Bảy giờ sáng. Trong buồng sĩ quan, trên tuần dương hạm Bazard, Fierce, Jacques – Raoul – Gaston de Cévadière, bá tước de Fierce – đang ngon giấc trên chiếc giường con.
Một căn buồng đẹp – buồng sĩ quan tùy tùng rất rộng, mười bộ chiều dài, tám chiều ngang, sáu chiều cao, được chiếu sáng một cách rực rỡ: hai cửa sổ thành tàu cỡ bằng hai chiếc khăn mùi soa, có thể mở lúc đẹp trời. Bốn bức vách tôn uốn, một chiếc tủ và một bàn giấy, bằng tôn dẹt; một bồn vệ sinh và một tủ ngăn bằng tôn vòm; một chiếc giường ghép bằng những ống thép thẳng. Vậy thôi, căn buồng chỉ có thế. Ở Pháp, tại Cherbourg hoặc Toulon, Fierce, vốn giàu có và khó tính, sẽ nhất thiết chẳng chịu sống trong một cái vỏ đồ hộp như vậy. Anh ta sẽ kiếm được ở một nơi nào đó trên đất liền, trong khu phố tử tế và kín đáo, một căn nhà nhỏ xinh xắn, hợp phong cách Paris, cần thiết cho cuộc sống lênh đênh theo hạm đội, sống trong đó có thể không đến nỗi luyến tiếc căn phòng độc thân ở đường Magdebourg. Ở đây, anh đành phải che rèm chiếc lồng của anh, vì chẳng thể sổng ra ngoài được. Rèm được trang hoàng đẹp đẽ, không còn nom thấy các chấn song. Các mảnh tôn đủ kiểu biến đi dưới lần vải kếp lụa màu xám ngọc trai, xen với lần nhung màu xám sắt: quá nhiều màu xám, nhưng đó là màu những ý nghĩ của người đang ngủ nơi đây – trên chiếc giường căng riđô bằng mút xơ lin xám.
Anh ngủ rất bình yên, vẻ yên lành của kẻ chưa bao giờ đi ngủ sau bình minh, say tuyệt vời những cơn say đáng chê trách nhất. Mi mắt quả có thâm quầng; nhưng các món tóc xoăn buông xõa một cách trong trắng quanh vầng trán, và ngực phập phồng êm ả tựa như bộ ngực dẹt của nữ tu sĩ thơ ngây trong chiếc giường nhà tu be bé.
Jacques – Raoul Gaston de Civadière, bá tước de Fierce – sinh ở Paris, ngày 3 tháng Chạp 18…, con trai một của ông bá tước Fred-Raoul de Civadière de Fierce, và vợ là Simone de Marroy, cả hai đều đã quá cố. Ít ra đó là bản lý lịch bảo đảm cho cuộc hợp tác kiểu vợ chồng này, thật ra cũng có phần khó tin: giòng họ Fierce vốn là những con người cao quý nên không thể làm cái chuyện lố bịch là có một đứa con chung vào năm thứ tám sau ngày cưới. Chính thực ra, hai người là tình nhân của nhau trong bốn tháng – bốn tháng ở Tyrol và Hunggary, sau khi một vị hồng y giáo chủ bà con đã ban phép lành cho họ trong một cuộc lễ linh đình ở Saente – Clotilde, và tiếp sau đó là cặp vợ chồng không thể chê trách, chẳng có sự gần gũi nào không hợp lệ. Jacques de Fierce hẳn đã được sinh ra từ một trò ngông, trầm trọng thêm do một cơn đãng trí. Nhưng điều này chẳng quan hệ: Bà de Fierce biết tránh không để mất phẩm giá vì mọi ý thích thất thường; vậy nên kết quả là con trai bà thực thụ là quý tộc. Vả chăng anh ta tuyệt nhiên chẳng quan tâm đến điều này.
Jacques de Fierce lúc đầu mọc như cỏ hoang trong một khoảnh sân nhà tù - ở tầng tư lâu đài gia đình, bên cạnh một bà vú em người Đức luôn mồm răn dạy, nhiều đầy tớ và nhiều đồ chơi.
Như vậy cho đến sáu tuổi. Lên sáu, kỷ niệm đầu tiên đáng ghi nhớ: Một chiều đông – có tuyết rơi đọng ở chỗ bậu cửa sổ: tất cả mọi chi tiết còn in rõ trong trí óc trẻ thơ của anh: cậu Jacques sổng ra khỏi bà vú và chạy lon ton khắp nhà. Lúc ấy năm giờ: mẹ chắc đang uống trà, và có nhiều bánh ngon cùng với trà. Cậu Jacques leo xuống ba tầng gác và đi tới phòng mẹ, biết chắc mình đã đúng đường. Một cửa – hai cửa – ba cửa, đóng kín; một bức bình phong: cậu Jacques len lén lần vào như con chuột nhắt. Đây rồi: bà mẹ ngả người trên chiếc ghế bành thấp, đang ôm xiết một người đàn ông trong cánh tay; chỉ nom thấy lưng ông này và cánh tay mẹ; và chiếc ghế bành cứ rung chuyển từng đợt nhè nhẹ, nghe cọt kẹt như tiếng giát giường lò xo. Cậu Jacques, hết sức ngạc nhiên và lo lắng, bước quay lui và đi cật vấn bọn người ở. Bọn này cung cấp cho cậu bao nhiêu là tin tức thật dồi dào.
Bảy tuổi, cậu đã có gia sư đầu tiên, sau đó nhiều người nữa. Ông này là một cha cố, lương thiện và đạo đức. Ông nhanh chóng khắc sâu vào trí não cậu học trò một niềm kinh tởm bền vững về đức hạnh. Cậu Jacques, chẳng biết do kiểu di truyền bí ẩn nào, tỏ ra là một cậu bé đặc biệt trung thực và thẳng thắn; lại chẳng hề ngốc nghếch. Cậu nhận thấy sự trái ngược quá rõ giữa điều người ta dạy và điều cậu mục kích: Mọi cái đều là dối trá. Cậu Jacques bắt đầu nghi ngờ rất nhiều chuyện. Bằng những phương pháp giáo dục khác nhau và riêng biệt, các ông gia sư nối tiếp nhau hoàn thành việc thuyết phục cậu ta rằng cuộc sống là một trò lừa phỉnh vĩ đại, và thế giới là một sân khấu được bài trí tốt cho những hí kịch.
Mười ba tuổi, cậu bé Fierce, học trò một trường dòng ở Bỉ, về nghỉ lễ phục sinh mười ba ngày ở Paris, tại nhà bố mẹ. Cậu đâm buồn chán quá chừng vì chỉ được phép giao du với thằng bạn học Troarn. Rất tự do và tính hay tò mò, hai cậu học sinh dẫn nhau đi khám phá Paris ngày 11 tháng ba – những chuyện này quả đáng ghi nhớ - Fierce và Troarn lần tới phố Moscou, vào nhà một bà tự xưng Bà d’Harteval mà tiếng tăm đã lọt đến tai hai cậu. Họ nom thấy một cô bé xinh xắn, ăn mặc cẩu thả, cô này lúc đầu tỏ vẻ bất bình chiếu lệ, rồi sau đó, khoan dung đồng ý với cái điều hai cậu muốn. Fierce nằm xuống hơi bối rối, sau đó ngồi dậy hơi thất vọng, và xấu hổ vì bộ dạng lúng túng của mình dưới cặp mắt giễu cợt của cô bé, chẳng biết làm gì cuối cùng bật lên cười. Vậy là xong. Mười tám tuổi Fierce chọn nghề thủy thủ như bạn bè chọn làm kỵ binh hoặc nhà ngoại giao. Trường Hải quân với anh là một nơi trú ẩn bất ngờ, nhưng quý báu và cấp thiết chống lại những mối hiểm nguy thuộc bản chất của anh, vốn có yêu cầu cao và không chấp nhận bất cứ kiểu thỏa hiệp nào. Fierce vừa sống ở Paris ba năm xuất sắc và mệt nhọc; xuất sắc bởi số lượng những cuộc tằng tịu do anh bắt mối; mệt nhọc, bởi những cuộc tình đơn điệu ấy đã hướng anh về những trò tiêu khiển đa dạng hơn và ít vô hại hơn. Vậy nên vào đúng lúc, Fierce thấy mình được giam hãm chặt chẽ tại một góc xứ Bretagne, trên một con tàu cũ kỹ, khắc khổ và lạnh lùng, xa những chiếc váy đĩ điếm hoặc sang trọng từng niềm nở chào đón anh mấy mùa đông qua, xa những cử chỉ vuốt ve mơn trớn đến phát bực của cô em họ nào đó mà anh đã tập cho bớt ngây thơ vào các vụ nghỉ hè trong lâu đài quê nhà, xa những phòng hậu cửa tiệm dành cho các nghị sĩ và những quán bar kiểu Ănglê dành cho các nhà ngoại giao nước ngoài, nơi tính ham thích bướng bỉnh muốn nếm những trò mới mẻ bị cấm đoán thường dẫn anh đến. De Fierce là sĩ quan hải quân, điều này làm liều thuốc tạm thời phòng ngừa các bệnh đáng buồn, đứng đầu bảng là chứng lẩm cẩm và chứng cử chỉ thác loạn.
Và giờ đây, Fierce đi chu du thiên hạ.
Cũng chẳng thú vị gì cho lắm. Tuy nhiên, cũng hơn là cảnh sống ở Paris; chiết trung hơn và bớt dối trá hơn. Kiểu trụy lạc ở Paris chẳng thua kém gì kiểu trụy lạc ở nơi khác về cơ bản; nhưng nó vướng víu giả đạo đức bằng những cánh cửa khép kín và ánh đèn hạ thấp. Nơi khác, các cử chỉ khoái lạc không hề e ngại mặt trời. Mà Fierce thì vẫn tiếp tục yêu sự trung thực hơn tất thảy mọi cái.
Anh tự coi như nghĩa vụ là kiếm tìm cái trung thực ấy ở khắp nơi - ở Trung Quốc, ở Sumatra hoặc ở Antilles; trong các cuốn triết học bìa bọc nhung xám chất đầy chiếc tủ sách bằng sắt phía đầu giường; trên những làn môi nâu hoặc hồng của nhiều cô tình nhân hôn hít tình cờ dọc các chuyến đỗ lại hoặc ghé bến; trong đáy quá nhiều chai lọ, và giữa mọi thứ làn khói được biết của cõi đời ô trọc này – khói thuốc phiện, khói cần sa, mùi men rượu; trong các lý thuyết thực chứng chặt chẽ của một Torral, trong thói vị kỷ hưởng lạc của một Mévil, trong lối xử sự của cá nhân anh kiểu xung động và thờ ơ. Tất thảy mọi mầu chân lý được khám phá, tất thảy mọi mẩu màn che bị bứt tuột chẳng giúp được gì cho thái độ xử sự của anh. Anh đã nếm mùi tất cả và đã chán ngấy tất cả. Thế nhưng anh vẫn tiếp tục sống, và lạm dụng cuộc sống, mặc dầu thấy sống chỉ là vô vị.
Bố mẹ anh đều đã chết. Cái tang kép này để lại cho anh một chút bâng khuâng và không mấy buồn bã. Tự do và giầu có, anh vẫn đi tiếp con đường ấy, vì không có con đường nào hay hơn mà anh vẫn viển vông mong ước.
Một ông đô đốc già, duy tâm và hồn nhiên đâm mến anh do đã thoáng nom thấy anh qua một thứ lăng kính thanh lọc nào đó; ông ta yêu anh như con và coi anh như một người anh hùng; Fierce đền bù lại ông bằng một thứ tình bạn kiêu kỳ.
Fierce chu du khắp thiên hạ, và đem theo từ nơi này đến nơi nọ thói coi thường mọi luật lệ, thói mai mỉa mọi tôn giáo, thói thù ghét mọi dối trá, và niềm khao khát mọi thức dinh dưỡng mới mẻ kỳ diệu mà cuộc sống hứa hẹn nhưng vẫn chẳng ban cho.