn tiếng người hò hét đến hết cả hơi. Đám cảnh sát người Sick to cao vạm vỡ dưới chiếc khăn đỏ quấn đầu, chỉ quan tâm đến các vụ gậy gộc hoặc đâm chém còn lại là hợp pháp. Và mỗi đêm cứ giống như đêm bạo động vậy.

Trong cái hội múa quay cuồng này, đám thủy thủ thèm khát rượu và tiếng la thét, thèm khát phụ nữ và nhậu nhẹt, tìm thấy ở nơi này cái thoả mãn họ. Ngay lúc đêm xuống, tất cả lao vào cuộc truy hoan.

Sau đó, đến lượt đám sĩ quan đáp ca nô đổ bộ lên bờ sau bữa ăn tối - cuộc xâm lăng thứ nhì không kém ầm ĩ hơn cuộc trước. Các thủy thủ thuộc những hạm đội khác nhau thường là không hoà lẫn vì ngôn ngữ bất đồng; chỉ trong cơn say mèm cuối đêm mới thấy đám này đám khác trộn lẫn. Đám sĩ quan, trái lại, biết nhiều thứ tiếng, kết thân nhiệt tình với nhau. Tất cả đều là binh sĩ chuyên nghiệp, được sinh ra để chém giết lẫn nhau theo lệnh, họ biểu thị một tình bạn thân thiết, một lề thói thân tình của lính đánh thuê, sẵn sàng tàn sát lẫn nhau một cách trung thực, không hằn thù, hoàn toàn chẳng hề hiểu biết và bất cần những chuyện phân tranh mà họ đang phục vụ. Họ cùng nhau cười nói, nốc rượu, chửi thề, họ chia sẻ cùng nhau những chai rượu và tình nhân.

Thật là những đêm vui vẻ! Ai nấy lúc đầu mệt nhoài qua những cuộc rong chơi vô tư ngang dọc khắp thành phố. Rồi họ kéo nhau từng đám tới khu phố Cochrane - Street, xông vào các nhà thổ. Cửa bị đấm bật mở, cầu thang gỗ bị giày ủng đâm rầm rập nghe như tiếng trống, và đám đàn bà, lèn chật ních trong những ngôi nhà bẩn thỉu, thốt những tiếng kêu sợ sệt hoặc những giọng cười hèn hạ.

Người ta lu bù trác táng một cách kiêu hãnh; người ta phô trương sức mạnh và bạo lực; người ta cố gây ảo tưởng đang trong một thành phố bị chiếm mặc sức cướp phá; cốc tách quật lên tường vỡ toang; từng nắm giấy bạc bay tung toé. Đám phụ nữ, quen với những cuộc thủy thủ lên bờ cúi rạp lưng và chìa bàn tay; và tất thảy, tất thảy, đàn bà Quảng Đông da vàng chân thon nhỏ, đàn bà Trung Quốc trang điểm hạt cườm trên mái tóc, đàn bà Nhật tròn trịa bự phấn, đàn bà Ma Cao với cặp mắt Tây Ban Nha, đàn bà Ru Ma Ni gợi nhớ châu Âu - họ chấp nhận không ghê tởm trò ấp ôm nhanh chóng của bọn lính Âu. Qua cửa sổ mở, người ta nom thấy những cuộc truy hoan phía trước mặt; những cặp nửa trần truồng chả chớt gọi nhau từ nhà này sang nhà khác. Cái huyên náo đường phố càng lúc càng dâng cao, với những tiếng gọi khiêu khích, những lời chửi rủa tục tĩu, những trò nổi hung ẩu đả.

Thành phố Hồng Kông chỉ chiếm mấy bậc dốc phía chân núi. Cao nữa là tầng các biệt thự, có cây to và yên tĩnh. Các lối đi rợp bóng chìa ra như bậc thềm, và vào những đêm quang đãng, ánh trăng lọc qua cành lá vẽ trên mặt đất những bức tranh ghép mảnh bóng tối và ánh sáng.

Trên các bậc thềm tuyệt vời mát mẻ và tĩnh lặng màu sữa, Fierce thường tới mơ mộng những giờ đầu tiên ban đêm. Nhưng để trở về tàu, anh đi qua thành phố đầy tiếng gào thét và động cỡn. Trong khi đi lướt qua cửa các nhà tồi tàn không nép kín, nghe phả vào mặt những buồng ăn chơi trác táng lọt qua khe cửa, trong đầu óc và thịt da anh bị những cơn hồi tưởng xuyên qua đột ngột giống như những niềm luyến nhớ.

ỮNG KẺ VĂN MINH Nguyên tác: Les Civilisés ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Văn học 1999
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Claude Farrère

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.