Viếng các tử sĩ Tsu-Shima
Kẻ thù, ngay trước mặt.
Trên tàu 412, các mệnh lệnh hô khe khẽ, gấp gáp.
- Nhẹ tay. Hai máy, một trăm hai mươi vòng. Tra kíp búa vào ống phóng.
- Tất cả khẽ thôi.
- Sang trái, năm độ. Trả về số không. Cậu có thấy rõ không, hạ sĩ? Có hả? Cứ theo hướng đó, hai phần tư theo đường thẳng…
- Máy, chuẩn bị tắt máy.
Sống mũi tàu rẽ nước không tiếng động. Chiếc 412 âm thầm tiến trên chân trời xám, đoàn tàu bọc thép Anh in những khối lớn mơ hồ. Còn phải tiến bao nhiêu hải lý? Hai hay ba? Chẳng biết. Trong đêm khó thể ước lượng. Lại phải tiến nhẹ nhàng: cần đề phòng mọi tia lửa, đề phòng tiếng pít tông vang đi rất xa. Lại phải đến gần, thật gần: cự ly tốt nhất là bốn trăm mét, nếu sáng trời và biết rõ tốc độ của mục tiêu. Nhưng đánh trận trong đêm, thật điên rồ mới lao vào cách hai trăm mét, Fierce biết điều ấy; mắt chăm chăm dán vào con mồi, anh lẩm bẩm rất khẽ: “Mình sẽ nổ súng lúc chạm mặt nó”.
Bên phải bên trái, các tàu phóng ngư lôi khác đã biến mất trong màn đêm sâu thẳm. Táo bạo, chiếc 412 một mình lao tới hạm đội địch.
Bao nhiêu hải lý nữa ấy nhỉ? Hai hay một? Năm phút, có lẽ thế, trước phát đại bác đầu tiên.
Chiếc tàu bọc sắt dẫn đầu, gần nhất, chắc hẳn là chiếc King-Edward, tàu đô đốc chỉ huy. Trong một giây, Fierce nghĩ đến Hồng Kông, những khẩu đại bác Nordenfeldt kết hoa hồng; anh lẩm bẩm: “Thật kỳ cục!” rồi tức thì, ý nghĩ quay trở lại với công việc lớn: “Mình sẽ nổ súng lúc chạm mặt nó”.
“Lúc chạm mặt nó”. Mặt trăng chăm chú dõi theo trận đánh. Người ta nom thấy rõ, quá rõ. Bản thân chiếc tàu phóng ngư lôi chắc cũng in đen kịt trên mặt biển màu sữa.
Bóng chiếc tàu bọc thép lớn dần, lớn dần. Không một ánh lửa, không một ánh phản chiếu trên cỗ máy tối đen kia; không một tiếng động; đó là Lâu đài Cô gái đẹp ngủ trong rừng. Bao nhiêu mét nữa, lúc này? Nghìn năm trăm, một nghìn? Chúng nó cũng có mắt đấy chứ, bọn Anh ấy! Chúng ta nom thấy cứ như giữa ban ngày… Ái chà! Sự chờ đợi, sự chờ đợi ngột ngạt cái tiếng nổ sắp bật ra, kéo theo những tiếng nổ lớn cuộc chiến.
Fierce, trong cái lặng thinh ghê rợn, nghe mạch máu đập giần mạnh, rất mạnh dữ đến mức kẻ địch phía bên kia chắc cũng phải nghe thấy. Anh nín thở đến ngạt hơi. Nhưng cơn ác mộng đột nhiên vỡ vụn trong cái tỉnh giấc chói lòa: những chùm điện màu tín phọt từ chiếc King-Edward, bay trên mặt nước đập chói chang vào chiếc phóng ngư lôi, bọc lấy con tàu, tràn ngập nó bằng những tia chói lói, bao quanh nó bằng một vầng hào quang chết chóc. Trong lúc đó, các cỗ đại bác được tháo mõm đồng thanh gào rú như bầy chó săn được chén thịt mồi.
Fierce chẳng còn trông thấy gì nữa, bị cái chùm điện rọi vào đồng tử làm lóa mắt. Kệ. Cứ tiến! Lúc đầu anh hét toáng bằng tất cả lồng ngực để thần kinh bớt căng thẳng: “Máy, bốn trăm vòng!” Giờ đây, tất thảy mọi cảm xúc đều căng lên hướng tới cái đích cần tiêu diệt, anh nhẩm đi nhẩm lại thuộc lòng cái bài đã học: “Mình sẽ nổ súng lúc giáp mặt nó. Mình sẽ nổ súng lúc giáp mặt nó. Mình sẽ nổ súng lúc giáp mặt nó…”
Các ô buy bay vù vù quất mặt nước nơi này nơi nọ. Vừa va chạm chúng đã nổ ngay, giữa các ngọn sóng, tung những chùm nước cao đổ xuống như mưa rào – những bóng ma nước trắng xóa dưới ánh trăng, xuất hiện và biến mất trong nháy mắt và hiểm ác quy tụ về con tàu phóng ngư lôi. Đúng, quả như một điệu nhảy vòng tròn đoàn con ma nhanh nhẹn tung vải liệm lên nhau, những chiếc vải liệm đẹp đẽ bằng bạt trắng như tuyết, mỗi nếp đều chứa chấp cái chết. Điệu nhảy vừa quay tròn vừa thu hẹp lại. Nhưng tàu 412 lúc này lao theo tốc độ ba mươi hải lý. Xuyên qua các ngọn sóng và các ô buy nó nhảy xổ tới không hề nao núng, như cái ý chí đang thúc đẩy nó. Mặt biển bị cày xới lồng lên tuôn trào ồ ạt, boong tầu nước tràn qua chảy ròng ròng như suối. Từ các ống khói bốc lên những khối lửa lớn, bị gió của tàu đang chạy vít cong và xé thành từng cuộn lửa loa lóa.
Một quả đạn, quả đầu tiên. Tấm tôn vỡ nát tươm thành từng dải.
Fierce, đầu quay nhìn một giây, một người bị thương ở bụng lòi ruột. Một đòn khác tiếp liền, chính xác hơn: ống phóng đằng sau nổ tung cùng với quả ngư lôi mang đi mất một nửa cơ may chiến thắng.
Ba thủy thủ bị nghiền nát, ngã vật xuống trong cái mớ lèo nhèo đỏ lòm. Vậy mà chúng ta vẫn còn ở xa, quá xa…
- “Khi mình giáp mặt nó!” Cuộc chiến điên cuồng cắn xé tim anh, những mối căm thù tỉnh táo xuyên qua ý nghĩ. Nó vẫn ở đấy, cái nền Văn minh ấy, trước quả ngư lôi của mình, quả cuối cùng. Nó đã từng bầm giập dằn vặt anh, nó sắp giết anh, nó chửi rủa, nhạo báng anh, nó táp vào mặt anh những vốc nước điên cuồng dữ dội lên má, lên mắt rát bỏng. Chao ôi! Fierce cảm thấy mình là kẻ yếu nhất. Tuy nhiên anh vẫn kiên trì bám riết. Một tiếng hét bật khỏi miệng, tiếng hét của người phụ nữ túm tóc kẻ tình địch: “Tao sẽ tóm được mày, đồ chó bẩn thỉu!” Và cứng người, mắt mở trừng trừng, đầu óc nổi điên, anh giữ cho tay lái thẳng, thẳng, một cách tuyệt vọng.
Sức nặng toàn thân đè lên tay anh đang nắm chặt tay vịn. Đột nhiên điểm tựa bị hụt, anh ngã chúi. Một chuỗi đòn liên tiếp đã băm nát thép của tay vịn và một ít da thịt cùng với thép. Ở đầu cánh tay anh trông thấy một cái gì đỏ lòm lủng lẳng – cái bàn tay bị đứt. Vẫn chưa thấy đau. Nhưng máu rỉ tuôn, và Fierce hiểu là mình sắp chết, anh liền đứng bật dậy và bằng tất cả hơi sức, lệnh: “Bắn!”.
Quả ngư lôi rời khỏi ống pháo lao tới. Ngay lúc đó, một quả ô buy quật thẳng vào ống phóng vỡ tan, chẻ dọc chiếc tầu từ đầu đến cuối và nổ tung trong buồng máy. Các biên, xi lanh xé vụn, cùng với những mẩu thịt người lộn nhoèo lộn nhút; những tiếng la thét, tiếng nổ, tiếng rít trộn lẫn vào nhau; từ chiếc 412 nổ vỡ tan tành phọt lên những tia hơi nước khổng lồ được các luồng đèn chiếu rọi sáng dữ dội như những đám mây rực rỡ.
Người bị xé nát từ hông đến vai, như con bò bị đùi vồ đập chết sụp ngã trong vũng máu lênh láng, Fierce tuy nhiên vẫn nghe thấy tiếng hoan hô của các tay súng đại bác Anh đắc thắng; mới tin chắc mình bị tai họa mà không hề được phục thù khiến anh tuyệt vọng cay đắng, trong khi anh chết dần.
Phía ngoài kia, trên tàu của kẻ chiến thắng, các khẩu đại bác vẫn không ngừng tiếng nổ ầm vang chết chóc. Giờ đây lúc hai bên giáp mặt, đó là một cuộc hòa tấu kỳ lạ trong đó mỗi khẩu tung ra cái âm thanh lặp đi lặp lại. Trên nền liên thanh rền vang như trống trận, gam nhạc khô khan các khẩu đại bác cỡ vừa vẽ những điệu lượn điên rồ, và tiếng gầm rú trầm hơn của pháo binh cỡ trung ném liên tục những hợp âm dữ dằn rung vang rất lâu trên cái ồn ào huyên náo.
Các ô buy vẫn nổ tứ tung. Một cuộc lễ hội ác liệt của lửa và sắt thép. Boong tàu 412 đang chìm dần chỉ còn là một đống đổ nát đỏ lòm, những mẩu thịt nhờn máu chảy xèo xèo trong ngọn lửa.
Thế nhưng trong hồi kèn láo xược và đắc thắng của các đại bác chợt xen vào một âm thanh đùng đục, ảo não như nắm đất đầu tiên ném lên chiếc quan tài. Một chùm nước vọt từ mạn chiếc tàu bọc thép – rồi sau đó chẳng còn gì nữa. Nhưng cứ như thể một ngọn sét phi thường đã đánh tan vụn đoàn pháo thủ, bao nhiêu đại bác tức thì lặng câm như bị bịt miệng.
Và trong lặng im đột ngột, một tiếng la hấp hối nổi lên từ chiếc tàu bọc thép đến lượt nó trúng đạn, vút cao trong đêm tối – kinh khủng.