Tôi vùi đầu sâu hơn vào dưới gối khi một bàn tay nhỏ bé lay lay bàn chân to tướng của tôi. Ánh nắng chói qua hai mi mắt nhắm nghiền, tôi biết đã muộn giờ làm và tôi không thể chơi bài ngủ nướng hơn nữa. Tôi còn không muốn nghĩ chứ đừng nói đến xử lí bức thư kì cục của Con trai Sam.
Tiếp đến là những tiếng cười khúc khích và thêm mấy ngón tay ôm lấy bàn chân kia của tôi. Có hai đứa ngốc nghếch đang trêu ông bố này đây mà. Hai nhóc này sắp bị phát vào mông rồi đấy.
— Bố, - Shawna nói và lắc lắc tai tôi.
— No es Daddy here[1], - tôi nói, cố bắt chước giọng Speedy Gonzalet[2] và dứt tay con bé ra. - Daddy es mucho nighty-night.[3]
— Nhưng bố, bố phải dậy, - Shawna nói. - Grandpappy đang nấu bữa sáng. Grandpappy ấy.
— Cái gì? - Tôi nói và ngồi dậy xỏ chân vào cái quần đùi Manhattan College.
Seamus chỉ nấu bữa sáng vào một dịp duy nhất. Sáng Giáng sinh. Điều thú vị là, bữa sáng đó rất ngon, thật bõ cả năm trời chờ đợi.
Tôi không thể tin nổi khi bước xuống bếp và mùi thơm xộc vào mũi. Là thật rồi. Seamus, đội mũ đầu bếp, đang bận bịu nấu nướng, trên bàn đã dọn sẵn những đĩa thịt xông khói rắc hồ đào, những khúc xúc xích như từ thiên đường ban xuống có tên là Vua Xúc xích, trứng, thịt rán nhà làm và bánh tráng. Sớm nay, Seamus đã vào thành phố. Tới lúc sau, khi lái xe xuống khu nam Manhattan, tôi cứ thấy những chiếc bánh rán bọc bột đường lấm tấm do ông làm lởn vởn trước mắt.
— Ông ơi, có chuyện gì vậy? - Tôi nói trong khi ông đặt những khúc dồi rán còn kêu xèo xèo xuống đĩa. - Ông định bỏ bố con con mà đi ư? Có phải thế không? ông đang định trở về với cái thằng khốn Danny ấy hả? Đây là tiệc chia tay ư?
— Nếu anh muốn, - Seamus nói và chỉ cái xẻng xúc vào tôi. - Nếu anh không nhận ra thì để ta nói cho anh biết: gia đình này cần có gì đó vui tươi, kể từ sau vụ gây hấn với nhà Flaherty.
— Bố ơi! - Juliana nói trong khi tôi ngồi vào chỗ mình ở đầu bàn. - Bố có thể, chí ít, con không biết nữa, mặc một chiếc áo choàng tắm vào không ạ?
Mọi người quanh cái bàn ăn đông đúc đều cười. Thậm chí cả Ricky bị khâu mấy mũi cũng nhoẻn miệng một cái.
— Juliana, sao bố phải ăn vận tử tế chứ? - Tôi nói và cười đáp lại. - Joe đến sao?
— Ồ ồ ồ ồ…
— Ồ cái đầu các con ấy, - Seamus nói và đi tới cùng một đĩa bánh tráng bột kiều mạch. - Giờ chúng ta đọc kinh tạ ơn nhé. Bennett, anh sẽ đọc trước, nếu anh nhớ ra nổi.
— Xin Thượng đế hãy ban phước lành cho chúng con, và cho những tặng vật này của Người, - tôi nói trong khi cả nhà nắm tay nhau, - món quà mà chúng con sắp được nhận từ lòng bao dung của Người, thông qua Đức Jesus của chúng con.
— AMEN! - Tất cả mọi người nhiệt tình đồng thanh.
Thực sự lúc đó tôi đã cầu nguyện cho người vợ tội nghiệp sắp lâm bồn của vị giáo sư đã bị sát hại. Thậm chí tôi còn xin Chúa trợ giúp để bắt gã hung thủ độc ác, kẻ trong cơn điên loạn đã bắn nát đầu chồng người phụ nữ đó.
Tôi đang say sưa thưởng thức bữa sáng ngon lành và vừa cắn miếng bánh rán đầu tiên thì có ai đó dại dột vặn to tiếng TV lên.
— Bố! Bố! Bố phải xem cái này! - Ricky hét to.
— Bố là cảnh sát, - tôi nói với sang phòng sinh hoạt chung. - Đừng lộn xộn với cảnh sát khi ông ta đang ở gần một cái bánh rán chứ.
Tôi nháy mắt với Mary Catherine ngồi bên kia bàn. Dường như nàng đang vui vẻ, đã ngủ đủ giấc trong khi Seamus nấu nướng. Rốt cuộc thì may ra, hôm nay sẽ tốt đẹp hơn hôm qua. Xét cho cùng, tôi xứng đáng được hưởng một chút phép màu nho nhỏ chứ.
— Nhưng có một vụ đánh bom khác đó bố. Tại trung tâm Rockefeller. Không ai chết, chiếu theo thông tin phía dưới màn hình. Nhưng cả tá người đang ở trong bệnh viện. Kẻ Đánh bom Tâm thần đã trở lại rồi!
Trung tâm Rockefeller? Cái gã điên này không chịu ngừng tay sao? Hay đó là tác phẩm của hai người? Một kẻ bắt chước Con trai Sam và một thằng ngu khác?
Thậm chí tôi không buồn đi tìm điện thoại. Không cần sếp bảo tôi cũng biết mình cần phải có mặt ở đâu.
Tôi chạy đi tắm một cái, đúng lúc Seamus bưng cà phê vào.
— Con cần đem cái đó theo.
❀ ❀ ❀
[1] Tiếng Tây Ban Nha: Bố không có ở đây.
[2] Nhân vật hoạt hình trong seri Looney Tunes và Merrie Melodies.
[3] Tiếng Tây Ban Nha: Bố đang ngủ ngon mà.