Yến Kinh trời sập tối là bắt đầu tuyết rơi. Thành Di khoác áo măng tô, đứng ngoài ban công, nhìn tuyết lớn phủ trắng xóa những tòa nhà nhỏ trong khu tập thể của Thành ủy, trời đất tĩnh mịch.
Nhìn thấy xe của cha đỗ trước cửa viện, Thành Di vừa định gọi cha, thì thấy Phó chủ nhiệm Văn phòng Thành ủy, cũng là người theo sát cha cô bấy lâu nay – Điền Dũng Quân, bước xuống xe trước mở cửa cho cha cô. Tiếp đó cô lại thấy Bí thư Huyện ủy Hoài Tây – Lục Bảo Minh bước xuống từ phía bên kia, cô liền im lặng.
Với những quan chức của thành phố Yến Kinh như Điền Dũng Quân, Lục Bảo Minh, cô không nói là có ác cảm, cũng chẳng có thiện cảm gì. Thấy họ muộn thế này mà còn cùng cha xuống xe, nghĩa là muốn vào nhà cô tiếp tục bàn chuyện...
Thành Di rất thắc mắc, muộn thế này rồi, còn có chuyện gì mà nhất định phải bàn ngay trong hôm nay?
Thành Di về phòng viết vài tài liệu công việc, cũng không biết đã qua bao lâu, thấy hơi khát nước nên xuống bếp rót nước uống. Khi đi ngang qua thư phòng ở gian phía Đông, cô thấy vẫn còn ánh sáng lọt qua khe cửa. Vừa rồi cũng không nghe tiếng xe nổ máy, nghĩ là Điền Dũng Quân và Lục Bảo Minh vẫn còn ở nhà mình.
Thành Di không quan tâm đến chuyện công việc của cha, vừa rót nước xong định quay lại lầu trên thì nghe loáng thoáng tiếng người trong thư phòng nói: "Từ Thành hiểm ác à..."
Nghe cha đóng cửa trong thư phòng bàn chuyện về Từ Thành, sự tò mò của Thành Di cũng bị khơi dậy. Cô không biết Từ Thành đã xảy ra chuyện gì mà khiến cha và họ cho rằng Từ Thành hiểm ác.
Đúng lúc này, cửa phòng mở ra, Thành Di thấy mẹ mình bước ra, cô lại càng thắc mắc: từ bao giờ mà mỗi khi cha cô bàn chuyện công vụ với Điền Dũng Quân, Lục Bảo Minh, mẹ cô cũng góp mặt lắng nghe?
Lưu Tuyết Mai thấy Thành Di cầm cốc nước đứng ở cửa, liền hỏi: "Sao vẫn chưa ngủ?"
"Uống nước xong là ngủ ngay đây." Thành Di đáp.
"Trước khi ngủ uống ít nước thôi, không mai dậy mắt lại sưng húp lên đấy." Lưu Tuyết Mai nói.
"Con biết rồi, ở nhà cũng đâu có ai nhìn." Thành Di cười khúc khích với mẹ, ghé mắt nhìn vào thư phòng gian Đông, chào hai người đang ngồi trước bàn làm việc: "Chào chú Điền, chú Lục..."
"Thành Di chừng nào đi Từ Thành thế?" Lục Bảo Minh cười hỏi.
"Qua Tết dương lịch là con đi." Thành Di đáp. Cô thắc mắc không biết Từ Thành rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà cha và các chú lại tụ họp bàn bạc trong thư phòng đêm khuya thế này. Nhưng vì nể mặt hai người Lục, Điền, cô cũng không hỏi thẳng. Thấy hai người họ đứng dậy như muốn rời đi, cô bèn lễ phép tiễn họ ra tận phòng khách, đứng dưới mái hiên nhìn họ ra sân lên xe.
Nhìn cha vào thư phòng, Thành Di nhỏ giọng hỏi mẹ: "Từ Thành rốt cuộc xảy ra chuyện gì mà cha nửa đêm nửa hôm còn gọi chú Điền, chú Lục đến nhà bàn việc thế ạ?"
"Không có gì đâu." Lưu Tuyết Mai lấp liếm, "Hôm nay con đã gọi điện cho Thẩm Hoài chưa?"
"Ai rỗi hơi mà ngày nào cũng gọi cho anh ta chứ?" Nhìn cha đứng khựng lại trước cửa thư phòng, Thành Di liền nhận ra chuyện xảy ra ở Từ Thành có liên quan đến Thẩm Hoài, cô lo lắng hỏi: "Sao thế, là Thẩm Hoài xảy ra chuyện gì ở Từ Thành à?"
"Không có gì đâu." Thành Văn Quang nói, "Phải rồi, con sắp đi Từ Thành làm việc rồi, gọi điện bảo với anh con một tiếng..."
"..." Thành Di hơi sững người, gật đầu nói: "Dạ, giờ này chắc Thành Tinh chưa dậy đâu, lát nữa con sẽ gửi email cho anh ấy." Cô lại lẩm bẩm: "Cha, hôm nay cha bị sao thế? Hồi trước chẳng phải cha đuổi anh ấy ra nước ngoài, cắt đứt quan hệ cha con, còn không cho phép chúng con liên lạc với anh ấy sao? Sao giờ lại chủ động bảo con gọi điện cho anh con thế ạ?"
Thành Văn Quang nói: "Chẳng lẽ em gái đi làm, sắp tính chuyện yêu đương rồi mà anh trai lại không biết sao..."
"Ai sắp kết hôn chứ?" Thành Di không vui nói. Nhưng nghĩ lại ý nghĩa ẩn sau câu nói của cha, cô kinh ngạc trợn tròn mắt.
"Đừng có suy nghĩ lung tung, không có chuyện gì xảy ra cả." Thấy con gái đã nhận ra điều gì đó, Thành Văn Quang dặn dò một câu rồi vào thư phòng đóng cửa lại xem tài liệu.
Thành Di hạ thấp giọng, không chắc chắn hỏi mẹ: "Có phải chỉ cần con kết hôn với Thẩm Hoài là cha sẽ để anh ấy về nước không?"
Lưu Tuyết Mai chỉ đáp: "Câu hỏi của con thật lạ, làm gì có chuyện em gái kết hôn mà người làm anh lại không về nước một chuyến cơ chứ?" Thành Di hỏi thêm, Lưu Tuyết Mai chỉ bảo cô lên lầu ngủ, không chịu nói thêm câu nào.
Thành Di tất nhiên biết chuyện không đơn giản như lời mẹ nói, nếu không thì mấy năm nay anh cô đã không phải không thể về nước một chuyến nào. Cô nhìn thư phòng vẫn còn ánh đèn lọt qua khe cửa, thực sự không hiểu hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà cha mẹ cô đều làm ra vẻ bí ẩn như vậy?
Cô đầy bụng nghi hoặc cầm cốc nước lên lầu về phòng mình; ngồi xuống mép giường, cầm ống nghe lên, bấm hai số rồi lại do dự, không biết có nên gọi điện cho Thẩm Hoài để nghe ngóng xem rốt cuộc Từ Thành đã xảy ra chuyện gì không. Cô nghĩ sự kỳ lạ của cha mẹ hôm nay có lẽ liên quan đến chuyện ở Từ Thành.
Đúng lúc này, một chiếc điện thoại khác trong nhà reo lên, Thành Di dỏng tai nghe ngóng.
Nhà cô có ba chiếc điện thoại: một chiếc là đường dây nóng chuyên dụng bảo mật cho công việc của cha; một chiếc là điện thoại gia đình dùng bình thường; một chiếc là máy điện thoại riêng lắp trong phòng cô, để tránh việc cô "nấu cháo điện thoại" với bạn bè gây ảnh hưởng đến người khác trong nhà, từ khi có điện thoại di động thì ít dùng đến.
Không phải điện thoại công vụ của cha cô, là mẹ cô đang nghe máy. Thành Di nhìn đồng hồ treo tường ở góc, đã qua mười hai giờ đêm, ai mà lại gọi đến nhà cơ chứ?
Thành Di đổi sang quay một số điện thoại quốc tế, phía anh cô báo bận. Loáng thoáng nghe mẹ cô cúp điện thoại ở dưới lầu, Thành Di quay lại lần nữa, đầu dây bên kia bắt máy, cô mới xác nhận cuộc gọi vừa rồi đúng là anh cô gọi về.
"Sao giờ này chưa ngủ, lại nhớ đến việc gọi điện cho anh thế?"
Nghe giọng nói hơi khàn khàn bên kia điện thoại, Thành Di nghiêng đầu, vén lọn tóc mái xõa xuống ra sau tai, nói: "Con qua tháng này là đi Từ Thành làm việc rồi, cha bảo con gọi điện nói với anh một tiếng... Vừa nãy có phải anh gọi về nhà không?"
"..." Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu mới có tiếng nói truyền sang: "Đừng nghe cha mẹ, anh về nước hay không cũng chẳng sao, nhà họ Tống thực sự chẳng có mấy người tốt lành gì..."
"Em chỉ đi Từ Thành làm việc thôi." Thành Di biết cô khẳng định như vậy cũng chỉ là "bịt tai trộm chuông", nhưng có những cảm xúc không rõ ràng, không thể chia sẻ cùng ai.
"Em không cần phải hy sinh điều gì vì anh, càng không cần phải hy sinh gì cho cái chức quan của cha; nếu em thấy ở trong nước không thoải mái thì cứ về London đi, tìm một người đàn ông bình thường mà gả cho người ta – Thẩm Hoài tuyệt đối không phải là loại người tốt lành."
"Năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà cha nhất định phải đuổi anh đi, còn không cho phép chúng em liên lạc với anh?"
"Thì tại anh khốn nạn thôi, làm sai chuyện thì đương nhiên phải bị phạt; em đừng hỏi nhiều nữa, chuyện năm đó quá phức tạp, có nói em cũng không hiểu đâu."
"Qua Tết này là con 25 tuổi rồi, sao các người cứ ai cũng coi con là con nít thế?"
"Dù em có 85 tuổi đi chăng nữa, trong mắt anh, em vẫn là con nhóc thò lò mũi xanh chạy lung tung khắp sân vườn; thôi, không nói chuyện phiếm với em nữa, anh còn có việc phải ra ngoài đây..."
Nghe tiếng bận bên kia điện thoại, Thành Di chỉ đành bất lực đặt ống nghe xuống: Ai cũng giấu cô mọi chuyện.
Gió tuyết bên ngoài rít mạnh, lách tách đánh vào cửa kính, Thành Di tắt đèn, kéo rèm, nhìn những bông tuyết đen ngòm ngoài cửa sổ mà thẫn thờ.
Thành Di nằm tựa đầu giường, trằn trọc mãi không ngủ được, cô cầm điện thoại lên bấm một dãy số, nhưng không biết có nên ấn nút gọi hay không, không biết Thẩm Hoài có dùng lời lẽ tương tự để lừa cô hay không.
Thành Di định đặt điện thoại về tủ đầu giường, không ngờ làm đổ cốc nước, sợ quá cô vội vàng vứt điện thoại sang bên, chạy vào nhà vệ sinh lấy giẻ lau khô sàn...
Đúng lúc này điện thoại reo lên, Thành Di cầm lên thấy là Thẩm Hoài gọi, cô thầm nghĩ lạ thật: sao lại trùng hợp thế?
"Em gọi di động cho anh, sao mới đổ chuông một cái đã cúp rồi?" Thẩm Hoài thắc mắc hỏi ở đầu dây bên kia.
Thành Di lúc này mới nhận ra lúc nãy khi vứt điện thoại đi đã vô tình chạm vào nút gọi. Cô kẹp điện thoại vào cổ, vừa lau sàn vừa nói: "Định gọi cho anh, rồi nghĩ anh có lẽ ngủ rồi. Anh chưa ngủ đấy à?"
"Chưa. Đang bực mình đây, đang đợi có người gọi điện đến giải khuây cho đây..." Thẩm Hoài cười nói ở đầu dây bên kia.
"Chuyện bực mình gì thế?" Thành Di hỏi.
"Lại làm chuyện không ai ưa, còn chưa biết kết quả thế nào đây..." Thẩm Hoài nói.
"Thế rốt cuộc là chuyện gì?" Thành Di nói, "Anh không nói thì sao em giúp anh giải khuây được?"
"Nghe giọng em là giải khuây được rồi..." Thẩm Hoài nói xàm.
"Xạo sự, anh tưởng em là con nít bốn tuổi, dễ lừa thế à?"
"Nếu em thực sự chỉ có bốn tuổi, cầm cây kẹo mút dụ em là xong," Thẩm Hoài cười, "Chiều nay vì chuyện của Mai Cương, anh với nhị bá của anh và mấy người họ xảy ra bất hòa. Chuyện này là "mưa tạnh trời quang" hay là "sét đánh ngang tai" còn chưa biết được, em bảo lúc này anh có nên tìm ai đó giải khuây không?"
"..." Thành Di không ngờ chuyện "Từ Thành hiểm ác" mà cha và các chú nói trong thư phòng lại chính là chuyện này. Cô cũng không rõ rốt cuộc nguyên nhân gì khiến Thẩm Hoài trở mặt với Tống Kiều Sinh, bèn lo lắng hỏi: "Không nghiêm trọng đến thế chứ? Nghe giọng anh cũng đâu có vẻ gì là nghiêm trọng lắm?"
"Anh vốn là cái tính vô tâm vô phế, núi đổ thì lấy làm gối, trời sập thì lấy làm chăn, nếu không thì đã chẳng suốt ngày làm chuyện đắc tội người khác. Nhưng lần này chuyện nghiêm trọng hơn tưởng tượng một chút," Thẩm Hoài nói, "Tuy nhiên, kết quả nếu đúng là sét đánh ngang tai thì lại là tin tốt cho em đấy, em không cần phải mang đầy ấm ức mà tới Từ Thành nữa; chắc chắn cha em cũng sẽ không nhìn trúng gã con rể tồi như anh nữa..."
Thành Di không nghĩ ra được tại sao cha cô sau khi biết Thẩm Hoài trở mặt với nhị bá Tống Kiều Sinh mà vẫn muốn cô đi Từ Thành. Nghe ý của cha mẹ, dường như vẫn kiên trì chuyện hôn sự của cô và Thẩm Hoài, chẳng lẽ cha cô cho rằng việc Thẩm Hoài trở mặt với nhị bá lại là một cơ hội?
Thành Di không nghĩ ra được những vấn đề này, nhưng cũng không có cách nào đem những điều khúc mắc này nói rõ với Thẩm Hoài.
Có lẽ vì nghe Thẩm Hoài thành thật kể nhiều như vậy, mà bản thân mình lại giấu giếm tình hình, không nói gì với Thẩm Hoài, trong lòng cô thấy có chút áy náy, Thành Di không hiểu sao bỗng trở nên dịu dàng: "Ai nói là đi Từ Thành cảm thấy ấm ức đâu, người ta cũng đâu phải vì anh mà đi..."