Mọi người ở trụ sở Shrivemoor đang chuẩn bị cho chiến dịch gõ cửa thẩm vấn từng nhà; cả phòng phá án sực nức mùi cà phê, áo sơ mi mới giặt và nước hoa cạo râu. Marilyn và Essex đang ở trong phòng chỉ huy với Maddox khi Jack tới nơi, tóc ướt sũng, quần áo nhàu nhĩ. Phớt lờ biểu cảm của mọi người, anh lôi tập bản đồ thành phố ra, giở tới trang Lewisham. Câu trả lời đang ở đâu đây, ngay trước mũi anh. Chỉ cần một tín hiệu nữa là hết thảy đều sáng tỏ...
Anh nhanh chóng viết ra năm tên phố nằm trong vòng bán kính một trăm mét quanh công trường xây dựng trên phố Brazil. “Marilyn,” anh đứng dậy, giơ cuốn bản đồ lên. “Tra những tên phố này trên hệ thống HOLMES và cho tôi biết kết quả nhé...”
Anh khựng lại.
Tờ fax của bệnh viện St. Dunstan vẫn nằm trên bàn từ đêm trước, một đầu nhăn nhúm. Danh mục “B”:
Bastin, Beale, Bennet, Berghassian, Bingham, Bliss, Bowman, Boyle.
“Jack?”
Nhưng nét mặt Jack thay đổi. Mắt anh dán vào dòng địa chỉ dưới tên Malcolm Bliss.
34A phố Brazil.
Khuôn mặt trong bức tranh - hàm răng xấu xí. Lời than phiền của Bliss về công trình xây dựng trong lần gặp gỡ đầu tiên ở bệnh viện St. Dunstan, Chúa ơi - Chúa ơi.
“Jack, anh có nghe không vậy?”
Anh ngẩng đầu lên. Maddox, Essex và Marilyn đang nhìn anh chằm chằm.
“Anh có nghe không vậy?”
“Có, tôi...”
“Tôi nói cậu có thể tiến hành thẩm vấn nhà dân ngày hôm nay.” Maddox khoanh tay lại. “cùng Marilyn soạn ra một bảng câu hỏi đi.”
“Không được.” Jack xé toạc phần đầu trang fax và nhét vào trong túi. “Tôi cần một người trong đội đi với tôi.”
Maddox thở dài. “Thôi được, cứ lấy bất cứ ai cậu muốn.” Ông hất cằm về phía Essex. “Cậu ấy chứ gì?”
Bliss lôi cả người Rebecca qua khay úp bát về phía ô cửa tò vò, hông cô đập vào bồn rửa. Ấm trà văng xuống sàn nhà, nước trà lạnh ngắt bắn tung tóe lên chân cô.
“CÁI QUÁI...?”
“Câm miệng,” hắn rít lên. “Câm miệng lại và đừng có hét lên.”
“MALCOLM!”
Hai bàn tay âm ấm của hắn đè chặt lên tay cô.
“ANH ĐANG LÀM CÁI QUÁI GÌ VẬY?”
“Tao nói câm miệng lại.”
Và rồi cuộn băng dính - cuộn băng dính, cái cuộn băng dính khốn kiếp mà mình đã cạy ra cho hắn - cuốn chặt cổ tay cô. Cô quăng người tì vào bồn rửa, thò cánh tay còn lại qua ô cửa nhỏ cố chộp lấy tay hắn, đánh đấm, cào cấu. Nhưng hắn không hề nao núng.
Hắn quá khỏe. Tên khốn ấy thế mà khỏe, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong. Hắn đang bẫy mình lại...
Giờ tới đôi mắt màu hồng của hắn gí sát vào mặt cô và hai tay hắn chồm tới, ấn một dải băng dính quanh miệng cô. Ôi không! Cô ngoảnh mặt đi, nhưng mảnh băng dính đã kịp dính hờ trên miệng cô, và Bliss đột ngột biến mất - đi ra hành lang.
Chúa ơi. Cô vặn tay kịch liệt. Đám băng dính nhăn nhúm rồi dính chặt hơn vào cổ tay cô. Hắn đang làm cái quái gì vậy?
Tiếng sập cửa. Căn hộ trở nên im ắng.
Rebecca nằm vắt ngang trên bồn rửa, thở hổn hển, chuyển sang trạng thái cảnh giác cao độ. Cô gạt miếng băng dính ra khỏi miệng, vo lại, vứt vào bồn rửa. Rồi cô với tay ra ngoài ô cửa, sờ soạng và phát hiện ra các ngón trên bàn tay kia của mình đang co quắp lại, dán chặt quanh một ống nước. Cô co một gối tì vào bồn rửa, nâng cả người lên trên khay úp bát. Bát đĩa đập lách cách vào bồn rửa. Khay úp bát bằng nhôm oằn xuống trước khi trở lại hình dạng cũ khi cô di chuyển hai đầu gối về phía cửa tò vò.
“JONI!” Cô hét vào trong hành lang. “JONI!”
Im lặng.
“JONI!”
Im ắng.
Rebecca gục đầu xuống, thở hồng hộc.
Thôi được, bình tĩnh lại, suy nghĩ cho thấu suốt. Hắn đang giở trò quái thai gì vậy, tên khốn dị hợm kia? Hắn nghĩ là hắn đang diễn trò quái gì chứ?
Và rồi câu trả lời xuất hiện một cách rõ ràng, khiến cô lạnh gáy, nghẹn thở.
Ôi Chúa ơi, không...
Cả người cô như đông cứng lại. Cô quỳ gối trên khay úp bát đĩa, quần áo ướt sũng, mắt mở trừng trừng, đầu gối rỉ máu, một lúc lâu không thở nổi, chỉ có trái tim là vẫn đập thình thịch.
Đừng có ngớ ngẩn thế, Becky - không phải là hắn đâu, không phải, chắc chắn là không.
Tại sao lại không phải là hắn? Joni thậm chí còn không có ở đây. Hắn đã nói dối. Nói dối để dụ mình vào nhà.
Nhưng Malcolm?
Tại sao lại không phải là Malcolm chứ?
Và rồi adrenaline nóng rẫy chảy khắp người cô, kích thích toàn bộ cơ thể cô. Cô hít một hơi thật sâu, điên cuồng vặn tay, cào cấu vào lớp băng dính. Thà kéo rách đi một cánh tay còn hơn bị trói ở đây.
Ôi đứa con gái vẫn tự cho là mình mạnh mẽ, khôn ngoan - đúng là NGU XUẨN - chính mày đã tự bước thẳng vào đây.
“Im nào.” Một tiếng thì thầm vang lên bên tai cô. “Ngậm cái miệng chết tiệt của mày lại, đừng để tao phải dùng tới thứ này.”
Thanh tra Basset ngồi sau bàn làm việc của mình, hai chân duỗi ra, đẩy chiếc ghế ngửa ra sau một chút, hai tay khẽ đặt trên bụng. Ông đã ở đây hơn một tiếng đồng hồ, vừa nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm dân tình đi mua sắm ở Royal Hill vừa lấy kẹp giấy cạy đất ra khỏi móng tay. Ông nghĩ tới Susan Lister và chồng cô. Chánh thanh tra sáng nay vừa mới thuyết giảng cho ông một trận về việc phải hợp tác chặt chẽ hơn với Tổ Trọng án.
Điện thoại trên bàn ông reo.
“Thanh tra Basset, Phòng Điều tra Hình sự nghe đây.”
“Ôi ngài cảnh sát ơi, ngài phải làm gì đi chứ. Tôi không chịu nổi nữa rồi. Giờ còn có cả tiếng la hét và gào thét nữa kìa. Không phải do tôi tưởng tượng đâu.”
Basset để ghế ngã ra sau. “A lô, ai đấy ạ?”
“Violet, Violet Frobisher.”
Rebecca quay phắt lại, thở dốc, mắt trợn tròn, răng nhe ra.
Hắn lặng lẽ đứng cách cô ba mươi phân - ngay ngoài tầm tay với - một ngón tay đặt trên đôi môi dày. Hắn phanh áo khoác len ra rồi liếc mắt đi chỗ khác như thể không muốn nhìn thấy cái vật thô lỗ chĩa xuống háng mà hắn đang vạch ra cho cô xem. Cô miễn cưỡng nhìn xuống. Ở đó, giắt trên thắt lưng, áp vào cái bụng trơn nhẵn như một chiếc đai địu em bé, là một chiếc cưa máy không dây màu xanh sẫm.
Hắn khẽ mân mê chiếc cưa và thở dài như thể đó là một phần cơ thể của hắn.
“Tao vẫn nhớ cái hột le của mày, Pinky. Tao đã nhìn thấy cái hột le hồng của mày.”
“Tránh xa tôi ra.” Cô co người lại. Chiếc vòi nước thúc vào cột sống, nước chảy tong tỏng xuống lưng cô.
“Nếu mày im lặng và ngoan ngoãn, lát nữa tao sẽ liếm hột le cho mày.” Cô có thể nhìn thấy cái lưỡi dày, ướt nhão của hắn sau những kẽ hở trên hàm răng thưa thớt. Giống như một con mèo đực đang đánh hơi, ngửi mùi con cái. Hắn giơ tay lên duỗi thẳng, gan bàn tay áp trước miệng, thè lưỡi ra hết cỡ rồi liếm từ cổ tay tới đầu ngón tay. “Ưmmm. Hột le đỏ hồng xinh xinh. Thích không?” Hắn mỉm cười, nhấm nháp từng lời nói của chính mình. “Hột le đỏ hồng. Hột le đỏ hồng xinh xinh đáng yêu...”
“Đi chết đi.” Rebecca vặn tay một cách tuyệt vọng. “Đi chết đi.”
“Không!” Bliss đấm mạnh xuống khay úp bát đĩa. “Mày đi chết thì có! Đồ đĩ!” Hắn nắm lấy chiếc cưa trên thắt lưng đưa ra trước mặt cô. “Đồ đĩ đáng chết!”
Cô lùi lại, giãy giụa điên cuồng. Đám băng dính trên tay cô bị kéo căng ra rồi đứt phựt. Cô bất ngờ được tự do. Mất đà, cô ngã lộn khỏi bồn rửa, bóng của Bliss bao trùm lên cô. Cô còn chưa kịp lấy lại thăng bằng thì cán cầm đựng ắc quy nặng trịch của chiếc máy cưa đã nện xuống gáy.
Jack giảm tốc độ cho chiếc Jaguar chạy chầm chậm dọc theo phố Brazil.
10, 12, 14.
Qua cổng vào trường học cũ. Mưa đã ngớt và chiếc máy xúc JCB đang chuyển động tới lui trên công trường.
28, 30, 32, 34.
34.
Đó là một căn nhà có cửa kính đúp với những tấm rèm đăng ten bạc màu trên cửa sổ tầng hai. Trước nhà rải sỏi chứ không trồng cỏ, lối đi đã được cải tạo cho rộng ra, một gara xấu xí được xây thêm bên hông nhà. Không có chiếc xe nào bên trong.
“Tôi biết ông ấy,” Essex nói khi Jack cho xe chạy qua căn nhà. Một chiếc xe Rover màu xanh lá đậm đậu giữa lối đi, lấp ló dưới bức tường gạch thấp, và một người đàn ông cao ráo, tóc muối tiêu, mặc vét màu sẫm bước ra khỏi xe, thò đầu nhìn vào gara rồi chỉnh lại cà vạt của mình. Jack đậu chiếc Jaguar cạnh vỉa hè.
“Đó là thanh tra Basset. Phòng Điều tra Hình sự Greenwich. Đi thôi.”
Hai người nhanh chóng đi ngược trở lại, vừa đi vừa mặc áo vét rồi dừng lại trên lối vào ở nhà bên cạnh, nằm ở một góc khuất so với cửa sổ tầng trệt nhà số 34. Basset đút hai tay trong túi và đang nhìn vào cửa sổ căn hộ tầng trệt. Trông ông có vẻ sửng sốt khi thấy Essex vẫy ra hiệu từ khu vườn trước nhà bên cạnh. Sau đó thì trở nên hốt hoảng.
Ông vội vã đi về phía hai người họ. “Chúa ơi,” ông rít lên. “Tôi không phải là kỳ đà cản mũi đấy chứ? Tôi đáng ra phải kiểm tra với các anh trước, nhưng hình như các anh không thèm tới gặp bà ấy, mà bà ấy thì suốt ngày gọi điện khiến tôi muốn phát điên...”
“Chậm lại nào,” Jack thì thào, xắn tay áo rồi kéo ông lùi lại phía sau hàng rào. “Ông đang nói gì thế?”
“Là vụ bà Frobisher, người tôi đã đề cập với các anh lần trước ấy.”
Jack và Essex nhìn nhau. “Người ông đã đề cập với chúng tôi?”
“Đúng thế, anh biết đấy, người suốt ngày khiếu nại về hàng xóm của mình ấy.”
“Tôi thật không hiểu ông ấy đang nói gì,” Essex thì thầm.
“Tôi đã gọi cho các anh. Nhớ không? Tôi đã để lại tin nhắn với một thanh tra, bảo anh ta nhắc các anh tới kiểm tra. Nhưng mãi chả thấy động tĩnh gì nên tôi cho rằng...” Ông khó chịu đổi tư thế, hết nhìn Jack lại tới Essex. “Quy tắc số một, đúng không? Không được suy đoán. Nhưng có vẻ như các anh chẳng biết gì về bà Frobisher và người hàng xóm của bà ấy, đúng không? Mùi hôi thối? Tủ đông rỉ nước?” Ông kiễng chân lên nhìn qua hàng rào. “Những con chim chết trong sọt rác và giờ là tiếng người la hét trong căn hộ?”
Jack nhắm mắt lại, đặt tay lên đầu. “Chúng tôi có tình nghi một người trong căn hộ số 34A. Là ngôi nhà này.”
“Bà Frobisher ở số 34B. Là hàng xóm trên gác của hắn ta.”
“Thế ông nói chuyện này với thanh tra của chúng tôi khi nào?”
“Khoảng một tuần trước. Vào lúc báo chí đang đưa tin nóng về vụ Harteveld.”
“Mẹ nó chứ.” Jack liếc sang Essex lúc này đang nhìn chằm chằm xuống giày của mình.
“Diamond,” Essex đáp lại.
“Chính hắn,” Jack thở dài. “Thôi được.” Anh đứng thẳng người lên. “Chúng ta có gì rồi? Ông đã nói chuyện với ai ở đây chưa?”
“Trong nhà không có ai cả.”
“Ông vào trong chưa?”
“Chưa, bà Frobisher mới gọi khoảng hai mươi phút trước, vô cùng lo lắng, nói rằng bà ấy nghe thấy tiếng la hét. Khổ thân bà già, chắc sợ hết hồn. Nhưng lại không dám quấy rầy chúng ta nữa vì cho là...”
“Bà ấy cho là chúng ta đang xử lý việc này rồi?”
“Đúng vậy.” Basset có vẻ xấu hổ. “Chết tiệt, chánh thanh tra sẽ thích chuyện này cho xem.”
“Tôi xin lỗi.”
“Đành chịu thôi, biết làm sao bây giờ.” Trong ngôi nhà vang lên một tiếng động. Basset thò đầu qua hàng rào ngăn cách và ra hiệu cho hai người kia lại gần. Cửa trước mở ra và bà Frobisher đứng trước ngưỡng cửa trong chiếc áo choàng ở nhà bằng vải bông màu xanh, chân đi đôi dép lê kiểu đàn ông. Một con mèo tam thể quẩn quanh chân bà.
“Bà Frobisher,” Basset tiến lại gần, tay chìa ra. “Rất vui được gặp bà.” Bà nheo mắt nhìn bàn tay Basset một lúc mới đưa tay ra bắt lại, đồng thời liếc nhìn Jack và Essex ở phía sau vai ông. “Xin lỗi bà, đây là các đồng nghiệp của tôi. Thanh tra Caffery và hạ sĩ Essex.”
Bà gật đầu chào hai người đàn ông mặt mũi nghiêm trang. “Tôi đã chuẩn bị ít trà.”
“Tuyệt quá,” Essex trả lời rồi bước vào trong.
o0o
Căn hộ sạch sẽ nhưng đồ đạc ngổn ngang khắp nơi, tạp chí chất thành từng đống trong các góc nhà, mùi thức ăn thoang thoảng lẫn với nước hoa xịt phòng mùi lá thông. Ba người đàn ông ngồi trong căn phòng liền kề với bếp trên những chiếc ghế bành đã sờn cũ, quan sác bộ sưu tập đồ trang trí đầy ngẫu hứng của bà Frobisher: thú nhồi bông, bộ sưu tập ly tách mua ở các trạm đổ xăng, những bức ảnh của Gregory Peck cắt ra từ tạp chí, lồng trong khung ảnh làm bằng bạc giả.
Trong bếp, bà Frobisher vừa lẩm bẩm nói chuyện một mình vừa đặt những chiếc tách Blue Geranium lên những chiếc đĩa lót kẻ sọc đồng bộ. Bà tìm thấy một chiếc túi móc màu hồng để bọc ấm trà và mở một hộp bánh su kem.
“Đó là vào chiều hôm qua, khoảng bốn giờ vì lúc đó tôi đang xem phim Thẩm phán Judy và vừa mới pha trà xong.” Bà đặt khay trà xuống. Con mèo nằm dưới gầm bàn, hai chân đặt gọn gàng cạnh nhau, mắt lim dim vẻ thỏa mãn. “Tôi gọi Tippy cho nó uống sữa thì nghe thấy tiếng ồn ào. Cậu ta ở bên ngoài với một cô gái trẻ.”
“Cô gái ấy trông thế nào?”
“Bọn họ trông đều giống hệt nhau. Tóc vàng. Váy ngắn lên tận đây. Say khướt, loạng choạng trước cửa. Cô ấy bị vấp ngã trên lối đi khiến cậu ta phải khiêng vào trong nhà. Sau đó, tôi không nghe hay nhìn thấy gì nữa. Cũng không nghĩ gì cả. Cho tới sáng nay thì đột nhiên tôi nghe thấy...” Tách trà trên tay bà khẽ rung. “Tôi nghe thấy tiếng cô ấy thét lên. Một tiếng thét khiến người ta đông cả máu lại.”
“Bà có chìa khóa tầng dưới không?”
“Ồ không. Tôi không phải là người cho cậu ta thuê nhà. Nhưng...”
“Nhưng sao?”
“Tôi để ý thấy cậu ta quên đóng cửa sổ, lúc ra đi có vẻ vội vã.”
“Bà có biết anh ta đi đâu không?”
“Tôi biết cậu ta còn có một ngôi nhà khác. Hình như đâu đó ở nông thôn. Có lẽ là đi tới đó. Cậu ta đã lái xe đi.” Bà nhìn thanh tra Basset. “Anh có bảo tôi nhìn xem đó là xe hiệu gì.”
“Bà có nhìn không?”
Bà Frobisher gật đầu. “Là xe Peugeot. Tôi biết vì con dâu tôi cũng có một cái.”
[noinden]Essex chui vào cái cửa sổ hai cánh trong khi Jack chờ ở bên ngoài, trong nhà để xe, ngẫm nghĩ về sự cô lập của ngôi nhà này, cũng như sự dễ dàng khi lùi xe vào tận trước cửa, mở cốp và...
“Jack.” Essex mở cửa chính. Mặt anh trắng bệch. “Là hắn. Chúng ta đã tìm ra hung thủ.”