Tôi tắm rửa, mặc quần soóc rồi cầm một lon bia và điện thoại trở vào phòng khách.
— Chào Mike, - Mary Catherine nói khi tôi gọi về Breezy. - Em vừa định gọi cho anh. Anh sẽ không tin được chuyện này đâu. Người nhà Flaherty không gây khó dễ, lũ trẻ không phải nhận thêm một mũi khâu nào, thậm chí không ai bị cháy nắng cả. Ngay cả con mèo Socky có vẻ cũng sẵn sàng nhảy điệu tuýt trong bể bơi đêm nay đấy. Anh sao rồi? Đang trên đường về à? Em sẽ để phần pizza cho anh.
— Không cần đâu, Mary, - tôi nói và lau tóc cho khô. - Anh về căn hộ chung cư rồi. Có lẽ anh phải mất cả đêm xem xét vụ án. À, anh quên mất không hỏi, lớp học nghệ thuật tuần này thế nào?
— Rất tuyệt, - nàng nói. - Một giáo sư Oxford trẻ tuổi và uyên bác đã đến giảng bài cho bọn em đấy. Anh ta là một chuyên gia nổi tiếng thế giới về kiến trúc Đức. Anh ta cũng vui tính lắm.
— Các công trình của Đức được xây dựng rất ổn, - tôi nói, - nhưng bản thân anh thích nghệ thuật Cổ điển Bắc Âu hơn.
— Em không biết là anh thích kiến trúc đấy, Mike. Anh ngó qua mấy cuốn sách của em rồi hả? - Mary Catherine nói.
— Cô bé ơi, đừng nói vậy chứ. Đâu phải mọi cảnh sát đều đầu đất đâu.
— Em sẽ phải nhớ kĩ điều đó, - nàng nói sau một giây. - Em e là giờ muộn quá rồi nên anh không nói chuyện với bọn trẻ được. Chúng ngủ hết rồi.
— Thế cũng được. Xin lỗi và hôn chúc chúng ngủ ngon hộ anh nhé, được không? - Tôi nói.
— Không vấn đề gì, - Mary nói. - Em đang thắc mắc đêm nay anh sẽ hôn ai?
— Sao cơ? - Tôi giật mình nói. - Ý em là sao?
— Không có gì đâu, ngài Bennett. Đêm nay anh cứ vui vẻ trên thành phố nhé, - Mary Catherine nói và gác máy.
Tôi trố mắt nhìn điện thoại. Sau đó tôi bật nắp lon bia. Thời điểm tôi bị “ăn” chảo đã chính thức tới rồi.
— Không có gì đâu, ngài Bennett, - tôi nhại lại bằng một giọng Ireland đặc sệt khi ném điện thoại lên cái đi văng đối diện.