Trong căn buồng im ắng, anh lính hầu của Fierce bước vào, một thủy thủ bé nhỏ chân trần, bận áo lót sọc cộc tay. Anh ta lau dọn rất sạch, cứ lặng lẽ như con chuột nhắt. Căn buồng khá lộn xộn: chắc hẳn ông chủ đã mò mẫm lần đến giường, quần áo giật tung ném bừa xuống đất, chiếc ghế bành duy nhất bị xô chổng ngược. Nhưng lát sau, trật tự đã được lập lại, Trên chiếc ghế dựng lại ngay ngắn, những bộ quần áo sạch bong trải dài; một chiếc áo vét tông mới vừa là gắn sẵn quân trang và bộ khuy mỏ neo. Vòi nước rửa mặt có nước chảy, bồn tắm đầy nước, bọt biển lấy ra khỏi túi lưới, các lọ nước thơm bày thành hàng. Chú thủy thủ, vẻ hồ hởi, nói bằng giọng vùng quê Bretagne:
- Thiếu úy! Bảy giờ rưỡi rồi ạ.
Cặp mi thâm quầng hấp háy, và đôi mắt sáng như hai cái đèn trong đêm tối. Ngay tức thì, Fierce tỉnh táo, đầu óc não minh mẫn: thuốc phiện là một phương thuốc khá để giải rượu; nó chống lại cái chếnh choáng trên đầu bằng cái giần giật ở tim. Liền tức thì, vẻ ngây thơ thanh thản biến khỏi gương mặt vừa tỉnh giấc, nom lúc này mệt mỏi và chưa đã thèm.
Chú thủy thủ bé nhỏ đã đi ra. Fierce đứng dậy, mặt hơi nhợt nhạt, hai bên thái dương râm rấp mồ hôi. Anh bắt một nửa bình cà phê dành sẵn. Rồi tim đập rõ hơn, anh cởi bỏ bộ quần áo ngủ màu trắng, bước vào bồn tắm. Sau đó, da dẻ nhẵn nhụi, khoan khoái, anh để cho ngọn gió ban mai thấm khô đôi vai và ngắm mình trong gương. Anh không đỏm dáng, nhưng đánh giá đúng đắn cái lợi thế của một thân hình cân đối và một gương mặt hòa nhã. Anh thích thú nhận xét là mặc dầu hai mươi sáu tuổi đời, từng trải qua một cuộc đời đủ mùi vị, bụng vẫn dẹt và vầng trán phẳng. Và anh ngồi xuống vẻ lười biếng.
Anh tựa gáy trên lưng ghế bành. Thuốc phiện vẫn còn khiến tay chân nặng chịch: có một vòng sắt xiết quanh trán, ngực trống rỗng như chẳng có tim có phổi. Đêm qua quả là anh đã ngồi dậy rời bỏ tiệm thuốc quá sớm – chà chà, một tiệm hút đẹp đẽ, cánh cửa vô cùng thanh nhã chào mời và bước vào cõi mơ mộng thần tiên! Vâng, anh đã thức giấc quá sớm. Nhưng phải quay về cuộc đời thực, và đi ra ngoài để ra lệnh và nhận lệnh, múa may giữa trò múa may ngốc nghếch vô bổ của con người. Phải quên đi cái yên tĩnh tuyệt vời của đêm a phiến, tiếp theo cuộc truy hoan say mèm và dâm bôn, quên đi bộ cánh vàng rực đã đưa mình bay là là trên quả đất, quên những nụ hôn tuyệt vời mà một nàng tiên đã kính cẩn đặt bên chân người nghiện… thực ra, đó là cái con khỉ cái An Nam: nhưng quả con bé có những cử chỉ mềm mại như con mèo để len vào ngồi xổm giữa hai chân mình – kín đáo.
Hiển nhiên là dậy quá sớm. Thêm ngụm cà phê nữa, để thấm khô cái mồ hôi tệ hại này. Buồn quá thể, các buổi quay về tàu giống như cảnh quay về đêm qua, những chiếc xe tay lộc cộc lắc lư, những chiếc thuyền ẩm ướt sương mùi thối mục, và những cơn buồn nôn lắc qua lắc lại trong tim như thể cái đu…
Trước khi khoác chiếc vét tông bằng toan đính đồ trang phục vàng chóe, anh nhúng bàn tay vào nước và áp vào hông, có cảm giác mát mẻ như bàn tay mà hôm qua con bé Nhật Otaké – San ôm anh: anh bấm lần lượt các móng tay vào da – để làm kỷ niệm. Rồi anh khoác áo vét tông, luồn vào một chiếc cổ cồn và hai ống tay là như có sơ mi, để giảm bớt một lần vải. Hơi nóng bắt đầu tăng.
Anh bôi tí phấn vào mi mắt thâm quầng, và lấy bông xoa lên gò má. Nom anh lúc bấy giờ có vẻ thư thái, và anh ra khỏi buồng.
Trên boong, các lều đã dựng, rèm buông xuống và người ta đang cọ rửa ván lòng tàu. Đội nhạc đã tập hợp đông đủ. Trên đài chỉ huy một thủy thủ dõi nhìn đồng hồ la bàn. Tại các cửa tàu, lính gác nạp đạn chuẩn bị chào cờ buổi sáng.
Fierce nhìn giờ và đập ký hiệu ngọn lửa ba màu. Trong bến cảng có hai tuần dương hạm và toàn bộ sư đoàn pháo hạm nhỏ cùng với tàu tuần tra bờ biển của Sài Gòn. Từ tầu này sang tầu khác những tiếng kèn đồng vang lên. Cờ ký hiệu chuyền cho nhau đập phần phật trên đỉnh cột buồm.
Kim đồng hồ chỉ tám giờ. Theo hiệu của quan tùy tùng, các mệnh lệnh vang lên, trang trọng:
- Chuẩn bị chào cờ!
- Mở chốt tín hiệu!
- Đô đốc lệnh!
- Kéo cờ!
Ở các cửa tàu, những phát súng nở từng đụn khói xanh. Nhạc tấu bài chào cờ. Các thủy thủ bỏ mũ chào, và Fierce cất chiếc mũ cát bất cần những tia nắng luồn qua khe lều. Lá cờ nước Pháp chậm rãi kéo lên ở mạn đuôi tàu, ngạo nghễ như vào buổi chiều Austerlitz. Fierce nhìn lá cờ và lẩm bẩm lặp lại mấy từ đọc thấy trong một cuốn sách anh thích vì có vẻ trung thực. Xanh thổ tả, trắng màu chết đói, và đỏ màu máu tươi. Anh đội lại mũ và quay người đi xuống gặp ông đô đốc.
Ông d’Orvilliers, công tước và công khanh, phó đô đốc chỉ huy một hạm đội Trung Hoa, về thể chất nom như một thống chế thời Đệ nhất Đế chế, dáng cao gầy và quắc thước hơn những con người ngày nay, điểm bộ ria xám cứng còng và mái tóc bạc rậm: nhưng cặp mắt ông, có lẽ do vì không từng chứng kiến các trận đánh, trở thành những con mắt hiền hậu, luôn luôn nhìn thẳng với vẻ nhìn trung thực, hồn nhiên và phần nào ảo tưởng. Về mặt tinh thần, ông d’Orvilliers cũng giống như mắt của ông vậy.
Ông chìa tay cho viên sĩ quan tùy tùng và âu yếm nhìn anh, ngắm nghía với vẻ mến mộ nhận thấy anh đẹp, trẻ, tài trí thông minh hơn người – ông già tin chắc vậy, không thể chê trách trong mỗi cử chỉ và mỗi ý nghĩ. Fierce nắm tay ông, đáp lại bằng vài câu bâng quơ lời ông thăm hỏi ân cần đã làm gì chiều và đêm qua, rồi cắt đứt lời khuyên nhủ gìn giữ sức khỏe và cẩn trọng bằng cách xin mệnh lệnh cho hôm nay. Ông d’ Orvilliers ngay tức khắc sa sầm lại và nói qua cho viên sĩ quan tùy tùng biết rằng tình hình chính trị và hàng hải đang nghiêm trọng. Fierce chẳng hề quan tâm chuyện này, từ lâu đã biết rõ thói bi quan truyền thống của lão già. Ông d’ Orvilliers làm rõ vấn đề hơn, nói về Anh Quốc và Nhật Bản, lắc đầu khi nói về chính sách nhún nhường của Pháp, và kết luận bằng tiên đoán chiến tranh là không tránh khỏi, sẽ bùng nổ trước ba tháng.
- Vào tháng ba? Fierce lơ đãng chêm vào. Lúc này là cuối tháng chạp.
- Vào tháng tư hoặc tháng năm, ông đô đốc khẳng định. Rồi ông thêm, vẫn giọng hiền hòa bình tĩnh, không hề khoa trương: “Chẳng ai ngăn cản chúng ta được trở về, chắc thế; nhưng ở tuổi tôi, cái chết là một quán trọ dù muốn dù không, người ta cũng có cái ăn trong bữa tối; vậy chẳng can hệ gì giờ ăn chính xác tối là vào lúc nào. Vì tôi sẽ có niềm vui lớn nhất, cũng ít xứng đáng nhất, nếu như tôi được chết như Brueys, Nelson và Ruyter đã chết…”
Kính cẩn và ưu tư, Fierce tính nhẩm đến ba mươi mốt, rồi trở lại vấn đề lúc đầu:
- Còn các mệnh hôm nay, thưa đô đốc?
Ông d’ Orvilliers cho mệnh lệnh. Phải có một xe ngựa lúc ba giờ. Fierce bảo lúc ấy trời còn nóng nực. Nhưng đô đốc bảo rằng mặt trời sẽ không ngăn cản ông đi trao đổi ý kiến với ông toàn quyền trước tiên, rồi đi bàn tính công việc với hội đồng quốc phòng và các chỉ huy hải quân và lục quân. Với lại các bức điện có thể về nhiều, viên sĩ quan tùy tùng sẽ mở xem trước khi lên bờ, nếu như anh ta thích đi dạo trước buổi trưa.
- Tuân lệnh, Fierce nói.
Trong buồng riêng, một bức điện đầu tiên đợi anh – bản tin thời tiết của Thượng Hải. Anh bật cười:
- Đây chắc hẳn là các cái triệu chứng hiếu chiến làm chúng ta lo lắng đây; bờ biển Đài Loan biển động; bão tràn qua Manille.
- Ái dà dà! Ông đô đốc của mình yên tâm nhé: chiến tranh của bọn Anh thôi mà…
Anh ngắm nhìn các đồ mỹ nghệ, sách vở, bức tượng Vệ nữ Syraouse bằng cẩm thạch màu hổ phách óng ánh trong góc.
- Một quả đạn đặt vào đây hả? Cũng là một kiểu bày biện đấy!
Anh không nghĩ tới chuyện này nữa và cầm một cuốn sách.
- Nếu như các bức điện tới sớm, mình sẽ đi xem cảnh Mévil thức giấc. Chắc cô ta trên giường nom cũng hay hay đây, cái cô Hélène… Cốt nhất là lão già chiều nay thả cho mình được tự do, dù chỉ một giờ… Tám tháng rồi mà mình không có dịp đi dạo quanh đây, chỗ tòa Thanh tra…
Các bức điện tới. Chiếc tuần dương hạm được phái sang Trung Quốc vừa tới Djibouti, nhưng ông bộ trưởng lại lệnh cho quay về Pháp ngay tức khắc.
- Thế quái nào lại thế nhỉ?...
Từ Hồng Kông, một bức tiếp theo, bốn dòng toàn con số xin xít. Fierce thất vọng buông xuôi tay trên đầu gối; sau đó anh thu hết can đảm tìm cuốn tự điển mã số.
- Hẳn là một tuần dương hạm Anh đã đổi đường đi hoặc là con ngựa của ông toàn quyền bị trẹo gân…
Anh dùng bút chì chấm từng câu giải mã:
… Hạm đội… Dương Tử… tập trung… mười sáu tàu…
- Ái chà! Luân Đôn… Bulward… Vénérable Duncar… Corwalis… Exmouth… - sáu tàu bọc sắt sáu… Cressy… Aboukir… Hogue… Drake… King Afred… Africa… Kent… Essex… Bedford… - Chín tuần dương hạm bọc thép, mười lăm, tất cả mạnh hơn chúng ta, tất nhiên…
Anh đặt bút chì và lại đảo mắt nhìn quanh phòng:
- Một quả đạn vào đây. Đúng, thế mà lại hay cơ đấy.
Anh mang bức điện đến cho ông đốc. Ông này đọc không lấy làm ngạc nhiên hoặc lo lắng, vẻ mãn nguyện.
- Tôi đã nói mà.
Fierce đi ra hoàn toàn bình tĩnh, vốn dĩ theo thuyết định mệnh nên không có chuyện gì làm tổn thương được cái bản tính thanh thản, lại còn biết can đảm chấp nhận mọi sự một cách triết lý. Anh mỉm cười nghĩ về ông đô đốc.
“Một con người sống sót từ thế kỷ trước, đã bỏ lỡ cuộc đời mình mà không tự biết. Dưới thời Napoléon đã có thể thành một kiểu vĩ nhân rồi đấy. Bây giờ thì là một con người lố bịch. Nhưng tóm lại là dễ mến. Và mình yêu ông ta như ông vốn có, đồng thời cười giễu ông ta”.
Khoảng mười giờ, xong công việc, Fierce thấy mình đang đi dọc bến cảng, vẫn bận nguyên quân phục; anh không đủ thời giờ thay quần áo. May thay một luồng gió khá mát mẻ quét đi hơi nóng nực đường phố và anh thú vị dạo bước trong bóng râm.
Fierce đi về phía trước, chọn các gốc cây rậm rạp và các ngôi nhà có cửa tò vò. Xa Sài Gòn từ tám tháng nay, anh thích thú theo kiểu một du khách nhận biết lại mỗi góc thành phố; đồng thời, cái tương phản dữ dội giữa nắng hè Sài Gòn hôm nay với mùa đông Nhật Bản mà anh vừa rời bỏ gây một sự khó chịu hầu như đau đớn, nhưng anh lại thấy thích vì cho là cảm giác hiếm có. Tất cả những cái đó khiến cuộc đi dạo làm anh thích thú. Anh đến khu Vườn hoa mà không lấy làm bực bội vì bụi bặm và nắng. Anh bước trong những lối đi rải cát đỏ sẫm giữa những bãi cỏ và dòng kênh uốn khúc. Những con suối chảy quanh co, khuất hoàn toàn dưới đám lau sậy và dương xỉ bên bờ nên không nom thấy nước. Tất thảy các cây cối vùng nhiệt đới giao trộn nhau thành khu rừng kỳ diệu chẳng để ánh nắng lọt vào. Nhưng nét trang trí đẹp nhất khu vườn độc đáo này là những bụi tre trúc với những thân cây mảnh khảnh chen chúc thành khóm, xòa lá cành cao hơn các ngọn cau và me, nhìn xa mỗi khóm nom như một cái cây duy nhất, tán mỏng mảnh như tấm đăng ten đồ sộ.
Các lối đi màu đỏ sậm đều hoang vắng; trên con kênh, một chiếc thuyền trôi theo dòng, lặng lẽ dưới chiếc mui lợp bằng cọ.
Fierce lạc bước thích thú trong khu rừng xa lạ. Một lối mòn thu hút bước chân, vì các cành lá nhiều dáng vẻ giao nhau thành vòm, nom như một đường hầm màu xanh, và vì cái đường hầm khá quanh co ấy cứ mười bước lại dường như vướng phải một bụi cây và lâm vào ngõ cụt. Một chiếc cầu, bắc trên mặt ao tù đọng lấm tấm điểm hoa sen, bờ ao rào bằng hàng rào sắt dày nhọn lởm chởm: cái đầu dẹt của một chú cá sấu giữa ao, bất động như khúc gỗ. Fierce khịt mũi hít thở cái mùi hôi thối, chìm lần trong mùi thơm hắc của hoa mộc lan; xa hơn, anh đánh hơi thấy mùi gì như mùi lông ác thú.
Các cây mộc lan và cọ thưa dần. Một lần nữa con đường mòn rẽ vòng và cánh rừng chấm dứt. Một cái lồng lớn tựa lưng vào mấy gốc cây cuối cùng, có những người dân bản xứ, lính tráng, phụ nữ - ba chiếc dù màu sáng của đàn bà Âu - đứng nhìn.
Ðó là cái lồng nhốt hổ. Chỉ có hai con, nhưng nom to kinh khủng và oai vệ không thể tả. Con cái vờ như ngủ, nằm ngửa, đầu kẹp giữa hai chân; ngủ giả vờ thôi, kiểu làm dáng với con đực; các móng vuốt thò ra khỏi bàn chân đầy lông lá cắm sâu xuống đất một cách xảo trá, và những cơn run rẩy cứ nổi cuộn dưới lần da kẻ sọc.
Con đực nhìn nó, lặng phắc như chú hổ đá. Con này nom to cao và dài hơn bất cứ con sư tử nào. Bộ ức trắng như tuyết thở phồng căng rất dữ trong lúc nó đánh hơi ngửi con đang nằm.
Một chiếc dù màu hồng ghé nghiêng sang phía Fierce đang bước sào sạo trên sỏi.
- Ối, cô đấy à? Cô đến xem bầy thú to lớn làm các trò kinh hãi đấy hả?
Fierce nom thấy Hélène tươi tắn dưới làn mây phấn, mắt chỉ hơi có quầng.
- Cô đã làm gì với Raymond?
Anh cầm tay cô ta, xiết chặt, hôn lần lượt theo thói quen từng ngón một. Cô cười ẻo lả:
- Ông cứ hỏi xem anh ấy đã làm gì tôi thì hơn…
- Thế thì sao?
Cô cười to hơn và bĩu môi.
- Chẳng có gì lắm!
Con hổ đực bắt đầu gầm lên. Nó dừng lại ngó nhìn cái đám người còm nhom đang chăm chú theo dõi, rồi thong thả quay mõm khinh thường, bước tới con hổ cái. Nó húc đầu vào con kia; con này giả như chết, không động đậy. Nổi giận nó trở lại tấn công, húc con kia lăn tròn như chú mèo con. Con kia liền phát cáu, nhảy phắt lên giơ móng và lao tới con đực. Nhưng con đực không hề lùi, thế là con cái đâm sợ cái cặp mắt sáng lóe mở trừng trừng như hai cây đèn pha xanh. Nó oằn người nằm bẹp xuống, trở nên hiền lành. Còn con đực tàn nhẫn quơ chân tát, quất ngã ra và đè lên nó. Hai con vật giao cấu với nhau nằm bất động. Con hổ đực đắc thắng tiếp tục gầm.
Vừa bị kích thích vừa sợ hãi, Liseron xiết chặt tay Fierce và dõi nhìn hau háu, thở hổn hển. Mỗi tiếng rống khiến cô càng bấu chặt móng tay, và khi con hổ cái nhận được phần thưởng về sự e lệ của mình, gan bàn tay anh bị bấu chảy máu.
Fierce nhìn tay mình, rồi nhìn người đàn bà trẻ:
- Cô có lẽ cũng thích làm hổ cái đấy nhỉ?
Cô ta lấy quạt đập lên cánh tay anh:
- Ông im đi!
Trong cũi mọi chuyện đã xong. Con hổ đực ở cách chỗ con cái nằm ít bước, nhỏm ngồi dậy, lặng lẽ, kiêu hãnh, mắt nhìn thẳng về phía trước, lơ đãng.
- Cô đi bộ hả? Fierce hỏi.
- Ồ không! Xe tôi đang ở ngoài lối đi. Ông cũng đi xe chứ?
- Không, tôi đến đây dạo chơi thôi.
- Chả lẽ nắng thế này mà ông cuốc bộ về à?
- Cũng đành vậy.
- Điên quá chừng! Khéo mà ngã gục mất thôi... Nếu ông không bận quân phục, tôi có thể dành một chỗ cho ông...
- Sao lại không nhỉ?
- Ô, mọi ngườì sẽ nom thấy.
- Rồi sao?
- Thật, ông không cho là phiền hả?
- Có mà điên!
Trong xe ngựa, anh chuồi cánh tay sau lưng Hélène để vuốt phẳng các nếp váy áo cô.
- Tôi cho đỗ ở đâu đây?
- Tại nhà cô. Cô về nhà Raymond hả?
- Không đâu, tôi về khách sạn của tôi, đường Catinat…
- Thế thì, đường Catinat…
Xe lại chạy.
- Anh chàng Raymond đã để cô biến đi như thế hả, sau bình minh?
Cô ta lại bĩu môi.
- Anh ấy làm sao giữ tôi lại được cơ chứ. Cứ ngủ say như chết, chắc giờ này cũng chưa biết là tôi đã đi ra.
- Thế hả? Cô làm cho cậu ấy mệt đến thế cơ à?
- Hỏi lạ! Trước hết, việc đó có quan hệ gì đến ông.
Nhưng cô ta lại nhếch mép mỉm cười, và bàn tay của Fierce vuốt ve bả vai cô ta. Cả hai bật cười, cùng nghĩ đến những chuyện như nhau.
- Kỳ quặc thật, cô lẩm bẩm. Anh ấy trẻ, to lớn, khoẻ mạnh... và..
- Và chóng mệt.
Cô ta gật đầu và thẹn thùng nhìn xuống.
- Ôi trời, Fiere giảng giải, cậu ấy trẻ, đó là cô nói vậy. Chứ mà đã ba mươi rồi đấy.
- Thì sao?
- ... Ba mươi tuổi, vài ba cuộc phiêu lưu – tôi không nghĩ rằng tôi dập tắt các ảo tưởng của cô khi mách rằng cô không phải là tình yêu đầu tiên của cậu ta đâu nhé... Vậy thì vài ba cuộc phiêu lưu, chút ít gia vị đây đó... Cậu ấy chẳng còn mới mẻ gì đâu. Bày hàng quá nhiều, hàng đã cũ.
- Ở tuổi ba mươi!
- Buồn quá thể, tôi chỉ mới hăm bảy và cô hãy tin rằng tôi cũng đã trải qua những đêm vật vã…
- Ái dà, ái dà, ông đang vẽ chuyện cái gì đấy? Tôi cũng đã ba mươi tuổi, thưa ông... Đó là một cái tuổi có thể nói thẳng toẹt ra. Và xin ông tin rằng với ba chục tuổi ấy không hề đè nặng lên tôi hơn là nếu tôi chỉ mới đôi mươi.
- Điều này chẳng có liên quan gì với nhau.
- Và tôi biết những người đàn ông rất nghiêm chỉnh – cứ nói là đứng tuổi đi - những ông năm mươi tuổi! Mà thực ra đáng giá hơn anh bạn của ông đấy.
Fierce ra hiệu là cái việc này thì anh cũng chịu, và không đáp lời. Ừ, đúng là người ta già đi nhanh, khi sống kiểu sống mà tất cả họ đang sống, Mévil, Torral và chính anh. Trong ý nghĩ anh, hình ảnh suy sụp tệ hại của Rochet hiện lên nhàu nhò xấu xí; và để xua đuổi đi, anh xiết chặt vòng tay quanh vai cô bạn. Một sự thèm muốn mơ hồ len trong đường gân thớ thịt, và anh cảm thấy nhẹ nhõm nhận thấy là mình trẻ trung khoẻ mạnh trước người phụ nữ đẹp.
Chiếc xe dừng lại;
- Tôi đỗ cho ông xuống đây nhá? Hélène nói.
- Không được phép lên nhà với cô hay sao?
- Ồ, có chứ. Thế nhưng, nếu ông cho là có sự lộn xộn thì tôi tháo lui ngay, vậy thôi.
Căn phòng khách sạn không lấy gì làm tươm tất lắm. Tường trát vữa nhám sì trần trụi, nền gạch không trải thảm. Nhưng chiếc giường lớn mới và chắc chắn, có vẻ vững chãi dưới tấm màn tuyn buông kín, và trên chiếc ghế dài bằng mây thấy vứt ngổn ngang một mớ váy áo sang trọng.
- Xin phép ông nhé, Hélène Liseron nói.
Đứng thẳng, hai tay giơ cao, cô soi gương tháo ghim mũ. Anh ngồi nhìn cô. Mái tóc hung xõa bồng bềnh, chiếc gáy nõn nà óng ánh lông tơ như dưới một mạng lưới vàng ròng. Hai cánh tay rắn chắc tròn lẳn nở xòe nơi đầu ống áo ngắn, một màn sương ấm lóng lánh trên làn da. Các ngón tay lùa trong tóc khuấy động một mùi thơm hắc và tinh tế.
Trong gương, Fierce nom thấy một cặp mắt ranh mãnh, rồi một nụ cười mỉm kỳ quặc. Thế rồi, rất tự nhiên như không, anh đứng dậy đến sau lưng ôm choàng lấy cô. Cô ta sửng sốt hoặc làm ra vẻ.
- Này này, ông làm cái gì thế?
Anh tuyệt nhiên không đáp gì hết, vì đang hau háu cắn vào chiếc gáy vàng óng lông tơ. Anh rờ rẫm toàn bộ thân hình, từ khoeo chân và đầu gối, đến bả vai và bộ ngực. Cô kêu lên:
- Ông có bỏ ra không hả?
Anh làm điều ngược lại, bế bổng cô như con búp bê, một tay ôm ngang lưng và tay kia dưới bắp đùi. Anh đặt cô nằm ngửa trên chiếc ghế dài giữa đống váy áo sột soạt. Cô ta chống cự lấy lệ chút ít.
- Ông thôi đi chứ!
- Thì tôi đang thôi đây.
Quả thật là anh dừng lại - theo kiểu của mình – rồi anh đứng dậy, rất bình tĩnh, đứng đắn tức thời.
Không một lời, cô ta quay về soi gương và chải tóc. Rồi cười, như con gái nhà lành. Anh muốn đùa, tiến đến sau lưng để hôn từng chặp vào mái tóc thơm.
- Này này, cô đột nhiên nói. Thế còn Raymond?
- Sao, Raymond?
- Ông không hối hận sao?
Anh tỏ ra rất lịch sự:
- Cô xinh đẹp quá!
Cô ta bĩu môi vẻ thích thú và không tin, lại hỏi:
- Thế nhưng hai người là bạn thân, phải không nào?
- Thì đúng thế.
- Ừ, thế nhưng nhỡ anh ấy biết? Anh ấy nổi cáu cho mà xem.
Anh cố nén để khỏi bật cười. Ghen tuông chẳng phải là một tình cảm văn minh; mới lại quả tình, Mévil chẳng hề quan tâm mảy may đến bất cứ một cô nhân tình nào.
Cô ta âu yếm nhìn anh, chờ đợi một cái hôn. Hiển nhiên là cô nghiêm khắc đánh giá việc Fierce phản bội Raymond, và vẻ đen tối của cái tội lỗi này, vì cô mà anh mắc phải, vuốt ve lòng kiêu hãnh cô ta một cách dễ chịu. Anh hôn cô để chiều lòng mặc dù nhuốm chút mỉa mai. Giờ đây khi đã chiếm được cô ta, anh hoàn toàn dửng dưng đối với cô. Quỷ quái thật, thực ra, tại làm sao lúc nãy anh lại nhảy sổ lên cô ta thế kia chứ? Chà chà!
Ðến trưa anh trở về tàu ăn trưa. Người thủy thủ đài chỉ huy đón đợi anh để ký nhận vào một mệnh lệnh mới. Anh đọc:
“Phó đô đốc chỉ huy sư đoàn 2 Hạm đội Trung Hoa.
- Lệnh:
- Bắt đầu từ hôm nay, trường sơ cấp và trường thể dục ngừng hoạt động trên các tàu của sư đoàn.
- Thay vào, các chỉ huy cho tất thảy đoàn thủy thủ luân phiên tập các môn bình thường và tập bắn đại bác.
- Ngoài ra tất thảy mọi đêm, sau lệnh chuẩn bị chiến đấu sẽ tập ngắm mục tiêu ban đêm.
- Đô đốc nhấn mạnh tầm quan trọng cực kỳ của các cuộc tập luyện nói trên, và đặt lòng tin ở nhiệt tình và lòng yêu nước của tất cả để tăng cường nhanh chóng sức mạnh có hiệu quả của các tàu do Cộng hòa giao phó.
Làm trên tàu Bayard, ngày 27 tháng mười hai 19…
“D’Orvillers”
… Tốt! Fierce nghĩ, các cái trò ngu xuẩn bắt đầy rồi đây.