Phong Lưu Nhân Sinh Nơi Quan Trường

Lượt đọc: 970 | 1 Đánh giá: 1/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 583
Bám quyền thế

❊ ❊ ❊

Thẩm Hoài yêu cầu điều tra rõ tình hình ngay tại hiện trường, còn chỉ tay năm ngón bảo họ hỏi người qua đường lấy chứng cứ. Viên cảnh sát trung niên nghe xong thì bực bội, cau mày lại.

Nghe Thẩm Hoài nói rằng dù là xe của cháu ruột Bí thư Thành ủy Từ Bái thì anh cũng đập, viên cảnh sát không nhịn được cười khẩy, nói: "Chàng trai, nói vậy là cậu thừa nhận mình đập xe đúng không?"

Thẩm Hoài thấy viên cảnh sát trung niên đặt tay lên còng số tám đeo bên hông, ánh mắt chằm chằm nhìn tới, chẳng qua chỉ là đang đe dọa anh phải biết cân nhắc trước khi nói.

Bốn gã thanh niên này phóng xe nguy hiểm giữa trung tâm thành phố, coi mạng sống người đi đường như trò đùa, đương nhiên khiến người ta căm ghét. Mà viên cảnh sát trung niên trong lòng thừa biết chuyện gì đang xảy ra, không làm bất cứ việc lấy chứng cứ nào, chỉ muốn trực tiếp bảo đối phương di chuyển xe thể thao, lại còn gọi cảnh sát trẻ sơ tán người đi đường, chẳng qua là vì thấy đối phương lái xe sang lại còn treo biển xe Cảnh sát Vũ trang, biết đối phương ở Từ Thành không phải quan thì cũng là phú, có quyền có thế, nên mới a dua bám víu muốn bênh vực kẻ mạnh, sao có thể không khiến người ta căm phẫn hơn chứ?

Thẩm Hoài khẽ nhíu mày, không lên tiếng.

Viên cảnh sát trung niên thấy Thẩm Hoài vẫn giữ bộ dạng chẳng coi ai ra gì, trong lòng nén giận, nhưng cũng biết người qua đường vây xem chưa tan, không tiện phát tác, bèn trừng mắt nhìn Thẩm Hoài một cái, thầm nghĩ: Đợi đến đồn rồi sẽ thu dọn mày.

Bốn gã thanh niên không có nỗi lo này, nghe lời Thẩm Hoài nói, phản ứng mỗi người một kiểu.

Gã thanh niên suýt nữa bị Ngụy Nhạc đấm liệt cánh tay lúc này cũng đã hồi sức, nghe Thẩm Hoài nói vậy, tức đến mức mũi cũng lệch cả đi, chỉ tay vào mặt Thẩm Hoài mà mắng: "Thằng nhãi ranh đừng có cuồng, lát nữa có lúc để mày nếm mùi!" Nếu không phải có bảo vệ trung tâm thương mại và hai viên cảnh sát đứng chặn ở giữa, gã đã hận không thể nhặt gạch lát đường lên lao vào đập người, cũng mặc kệ người qua đường chỉ trỏ, gã trợn mắt nhìn quanh, vẻ mặt hung ác như thể ai còn dám nói thêm một câu phải trái thì gã sẽ lao tới cắn người vậy.

Ngược lại, gã thanh niên ngồi ghế phụ lái, người bị Thẩm Hoài đá một cước trúng bụng dưới hồi lâu vẫn chưa gượng dậy nổi, sắc mặt âm trầm bất định, mắt nhìn chằm chằm vào mặt Thẩm Hoài, không lên tiếng.

Gã thanh niên lái xe nguy hiểm và cũng là kẻ lao xuống xe khiêu khích, chửi bới đầu tiên, nghe thấy lời Thẩm Hoài nói, bật cười ha hả, vỗ đùi nói với gã ngồi ghế phụ: "Từ Hải Dương, thằng nhãi này đã nói lời ác rồi, hôm nay mày mà không dọn dẹp nó thì ở Từ Thành này coi như mất mặt lớn rồi..."

Một gã thanh niên khác nói: "Triệu Thành Chí, mày nói nhảm nhiều thế có ích gì. Cứ đến đồn công an, dựa vào việc cái xe của mày bị đập thành cái dạng này, còn sợ không bắt nó đền đến chết à? Còn cả thằng to xác ngu ngốc kia nữa, cũng không thể tha cho nó, việc quái gì của nó đâu mà nó cứ nhất quyết lao lên đấm Điền Ủng Quân một phát..."

Nhắc đến chuyện này, Điền Ủng Quân, gã vừa xuống xe nhặt gạch định đập người, quay đầu lại thấy Ngụy Nhạc đã đi đến bên kia đường. Gã vừa muốn lao qua túm người thì thấy Ngụy Nhạc ngồi vào chiếc Audi màu đen ở bên kia đường, có chút ngẩn người, không ngờ thằng to xác ngu ngốc lao vào lo chuyện bao đồng kia lại là kẻ có lai lịch.

Ngụy Nhạc đánh lái, chậm rãi lái xe qua, tuy không phải ai cũng nhớ được biển số xe chính phủ, nhưng dòng chữ "Giấy thông hành đặc biệt của Chính phủ tỉnh" dán trên cửa kính trước xe vẫn khiến mọi người nhìn rất rõ.

Thấy Ngụy Nhạc lái xe tới, Tạ Đường nhìn Thẩm Hoài một cái, không nói gì, lặng lẽ mở cửa xe ngồi vào.

Ngoài việc nhìn thấy gã thanh niên tên Điền Ủng Quân cầm gạch lao tới muốn đập người thì sợ hãi hét lên, những lúc khác Tạ Đường đều im lặng, không thốt một lời; cũng không giống như Chu Nghi nhảy lò cò tới, đi theo cảnh sát giúp Thẩm Hoài biện hộ.

Thấy cô lúc này lại im hơi lặng tiếng chuẩn bị ngồi xe rời đi, có người qua đường thấy chướng mắt, nói: "Cô bé này, sao có thể như thế chứ? Nếu không phải cậu thanh niên này vừa lao tới kéo cô ra, cô đã gặp tai nạn xe cộ rồi. Cậu ấy bị xe quẹt trúng, còn vì cô mà đánh nhau với người ta, sao cô có thể không nói một câu đã đi rồi?"

Tạ Đường bị người qua đường nói cho đỏ bừng cả mặt, có chút không biết làm sao, không biết nên đóng cửa xe lại, hay là xuống xe chờ giải quyết xong chuyện rồi mới đi.

Thẩm Hoài khẽ thở dài trong lòng, đi tới giúp Tạ Đường đóng cửa xe, nói: "Em về trước đi..."

Lúc này, sắc mặt viên cảnh sát trung niên có chút thay đổi.

Người ngoài không rõ, nhưng đám cảnh sát dân sự thường xuyên làm nhiệm vụ trên phố như họ, đương nhiên biết xe công trong Chính phủ tỉnh tuy nhiều, nhưng không phải ai cũng đủ tư cách ngồi xe Audi.

Thằng to xác kia nhìn như tài xế, nhưng cô bé xinh đẹp này nói không chừng là con cái của lãnh đạo tỉnh nào đó, ít nhất cũng có thể tiếp cận được lãnh đạo tỉnh.

Nếu chiếc xe thể thao Porsche kia suýt nữa đâm vào cô gái này, nếu cậu thanh niên kia là sau khi kéo cô gái này ra mới bị xe quẹt trúng nên mới nổi giận đập xe, thì mọi chuyện sẽ phức tạp hơn những gì ông ta vừa nghĩ.

Thẩm Hoài ra hiệu cho Ngụy Nhạc lái xe đi trước, mới nói với viên cảnh sát trung niên kia: "Xe đúng là tôi đập, tôi không phủ nhận, nhưng tôi vẫn câu nói đó, phía cảnh sát các anh có thể làm rõ vấn đề ngay tại hiện trường rồi mới nói được không..."

Sắc mặt viên cảnh sát trung niên âm trầm bất định, cũng là một câu nói của Thẩm Hoài, nhưng sức nặng đối với ông ta hoàn toàn khác biệt trước sau.

Ông ta nhìn chiếc xe Audi treo biển Chính phủ tỉnh chạy sang bên kia đường, không có ý định rời đi ngay, sắc mặt càng khó coi hơn.

Cho dù xe Audi lúc này có lái đi, thì khi họ xử lý vấn đề, nếu quá thiên vị đám người đi Porsche, nói không chừng thanh niên trước mắt này sẽ chạy tới tìm chủ nhân phía sau chiếc Audi ra chủ trì công đạo—— đến lúc đó, họ sẽ trở thành kẻ không ra gì ở cả hai bên...

Cảnh sát trẻ rốt cuộc vẫn còn chút khí huyết, đi tới nói với cảnh sát trung niên: "Vệt phanh dài như vậy, tốc độ chắc chắn không chậm đâu, có cần để đội cử người tới giám định không?"

Viên cảnh sát trung niên do dự một lúc lâu mới lên tiếng hỏi Thẩm Hoài: "Cậu có bị quẹt trúng không?"

Tuy gương chiếu hậu có thể gập lại, nhưng xe thể thao chạy với tốc độ nhanh như vậy lao tới mà không phanh lại, Thẩm Hoài vẫn bị va chạm không nhẹ. Thẩm Hoài xắn tay áo cho viên cảnh sát trung niên xem, cánh tay phải của anh bầm tím một mảng, sưng lên khá cao.

Chu Nghi kiễng chân nhảy tới, đau lòng hỏi: "Có đau không?"

Thẩm Hoài lắc đầu, có chút đau, nhưng cũng không phải đau đến mức không chịu nổi, vừa nãy lúc tay phải vung quyền đánh người vẫn còn lực, chứng tỏ không bị tổn thương xương cốt, chỉ là bị bầm tím mà thôi.

Người qua đường vây xem chưa tan cũng nhao nhao làm chứng: "Nếu không phải chàng trai này kịp thời kéo người, cô bé kia đã bị cuốn vào bánh xe rồi. Kẻ lái xe không biết lý lẽ thì chớ, vừa dừng xe đã chửi người, đổi lại là ai cũng không nhịn được mà đập xe..."

Viên cảnh sát trung niên trầm ngâm một lát, quay sang hỏi đám người đi Porsche: "Các anh có nguyện ý chấp nhận hòa giải không?"

Gã thanh niên tên Triệu Thành Chí kia vốn không coi hai viên cảnh sát này ra gì, vừa nãy thấy ông ta có ý thiên vị họ nên nói chuyện còn khách khí đôi chút, lúc này thấy ông ta muốn thay đổi thái độ, lập tức cũng thay đổi sắc mặt.

Chỉ có chiếc xe Audi dừng ở phía xa kia khiến gã có chút kiêng dè, nhưng rốt cuộc không cam tâm chiếc xe thể thao mới mua chưa được hai ngày đã bị người ta đập ra như thế, Triệu Thành Chí nghĩ thầm nhân vật lớn đứng sau xe Audi chưa chắc đã chịu đứng ra chống lưng cho thằng nhãi này, nếu không cũng chẳng đứng một bên xem kịch, gã gân cổ nói: "Tao lái xe quẹt trúng nó, tiền thuốc men bao nhiêu tao cũng móc, tiền mai táng tao cũng đền cho nó. Thằng dở người này đập xe tao, đánh mặt tao, món nợ này chưa tính rõ, các người mà dám thả nó đi, cứ thử xem..."

Không ngờ đám người đi Porsche này lật mặt không nhận người, thậm chí còn đe dọa mình, sắc mặt viên cảnh sát trung niên trở nên khó coi, nhưng cũng biết thật sự không đắc tội nổi đám người này, chỉ đành nén giận nói:

"Đã các anh không muốn hòa giải, vậy sau khi chúng tôi lấy chứng cứ xong, hãy về đồn để chấp nhận xử lý..."

Triệu Thành Chí căn bản không thèm quan tâm hai viên cảnh sát này hỏi thăm người qua đường lấy chứng cứ, thấy Từ Hải Dương đứng một bên không lên tiếng, liền nói: "Xe tao bị đập nát bét cũng không sao, nhưng Từ Hải Dương, mày không thể chịu oan một cước của thằng súc sinh này, tao thay mày mà thấy bất bình!"

Từ Hải Dương không chịu nổi lời khích tướng, trừng mắt nhìn Thẩm Hoài đầy căm hận, sắc mặt khó coi lấy điện thoại ra, bấm một dãy số.

Thẩm Hoài sợ Chu Nghi đứng lâu quá sức, liền dìu cô ngồi lại vào trong xe.

Tuy anh cũng lái xe công vụ, nhưng là chiếc Santana treo biển huyện Hà Phố, căn bản không lọt vào mắt mấy gã thanh niên kia.

Họ thấy Thẩm Hoài và Chu Nghi ngồi vào trong chiếc Santana đó, Điền Ủng Quân cùng một gã thanh niên khác đi tới mỉa mai châm chọc: "Mẹ kiếp, hèn gì mà ngang ngược thế, hóa ra coi Từ Thành là nhà mình à?" Hai người, một kẻ chặn đầu xe, một kẻ chặn đuôi xe, đề phòng Thẩm Hoài nhân cơ hội lái xe chuồn mất.

Trong lúc hai viên cảnh sát hỏi thăm người qua đường điều tra lấy chứng cứ, rất nhanh lại có một chiếc xe dán giấy thông hành của Thành ủy Từ Thành cùng hai chiếc xe cảnh sát lần lượt chạy tới.

Người qua đường vây xem cũng tụ lại rồi tan đi; người chứng kiến ban đầu, cuối cùng cũng chỉ có ba người để lại thông tin liên lạc.

Thẩm Hoài nhìn qua gương chiếu hậu thấy Phó Tổng thư ký Thành ủy Từ Thành là Mạnh Kiến Thanh và Phùng Chí Sơ xuống xe, đi về phía gã thanh niên tên Từ Hải Dương, không nhịn được đưa tay vỗ vỗ trán, không ngờ thằng súc sinh nhỏ này thật sự là cháu của Từ Bái.

Nhìn thấy hai chiếc xe cảnh sát cùng xe của Thành ủy Từ Thành tới, Chu Nghi có chút lo lắng, hỏi Thẩm Hoài: "Có chuyện gì không? Nhất định phải đền tiền sửa xe cho họ, em về lấy thẻ ngân hàng..."

Thẩm Hoài không nhịn được vỗ lên trán Chu Nghi hai cái, nói: "Khi nào thì tôi đập xe người ta mà phải đền tiền chứ?" Chu Nghi không tiện đi lại, Thẩm Hoài cũng bảo cô cứ ngồi trong xe đừng nhúc nhích, lúc này thấy cô bạn cùng phòng của cô là Tiểu Thượng đi tới, anh vẫy tay ra hiệu cô bé tới trước lên xe cùng Chu Nghi, còn mình thì đi về phía Mạnh Kiến Thanh, Phùng Chí Sơ.

Mạnh Kiến Thanh gặp Thẩm Hoài không nhiều lần, nghe cháu trai của Bí thư Từ Bái là Từ Hải Dương chỉ vào chàng trai trẻ đang đi tới nói "chính là thằng nhãi này chặn đường lại còn đập xe Porsche của Thành Chí", ông ta quan sát Thẩm Hoài hai cái, ánh đèn đường hơi tối, ông ta không nhận ra người, liền sầm mặt chất vấn Phó đội trưởng Chi đội Cảnh sát giao thông thành phố là Vương Ngọc Dân đi cùng: "Bộ phận cảnh sát giao thông các anh làm nhiệm vụ trên đường kiểu gì vậy, một chuyện nhỏ mà dây dưa tới giờ vẫn chưa giải quyết xong, bảo tôi phải ăn nói với Bí thư Từ thế nào đây?"

Phùng Chí Sơ nhận ra Thẩm Hoài, sắc mặt trở nên khó coi, không ngờ kẻ đập xe Porsche của con trai Triệu Mạt Thạch, đánh cháu trai Bí thư Từ Bái lại chính là Thẩm Hoài.

Phùng Chí Sơ nhất thời cũng không biết nặng nhẹ ra sao, cứng đờ đứng đó.

"Tổng thư ký Mạnh không nhận ra tôi rồi sao?" Thẩm Hoài chắp tay đứng đó, đôi mắt bình tĩnh nhìn Mạnh Kiến Thanh, nói, "Xe là tôi đập, nhưng tôi nghĩ chuyện này Tổng thư ký Mạnh và Chí Sơ hai người không giải quyết được đâu, các ngườivẫn là hãy đi báo cáo với Bí thư Từ Bái đi..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:571
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Canh Tục

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.