Phi Báo Xuất Kích

Lượt đọc: 830 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 337
Cờ Thế Trung - Mỹ (Phần 2)

❊ ❊ ❊

“Bạn bè của chúng ta ở khắp thiên hạ.” Trước khi Tổng bộ tham mưu tác chiến xây dựng kế hoạch “Hành động Hoa Uy 63”, Lý Đại Vi đã giới thiệu về vị thế quốc tế và quan hệ quốc tế hiện nay của Trung Quốc, ông đầy tự hào nói: “Cái gọi là bạn bè khắp thiên hạ này có sự khác biệt về bản chất so với loại ngoại giao khắp thiên hạ kia. Những chiến hữu sắt son bây giờ không thiếu, chưa tính những quốc gia xã hội chủ nghĩa là anh em, những người mà một khi nổ ra chiến tranh chắc chắn sẽ xông pha cùng chúng ta; ngay cả những người Hồi giáo ở Trung Đông, dưới sự ủng hộ của chúng ta, đã đánh đuổi được người Anh, người Pháp vốn cai trị họ suốt hàng trăm năm. Trung Quốc còn cung cấp cho họ các khoản vay lãi suất thấp, giúp họ phát triển sản xuất, cung cấp vũ khí, giúp họ huấn luyện quân đội, khiến con chó săn Israel mà Mỹ nuôi ở Trung Đông phải ngoan ngoãn phục tùng. Quan hệ với Trung Quốc cực kỳ sắt son, chỉ cần Trung Quốc lên tiếng, họ sẽ dốc toàn lực hỗ trợ chúng ta về mọi mặt. Ngay cả bây giờ có chiến tranh với Mỹ, họ cũng tuyệt đối không hề do dự. Cho nên nói, môi trường quốc tế hiện nay vô cùng có lợi cho chúng ta. Chúng ta đã hội đủ điều kiện bên ngoài để đánh một trận với Mỹ.”

Lý Đại Vi nói tiếp: “Tình hình ngoại giao của chúng ta rất sáng sủa, nhìn ngược lại sang Mỹ thì không ổn chút nào. Lần này tại Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, họ đề xuất “Đề án về việc Trung Quốc vi phạm Hiến chương Liên Hợp Quốc và đe dọa hòa bình”, kết quả đã vấp phải sự phản đối nhất loạt từ các nước, bao gồm cả một số nước trong Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương. Hy vọng biến Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương thành công cụ của họ đã hoàn toàn phá sản. Nhìn từ lịch sử, các cuộc chiến tranh đối ngoại trước đây của Mỹ chưa bao giờ có tiền lệ xuất quân đơn độc, lúc nào cũng phải kéo theo một đám tiểu đệ để reo hò cổ vũ. Theo tôi thấy, nếu lần này họ muốn so găng với Trung Quốc, e rằng đến cả kẻ khiêng kiệu hay kẻ hùa theo cũng chẳng có lấy một mống.”

Bành tổng có chút hung hăng nói: “Lần này quốc gia nào còn dám hùa theo thì kiên quyết giáng cho họ đòn đả kích nghiêm trọng nhất, làm gương cho những kẻ luôn muốn núp sau mông nước Mỹ để kiếm chác lợi lộc, để toàn thế giới thấy rằng đi theo Mỹ sẽ chẳng có kết quả tốt đẹp gì. Như vậy cũng có lợi cho sự an ninh của cả thế giới sau này.”

“Bành tổng à, lần này e là không có ai không theo Mỹ tìm lấy sự khó chịu này đâu, e là rất khó làm hài lòng nguyện vọng của tổng rồi.” Lý Đại Vi tiếp tục: “Nếu nói kẻ có khả năng bám đuôi Mỹ nhất chính là Anh quốc, cái đế quốc đã tàn lụi này. Nhưng do Mỹ và Anh vì vấn đề kênh đào Suez mà mâu thuẫn nảy sinh, hai nước bất hòa chồng chất. Trong nội bộ nước Anh, từ trên xuống dưới đều phẫn nộ vì vào thời khắc mấu chốt, Mỹ không những không giúp đỡ mà còn bán đứng Anh. Đối với việc Mỹ thay thế vị thế đứng đầu của Anh trong thế giới phương Tây, họ lại càng canh cánh trong lòng. Bây giờ Anh từ trên xuống dưới đều cực kỳ không tin tưởng Mỹ, cho nên quan hệ Anh - Mỹ vẫn luôn rất căng thẳng.”

Đặng Phong xen lời: “Mỹ làm như vậy cũng là để đẩy nhanh hơn sự tàn lụi của nước Anh, triệt để chiếm lấy vị thế của Anh.”

“Đúng vậy, không đánh áp chế nước Anh xuống triệt để thì Mỹ cũng không ngồi vững vị trí đứng đầu này được.” Lý Đại Vi tiếp lời: “Còn một đại quốc khác ở châu Âu là Pháp, quan hệ với cả Anh và Mỹ thậm chí còn tệ đến mức cùng cực. De Gaulle luôn canh cánh trong lòng về vị thế lịch sử của Pháp với tư cách là một đại quốc, cộng thêm tính cách vô cùng cố chấp và ương ngạnh của ông ta. Quan hệ của ông ta với Anh thường xuyên ở trạng thái căng thẳng, quan hệ với Mỹ cũng chẳng hòa hợp chút nào. Ông ta luôn phản đối sự kiểm soát của Mỹ đối với Pháp, chủ trương chủ nghĩa De Gaulle với tư tưởng “Châu Âu là của người châu Âu”. Ông ta yêu cầu Pháp phải có vị thế bình đẳng với Mỹ và Anh trong Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương, cùng chia sẻ quyền quyết định. Nhưng sau khi yêu cầu này bị Mỹ từ chối, ông ta đã thu hồi quyền chỉ huy của NATO đối với không quân và hải quân Pháp, tiến tới rút khỏi NATO, buộc Mỹ phải rút quân đội và căn cứ ra khỏi Pháp. De Gaulle tận dụng triệt để quyền phủ quyết của Pháp trong Cộng đồng Kinh tế châu Âu, luôn gạt Anh ra ngoài Cộng đồng Kinh tế châu Âu để biến nó thành công cụ cho chính sách ngoại giao của mình, và phát triển nó thành một thế lực chính trị độc lập. Hiện tại Pháp muốn dựa vào cái cây đại thụ Trung Quốc để tăng cường thực lực chính trị của bản thân, hất cẳng Mỹ ra khỏi châu Âu.”

Lý Đại Vi tỏ ra vô cùng lạc quan: “Lần này Mỹ sẽ không có hành động gì lớn lao đâu, thậm chí ngay cả dũng khí làm bộ làm tịch cũng không dám.”

Tổng tham mưu trưởng Hoàng Khắc Thành đẩy đẩy cặp kính dày như đáy chai, nói: “Đại Vi à, cậu cũng không nên quá lạc quan. Mặc dù chúng ta chiếm ưu thế nhất định về chính trị, ngoại giao và quân sự, nhưng đối với chủ nghĩa đế quốc Mỹ vẫn không nên mất cảnh giác. Chúng ta phải nhận thức đầy đủ một mặt Mỹ vẫn còn rất mạnh, Mỹ hiện có nhiều đầu đạn hạt nhân nhất thế giới, có mười mấy hạm đội tàu sân bay, vẫn còn mặt là một con hổ thật sự.”

“Hoàng mù nói đúng, chúng ta có thể coi thường Mỹ về mặt chiến lược, nhưng về chiến thuật cụ thể thì vẫn phải làm tốt công tác chuẩn bị mọi mặt.” Bành tổng nói tiếp: “Chủ tịch cũng liên tục dặn dò chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng, chuẩn bị đánh lớn với người Mỹ, đánh chiến tranh hạt nhân, khi xây dựng kế hoạch phải chừa lại dư địa đầy đủ.”

Đặng Phong cười tiếp lời Bành Đức Hoài: “Trung Quốc chúng ta tuy nói hiện chưa có khả năng giải phóng toàn nhân loại, nhưng thông qua “Hành động Hoa Uy 63”, chúng ta vận dụng hàng loạt biện pháp quân sự và ngoại giao để đưa khu vực châu Á nằm ở phía đông bắc bán cầu — nơi phía đông giáp Thái Bình Dương, nam giáp Ấn Độ Dương, bắc giáp Bắc Băng Dương, tây tới Đại Tây Dương — vào phạm vi thế lực của Trung Quốc là điều có thể. Ở khu vực này không thể để thế lực phương Tây do Mỹ đứng đầu nhúng tay vào nữa, đây là mục tiêu của những hành động này. Theo chỉ thị của thủ trưởng tối cao, chúng ta nhất định phải chuẩn bị tốt, chuẩn bị tốt việc đánh nhau, đánh chiến tranh hạt nhân với Mỹ.”

Đặng Phong châm một điếu thuốc, rít sâu một hơi rồi nói: “Trong trường hợp cần thiết, có thể tiến hành đòn tấn công hạt nhân phủ đầu đối với Mỹ. Tất nhiên chiến trường giả định của chiến tranh hạt nhân không thể đặt ở Trung Quốc. Nếu Mỹ muốn đặt vũ khí hạt nhân trên bán đảo Triều Tiên, chúng ta có thể cân nhắc sử dụng bom neutron; nếu Mỹ đổ bộ lên Nhật Bản lần nữa, chúng ta có thể cân nhắc sử dụng bom hydro loại nhỏ; nếu Mỹ dám phát động chiến tranh hạt nhân toàn diện, chúng ta có thể sử dụng bom hydro loại lớn lên chính quốc Mỹ. Bành tổng, có phải nguyên tắc là như vậy không?”

“Đúng.” Bành Đức Hoài gật đầu nói: “Chính là nguyên tắc này.”

“Cho nên khi xây dựng kế hoạch “Hành động Hoa Uy 63”, chúng ta phải chuẩn bị hai phương án, chiến tranh thông thường và chiến tranh hạt nhân đều phải dự phòng đầy đủ.” Đặng Phong nói tiếp: “Khi hạ lệnh cho bộ đội, phải thông báo cho các đơn vị nhiệm vụ rằng, đối với mọi hành động quân sự của Mỹ ở châu Á, chúng ta áp dụng chính sách “không khoan nhượng”, không hạn chế khi sử dụng vũ khí thông thường. Nhưng việc sử dụng vũ khí hạt nhân bắt buộc phải có sự ủy quyền của Chủ tịch Quân ủy, điều này phải tuân thủ tuyệt đối.”

Đặng Phong ngồi trên ghế sofa, nhìn Bành Đức Hoài và những nhà cách mạng lão thành khác, cùng với Lý Đại Vi, Lưu Quân, Vương Côn Bằng và những chiến hữu trong căn cứ của mình, trong lòng anh trào dâng một cảm xúc, một niềm hào khí. Những con người này, dưới sự lãnh đạo của thủ trưởng tối cao, chỉ trong hơn 10 năm ngắn ngủi, đã biến “bệnh phu Đông Á” vốn bị ai cũng có thể giẫm đạp hai cái thành một cường quốc xã hội chủ nghĩa oai phong lẫm liệt, khiến thiên hạ phải nể phục.

Một số người Trung Quốc rất thích liệt kê xem người Trung Quốc thông minh tài giỏi thế nào, văn hóa lịch sử rực rỡ ra sao, hy vọng từ đó chứng minh người Trung Quốc không phải dân tộc hạ đẳng, nên nhận được sự tôn trọng của người phương Tây. Một số người thích nói rằng lý do người Trung Quốc bị coi thường là vì tố chất người Trung Quốc thấp, không văn minh. Những người này không hiểu rằng bản chất quan hệ giữa các quốc gia trong thế giới thực tế chính là đang tuân theo quy luật rừng xanh “cá lớn nuốt cá bé”. Một con động vật ăn cỏ sùng bái “hòa vi quý, nhẫn vi cao”, coi trọng chung sống hòa bình, làm sao có thể chung sống hòa bình với loại động vật ăn thịt như hổ, báo, sói, chó rừng sùng bái tư duy “cá lớn nuốt cá bé” được? Trỗi dậy hòa bình? Nực cười, hòa bình làm sao có thể trỗi dậy? Chẳng qua là để bạn “trỗi dậy” cho béo tốt rồi giết thịt mà thôi. Nếu người Trung Quốc không hiểu được hai lối tư duy khác biệt căn bản này thì vĩnh viễn không bao giờ hiểu được cách giao thiệp với người ta, vĩnh viễn cũng không bao giờ làm rõ được thế nào là “tôn trọng”, thế nào là “coi thường”. Cái gọi là “tôn trọng” trong quan hệ quốc gia chính là việc người khác không dám mạo muội lao vào so găng trực tiếp với bạn, không dám thỉnh thoảng lại cố ý hay vô ý đá bạn một cái để thăm dò phản ứng của bạn. Nó dám đá bạn một cái, thăm dò bạn chính là không tôn trọng bạn, là coi thường bạn.

Đặng Phong ấn tắt đầu thuốc trong tay vào gạt tàn, nói: “Tôi thực sự hy vọng được đánh một trận chiến tranh hạt nhân với Mỹ, tiêu diệt năng lực hạt nhân của Mỹ trước khi công nghệ tên lửa của họ chưa hoàn thiện. Khiến Mỹ trong thời gian có thể dự đoán được sẽ mất đi tư cách làm một đại quốc. Không thể gây đe dọa cho Trung Quốc được nữa.”

Sau cuộc họp tại Nhà Trắng của Hội đồng An ninh Quốc gia Mỹ, các cơ quan của Mỹ cũng tích cực hành động theo 4 chỉ thị của Tổng thống Kennedy. Ngoại trưởng Rusk, Trợ lý Tổng thống về các vấn đề an ninh quốc gia Bundy Kennedy, cùng em trai của Kennedy là Robert Kennedy, ba người đang gấp rút tổ chức xây dựng phương án hòa giải với Trung Quốc. Chuẩn bị tích cực cho chuyến thăm bí mật tới Bắc Kinh của Ngoại trưởng Rusk.

Các phương tiện truyền thông dư luận Mỹ cũng đang “trăm hoa đua nở” “phân tích” nguyên nhân thất bại, “ăn đòn” tại eo biển Đối Mã lần này. Sau một hồi giải thích về mặt “kỹ thuật” của những “nhân vật có thẩm quyền” trong quân đội Mỹ, họ cố ý phóng đại khoảng cách trang bị giữa hai nước Trung - Mỹ, tâng bốc tên lửa của Trung Quốc lên tận mây xanh. Qua sự tuyên truyền và giải thích của quân đội và truyền thông Mỹ, cuối cùng nguyên nhân khiến tàu khu trục Mỹ bị đánh chìm, tàu tiếp tế bị bắt giữ, bị Trung Quốc cưỡng chế kiểm tra triệt để tại eo biển Đối Mã được quy kết thành “trang bị lạc hậu”. Kết quả có vẻ rất hợp lý mà họ rút ra chính là “lạc hậu thì phải chịu đòn”, hoàn toàn phủ nhận sự thật rằng trên thế giới này có vô số trường hợp lấy yếu thắng mạnh, nhằm đánh lạc hướng công chúng Mỹ.

Sự tuyên truyền kiểu này của chính phủ Mỹ tuy giúp chính phủ trút bỏ bớt một phần trách nhiệm, giúp Đảng Dân chủ Mỹ bớt mất điểm trong cuộc bầu cử, nhưng tổn thất gây ra đối với niềm tin của công dân Mỹ vào quốc gia là không thể đong đếm. Trong lòng đại đa số người Mỹ đã hình thành một khái niệm như thế này: cho rằng đất nước mình thực sự không ổn rồi, khoảng cách với Trung Quốc quá lớn, giao chiến với Trung Quốc chỉ có nước chịu đòn, tuyệt đối đừng chọc vào người Trung Quốc nữa. Kéo theo đó là một làn sóng di cư, “du học” sang Trung Quốc của các “tinh anh” Mỹ trong sự ngưỡng mộ của người dân Mỹ. Không đến được đặc khu của Trung Quốc thì đến khu mới Viễn Đông của Trung Quốc cũng được. Làn sóng này đã mang đi tiền vốn của Mỹ, mang đi nhân tài, và đáng sợ hơn là mang đi tinh thần tự cường không bao giờ tắt kể từ khi lập quốc của Mỹ.

Đối với tâm lý này của công chúng Mỹ, Đặng Phong, Lý Đại Vi và những người đến từ hậu thế như họ đều vô cùng quen thuộc. Kiểu tự hủy hoại trường thành này của Mỹ chính là hiệu ứng “không đánh mà khuất phục quân địch” (bất chiến nhi khuất nhân chi binh) bằng đòn sát thương mềm mà họ mong muốn nhất. Tốt nhất là thêm một mồi lửa nữa, triệt để phá hủy niềm tin mà Mỹ đã gây dựng được qua hai cuộc chiến tranh thế giới, đặc biệt là Thế chiến II. Như vậy, Trung Quốc từ nay sẽ là “bố” của Mỹ.

Đèn tại Lầu Năm Góc cũng không ngủ suốt đêm. Bộ trưởng Quốc phòng McNamara, Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng liên quân Taylor, Giám đốc Cục Tình báo Trung ương McCone — những lãnh đạo giới chính trị và quân sự này của Mỹ đang lo lắng thảo luận về vấn đề năng lực phòng thủ của Mỹ. Tích cực nghiên cứu xây dựng các biện pháp phản chế đối với Trung Quốc. Đặc biệt là biện pháp phản chế đối với mối đe dọa từ tàu ngầm hạt nhân của Trung Quốc. Đối mặt với một Trung Quốc có phương tiện trinh sát vệ tinh vô cùng tiên tiến, các bãi phóng tên lửa đạn đạo liên lục địa trên đất liền của Mỹ rất dễ bị phía Trung Quốc phát hiện và tấn công. Đặt tên lửa đạn đạo lên tàu ngầm hạt nhân, sử dụng tính ẩn nấp và cơ động cao của tàu ngầm hạt nhân để biến nó thành một bãi phóng tên lửa dưới nước khó lòng nắm bắt, đây là biện pháp quan trọng để một quốc gia hạt nhân thực hiện phản kích hạt nhân. Cho nên muốn thực hiện phản chế hạt nhân hiệu quả đối với Trung Quốc, buộc phải đưa các tàu ngầm hạt nhân chiến lược hiện có của Mỹ đến vùng biển gần Trung Quốc, những vùng biển có thể tấn công vào sâu trong nội địa Trung Quốc, nếu không tàu ngầm hạt nhân của Mỹ chỉ là hữu danh vô thực.

Thế nên họ đã lo xa mà quyết định để tàu ngầm hạt nhân chiến lược lớp “Ethan Allen” của Mỹ lén lút tiến vào vùng biển Đông Hải của Trung Quốc. Một mặt là thu thập thông tin tình báo về tàu chiến, tàu ngầm của Trung Quốc và tìm ra lỗ hổng trong mạng lưới chống ngầm của Trung Quốc, mặt khác là thực hiện một cuộc diễn tập chiến lược cho việc phản kích chống ngầm hạt nhân của Mỹ trong tương lai.

Sự ủy quyền này của Kennedy đã khiến khu vực châu Á - Thái Bình Dương vốn yên ả vài ngày lại xuất hiện thêm một nhân tố bất ổn mới, mây mù chiến tranh hạt nhân một lần nữa tụ tập trên bầu trời Trung - Mỹ và Thái Bình Dương. Tình hình phát triển thế nào trở nên mờ mịt, khó lường.

Tàu ngầm hạt nhân mang tên lửa đạn đạo lớp George Washington, có hình dáng giọt nước, chiều dài 116 mét, chiều rộng 10,1 mét, mớn nước 8,8 mét; lượng giãn nước khi nổi là 5900 tấn, lượng giãn nước khi lặn là 6700 tấn. Đây là tàu ngầm hạt nhân chiến lược đầu tiên, cũng là tàu thay thế cho tàu ngầm hạt nhân chiến lược lớp “Ethan Allen” của Mỹ. Lần này nó mang theo 16 tên lửa “Polaris” A2. Xuất phát từ căn cứ Cape Canaveral ở bang Florida, vịnh Mexico, qua kênh đào Panama, đến Trân Châu Cảng — nơi đặt Bộ tư lệnh Hạm đội Thái Bình Dương của Mỹ tại Hawaii. Sau khi nghỉ ngơi và bổ sung ngắn hạn, ngày 10 tháng 3 năm 1963, dưới sự chỉ huy của hạm trưởng trung tá Otsraben (Otsraben), để giảm tiếng ồn của tàu ngầm, ngăn ngừa Trung Quốc phát hiện, tàu ngầm hạt nhân mang tên lửa đạn đạo lớp George Washington đã cẩn trọng, như đi trên băng mỏng, với tốc độ 10 hải lý, từ hướng Thái Bình Dương chậm rãi xuyên qua eo biển Miyako rộng hơn 200 km — tuyến đường biển quan trọng kết nối biển Đông Trung Hoa với Thái Bình Dương, nằm giữa đảo Okinawa và đảo Miyako của Trung Quốc, lén lút tiến vào vùng biển Đông Hải của Trung Quốc.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.