Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 90
90 ◄○►

❊ ❊ ❊

Sau một cuốc lái xe nóng nực, chán nản trở về khu nam Manhattan, chúng tôi đi thẳng tới phòng làm việc của sếp ở tầng mười một của trụ sở để cho chị xem những đoạn băng từ máy quay an ninh khách sạn.

— Cha mẹ ơi, - tôi nói trong khi xem băng. - Miriam, cái chỗ này khiến cho Plaza chỉ như một nhà trọ bình dân vậy. Và nhìn hắn kìa. Hắn đi quanh cứ như chủ vậy. Hắn còn trả tiền phòng bằng cả một xấp một trăm đô-la nữa chứ.

— Việc đóng băng tài sản của Berger đến đâu rồi? - Emily hỏi.

— Bánh xe công lí chuyển động rất chậm. Thực tế, vào mùa hè ở thành phố này, ai cũng ì ra. - Miriam nói và cau mày. - Tin mới nhất là cuối ngày hôm nay chúng ta sẽ nhận được lệnh cho phép đóng băng tài sản, nhưng đó là hôm qua họ nói thế. Luật sư của Berger, Duques, thực thi di chúc. Sao các bạn không lượn qua đó và đòi hắn phải có trách nhiệm công dân nhỉ. Đó là phát súng tầm xa, nhưng biết đâu lại có thể khiến hắn ngậm mồm trước báo chí lấy năm phút.

Thế là chúng tôi lại nhàn nhã lăn bánh trong dòng xe kẹt cứng giữa buổi trưa nóng như đổ lửa để vào trung tâm thành phố. Hãng luật của Allen Duques ở trong một tòa nhà có hình dáng giống một ngôi chùa bằng kính trên đại lộ Lexington, đối diện ga Trung tâm. Tôi đỗ chiếc xe thường thường của mình ngay giữa một trạm xe buýt bên kia con phố đông đúc tới giật mình và dán tấm thẻ NYPD lên tấm che nắng để xe được yên vị cho đến khi chúng tôi quay lại.

Hãng luật của Duques nằm ở tầng ba. Ông ta thuê trọn cả tầng. Ngay bên ngoài thang máy, tên của hãng - Hunt, Block & Bally - được gắn trên bức tường bằng gỗ anh đào Brazil với những con chữ bằng thép không gỉ dài đến một yard.

— Ông Duques? - Cô lễ tân gầy nhom tóc nâu phía sau cửa kính hỏi khi nghe chúng tôi yêu cầu gặp viên luật sư của Berger. Gương mặt nhỏ nhắn thanh tú như người mẫu lộ vẻ kinh ngạc, cứ như chúng tôi vừa bắt cô ta giải thích ý nghĩa của cuộc đời vậy.

— Tôi xin lỗi, nhưng ngài Duques bận cả ngày hôm nay, - cô ta thông báo.

— À vâng, chuyện này rất quan trọng, - tôi nói và giơ cho cô ta xem phù hiệu.

— Thật sự, thật sự quan trọng đấy, - Emily nói và giơ tấm thẻ FBI cho thêm phần trọng lượng.

Thậm chí với mọi quyền lực thần kì của phù hiệu, chúng tôi vẫn phải chờ mười phút nữa mới thấy một cô gái xinh đẹp nhưng gầy nhẳng như kiểu hai ngày mới ăn một bữa khác xuất hiện.

Tôi lướt một ngón tay trên bức tường ốp gỗ ván nhập ngoại dọc hành lang trong khi cô ta dẫn chúng tôi đi.

— Vậy ra hành lang của quyền lực trông như thế này đây, - tôi nói, trầm ngâm gục gặc.

Ngoặt qua một góc tường, Duques đứng ngay ở ngưỡng cửa văn phòng của mình, vui vẻ mỉm cười. Gã luật sư giàu có đeo kính, trông có vẻ tri thức bắt tay rồi mời chúng tôi ngồi xuống trong phòng làm việc xa hoa lộng lẫy. Ông ta khiến tôi liên tưởng đến viên quản lí của một khách sạn hoa lệ, luôn ăn mặc bảnh bao và hoàn hảo. Chiếc sơ mi trắng không có lấy một vết nhăn, thậm chí cả khi ông ta ngồi xuống. Tôi, trái lại, mồ hôi đầm đìa như một con lợn trong bồn nước nóng dù đã ngồi dưới máy điều hòa. Sao giới thượng lưu có thể chỉn chu đến thế?

— Vậy tôi có thể giúp gì cho NYPD và FBI đây ạ? - Ông ta nói sau khi chúng tôi từ chối tách cà phê được mời. Viên luật sư trung niên sạch sẽ gọn gàng này dường như vô cùng lịch sự và khiêm nhường. Điều này quả là khó khi đôi tất ông ta đi có lẽ còn đắt tiền hơn cả đôi giày của tôi.

— Chúng tôi đang băn khoăn liệu ông có giúp được chúng tôi không, - tôi nói.

— Tôi sẽ cố, - ông ta nói, thận trọng dò xét. - Chuyện gì vậy?

— Chúng tôi có lí do để tin rằng Carl Apt vẫn có thể sử dụng tiền của Berger, - Emily nói. - Thật lòng, chúng tôi đang đóng băng tài sản của Berger, nhưng sớm nhất cũng phải ngày mai mới xong được. Chúng tôi biết ông thi hành di chúc đối với tài sản của Berger và chúng tôi đến đây đề nghị ông phong tỏa mọi tài khoản trước khi có thêm người mất mạng.

— Hừm. Yêu cầu này hơi quá đáng, - viên luật sư nói, từ từ ngả người tựa vào lưng ghế. - Các vị có hơi nhiều giả định. Thậm chí tôi không chắc là tôi nên thừa nhận thân chủ của tôi liên quan đến ngài Apt đấy.

— Giả định điên rồ, tôi biết, - tôi nói. - Xét theo việc thân chủ của ông đã thừa nhận điều đó cũng như tội lỗi của ông ta trước khi tự sát.

Duques gỡ kính và cắn đầu gọng kính.

— Một bản thú tội đã có chữ kí mà tôi sẽ phải chiến đấu để hủy bỏ nó, - ông ta nói.

— Ông Duques, chúng tôi đến đây không phải để tranh cãi vặt, - Emily nói.

Cô đặt một tờ giấy xuống bàn của viên luật sư. Đó là tấm ảnh Apt và cô gái điếm ở Carlyle lấy từ băng an ninh.

— Sáng nay chúng tôi tìm thấy xác cô gái này ở khách sạn Carlyle, - Emily nói và gõ gõ tờ giấy. - Apt trả hai ngàn đô-la bằng tiền mặt để thuê căn phòng mà hắn đã giết cô ấy trong đó. Chúng tôi biết bản thân Apt không giàu. Berger đã nhặt hắn từ ngoài phố về.

— Cho là vậy, - Duques nói, nhướng một bên mày.

— Đúng, - tôi nói, mở tập hồ sơ của chúng tôi ra và cho người đàn ông kia xem ảnh hiện trường, chụp cận cảnh mặt Wendy Shackleton bị đánh đập tàn nhẫn. - Và thấy không, đấy là nơi Apt được cho là đã đập vào mặt cô gái trẻ này bằng một cái chân ghế.

Nói đến đó tôi đứng dậy.

— Anh đã bảo là chúng ta chỉ phí thời gian thôi mà, - tôi nói với Emily. - Anh đã bảo là chúng ta phải có trát của tòa án trước.

Duques cũng đứng dậy khi chúng tôi đi ra.

— Khoan đã, tôi xin lỗi, - ông ta nói và dụi mắt. - Dĩ nhiên tôi sẽ giúp. Ngay lúc này chúng tôi đã có một nhóm đang kiểm toán. Tôi sẽ bảo bọn họ phong tỏa mọi giao dịch. Và nữa, nếu tôi thấy có gì bất thường, tôi sẽ thông báo cho các vị biết ngay. Dù thật lòng có lẽ sẽ mất chút thời gian. Tài sản của ngài Berger vượt quá con số tám trăm triệu đô-la.

— Ông được hưởng bao nhiêu? - Tôi hỏi, vẫn bằng cái giọng cộc lốc của một viên cảnh sát đang nổi giận.

— Cảm ơn ông, ông Duques. - Emily nói và lôi tôi ra. - Ông đã làm một việc đúng đắn.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.