Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 60
60 ◄○►

❊ ❊ ❊

Tôi bật TV và để tiếng câm trong khi sắp xếp lại các ghi chép và hồ sơ vụ án.

Có khá nhiều giấy tờ. Vẫn còn rất nhiều thứ phải xem lại, nhiều thứ phải nghiền ngẫm. Tôi cũng không chắc liệu có phí phạm thời gian với giả thuyết mới không. Mối nguy cơ rất thật về một vụ giết người theo lối mô phỏng vô cớ và điên rồ khác sắp xảy ra cũng chẳng giúp tôi tập trung nổi.

Tôi đang đứng dậy để thay lon bia bằng một tách cà phê thì điện thoại đổ chuông. Tôi chộp lấy chiếc điện thoại trên đi văng.

“Chiêm ngưỡng đi, mi có nhìn nó không đây?” Tôi nghĩ và nhìn chằm chằm cái màn hình. Đó là số của sếp Miriam. Chả lẽ phụ nữ không cần ngủ sao?

— Mike, tin xấu đây, - chị nói khi trời xui đất khiến thế nào mà tôi lại ấn nút nghe. - Tôi vừa nói chuyện với giám đốc sở. Có vẻ như ông ta muốn đi theo một hướng khác, với sự dẫn dắt của lực lượng đặc nhiệm. Đội Trọng án ra rìa. Đội Án mạng Bắc Manhattan vào cuộc. Cả hai chúng ta vẫn ở trong đội đặc nhiệm, nhưng ông ta muốn “làm mới góc độ điều tra giám sát.”

— Làm mới cái gì cơ? Bằng những tay cảnh sát Bắc Manhattan kém cỏi đó sao? Bây giờ ông ta sẽ đẩy chúng ta ra ngoài rìa chứ gì? Ngay khi vụ án có bước tiến mới?

— Mike, tôi biết. Chuyện này vớ vẩn hết sức, sếp đội điều tra chỉ muốn ép chúng ta bởi vì ông ta có thể. Chúng ta vẫn tiến hành cuộc họp của đội đặc nhiệm vào ngày mai, nhưng sau đó vai trò của chúng ta chấm dứt. Tôi chỉ nghĩ là anh cần biết thôi.

— Tôi xin lỗi. Tôi cảm thấy như đang làm chị thất vọng, Miriam, - tôi nói.

— Thế anh nghĩ tôi cảm thấy thế nào? Tôi lôi anh ra khỏi kì nghỉ chỉ để khiến anh mắc kẹt. Đừng để bụng chuyện này nhé. Anh vẫn là kì vọng của tôi. Thỉnh thoảng anh chỉ không nhanh tay tóm được cơ hội thôi.

Tôi tắt máy, cố tiêu hóa những điều vừa nghe. Tôi đang buông một hơi thở dài thì điện thoại rung lên báo có tin nhắn. Emily.

Này, anh còn thức không?

Tôi hầu như quên mất Emily vẫn còn ở ngoài phố, đang nện gót trên hè đường. Kế hoạch ban đầu là chúng tôi sẽ gặp lại nhau để ăn tối và cùng vắt óc nghiền ngẫm những thông tin vừa thu thập, nhưng lúc nãy, khi tôi gọi đến thì cô đang vướng một cuộc thẩm vấn.

Chưa ngủ, tôi bắt đầu nhắn trả lời, nhưng sực nhớ mình đã quá tuổi mười hai nên lật đật gọi cho cô.

— Chào em, - tôi nói khi cô nghe máy. Tôi quyết định không cho cô biết chuyện tôi có nguy cơ bị công khai giáng chức. Ngày mai cô cùng với cả New York sẽ biết thôi. - Anh tưởng chúng mình đã định gặp nhau và so sánh các ghi chép chứ, - tôi nói.

— Người tính không bằng trời tính mà Mike, - Emily nói. Tôi nghe rõ tiếng xe cộ vàng vẳng - Hai trăm mét nữa rẽ trái. - Hệ thống GPS của Emily nói bằng cái giọng máy tính đều đều vô cảm. - Em bị lạc sau khi tới gặp gia đình của một trong những nạn nhân vụ đánh bom ở ga Trung tâm. Mà sao khu Newark này toàn đại lộ với đường cao tốc thu phí thế không biết.

— Em đang ở Newark à? - Tôi giật mình hỏi. - Em bị sao thế, điên à? Cô chuột nhà ơi, tôi đã giao cho cô đi thẩm vấn các nạn nhân ở Manhattan để không phải đi xa thế cơ mà.

Tôi không thể nào tin nổi Emily tiến nhanh và xa đến thế. Đây không phải vụ do cô trực tiếp phụ trách vậy mà cô vẫn nỗ lực như một siêu nhân. Nhưng rồi tôi nhận ra cô năng nổ như vậy là vì đây là vụ án của tôi. Cô không chỉ tự nguyện mà còn muốn giúp tôi được đẹp mặt.

— Newark có vấn đề gì sao? - Cô hỏi.

— Không sao nếu em đột nhiên thích lũ nghiện ngập và côn đồ. Em nên gọi cho anh trước chứ.

— Thôi mà. Thật ra em chỉ vừa đi qua cầu George Washington, - Emily nói trong khi hệ thống GPS lẩm bẩm gì đó về làn đường bên phải. - Hình như cũng gần chỗ anh thôi, phải không? Anh mệt tới mức không biết đùa nữa à?

Tôi hơi giật mình. Trước ngày mai thì vụ này vẫn còn trong tay tôi. Biết đâu tôi lại giải quyết xong. Đột nhiên, câu nói của Mary Catherine về việc tối nay tôi sẽ hôn ai thoáng qua trong óc.

— Emily, anh vẫn còn rất tỉnh, - tôi nói. - Em hỏi cái của nợ ấy xem nó có biết đại lộ West End ở đâu không.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.